Chương 3:
Chạy thoát Có một thứ gì đó đang đứng chắn ngay giữa đường cao tốc này.
Nguyễn Minh Hoàng mở to ra hai mắt, cố ép mình nhìn thật kỹ qua lớp kính xe đang phủ mờ hơi sương, phản chiếu ánh đèn nhấp nháy.
Ánh sáng từ pha xe rọi thẳng về phía trước, nhưng lại chỉ chiếu được một phần thân thể của thứ bóng đen kia.
Không rõ đâu là đầu, đâu là chân.
Chỉ có thể thấy một khối đen ngòm dựng đứng.
Bề mặt của nó đầy lồi lõm, dày như lớp thịt bị cắt toạc ra, có những chỗ còn như đang rung nhẹ lên, phập phồng theo từng nhịp, như thể một sinh vật khổng lồ nào đó đang hô hấp chậm rãi.
Giữa cao tốc tối tăm, bóng dáng cơ thể hơn bốn mét của nó hoàn toàn chiếm dụng cả lòng đường bê tông rộng rãi, nhưng lại đứng yên không hề nhúc nhích, càng không âm thanh hay phản ứng kì lạ nào phát ra, khiến cả khoang xe như bị kéo căng theo sự tồn tại của nó.
Phía sau bóng đen, từng dải sương mù xám xanh pha ánh đỏ vẫn đang từ từ trườn tới, bò dọc theo mặt đường như có ý thức riêng.
Dưới ánh pha của xe, sương mù không chút phản chiếu, ngược lại còn như đang nuốt trọn từng luồng sáng.
Có điều nếu để ý kĩ thêm, còn có thể thấy được một vài bóng dáng con người đang lẻ tẻ ở phía xa sương mờ kia, giữ nguyên trạng thái “chạy” như những bức tượng đầy chân thật.
Nguyễn Minh Hoàng nuốt khan một cái, cổ họng khô rát như bị ai đó nhét cát vào.
Cá.
cái mẹ gì thế này?
!
Đầu như tê dại, trái tim đang từng khắc một không ngừng khiêu động như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực chính mình.
Nguyễn Minh Hoàng chắc chắn rằng, ngoài vài bộ phim viễn tưởng rẻ tiền hắn từng xem, chưa từng có khung cảnh, hay sinh vật nào hắn gặp qua kể cả trên kênh Discovery, có thểso với cái thứ quái quỷ trước mắt.
Hắn càng không rõ nó là thứ gì, nhưng trong lòng mơ hồ có một suy đoán, có thể những bóng đen này vừa xuất hiện ngay sau khi “hành tinh máu” kia lấp ló trên bầu trời.
Không rõ từ đâu ra lực lượng mà suy nghĩ đến mức độ như vậy, nhưng khi hắn vừa quay về cảm giác hoảng sợ thực tại, mọi âm thanh hỗn loạn trong xe không ngừng mãnh liệt truyền qua lớp màng nhĩ hắn.
“Aaaaaa.
”
“Ôiii.
ôi dồi ôi mẹ ơi, cái quái gì thế kia?
?
“Tài xế, mau quay lại!
Mau quay đầu xe lại đi!
“Mở cửa, mở cửa cho tôi xuống xe!
” Từng âm thanh la hét không ngừng vang lên trong khoang xe vốn đã chật hẹp này.
Không chỉ vậy, tất cả mọi chủ nhân của âm thanh đều đứng ngồi không yên mà dồn lại phía sau.
Có một bà cô còn cố mở cửa kính nhỏ ra, thoát khỏi khoang xe chen lấn này, người người dẫm đạp, ngã dúi dụi vào nhau.
Những kẻ không gào thét không phải vì không sợ, mà là vì không có dũng khí, đám người bọn hắn lúc này đang run rẩy nắm mạnh lấy thành ghế, miệng run run ngập ngừng không thể thoát lời ra khỏi môi.
Cô gái bên cạnh Nguyễn Minh Hoàng bấy giờ cũng vì quá hoảng sợ mà tựa cả người mình hướng phía giữa xe, chen vào đám người, mặc cho cơ thể cơ hồ đã ép sát vào mảnh vai Nguyễn Minh Hoàng hắn.
Ánh mắt r·ối l·oạn cố kiểm soát tình hình nhưng vẫn vô ý lướt qua khuôn mặt cô gái, vẻ mặt hồng hào không một vết sẹo mụn hiện tại đã trắng bệch không nổi một giọt máu.
Nhiệt độ cơ thể của cô gái không ngừng truyền qua cánh tay trái của chính mình khiến Nguyễn Minh Hoàng lấy lại tỉnh táo đôi chút, hắn mơ hồ nghe ra giọng nói run rẩy đã bị lạc đi của cô gái:
“Quay, quay đầu xe.
” Nghe vậy, tim hắn đập nhanh thêm, đầu không còn suy nghĩ được gì nữa mà dùng hết giọng lực của mình gào thét lên phía trước:
“Tài xế, quay xee!
” Từng mảnh lông tơ của gã tài xế đã dựng đứng từ lâu, một loại cảm giác bị theo dõi bởi một tầng thứ sinh mệnh không thuộc về thế giới này đang trải khắp sống lưng.
Trong ánh mắt cứng đờ, đồng tử thu hẹp như kim của gã tài xế, bóng đen phía trước đèn xe sáng quáng vẫn hoàn toàn bất động.
Chỉ là lúc này, mặc cho mảnh suy nghĩ trong tiềm thức có đang hoạt động, còn đang nghĩ rằng có thể “nó” không phải đang “nhìn” mà là đang “nghe” tâm trí của hắn đã quay về bình thường, lực chú ý cũng kéo về không gian trong xe theo tiếng gào thét của Nguyễn Minh Hoàng.
Miệng chửi to lên, “Con bà nó cái xe này trúng bùa à?
” sau đó gã lập tức vặn vô lăng hết cỡ, quay đầu.
Ruýtt!
Ầmm!
Tiếng ma sát của bánh sau lết trên mặt đường, làm tóe lên từng tia lửa, chiếc xe nhỏ bé theo đó lùi hẳn lại phía sau.
Tiếng la hét vẫn đang kêu lên trong hỗn loạn cùng tiếng khóc, hòa vào tiếng rít của bánh xe.
Xe nhanh chóng quay đầu về hướng đằng sau, người lúc này cũng dồn dập nhảy lên phía dãy ghế mặt trước, bất kể đám học sinh cùng trường hay bà cô vừa mở cửa kính kia, ngoại trừ Nguyễn Minh Hoàng cùng cô gái bên cạnh đang bị mắc kẹt tại chỗ bởi hắn.
Trong tầm mắt vặn vẹo vì mở to hết cỡ do sọ hãi, thông qua chiếc kính chiếu hậu của xe, có thể thấy mặt đường giữa xe và những bóng đen kia ngày một kéo dài.
Phía xa xa, bóng dáng đen sì to lớn kia vẫn đứng yên, không hề có một chút nhúc nhích nào, ngoại trừ cảm giác bị “theo dõi” ngày một áp lực hơn trên sống lưng.
Người phụ nữ muốn xuống xe lúc trước hiện tại cũng lắp bắp lên tiếng:
“Nó không đuổi.
nó không đuổi chúng ta.
“Hình như nó chưa thấy chúng ta phải không?
” Cũng theo âm thanh ấy mà tất cả đều quay lại nhìn thêm lần nữa, lần này bọn hắn thật xác nhận bóng dáng ấy đã hoàn toàn bỏ xa tầm nhìn, dần lâm vào bóng tối vô tận.
Khoan đã, đèn đường đâu?
Nguyễn Minh Hoàng giật mình nhìn ra xa, trên con đường cao tốc về đêm vốn trải khắp đèn đường bên lề, bấy giờ đã bị chắn kín bởi lớp sương mù dày đặc.
“Sương mù.
hình như sương mù đang tràn tới!
”.
Một sinh viên phía sau kêu lên, tay chỉ ra cửa kính.
Quả nhiên, dọc theo hai bên rìa cao tốc, màn sương lạ kia đã gần sát chân đường, từng cuộn mù nhấp nháy như lửa lập lòe, nuốt trọn ánh sáng đèn xe phía sau.
Nhưng mặc kệ bất kỳ thứ gì che chắn tầm nhìn, xe vẫn đang đi hết tốc lực có thể có của nó, từng khung cảnh không ngừng vụt qua trong đám sương, dần mang lại cảm giác an tâm cho Nguyễn Minh Hoàng cùng người trong xe.
Cô gái bên cạnh hắn cũng vô tình thở phào nhẹ ra một hơi, rồi giật mình kéo người lại vị trí cũ, hai mắt có chút bối rối kèm cảnh giác liếc nhìn Nguyễn Minh Hoàng.
Chỉ là chưa kịp để ý tiếp, loạt âm thanh nhỏ phía sau xe ngày một vang rõ hơn bên tai, kéo trái tim hắn cùng những người khác như rơi xuống vực sâu, giật nảy mà đập mạnh trong lồng ngực.
Ầm!
Con quái vật khổng lồ kia đang lấp ló qua kính chiếu hậu, hoặc có thể rõ hơn nếu có người dám can đảm ngó đầu ra khỏi cửa sổ kính của xe.
Dù vậy, chỉ cần nhìn qua kính chiếu hậu, Nguyễn Minh Hoàng cũng có thể nhìn ra, cái “đồ vật” này không hểềđi bằng chân, nó đang dùng cả thân thể lướt trên mặt đường mà lao nhanh đến, như thể bị kéo đi bằng sợi dây vô hình.
Mỗi một khắc trôi qua, mỗi một nhịp tim đang đập, mặt đường lại rụng ra từng mảng nhựa, bóng dáng đen kinh khủng của nó cũng mỗi lúc một to rõ hơn.
Nguyễn Minh Hoàng có thể thấy được phần thân của con quái vật này đang vươn lên khỏi xe như một loại xúc tu.
Đồng tử co thắt, kéo dài thành mảnh kim, vượt qua từng khuôn mặt hãi hùng, từng bóng người lao đao, liếc nhanh về phía trước xe, một xúc tu sần lồi lõm như da cóc bị lột, khắp nơi còn rải rác lỗ tròn tựa hồ đang mấp mô, quăng ngang lại về phía đầu xe.
Bịchhh!
Va chạm trong tức khắc vang lên bên tai, dẻo quánh, như da thịt bị ném vào bê tông.
Đầu va đập đầu, tóc dài phía bên bay tán loạn lên mặt, mọi khoảnh khắc đang xảy ra chậm chạp trong mắt Nguyễn Minh Hoàng.
Cả khoang xe trong tầm nhìn như đang lơ lửng không trọng lực, chiếc xe bị hất văng ra khỏi đường chính, bay lên rồi lật nghiêng, va đập cực mạnh vào hộ lan ven đường.
Âm thanh hỗn loạn đã bị dập tắt, trong cơn choáng váng đau nhức, tầm nhìn mơ hồ mang chút đỏ sậm, hắn thấy có người bay đập đầu vào cửa kính, lơ xe thì ngã sấp, máu từ trán chảy ra.
Nguyễn Minh Hoàng nằm ôm đầu, bị ép vào ghế, nửa tỉnh nửa mê.
Giữa cơn nửa tỉnh này, hắn nghe thêm được tiếng động lạ bên ngoài.
Tiếng gió rít lên như tiếng hú.
Tiếng bước chân dẫm nặng nề xuống đất.
Trước khi ý thức lâm vào bóng tối, hắn mơ hồ nghe ra tiếng gào đang dần xa xăm bên tai:
“Kiểm tra nhịp tim!
Có người sống ở đây!
“Dị thể cấp thấp phía Đông!
Truy quét ngay!
” Cảm giác lạnh lẽo mơ hồ truyền đến từ cổ, như thể một bàn tay không có máu của ai đó đang chạm nhẹ.
Sau đó mọi thứ tắt ngấm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập