Chương 21:
Hướng đến Nguyễn Minh Hoàng nhíu mày, cố gắng nhớ lại cuộc trò chuyện với người nhân sự cấp D kh còn ở căn phòng hồi sức kia.
“.
Trải qua một hai ngày nghiên cứu lại Mắt Nhìn Đầu Tiên sau sự cố vượt kiểm soát lần này tổ chức đã tạo ra một vài chương trình con có khả năng truyền đạt thông tin một cách hiệu quả.
Điều này giúp quá trình hoàn thành khóa học chuyên môn đối với những người mới như các anh sẽ được đẩy nhanh tiến độ hơn.
” Nếu người này đã nói như thế, vậy thì rất có khả năng mình sẽ phải tiếp nhận lần thử nghiệm thứ hai này!
Nguyễn Minh Hoàng âm thầm suy đoán, sau đó bất giác nghĩ lại khung cảnh gã nhân sự Ba Kha sử dụng Mắt Nhìn Đầu Tiên thử nghiệm với bọn hắn, nhớ lại thứ cảm giác khủng khiết ngày hôm đó.
Tiếng cười méo mó, màn hình dày cộm bị nhiễu, giọng nói không thuộc về con người, ánh sáng nhấp nháy như trực tiếp xuyên vào não.
Trong lúc bị “thu hút tẩm nhìn” như thể bị ai đó ép c:
hặt điầu mình cố định, có vài khoảnh khắc hắn tựa hồ đã mất đi ý thức, còn có cảm giác chính mình bị kéo vào nơi nào đó không thật, như thể chính mình không còn là chính mình.
Ở thời điểm ấy, tên đội trưởng Ba Kha đã hoảng loạn mà tắt đi thiết bị, miệng thốt lên rằng nó đã được “kiểm soát hoàn toàn”.
Nhưng có thật là vậy không?
Bằng trực giác, Nguyễn Minh Hoàng liền biết không thể.
Cảm giác bị hút vào sâu bên trong thứ hình ảnh “méo mặt cười” ấy, rồi đột ngột tỉnh dậy với một chuối ký ức rỗng tuếch, đó càng không thể là phản ứng thông thường.
“Máảnh Ký Ức” trong bài viết này nêu ra, nếu thật sự được chế tạo từ Mắt Nhìn Đầu Tiên, thì liệu có thể kiểm soát tư duy không?
Hay cấy vào đầu người thử nghiệm những tri thức mới.
theo nghĩa đen?
Thậm chí, còn có thể biến người tiếp nhận thành một công cụ sống, hay một bộ não không linh hồn?
Nguyễn Minh Hoàng khẽ rùng mình, muốn suy nghĩ sâu hơn, nhưng hắn chưa đủ khả năng mường tưởng về cảnh tượng ngày mai đám nhân sự kia sẽ ứng dụng thứ đồ này lên người bọn hắn như thế nào, càng chưa rõ hậu quả tiếp nhận sẽ ra sao!
Hắn bắt đầu lướt xuống dưới màn hình, muốn tìm thêm thông tin về loại vật phẩm ấy, nhưng phần hiển thị bị chặn.
Toàn bộ những bài viết phía dưới đều mờ đi, không thể nhấn vào, cũng không thể cuộn tiếp.
Là giới hạn hiển thị?
Hay vì thiết bị này chỉ cho phép đọc những bài viết xuất hiện sau thời điểm hắn gia nhập căn cứ?
Hắn liếc dòng thời gian nhỏ hiển thị trên cùng góc màn hình của thiết bị này:
[20:
43]
Cảm giác khô miệng bỗng dưng trỗi dậy.
Thứ gel đặc hắn ăn lúc tối không mang lại cảm giác no, nhưng năng lượng trong người lúc này vẫn đổi dào.
Cơ thể cảm thấy nhẹ, khỏe khoắn, như thể vừa được “nạp” đầy nhiên liệu, không phải theo nghĩa ăn uống mà giống như khôi phục hệ thống.
Lúcnày Nguyễn Minh Hoàng lắc đầu đứng đậy, bước vào khu vệ sinh gọn gàng bên góc phòng, hắn muốn lấy lại tỉnh táo dù tỉnh thần đang minh mẫn.
Mỏ vòi, nước chảy ào ào xuống tay, mang đến cảm giác lạnh băng.
Chụm hai bàn tay lại hấng lấy vũng nước đọng, tạt vào mặt mình, Nguyễn Minh Hoàng lại xoa cả khuôn mặt như thể muốn rửa đi tất cả mơ hồ đang bị phủ trên mặt mỗi lúc thêm dày hơn.
Rửa mặt xong, hắn ngẩng đầu nhìn gương.
Khuôn mặt phản chiếu ngược lại trước mắt hắn vẫn là gương mặt quen thuộc ở thế giới cũ.
Cũng có chút anh tuấn, đường nét quai hàm rõ ràng, da không đen xạm, ngược lại còn trắng bệch một chút, trông như thiếu sức sống hoặc đúng hơn là người bị bệnh lâu ngày.
Nhưng ánh mắt thì không còn giống ngày xưa.
Ánh mắt của hắn lúc này không còn đơn.
thuần là nghĩ ngại, ngược lại còn xen lẫn tò mò, khao khát cùng cảnh giác.
Nguyễn Minh Hoàng đăm đăm suy tư, hắn cảm thấy có thứ gì đó đang dần thay đổi trong con người mình, có lẽ không phải một đột biến rõ rệt, mà như thể mạch suy nghĩ đã chuyển hướng về một quỹ đạo mới.
Nguyễn Minh Hoàng chống hai tay lên bồn rửa, ánh mắt trở nên sắc bén, không rời khỏi hình ảnh phản chiếu trong gương.
Hắn hít sâu một cái, rồi thở ra một hơi dài.
Thật lạ, không chỉ là môi trường, không chỉ là những lời cảnh báo ám chỉ, mà chính bản thân hắn cũng đang bắt đầu chấp nhận.
Chấp nhận việc căn cứ này, tổ chức này, thậm chí cả thế giới này, mọi sự việc vượt tưởng tượng không ngừng xảy đến với hắn, tưởng như chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết.
Cảm giác lạnh gáy khi đọc diễn đàn không còn là nỗi sợ đon thuần.
Giờ đây, nó dần chuyển hóa thành một thứ khác, có lẽ là khát vọng khám phá chăng?
Hắn đứng thẳng sống lưng, lau mặt lần nữa.
Trong đầu cùng lúc vang lên những câu hỏi nghỉ ngờ của chính hắn, muốn tóm gọn lại những suy nghĩ lộn xôn.
Vật Cấm Ky là gì?
Mắt Nhìn Đầu Tiên rốt cuộc đã làm gì mình?
Tổ chức này đưa mình xuống đây với lý do cứu người khỏi đất c-hết gì đó, rốt cuộc để làm gì?
Những người cùng chuyến xe đi Hà Nội trước đó, hiện tại cũng đang chịu thí nghiệm nào đó trong lúc bất tỉnh này sao?
Trong thoáng chốc, Nguyễn Minh Hoàng lại nghĩ đến nhóm người đồng hương từng đi cùng mình hôm đầu tiên.
Cũng không biết có người nào được phân vào Ban Hậu Cần như mình không?
Hoặc cũng có thể là chưa phân đi, bởi vì có thể chưa ai tỉnh táo hoặc khỏe lại giống mình!
Ttheo lời tên nhân sự căn phòng hồi sức kia, hắn có thể đã là người đầu tiên tỉnh sớm nhất, dù sao ảnh hưởng từ thứ Tivi kia cũng là ít nhất mà!
Cho nên ai đã tỉnh lại?
Có ai vẫn sống?
Mặc dù Nguyễn Minh Hoàng chưa chắc găp lại những người này có thể giúp ích được gì chc mình, nhưng giữa một thế giới xa lạ, những người đến cùng một nơi, nói cùng một thứ tiếng từng chia sẻ cùng một hành trình, có lẽ chính là mảnh neo giữ con người khỏi cái nơi kỳ quái này.
Sự đồng cảm, sự chia sẻ, hay ít nhất là sự hiện diện của một người quen thuộc, ít nhất cũng khiến những người bình thường như bọn hắn đứng vững hon.
Bên ngoài, màn hình thiết bị gắn trước tường ngay trên bàn làm việc vẫn le lói ánh sáng xan!
nhạt.
Nguyễn Minh Hoàng bước ra, liếc nhìn danh sách ngắn những bài đăng còn mở, tắt đi rồi ngồi xuống giường.
“Rốt cuộc thế giới này sẽ đi theo hướng nào?
Trái Đất dung nhập với thế giới bên ngoài mà mình chưa được nhìn thấy kia, sẽ phát sinh như nào?
Sẽ giống như những hình ảnh cùng lời kể của người trong tivi nói qua sao?
”
Nguyễn Minh Hoàng thì thầm.
Hắn bỗng nghĩ xa hơn theo một giả định khác, khi tổ chức này là một tổ chức an toàn và “cứu thế” thật sự.
Cũng vì như vậy mà suy nghĩ của hắn dần rời khỏi sự lo lắng vô bờ.
Có chút cảm xúc kỳ lạ nổi lên trong lòng, tựa hồ mong chờ.
Hắn không rõ vì sao nhưng cảm giác nâng nâng này dâng lên như men rượu thấm chậm.
Là vì ngày mai ư?
Hay vì người đội trưởng sắp gặp?
Không.
Là vì thứ gọi là “phi phàm”.
Hắn chưa hiểu rõ thế giới này vận hành thế nào, chưa rõ liệu bản thân có quyền lực hay khả năng gì.
Nhưng hắn biết nếu còn có con đường đi lên giữa thế giới tận thế, nó chắc chắn liên quan đến phi phàm.
Dù là nguy hiểm, dù là thí nghiệm, chỉ cần tổ chức này thật sự còn có một phần nhân tính đề mình có thể an tâm.
Nguyễn Minh Hoàng cười khẽ theo kiểu giễu cợt và thừa nhận.
Mặc dù những suy nghĩ kỳ quái đang vởn quanh như muốn biến hắn thoát khỏi kiểu người thực tế, nhưng có lẽ sâu trong tiềm thức, hắn vẫn còn là một độc giả tiểu thuyết từng ảo mộng trở thành nhân vật chính, chỉ khác là lần này, câu chuyện thật sự đã bao quanh hắn.
Nếu đây là cuốn tiểu thuyết nào đó, và hắn là nhân vật chính, thì đã đến lúc chọn một hướng để đi.
Không còn cha mẹ, không còn nhà, không còn quê hương, cũng không còn lựa chọn nào nhẹ nhàng.
Vậy thì đi lên, đi thẳng về phía phi phàm, về phía ánh sáng của cứu rỗi.
Dù chỉ là một cái đích mơ hồ, chỉ cần có thể tồn tại thêm một ngày là được.
Ánh mắt Nguyễn Minh Hoàng dần trở nên kiên định.
Hắn quay lại nhìn thiết bị, thấy dòng thì giờ đã chuyển sang
[21:
01]
Hắn thì thầm trong lòng, “Được rồi.
Ngày mai chắc chắn sẽ đến.
Còn sống tức là còn cơ hội.
Chỉ cần không chết.
thì sẽ đi được xa.
” Đi đến bên bàn, hắn lướt lại từng thông tin trong phần
[Thông tin cơ bản về tổ chức]
muốn ghi nhớ từng chi tiết vào đầu để chuẩn bị cho mọi tình huống có thể phát sinh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập