Chương 16: Vượt kiểm soát

Chương 16:

Vượt kiểm soát Trong mớ hỗn độn và mờ lòa của tầm mắt, ý thức đang đi vào ngủ sâu và mất kiểm soát cơ thể, Nguyễn Minh Hoàng loáng thoáng nghe được âm thanh chuông cảnh báo réo lên, ánh đỏ chớp lóe khắp tầm nhìn mờ mịt.

“P-H2 gặp phải ảnh hưởng từ Mắt Nhìn Đầu Tiên!

“Xin nhắc lại, P-H2 gặp phải ảnh hưởng từ Mắt Nhìn Đầu Tiên!

“Khởi động lệnh khẩn cấp, yêu cầu triệu tập nhân sự Áo Đen!

“Xin nhắc lại, Mắt Nhìn Đầu Tiên vượt kiểm soát, yêu cầu triệu tập nhân sự Áo Đen!

“C-hết tiệt, tắt đi thứ màn hình quái dị này đi!

” Trước khi lâm vào tối tăm, Nguyễn Minh Hoàng nghe thấy tiếng náo loạn khắp phòng cùng tiếng cười tựa hồ là của âm thanh thuyết minh trong chiếc Tivi CRT cũ kĩ kia.

Hắn còn cảm thấy cơ thể bồng bềnh, như thể đang được ai đó bế lên, tay nhẹ bằng đi thả thống xuống không trung, sau đó.

“Dễ chịu quá!

“Cảm giác như là đang ngủ trong căn phòng điều hòa ở nhà vào giữa trưa hè nắng nóng mùa gặt hái vậy!

” Nguyễn Minh Hoàng cảm thấy cơ thể mình dễ chịu khoan khoái, luồng suy nghĩ khác nhau không ngừng trôi đi trong tối tăm.

Hắn từ sảng khoái, đến vô hồn, rồi lại đến mơ màng một cách khó hiểu, cuối cùng mới nhận ra điều gì đó.

Mắt lờ mờ mở ra, trước mặt là một mặt trần trắng tỉnh, cũng không có quạt trần, chỉ có những ánh đèn led trắng lạnh lùng chiếu xuống.

Theo bản năng muốn gượng dậy, nhưng chỉ vừa ngẩng đầu thoát khỏi chiếc gối trắng dưới gáy, đầu óc hắn lại quay cuồng đến chóng mặt, ong ong mà thả người lại xuống giường, cả cơ thể cũng theo đó cảm thấy lao đao, như thể bị rút hết sức lực.

“Báo cáo, X07-N2 đã tỉnh táo, cần tiến hành điều đến phòng chẩn đoán ngay không?

“Cậu không cần dùng cách nói chuyên nghiệp như vậy với tôi, cũng không cần gấp gáp như vậy, vào kết bạn và trao đổi vài câu với nhân sự mới này trước đi, dù sao cậu ta cũng vừa tỉnh lại!

” Hai giọng nói đối lập, một nghiêm túc một hòa nhã thoáng qua bên tai một cách xa xăm, kéo lấy sự chú ý của Nguyễn Minh Hoàng khi hắn vừa bắt đầu quan sát căn phòng hồi sức này.

Liếc mắt ra phía ngoài phòng, xuyên qua lớp kính trong suốt vẫn là hành lang lạnh buốt sạc sẽ ấy, nhưng không có bóng dáng ai.

Vừa lúc, cánh cửa phòng ở bên cạnh khung kính thủy tỉnh ấy được mở ra, hắn nhìn thấy một người đàn ông mặc áo trắng tỉnh đang bước vào một cách nghiêm cẩn, trên tay cầm lấy bảng thiết bị nào đó.

“Chào anh, tôi là nhân sự cấp .

D đang làm việc tại phòng hồi sức này.

” Người đàn ông bước đến bên giường, nhẹ nhàng nói, ngược hẳn với vẻ nghiêm cẩn của hắn.

“Tôi, tôi nhớ mình đang ở trong lớp học kia mà?

Nguyễn Minh Hoàng thấy người đối diện lúc này đã đứng cạnh giường bệnh mình liền mê man hỏi.

“Anh đã bị Mắt Nhìn Đầu Tiên kiểm soát ngay khi đội trưởng Kha kích hoạt nó.

Đây cũng là trường hợp hy hữu mà chúng tôi gặp phải, dù sao tổ chức cũng là lần đầu sử dụng nó cho việc truyền đạt thông tin đến những người mới như anh.

” Người đàn ông áo trắng mỉm cười nhẹ, tay không ngừng vuốt qua màn hình thiết bị đang cầm, sau đó không chờ Nguyễn Minh Hoàng tiếp lời mà cất giọng tiếp:

“Tinh thần của anh đang ở mức ổn định, cơ thể cũng chỉ bị mất máu một chút.

Điều này khá kì quái so với những nhân sự còn lại trong căn phòng P-H2 kia.

” Hắn nhíu mày.

Nguyễn Minh Hoàng nghe vậy liền cảm thấy nghi ngờ với vẻ mặt mơ màng, đầu óc không tự chủ liền nhớ đến những hình ảnh giảng giải kì lạ của gã Ba Kha trong lớp học ấy.

“Tôi, tôi chỉ nhớ đội trưởng Kha có cho bọn tôi xem bức ảnh về Thần, sau đó.

liền xảy ra nhu vậy.

” Hắn nói ngập ngừng không rõ một cách hàm hồ.

Người áo trắng ngẫm nghĩ một lúc liền giải thích lại cho nhân sự mới đang nằm hồi sức này:

“Thực ra đội trưởng Kha ấy cũng đã bị ảnh hưởng từ Vật Cấm Ky, cho nên mới để xảy ra tình trạng như vậy.

Các anh cũng đừng lo lắng quá, lớp học này được tổ chức mở ra để giúp các anh làm quen.

hơn với môi trường cuộc sống mới này mà thôi.

” Dừng một chút, hắn tiếp tục nói với ngữ điệu mờ ám, nhìn sâu vào mắt Nguyễn Minh Hoàng:

“Dù sao, tổ chức chúng ta đã từng xảy ra không biết bao nhiêu lần rồi, những đám người mới trước kia đã gây ra quá nhiều phiền phức cho căn cứ này.

” Nguyễn Minh Hoàng nghe vậy liền hơi tức giận một chút.

Chả phải do những kẻ như các người đang kiểm soát bọn tôi như tù nhân sao?

Nghĩ thầm là như vậy nhưng hắn không phản bác thành lời, chỉ nhìn lại người áo trắng đứng bên này một cách khó hiểu.

Gã này đang xem lại vài chi tiết nào đó về chỉ số trên thiết bị, rồi lại liếc sang Nguyễn Minh Hoàng, tỏ ra hơi phân vân.

“Anh cũng tỉnh lại nhanh hơn dự đoán đấy, hiện tại có một vài người nhóm bọn anh vẫn chưa tỉnh, có một người thì đang gào thét như lên cơn động kinh, hai người thì phải đưa vào khu cô lập thần kinh.

” Nghe người đứng cạnh mình không ngừng nói ra tình hình, Nguyễn Minh Hoàng cùng lúc lớn vỏn trong đầu về hình ảnh một khe mắt rạch đôi bầu trời nhòe máu.

Nhưng rốt cuộc, ảnh hưởng này là đến từ những hình ảnh của Thần, hay do thứ TV được gọ là Vật Cấm Ky kia gây nên?

Có điều ảnh hưởng lớn đến như vậy mà chính mình lại chỉ bị mất ý thức cùng một vài nguy cơ thôi à?

Chảng lẽ đây là đặc quyền của kẻ xuyên việt thật sao?

Trong đầu hắn tích tắc liền nghĩ đến một vài thứ vu vơ.

Người đàn ông đứng bên hắn thấy vẻ mặt trầm trọng của Nguyễn Minh Hoàng liền cho rằng kẻ này chưa thoát ra nỗi sợ hãi, liền lên tiếng an ủi:

“Anh đừng hiểu nhầm, không ai trong tổ chức mong chuyện này xảy ra cả, sự cố này hoàn.

toàn đến từ phía cấp chỉ huy.

“Là đội trưởng Kha à anh?

Nguyễn Minh Hoàng thuận miệng hỏi, hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần lấy lại cảm giác.

“Phải, hắn ta đã tiếp xúc quá lâu với Mắt Nhìn Đầu Tiên, dù tổ chức chưa công bố nhưng tôi đoán hắn đã bị ảnh hưởng tâm trí ở mức tiềm ẩn từ trước.

Một khi đã để Vật Cấm Ky ấy “thao túng tự phát hệ thống giá-m s-át sẽ ghi nhận là vượt kiểm soát.

Và như vậy.

anh cũng thấy rồi đấy.

” Hắn ta nhún vai.

Nguyễn Minh Hoàng khẽ gật đầu dù đang nằm trong vô lực.

Ý thức hắn như đang trôi giữa mớ hỗn độn, và điều khiến hắn cảm thấy bất lực hơn nữa là mọi chuyện vượt kiểm soát không lúc nào ngừng xảy ra với chính hắn, khiến bản thân phải đón nhận mọi việc một cách bị động, cũng không đủ tư cách để đặt câu hỏi nào.

Người đàn ông thấy hắn không có sắc vực dậy khỏi mớ suy nghĩ, lúc này mới thay đổi chủ đề.

“Dù sao cũng chúc mừng.

” Hắn cười nhạt nói:

“Anh cũng sắp chính thức là một thành viên của chúng tôi rồi!

Nguyễn Minh Hoàng nghe vậy liền nhíu mày:

“Không phải tôi đã là nhân sự cấp D của tổ chức rồi sao?

Người đàn ông hơi nhếch mép trả lời:

“Nào có chuyện đơn giản như vậy, tổ chức chúng ta phải trải qua một vài quá trình sàng lọc cùng chỉ dạy mới có thể điều những người như bọn anh tham gia vào hệ thống nhân sự chính thức.

” Hắn nhún vai thêm cái nữa, dùng giọng hiển nhiên tiếp lời:

“Vốn dĩ các anh phải trải qua qu:

trình chỉ dạy về một vài chuyên môn hóa mới có đủ trình độ để tiếp nhận công việc.

Chỉ là, trải qua một hai ngày nghiên cứu lại Mắt Nhìn Đầu Tiên sau sự cố vượt kiểm soát lần này, tổ chức đã tạo ra một vài chương trình con có khả năng truyền đạt thông tin một cách hiệu quả.

Điều này giúp quá trình hoàn thành khóa học chuyên môn đối với những người mới như các anh sẽ được đẩy nhanh tiến độ hơn.

” Nguyễn Minh Hoàng cố gắng chọn lọc lấy một vài thông tin cần chú ý trong lời nói dài hơi không dứt này của người đàn ông, rồi hơi giật mình thốt lên, hỏi lại:

“Khoan.

khoan đã, ý anh là.

sự việc Mắt Nhìn Đầu Tiên bị mất kiểm soát, chính là chuyện của hai ngày về trước rỔi sao?

?

“Chính xác là một ngày rưỡi.

” Gã áo trắng cười nhạt, “Cho dù có bị ít ảnh hưởng hơn người khác, anh vẫn bị bất tỉnh đến từng ấy thời gian.

” Hắn nhét thiết bị đang cầm trên tay vào túi ngực, rồi thở dài một cái với Nguyễn Minh Hoàng:

“Nhưng đừng quá lo lắng, trải qua thiết bị đã khám và kiểm tra của Ban Y Tế chúng tôi, cơ thể anh đã không có gì đáng lo ngại.

“Như vậy, hiện giờ tôi nên làm gì?

Nguyễn Minh Hoàng cảm thấy cơ thể có chút sức lực, gượng người ngồi dậy.

Nhìn thấy hắn có chút khỏe lại mà tự ngồi dậy, người đàn ông cũng lóe qua vẻ bất ngờ nhẹ trong ánh mắt, có chút tấm tắc nói:

“Thông thường dù bị ảnh hưởng ít đến đâu, nhưng chỉ cần liên quan đến Vật Cấm Ky, cơ thể người đều sẽ bị yếu đi ít nhiều, dù cho có hồi phục và tỉnh lại đều sẽ phải mất thêm vài giờ cho đến một ngày, để có thể hành động tự do.

” 'Gã cảm thán dành.

lấy lời khen ngợi cho người mới này:

“Nhưng một nhân sự mới chưa qua huấn luyện hay cải tạo nhân thể nào như anh lại có sức hồi phục nhanh đến thế, điều này thật thần kỳ.

” Hắn nở thêm một nụ cười bí hiểm, “Với tố chất này, có lẽ anh có thể tham gia tuyến đầu của tổ chức” Những lời nói kỳ quái của tên nhân sự thất thường đứng bên vừa lảng vảng bên tai khiến Nguyễn Minh Hoàng dừng một lúc, mày nhíu lại mà suy ngẫm gì đó.

Lúc này, gã ta đang đi ra phía cửa ra vào, có lẽ không muốn đứng nói chuyện thêm với hắn nữa, vẻ mặt nghiêm túc trở lại, cũng không ngoảnh đầu mà cất tiếng:

“Anh hãy nghỉ ngơi thêm nửa tiếng đi, sau đấy sẽ có người dẫn anh đi phòng chẩn đoán làm ít việc!

Nguyễn Minh Hoàng trông thấy người này mở cửa mà bước ra, tưởng rằng xong rồi thì gã lại cất thêm lời nữa:

“Tôi nghĩ người như anh.

sẽ qua nhanh thôi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập