Chương 12: Nhân sự mới

Chương 12:

Nhân sự mới Nguyễn Minh Hoàng giật mình quay phắt lại, cột sống quay theo như bị ai giật ngược lại.

Cánh cửa kim loại được mở ra mà không báo trước, cũng không có tiếng gõ hay lời gọi nào.

Hai chân đang đi lấy đôi giày đen chậm rãi bước qua cánh cửa, bóng dáng của người bước vào cũng lộ rõ.

Một người đàn ông mặc trên thân đồng Phục màu xám, bình thản đi vào mà không phát tiếng giày chạm đất.

“Chào mừng đến với thế giới mới, rất vui được nhận biết thêm một thành viên mới như cậu.

” Hắn dang ngang ra hai tay như thể đang đón lấy một cái ôm nhẹ nhàng từ đứa trẻ nào đó sẽ chạy đến, khóe miệng cười nhếch hẳn lên, hai mắt híp lại nhìn Nguyễn Minh Hoàng.

Nguyễn Minh Hoàng chưa thoát khỏi cơn giật mình nhẹ, vừa nhìn điệu bộ quái đản không còn bình thản như lúc bước vào của gã này, vừa nhíu mày nói:

“Anh là người hướng dẫn mà anh Hữu Kỳ đã nói qua với tôi à?

“Là tôi.

” Gã ta cười mỉm thêm cái nữa, đi tới bên chiếc giường duy nhất trong căn phòng, ngồi xuống:

“Tiện thể, cậu cũng đừng nên đọc thẳng tên của thủ lĩnh!

“Trong cả căn cứ này, tất cả mọi người đều tôn trọng người thủ lĩnh vĩ đại ấy, anh ấy là một chúa cứu thế thực thụ.

” Vừa nói, hắn vừa lướt mắt qua cuốn sổ đặt chéo trên mặt bàn ngay trước người Nguyễn Minh Hoàng.

“Cậu đã đọc hết cuốn sổ hướng.

dẫn này rồi sao?

“Tôi vừa mới đọc xong, nhưng vẫn có nhiều chỗ chưa hiểu, cuốn sổ này ghi.

hơi sơ xài.

” Nguyễn Minh Hoàng hơi ngập ngừng trả lời.

Nghe vậy gương mặt trung niên của người này lóe lên vẻ bất ngờ, cũng không còn cười đùa nữa mà nghiêm túc lấy ánh mắt tỉnh táo đánh giá Nguyễn Minh Hoàng.

Qua câu trả lời, người trung niên cũng nhận ra kẻ này khác với những tên bình thường khác.

Dường như không nghĩ đến một người mới trông bình thường như Nguyễn Minh Hoàng lại tiếp nhận sự thật tàn khốc về cái tận thế này nhanh đến vậy.

Hốc mắt trũng xuống của hắn nhìn chăm chú vào gương mặt trẻ có chút điển trai này, nở thêm một nụ cười mỉm, rổi lại nghiêm túc giới thiệu:

“Trước tiên cũng nên giới thiệu một chút về bản thân, tôi là Ba Kha, nhân sự giám hộ phụ trách nhóm người mới lần này, chính là bọn cậu.

“Cậu gọi tôi là đội trưởng Kha là được.

” Nguyễn Minh Hoàng quan sát thật cẩn thận người đội trưởng này.

“Kha.

Kha đội trưởng, tôi là.

Võ Khoa, mong anh có thể chỉ bảo tôi ạ.

” Hắn ngập ngừng nói.

Tên nhân sự giám hộ này nghe vậy liền nhìn hắn với ánh mắt thú vị, “Thực ra cậu cũng không cần phải cảnh giác đến vậy, đây chỉ là một căn cứ tránh nạn dưới lòng đất mà thôi.

“Tên và thông tin cơ bản của cậu, chúng tôi đã thu được qua kiểm tra sinh thể cơ bản trước đó rồi, cậu là Nguyễn Minh Hoàng đúng chứ?

“Ha.

hả!

?

Nguyễn Minh Hoàng trừng to mắt, khóe miệng giật giật.

Cái gì?

?

Đến cả thông tin như vậy cũng biết sao?

!

Rốt cuộc là lúc nào, chẳng lẽ là lúc mình lâm vào ý thức hôn mê, bọn hắn đã thôi miên để lôi ra mọi thông tin từ miệng mình sao?

Vậy ra, đây mới là mục đích chính của cái căn phòng kiểm tra sinh thể “cơ bản” này!

Chưa kịp hồi thần, người trung niên tên Ba Kha này đã tiếp tục mở miệng:

“Trước khi cậu đến đây, cũng có vài trường hợp giống cậu từng sinh ra phản ứng không cần thiết như vậy.

“Dù cho lúc ấy, những kẻ này đã gây ra một số tổn thất nhỏ, nhưng tổ chức vẫn tha thứ và b‹ qua cho bọn hắn.

“Cho nên tôi muốn nhắc nhở cậu một điều, tổ chức là chỗ dựa lớn nhất mà hiện tại những người tầm thường như chúng ta có thể dựa vào, tuân theo tổ chức, chính là hướng đi tốt nhấ hiện tại rồi!

” Ba Kha nói xong liền thở dài một cái, đứng dậy đi về phía Nguyễn Minh Hoàng, khiến hắn giật mình định đứng bật ra khỏi ghế.

Cũng may, chưa kịp đợi hắn đứng lên, người đàn ông áo xám này đã rút ra từ túi ngực một chiếc thẻ mỏng màu xám ánh bạc.

Đặt xuống bàn nhẹ như không, nhưng tiếng

"cạch"

vang lên lại nặng trịch khiến Nguyễn Minh Hoàng ngồi lại tại chỗ mà dõi theo.

[ID:

X07-N2]

Cấp phép:

Phòng ăn cấp thấp.

Cấp bậc:

Nhân sự cấp D.

Giá-m s:

át:

Hoạt động hạn chế.

Mặt sau chỉ có một ký hiệu hình cánh chim màu bạc sắc nét, phản bóng sáng.

“Đây là thẻ chứng nhận nhân sự của cậu, cái này sẽ cho phép cậu đi lại trong căn cứ tùy theo cấp bậc kèm quyền cấp phép có trong thẻ.

” Bóng dáng đang đứng của gã trung niên cúi xuống nhìn Nguyễn Minh Hoàng từ trên cao khiến hắn cảm thấy một vài áp lực không tên.

Thấy Nguyễn Minh Hoàng có chút không tự tin, gã ta hơi lùi lại một chút, cười nhẹ.

“Hiện tại thì chưa cần phải hướng dẫn cụ thể gà”

“Nhóm người cùng đọt với cậu, sẽ được gom lại vào cùng buổi định hướng sáng ngày mai.

Lúc ấy tôi sẽ nói cơ bản cho nhóm các cậu về những thứ cần biết.

” Nguyễn Minh Hoàng cố lấy lại bình tĩnh, tập trung nghe kĩ thông tin tiết lộ trong lời nói gã này.

Ngày mai sẽ được gặp người cùng chuyến xe, cùng cả Trái Đất song song với mình sao?

“Bên trong căn cứ này cũng có ngày đêm cách biệt sao, đội trưởng Kha?

Hắn hỏi ra nghi vấn vừa xuất hiện trong đầu, muốn hòa hoãn không khí kì lạ giữa hắn và têr Ba Kha này.

“Quên nói cho cậu.

” Người trung niên này trầm mặt, “Tổ chức hoạt động theo giờ giấc bình thường, để giữ ổn định tỉnh thần cho chúng ta, dù sao các cậu, kể cả tôi cũng chưa phải người phi phàm.

“Ngay cả khi ở một căn cứ dưới lòng đất có vẻ an toàn như thế này, Thần vẫn có thể ảnh hưởng đến chúng ta từ sâu xa!

” Vừa còn giọng điệu trầm trọng, lúc này hắn lại nhún vai vừa giải thích, “Cho nên hiện tại chính là khoảng tối muộn rồi, có lẽ là tầm tám đến chín giờ gì đó!

“Thần.

Thần còn ảnh hưởng được đến căn cứ dưới lòng đất như này sao?

!

“ Nguyễn Minh Hoàng cố ý mở to mắt hỏi thốt lên.

“Ừm, nhưng chỉ cần cậu tuân theo quy định đã đề cập trong cuốn sổ kia, hoàn toàn sẽ không saof“ Gã liếc qua góc bàn, nhìn vào sổ tay hướng dẫn vẫn nằm chéo ở đó, khẽ nói.

“Nghe này,” gã ta lại gần Nguyễn Minh Hoàng mà thì thầm bên tai “Tôi cũng từng là người mới, rốt cuộc thì ai vào đây ban đầu cũng tưởng mình brị brắt cóc.

Nhưng nếu cậu sống đủ lâu.

cậu sẽ hiểu rằng bị kéo vào đây có khi còn là may mắn.

” Nguyễn Minh Hoàng có chút né tránh, kìm nén thở gấp mà nói khẽ theo:

“Bên ngoài.

bên ngoài thực sự không thể sống sao?

!

“ Gã không trả lời ngay, mà đứng.

thẳng người lại, vươn vai một cái khiến xương cốt gã kêu răng rắc.

“Cậu đã thấy hành tỉnh máu rồi chứ?

Đó mới là ngoài đấy.

” Gã vừa nói vừa bước tới cửa, tay đặt lên chốt mở, rồi ngoái đầu lại.

^ quên, có chuông báo động vào mỗi 6 giò.

Sau khi ngủ dậy vào ngày mai, cứ nghe thấy ba tiếng chuông dài thì hãy ra khỏi phòng, nhớ mang theo thẻ nhân sự và đi theo X07!

“Bây giờ thì tối muộn rồi, nghỉ ngơi đi, người nhân sự mới của tôi.

” Cửa đóng lại sau lưng gã.

Nguyễn Minh Hoàng thả lỏng cả người dựa cả thân thể vào lưng ghế, lặng lẽ nhìn thẻ nhân sự cùng cuốn sổ hướng.

dẫn trên mặt bàn lạnh này.

C-hết tiệt cái đám quái dị này, chẳng lẽ bọn chúng đều bị ảnh hưởng từ Thần gì đó cho nên mới điên như vậy sao?

?

Nguyễn Minh Hoàng mặt có chút trắng bệch lặng lẽ chửi rủa.

Đối với một người hơi chút ảo tưởng như hắn, dù có lấy cách nhìn nhận của tiểu thuyết mạng để trải qua những kinh lịch vừa xảy ra với chính mình, Nguyễn Minh Hoàng vẫn cảm thấy sợ hãi, cả người còn bủn rủn không thể kiểm soát.

Cho đến khi ở trong căn phòng kí túc xá này, hắn vẫn phải tiếp xúc với một kẻ trung niên tỉnh thần không bình thường vừa rồi.

Hắn hít sâu một hơi, nhanh chóng chống lấy đôi chân run của mình đi đến phía cửa phòng, mở hé rồi nhìn ra ngoài.

Bên ngoài vẫn là dãy hành lang vắng tanh lại lạnh ngắt, ngoại trừ một bóng dáng to lớn của tên vô cảm X07, vẫn đang đứng ngay trước cửa, như một bức tượng đã ngủ quên.

Lúc trước hắn còn cảm thấy sợ hãi với chính gã “người sắt” X07 này, vậy mà lúc này hắn lại cảm thấy có chút an toàn sau khi nhìn thấy bờ vai to lớn của gã này, gã tựa như một bức tường thành cứng rắn đứng che chắn, bảo vệ cho cả căn phòng Nguyễn Minh Hoàng.

Nguyễn Minh Hoàng khẽ vặn tay nắm, đóng chắc lại cánh cửa tượng trưng cho có này.

X07, người gác.

Ba Kha, người hướng dẫn.

Hữu Kỳ, thủ lĩnh của tổ chức, cũng là một người phi phàm.

Còn có hắn, một nhân sự mới vừa “được cứu sống”.

Nếu nơi này là một căn cứ tránh nạn, tại sao mọi thứ lại bị kiểm soát đáng sợ mà không có lý do rõ ràng nào được công khai?

Nếu tổ chức này rộng lượng như lời tên Ba Kha kia nói, tại sao hầu hết quy định đều cấm đoán những người mới như hắn?

Là vì bọn hắn chỉ là những kẻ bình thường, không có sức phản kháng hay hiểu biết gì sao?

Nguyễn Minh Hoàng nghĩ lại từng kí tự kì diệu trong đầu vừa đọc được qua cuốn sổ.

Cuốn sổ tay này, dù nguệch ngoạc, lại chứa đầy dấu vết của sợ hãi cùng tuyệt vọng, có lẽ nó là nét bút gấp gáp của người từng chứng kiến điều gì đó bị che giấu.

Mà giờ đây, hắn đang bước vào đúng vị trí người đó từng đứng.

Hắn không muốn mở cuốn sổ ra đọc nữa, sợ kẻ nào đó ngoài kia sẽ phát hiện điều ẩn giấu trong cuốn sổ tay này.

Dù sao, sống lưng vẫn lạnh của hắn đang cảnh báo hắn một cảm giác bị theo dõi trong chính căn phòng này.

Nguyễn Minh Hoàng không thể nghỉ ngơi nổi theo lời của gã Ba Kha kia, ngồi vật ra giường mà cẩn thận nghĩ lại.

“Hãy chạy trốn trước khi quá muộn.

” Muộn là bao giò?

Là cái nơi c:

hết tiệt này sẽ làm gì mình sao?

?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập