Chương 4: Giam cầm

Chương 4:

Giam cầm Bóng tối vô tận, chỉ có bóng tối vô tận.

Nguyễn Minh Hoàng nghe được tiếng thì thầm nào đó, sau đó lại nghe được tiếng giọt nước nhỏ từng giọt một vang nhẹ bên tai.

Cảm giác đầu tiên mà cơ thể thấy được là sự đau nhức vô tận, tựa như cả tay chân đều bị ê ẩm lâu năm.

Đây là đâu.

Mí mắt nặng nề cố gắng mở ra, Nguyễn Minh Hoàng lại cảm thấy một cơn đau đầu như bị búa bổ vào sau gáy.

Xín.

Hít lạnh một tiếng theo bản năng, cổ họng khô cứng kêu lên âm thanh khàn đặc, sống mũi cũng cảm nhận được sự sưng tấy, hắn ôm lại đầu mình chạm nhẹ phần sau gáy, sau đó day day theo bản năng.

Vừa chịu đựng cảm giác mê man nặng nề của đầu óc như thể đang giữ lấy cục tạ hàng tấn trọng lượng trong ý thức mình, Nguyễn Minh Hoàng vừa nhìn ra không gian xung quanh.

Khắp bốn phía quanh người hắn lúc này chỉ có mặt tường sắt lạnh lẽo cũ nát, đối diện hắn là một tấm cửa sắt bị đóng kín, dạng cửa của tù giam.

Ngoại trừ một ô lưới đen nhỏ dưới cửa đủ để đưa hai tay qua, tựa hồ có thể đẩy vào phía trong phòng thì không có tay nắm cửa hay bất kỳ thứ gì khác.

Ngẩng mặt lên trên, chỉ thấy mặt trần thấp đầy ẩm mốc.

Bên trong không gian chật hẹp này không có cửa sổ, càng không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có một bóng đèn vàng nhạt từ phía trên đỉnh đầu chiếu xuống một góc, bóng đèn nhỏ trong góc trần nhấp nháy như đang sắp cháy.

Hắn chậm rãi ngồi dậy, tay với ra ngoài nâng đỡ cơ thể, tiện thăm dò xung quanh.

Dưới đáy chân là mặt sàn kim loại thấp, mọi cảnh vật trong mắt đều mang một màu xám xỉn vô hồn.

Đồ nội thất thì không có gì, chỉ vỏn vẹn một chiếc giường kim loại xếp gọn, một cái bàn gỗ thấp đã mục nát, cùng một cái bô nhựa tạm đặt ở góc tường.

Nguyễn Minh Hoàng chứa đầy hoang mang thần sắc, trong mắt mơ hổ nhớ lại về cảnh tượng xảy ra trước đó.

Từ bóng đen kinh dị xuất hiện, chặn ngang xe, sau đó.

Là ai cứu mình?

?

Nguyễn Minh Hoàng giật mình nghĩ đến, hắn cố nhớ lại khung cảnh trước khi mất ý thức hoàn toàn, nhưng không thể nhớ nổi điều gì ngoại trừ cảm giác có bàn tay lạnh lẽo chạm que gáy hắn.

Con quái vật kia chạy TỔi sao?

?

Những người khác trên xe đâu mất rồi!

?

Đầu óc mê man cứ quay cuồng đến chóng mặt, hắn không ngừng tự hỏi.

Nhưng càng nghĩ, hắn lại càng cảm thấy đầu óc mình càng lúc càng quái dị hơn, mặc dù tỉnh lại ở một nơi giống như một cái tù giam giữ trội phhạm thế này, nhưng hắn không hề có một chút cảm giác tâm lý hoảng sợ mà còn tỉnh táo nghĩ lại sự việc đã qua.

Lúc này, hắn cẩn thận đứng dậy, đi lại xung quanh phòng rồi chạm nhẹ tay vào cửa sắt lạnh lẽo phía trước.

Sau đó lại áp sát tai mình vào cửa.

Bên ngoài ngoại trừ tiếng điện bị rò rỉ kêu lách tách, còn có tiếng động rất nhẹ, như thể có người đang dùng móng tay bấu víu vào thành sàn sắt, đặc biệt còn có âm thanh ai đó đang rì rả ra vào trần nhà.

Nguyễn Minh Hoàng bất thình lình rùng mình rụt người lại.

Cả thân thể bỗng nhiên nổi lên hàng loạt da gà da vịt.

Sau đó sực tỉnh táo, hắn lại lao tới cánh cửa sắt duy nhất trong phòng, đấp mạnh, gào to:

"Này!

!

Ai ở bên ngoài đấy!

Thả tôi ra ngoài!

!

Các anh là ai?

!

"

Âm thanh đập cửa không ngừng vang lên, nhưng cửa lại không chút động đậy.

Bên trong ch có tiếng hô hấp rối loạn của chính hắn.

“Có ai không?

!

Tôi còn sống này!

!

Có ai nghe thấy tôi không?

!

” Gào đến khàn giọng, hắn hiện tại mới nhận ra bức tường này lại hút âm, không vọng lại lấy một chút nào.

Cảm giác cô lập bí bách ngày một lan tràn cả tâm trí một cách rõ rệt.

Vậy rốt cuộc là mình đang b:

ị b:

ắt giam?

!

Hay là đã chết rồi, đây là thế giới sau khi c-hết sao?

?

Nguyễn Minh Hoàng hoảng hốt ngồi bệt xuống ngay tấm cửa sắt kín mít, mắt mở to như thê muốn kiểm chứng đây là thực tại hay một giấc mộng.

Đầu bắt đầu váng đi, chỉ là ngay lúc này, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, nắp nhỏ phía chân cánh cửa được mỏ ra.

Nguyễn Minh Hoàng giật mình quay về phía nắp nhỏ nhìn chằm chằm.

Một khay kim loại dài được đẩy vào, phía sau còn thấy được một đôi tay lớn, có đeo lấy găng tay màu trắng như thể đang phòng chống thứ gì đó.

“Bọn anh rốt cuộc là ai?

?

Cảnh sát à?

?

“Tôi phạm tội gì mà các anh lại bắt tôi vậy, những người trên xe cùng tôi đâu mất rồi?

!

” Nguyễn Minh Hoàng không để ý đến đồ vật trên khay kim loại mà ngay lập tức bắt lấy đôi tay to của người phía bên ngoài cửa, miệng nhanh chóng kêu lên kèm theo khẩn cầu mãnh liệt.

Chỉ là mặc cho hắn có dùng bao nhiêu sức lực, đôi tay cứng rắn như thép kia rất nhanh đã rút ra khỏi nắp cửa nhỏ này.

Chưa chờ hắn ngó đầu nghiêng mắt nhìn qua, đôi tay cứng.

rắn kia lại tiếp tục đóng vào lớp nắp cửa nhỏ thứ hai phía bên ngoài.

“Chờ đã!

Anh là ai!

?

Làm ơn!

Làm ơn nói gì đi!

Tôi không làm gì cả, thả tôi ra ngoài với!

” Hắn cứ như vậy đập thật mạnh vào tấm cửa dày này, nhưng không hề có bất kỳ âm thanh phản hồi nào, ngay từ lúc nắp cửa nhỏ này được mở.

Nguyễn Minh Hoàng thở gấp rút, đầu não hơi lao đao, mắt nổi chút đom đóm đen trắng do hoảng hốt mà dùng quá sức.

Lúc này hắn mới nhìn về phía đổ vật phía trên khay kim loại vừa được đưa vào.

Trong khay có một miếng thịt nướng màu đỏ, kèm một miếng củ màu xanh nhạt đầy lạ lẫm.

Hắn không dám ngửi thử ngay xem như nào, càng không dám ăn trực tiếp, chỉ đứng yên nhìn ra phía cửa, sợ hãi như thể vừa nhìn thấy ma.

Bàn tay người nào lại có thể cứng.

rắn, còn có sức lớn vô biên đến vậy?

?

Hắn đã dùng hết sức cơ thể, hai chân còn cùng lúc đẩy ngược lại phía cửa chỉ để níu giữ đôi tay kia, nhưng không hề kiểm chế lại được người sau cửa, dù chỉ một khắc.

Ngay khi hai bàn tay kì quái kia rút đi, không có bất kỳ âm thanh nào vang lên kể cả tiếng bước chân đi xa.

Điều này chứng tỏ kẻ vừa đưa thức ăn cho mình có thể vẫn còn đứng ở bên ngoài, ngay cạnh cánh cửa này.

“Anh cảnh sát, rốt cuộc tôi đã làm ra việc gì, nếu anh không thể tiết lộ thì ít nhất hãy cho tôi biết tôi đang ở đâu có được không?

?

“Anh cảnh sát?

!

” Dù cho Nguyễn Minh Hoàng có tìm mọi cách bắt chuyện với kẻ bên ngoài, cũng không.

hềcé một âm thanh nào trả lời lại hắn, điều này vừa khiến hắn bất lực lại khiến hắn cảm thấy sợ hãi thêm, sống lưng cũng có chút lạnh xuống.

Như thể xung quanh hắn, ngay cả bên ngoài căn phòng tù túng này, cũng không hề có một vật sống nào ngoại trừ hắn.

Nguyễn Minh Hoàng đi lại về phía giường.

Chỉ là chưa kịp ngồi xuống, đôi chân hắn như mất hết lực.

Cả thân thể gục khụy xuống tấm giường kim loại lạnh buốt.

Cả căn phòng rơi vào trạng thái yên tĩnh tuyệt đối.

Nguyễn Minh Hoàng cứ nằm đó, đầu úp xuống, hai cánh tay ôm lấy đầu mình như thể muốn vùi cả khuôn mặt vào lòng bàn tay mà biến mất khỏi cái giấc mộng quái gở này, trỏ lại thực tại tốt đẹp mà hắn đã dự tính từ lâu.

Trong không gian tĩnh mịt, kín mít gần như tuyệt đối này, mỗi một phút trôi qua đều dài như cả buổi chiểu chạng vạng.

Cảm giác đầu óc như bị xé ra làm hai.

Một bên thì gào thét:

“Mày còn sống!

Phải tìm cách thoát ra!

”.

Một bên khác lại đang rì rầm cười:

“Không ai đến đâu.

đây là cuộc sống ở thế giới mới của mày rồi.

” Nguyễn Minh Hoàng cắn răng, nắm chặt hai tay đến trắng bệch, rồi lại buông ra.

Hắn nghĩ lại đủ thứ chuyện khi hàng loạt sự việc hoang đường như một giấc mơ xảy đến với hắn, ngay từ việc “xuyên không” vốn là trong tiểu thuyết cũng xảy ra với chính hắn.

Cảm giác đau nhức ở vùng đầu vẫn còn, bụng dạ đang dần kéo đến cảm giác đói khát, miệng lẫn họng đều đang khô khốc như thể cả cơ thể đã mất nước nhiều ngày.

Hắn nhìn về phía khay kim loại, miếng thịt đỏ vẫn còn nguyên.

Không được, nếu cứ như này thì chết mất!

Cố giữ cho đầu óc trong trạng thái tỉnh táo, Nguyễn Minh Hoàng thi thoảng liếc mắt qua từng góc phòng một cách kĩ lưỡng, trong.

đầu suy nghĩ ra đủ loại tình huống mà trước kia hắn nghĩ là viển vông hoang tưởng.

Bóng dáng con quái vật trước khi đánh đổ xe khách tựa hồ không phải vì săn lùng mình mà vì chạy trốn thứ gì đó?

Phải chăng chính là đám người phía sau nó?

Chẳng lẽ nói thứ quái vật kia chính là sự cố của một căn cứ nghiên cứu bí mật nào đó sao?

?

Nếu nghĩ theo hướng như vậy, giả dụ con quái vật kia chứa virus hay tính nhiễm bệnh nào đó, chắc chắn người truy đuổi nó phải hiểu rõ.

Có lẽ cũng chính vì vậy mà việc cứu mình lại cần cách ly theo cách đặc biệt thế này, hoặc ít nhất là hạn chế gặp mặt mình.

Như vậy, với một tình huống như này, liệu có người nào đang theo dõi mình qua thiết bị nào đó được gắn bí mật trong phòng?

Nếu có, người đó sẽ mong mình làm gì trong trường hợp này?

?

Nguyễn Minh Hoàng dần hiểu ra, mắt không còn tán loạn trong không gian chật hẹp.

Đợi một lúc lâu, hai tay hắn dần ôm xoa bụng, đứng giữa phòng làm ra dáng vẻ đắn đo, tay ngậr ngừng cầm miếng thịt đang nguội dần, sau đó ngồi xuống giường kim loại, nhét thẳng nửa miếng thịt vào miệng mà cố gắng nuốt lấy nó thật nhanh, trong lo sợ.

Bất kể có là tổ chức nghiên cứu bí mật, thế lực khủng bố b:

ắt cóc con tin hay tín đồ cuồng giáo gì đó, hắn hiện tại đang trong tình thế bất khả kháng, không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đi tới đâu tính tới ấy!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập