Chương 22:
Kẻ Thấy Tiếng chuông
"ting.
ting.
"
quen thuộc lần nữa vang lên, đều đặn như tiếng kim đồng hồ tử thần xé tan bóng tối.
Nguyễn Minh Hoàng ngồi bật dậy, hơi thở nghẹn lại trong ngực.
Ánh đèn trắng xám trừ t-rầr nhà rọi thẳng xuống, mọi ngóc ngách của căn phòng cũng vì vậy mà đập vào hai mắt đang díu lại của hắn.
Hắn liếc nhìn thiết bị gắn tường đối diện,
[06:
00]
"Chẳng lẽ có người canh giờ rồi gõ chuông sao?
?
Dừng lại vài giây, Nguyễn Minh Hoàng đột nhiên hồi tưởng lại cảnh tượng trước khi đi vào giấc ngủ.
Đồng hồ hiển thị trên màn hình lúc ấy có lẽ là
[11:
bản thân.
hắn còn đang định nằm xuống chiếc giường nhỏ này, liền mơ hồ nghe ra tiếng chuông, kéo dài từ phía xa xăm.
Điều kỳ lạ là, sau lần thứ ba tiếng chuông này được vang lên, Nguyễn Minh Hoàng không còn nhớ thêm nổi chi tiết nào nữa, ngoại trừ một chút dư vị về thứ cảm giác bồng bềnh, giống như khi còn bé được mẹ ôm vào lòng ru ngủ.
Được mẹ ôm.
Khoan đã, sao mình lại nghĩ vậy?
!
Nguyễn Minh Hoàng giật mình, ánh mắt hắn cứ nhíu lại đầy trầm tư.
“Chẳng lẽ tiếng chuông này, cái chuông mà tổ chức này dùng để thông báo giờ giấc, chính là một Vật Cấm Ky sao?
”
Hắn rùng mình thì thào, sau đó lắc đầu, nhanh chóng nhớ lại từng thông tin mà tối qua đã thuộc kĩ càng qua thứ thiết bị điện tử treo trên mặt tường đối diện, còn cả cảnh tượng thăm dò từng ngóc ngách trong căn phòng này.
Sau vài phút trầm ngâm, hắn hít sâu cùng thở dài vài lần, lại vào nhà vệ sinh tạt nước liên tụt vào mặt, lúc này Nguyễn Minh Hoàng mới cầm lấy chiếc thẻ nhân sự màu xám của mình, chậm rãi quét qua mặt cảm ứng trước tấm cửa kim loại dày đặc này.
Tingg!
Sau khi âm thanh xác minh đúng danh tính chủ nhân căn phòng vang lên, Nguyễn Minh Hoàng lập tức vặn tay nắm cửa, “cạch”!
Hắn bước ra hành lang.
Ngoại trừ dãy cửa kim loại dài hun hút, một vài bóng dáng mặc đồng phục cam cũng đồng thời xuất hiện, vội vã đi về các lối hành lang khác nhau.
Ánh sáng đèn tube rọi xuống những vũng sáng trắng bệch trên sàn bê tông, cùng lúc phản xuống những bóng đen mờ nhạt của những người đang đi này.
"Sao lại ít người thế này?
Nguyễn Minh Hoàng sinh ra chút nghi ngờ, thì thầm.
Cả dãy hàng lang dài chứa mấy chục căn phòng cá nhân, nãy giờ lại chỉ có một vài căn phòng hắn thấy có người đi ra.
Ngay lúc hắn quay người lại, đang khóa cửa phòng bằng thẻ nhân sự lần nữa, liền nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên sau lưng, dường như có người đang âm thầm đi về phía này.
Siết chặt tấm thẻ nhân sự trong túi, Nguyễn Minh Hoàng quay phắt lại ra ngoài.
“Buổi sáng tốt lành, X07-N2.
” Giọng nói trung tính của X06-N1 cất lên từ đằng xa.
Nguyễn Minh Hoàng âm thầm thở phào một hơi, “Anh cũng vậy.
“Có cần tôi dẫn anh đến phòng P-H2 không?
Người nhân sự áo cam đi đến cạnh, hỏi một cách tự nhiên, nhưng khuôn mặt người này có chút mất tự nhiên, như thể đang né tránh chuyện nào đó.
“À thôi, tôi nhớ đường đến rồi,” Nguyễn Minh Hoàng nhẹ giọng trả lời, sau đó lại bổ sung thêm, “Tối qua tôi đã học thuộc sơ đồ qua thiết bị trong phòng.
” Nghe xong, người nhân sự áo cam liền tỏ ra có chút bất ngờ, nhưng không nói thêm gì, cũng coi như không có việc gì, vượt qua hắn, rồi nhanh chóng rẽ vào một hành lang phía xa.
“Thật là kỳ quái mà.
” Nguyễn Minh Hoàng nhíu mày, sau đó dựa vào trí nhớ của mình, đi ví hướng của gã nhân sự X06-N1 kia.
Dọc đường cũng không có điều gì đặc biệt xảy ra với hắn.
Qua vài phút vội vã bước nhanh, lúc này hắn mới dừng chân trước cửa phòng từng đi vào một lần.
Qua tìm hiểu của hắn, phòng P-H2 này vốn là một phòng họp nhỏ trong Hành Lang Sinh Hoạt, chỉ là hiện tại đã được tổ chức cải tạo thành phòng học đơn giản dành cho người mới.
Dừng lại suy nghĩ, hắn mở ra cánh cửa đen nhám mang ký hiệu P-H2, ánh sáng vàng dịu bêt trong tương phản gay gắt với hành lang.
trắng toát, mùi vị sát trùng đặc trưng thoáng qua mũi.
Hiện tại căn phòng này đã thay đổi một chút kết cấu so với lần “học” đầu tiên, mười mấy chiếc ghế kèm bàn được xếp thành vòng cung trước giữa phòng, nhưng chỉ lưa thưa vài người ngồi đó.
Nguyễn Minh Hoàng cùng lúc nhận ra cô gái ngồi gần cửa, người từng ngồi cạnh hắn lúc trước.
Cô gái cũng đang mặc bộ đồng phục cam của Ban Hậu Cẩn, tóc buộc gọn sau gáy để lộ chiếc cổ mảnh mai.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cô gái khẽ giật mình, ngón tay bấu nhẹ vào thành ghế phát ra một cái gật đầu ngắn quen thuộc.
Nguyễn Minh Hoàng cảm thấy người này có chút khó khăn mở miệng, gật đầu thay đáp lại, mắt ngầm liếc nhìn sáu người còn lại.
Ngoại trừ một vài gương mặt quen thuộc từng đi cùng hắn trong chuyến xe định mệnh đó, là cô gái tóc nâu, thanh niên gầy yếu cùng một thanh niên khác mắt thâm quầng, giữa phòng còn đang đứng lấy ba nhân sự khác.
“Vào đi!
” Một giọng nói nhanh chóng vang lên.
Người đàn ông cao ráo đứng như tượng giữa phòng, đang khoác lấy chiếc áo trắng phủ lên đồng phục cam, trên ngực gắn huy hiệu bạc lấp lánh.
Khuôn mặt ông ta chứa đầy vô tình, đôi mắt sắc bén sau cặp kính không gọng lạnh lùng.
liếc qua Nguyễn Minh Hoàng.
Lâm Tường Huy đõi mắt nhìn người thanh niên đặc thù này ngồi xuống chiếc ghế cạnh cô gái gần đấy, sau đó thoát khỏi tầm nhìn chăm chú, chuyển sang nhìn cả phòng.
"Chào mừng các anh đến với buổi định hướng lần hai.
Giọng nói hắn trầm khàn,
"Tôi là người quyết định các anh có trở thành.
tài nguyên hữu dụng hay không.
Hắn ta gõ nhẹ lên bảng điều khiển đang cầm trên tay, từng chiếc màn hình mỏng nhô lên khỏi mặt bàn trước mỗi người.
"Chúng ta không có thời gian đào tạo lính mới theo cách cũ.
Lâm Tường Huy bước sang bên, nơi hai nhân viên áo xám đẩy vào một vật thể bọc vải đen.
"Các anh sẽ tiếp nhận tri thức qua những bản thể con của 'Mắt Nhìn Đầu Tiên' được gọi chung là Vật phi phàm Kẻ Thấy.
Tấm vải đen được giật phăng, để lộ chiếc TV cổ lỗ sĩ với màn hình CRT cong vênh, xung quanh viền nhựa nứt nẻ.
Nhưng giữa màn hình đen ngòm, ba vòng tròn ánh sáng xanh lục nhấp nháy như ba con mắt đói khát.
"Đừng lo.
” Lâm Tường Huy nhếch nhẹ khuôn miệng.
"Hiện tại chúng ta không dùng thứ nà nữa rồi, nó ở đây là để khỏi động Kẻ Thấy thôi!
” Thanh niên có quầng mắt thâm rõ lúc này mở miệng:
“Đội trưởng Lâm, Kẻ Thấy dùng để làm gì ạ?
Sau gần hai ngày im lặng hoàn toàn, lời nói đầu tiên của hắn bật ra mang theo chút khàn khàn cùng run nhẹ.
“Thứ này tất nhiên sẽ chỉ truyền tải kiến thức, không nguy hiểm đến não bộ tỉnh thần gì của các cậu.
Phòng Nghiên Cứu đã đảm bảo.
Lâm Tường Huy trả lời, mặt lại nhìn vào từng.
người đang ngồi như thể trấn an mọi người rằng sẽ không có sự cố nào xảy ra.
Mắt không rời màn hình trước mặt vừa nhô lên khỏi mặt bàn, Nguyễn Minh Hoàng vừa thì thầm với cô gái bên cạnh xong liền thận trọng cất giọng với người đàn ông tên Lâm Tường Huy này:
“Đội trưởng Lâm, những cái màn hình này sẽ truyền tải kiến thức cho chúng tôi giống Mắt Nhìn Đầu Tiên như lần trước ạ?
Hắn vừa dứt lời, liền chạm nhẹ tay qua mép màn hình theo bản năng, tim cũng đang đập nhanh hơn thường lệ, có lẽ điều này bắt đầu từ khi hắn bắt chuyện với cô gái ngồi kế bên.
“Đùa à, học bằng máy móc sinh ra từ một cái TV ma quái, rồi còn bảo là an toàn tuyệt đối?
Thế mà nghe được chắc chỉ có mấy thằng đầu óc cá c:
hết mới tin!
” Lâm Tường Huy nhìn qua thanh niên đặc thù này, cũng không lập tức trả lời, chỉ xoay cổ tay nhìn xuống bảng điểu khiển trong tay như thể chẳng bận tâm gì đến câu hỏi của Nguyễn Minh Hoàng.
Dừng hai giây, hắn mới hất nhẹ cằm, “Muốn biết sao, nhanh thôi, X07-N2.
” Tạch!
Một tiếng nút bấm vang lên, tất cả các màn hình bật sáng.
“Hãy học đi, càng nhanh, càng tốt.
” Giọng nói cộc vang lên khô khốc, Chấm dứt thắc mắc, càng không cho hoài nghĩ.
“Đệt.
còn chưa cho chuẩn bị tâm lý gì?
Nguyễn Minh Hoàng nghiến răng trong đầu, nhưng không dám bật ra một chữ.
Ánh sáng từ màn hình trước mặt nháy lên, một chuỗi hình ảnh dữ liệu hiện ra, đầu tiên là hình ảnh một sinh vật kỳ lạ, thân như rắn, đầu mọc lông, răng xếp tầng, kèm dòng chữ hiện bên dưới:
“Dị Thể cấp Tiểu Quỷ, hành vi, điểm yếu, tuyến độc.
“Tao vừa tỉnh khỏi cơn mê do cái TV c-hết tiệt kia gây ra, giờ bọn mày lại bắt tao đối mặt với bản sao của nó?
Dù trong đầu rủa thầm, nhưng cơ thể Nguyễn Minh Hoàng vẫn tự động đưa mắt nhìn tiếp.
Thời khắc màn hình nhấp nháy dòng chữ
"Tải dữ liệu trực tiếp"
một âm thanh rè rè nhẹ như muôi bỗng phát ra từ thiết bị trước mặt hắn.
Xoẹt!
Ánh sáng xanh nhạt như dao cắt lướt qua mắt hắn, toàn bộ âm thanh trong phòng như rút lại, lùi vào khoảng lặng.
Trong giây lát, Nguyễn Minh Hoàng có cảm giác mình không còn ở trong căn phòng này nữa, mà đang trôi lơ lửng đâu đó một cách kỳ dị.
Trước mắt như có từng dòng chữ lướt qua, nhưng lại không phải đọc bằng mắt.
“C-hết tiệt.
cái thứ này đúng là đang nhồi sọ mình thật mà.
” Cùng lúc Nguyễn Minh Hoàng.
bỗng nhiên nghe thấy giọng của chính mình vang bên tai.
“Tuyến độc nằm ở cổ, cắt đúng điểm sẽ làm loạn nhịp thần kinh của Dị Thể loại này.
Tránh v-a chạm trực tiếp vì da tiết dịch phản.
” Khoan đã.
mình nghĩ cái gì vừa rồi?
Mình học cái đó khi nào?
Suy nghĩ miên man bồng bềnh cùng những dòng thông tin không ngừng truyền vào đầu nãc hắn, Nguyễn Minh Hoàng không biết đã trôi qua bao lâu, cho đến khi nhìn thấy dòng chữ “Tải dữ liệu hoàn tất” âm thanh trong phòng mới trở lại.
Nguyễn Minh Hoàng nặng nề hít vào, mồ hôi lưng ướt đẫm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập