Chương 7: Người phi phàm

Chương 7:

Người phi phàm “Thế giới của anh, có phải đã xuất hiện Quỷ Tĩnh rồi đúng không?

Hữu Kỳ nhẹ giọng nói ra, như thể đã biết trước được đáp án.

Còn chưa kịp chờ Nguyễn Minh Hoàng trả lời, hắn đã tiếp tục mở miệng.

“Thế.

giới của tôi cũng từng như vậy.

Vào một đêm mà tôi đang làm việc trong viện nghiên cứu, tôi nhận được thông báo về một loại vật thể lạ đột nhiên xuất hiện trên bầu trời Lam Tinh.

Đấy là một hành tỉnh quỷ dị màu đỏ, như một vật thể sống mà tự đi theo quỹ đạo riêng của mình.

“Nó xuất hiện ngoài quỹ đạo Lam tỉnh một cách thần kỳ mà không hề có một dấu hiệu cụ thị nào.

“Trường sóng kỳ dị mà nó mang đến, ngay khi nó vừa xuất hiện bên ngoài Lam tĩnh, chúng.

tôi cũng không thể phân tích hay làm ra điều gì khác để phản ứng, bởi vì nó đến quá nhanh!

Hữu Kỳ bắt đầu nói gấp, sự mất kiểm soát lặp lại này khiến Nguyễn Minh Hoàng hoảng sợ mà cẩn thận nhích cả người lẫn ghế về phía sau thêm một chút.

“Những trường sóng kỳ dị này khiến khắp mọi nơi đều sinh ra màn khí mù dày đặc, chúng tôi gọi những đám khí ấy là trường kì dị, cũng chính là một loại chất dẫn, kết nối thực thể của Thần với cả hành tình của chúng tôi!

“Nói như vậy, màn sương mù mà tôi gặp phải, cũng chính là nó sao?

Nguyễn Minh Hoàng bàng hoàng, dù biết câu trả lời vẫn hỏi chen vào theo bản năng.

“Đúng vậy, nó là nguyên nhân dẫn nhóm người các anh đi đến cái thế giới c-hết chóc này!

” Nghe vậy, hắn lập tức hỏi tiếp, lần này giọng hắn hơi run lên:

“Thần mà anh nói, chính là cái hành tĩnh đỏ đột nhiên xuất hiện kia sao?

?

Hữu Kỳ không đáp lại câu hỏi của hắn, mà dừng lại một chút, sau đó tiếp tục giải thích tiếp như thể nói thay cho câu trả lời.

“Hành tỉnh đỏ quỷ dị kia, chúng tôi gọi nó là Thần, bởi vì nó không phải một hành tỉnh, ngược lại giống như một thể ý chí đến từ một thời không khác, hoặc là nói không tổn tại ở không gian ba chiểu của chúng ta, mà ở một tầng cao chiểu khác.

“Cái ý chí này đang không ngừng tìm kiếm những thế giới xinh đẹp như thế giới của chúng ta, nó ăn mòn, làm méo mó và thôn nạp chính những thế giới ấy vào thực thể của nó, như TmỘt sứ mệnh cao cả!

” Hữu Kỳ ánh mắt xa xăm, phức tạp nói.

“Nói như vậy, thế giới, cái hành tĩnh của các anh, đã bị nó thôn phê sao?

?

Nguyễn Minh Hoàng thần sắc khó tin nhìn lấy Hữu Kỳ hỏi.

“Có thể nói là dung hợp vào thế giới cũ của tôi thì đúng hon.

“Nơi anh đang đứng, chính là thế giới cũ của tôi, cũng chính là cái thực thể bây giờ của nó, một hành tỉnh c-hết chóc không bờ khổng lồ!

“Trước khi nuốt chửng mặt trời, mỗi ngày nó đều đang tự trôi theo quỹ đạo riêng của nó như một nghĩ thức nào đó để đến gần, nuốt lấy, và thay thế mặt trời hoàn toàn.

“Cái thời khắc ấy, khí mù sẽ không còn nữa, nhưng khắp đại địa, biển cả, núi non, mọi vật chất mà ánh sáng đỏ từ nó chiếu đến, sẽ phát sinh biến đổi, long trời nở đất!

“Thực thể của nó sẽ dung nhập hoàn toàn vào thế giới mục tiêu!

“Về con quái vật mà anh gặp phải, cũng chính là một dị thể cấp thấp được sinh ra từ nó, từ cái thế giới diệt vong này.

“Những dị thể như vậy không ngừng xuất hiện, tàn phá, nhai nuốt lấy từng thớ thịt của nhân loại.

” Âm thanh khô khốc của Hữu Kỳ chợt dừng lại, như thể cổ họng bị đốt khô bởi chính ký ức mà hắn vừa nhớ lại.

Ánh đèn vàng ảm đạm từ phía trên trần chiếu xuống gương mặt tái nhọt của Nguyễn Minh Hoàng.

Hắn nhân lúc này cẩn thận dò hỏi Hữu Kỳ:

“Vậy, những thứ quái vật kia lúc này đã xâm chiếm thế giới của tôi rồi sao?

Hữu Kỳ nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn lại hắn, lắc đầu:

“Tôi đã bảo rồi, Thần sẽ nuốt chửng thế giới của các anh giống như thế giới của chúng tôi.

“Chỉ khi trải qua cái nghi thức kì quái kia, khi ánh mặt trời đẹp đễ không còn chiếu xuống, mà thay bằng ánh sáng màu đỏ quỷ dị của nó, thế giới này mới sẽ dung nhập vào thế giới của anh!

“Vậy thì, có cách nào có thể thoát khỏi thứ này không, hoặc ít nhất là đề phòng nó tốt nhất có thể?

Nguyễn Minh Hoàng nhíu chặt mày.

“Anh bắt đầu thông minh rồi đấy, chúng ta không thể thoát khỏi Thần, chỉ có thể tận lực tránh né nó.

“Khi dị thể ngoài kia đang truy lùng những sinh vật sống khác, những người sống sót như chúng tôi đã tụ lại thành từng cụm người sống.

“Ban đầu chỉ là những nhóm nhỏ sống sót, sau đó, từng nhóm dần liên kết, tạo thành những căn cứ ngầm, những tòa thành trì cao lớn dày đặc, che khuất những tia sáng đỏ kia.

“Nhưng.

“Trốn tránh cũng chỉ là tạm thời, làm sao con người tầm thường như chúng ta lại có thể chống lại những thực thể vượt khỏi hiểu biết kia được?

Giọng hắn trầm xuống, đôi mắt khẽ nheo lại, ánh lên những ký ức không muốn nhớ lại.

Nguyễn Minh Hoàng nghe mà sống lưng dần lạnh toát.

“Nhưng mà.

ta không thể chiến đất sao, chẳng lẽ đến cả v-ũ khí nguyên tử cũng không thể làm gì chúng nó sao?

?

Hữu Kỳ cười nhạt.

“Thế giới của tôi đã phát triển ra một dạng v-ũ khí cấp cao hơn thứ v-ũ k:

hí cổ đại ấy từ lâu rồi.

“Nhưng dị thể không thể tính toán theo lẽ thường, nếu anh áp dụng vật lý vào nó thì anh nên tự chôn mình trước đi!

“Cũng vì vậy, những người trí thức còn sót lại như chúng tôi đã cố gắng bắt giữ những thực thể có cấp độ nguy hiểm thấp nhất, tìm hiểu, nghiên cứu, thí nghiệm nó bằng mọi khả năng!

“Cuối cùng, chúng tôi dần tìm ra biện pháp đối đầu với những dị thể kia, giữ được hơi thở yếu ớt trên cái thế giới quỷ quái này.

” Ngữ khí Hữu Kỳ dần chậm lại, thanh âm khô khốc trượt xuống trong cổ họng, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Nguyễn Minh Hoàng đang nín thở lắng nghe, rồi đột nhiên nhếch môi.

“Đó chính là.

trở thành người phi phàm!

” Nguyễn Minh Hoàng trọn mắt lên theo bản năng, không hiểu lắm, vừa định mở miệng hỏi lại, đã thấy kẻ đối diện bất ngờ nâng bàn tay lạnh lẽo lên trước mặt, khuôn mặt cũng trở nên lạnh lẽo khẽ nở một nụ cười nhẹ khó hiểu.

Tim Nguyễn Minh Hoàng lập tức nảy mạnh một nhịp.

Hắn nhích hắn đầu ra sau theo phản xạ, gương mặt cảnh giác đến cực điểm:

“Anh.

anh làm gì vậy?

Hữu Kỳ không nói, bàn tay hắn dừng lại một chút giữa không trung, duỗi ra ngón trỏ chỉ thẳng vào giữa trán của Nguyễn Minh Hoàng.

Giống như đang nhắm vào một điểm tử huyệt.

Trong khoảnh khắc, toàn thân Nguyễn Minh Hoàng dựng hết tóc gáy, hắn nín thở dùng ánh mắt bàng hoàng nhìn đối phương.

Chỉ là một giây sau, ngón tay ấy rời khỏi không trung, hướng xuống mặt bàn kim loại giữa hai người.

Từ chỗ đầu ngón tay hắn, một luồng biến hóa quỷ dị đang lan ra.

Không khí xung quanh phần ngón trỏ, biến dạng vặn vẹo như thể bị nung chảy.

Ngay lập tức, mặt bàn kim loại tưởng như cứng rắn bắt đầu phân rã, toàn bộ lớp kim loại đặ dần sụp xuống như sáp nến bị nung, lại không có mùi khét hay cảm giác nhiệt nào.

Xì.

xèo.

Âm thanh nhỏ bé truyền đến tai Nguyễn Minh Hoàng.

Nguyễn Minh Hoàng lập tức bật người đứng dậy theo bản năng.

Ghế sắt phía sau nghiêng ngả đổ ngã, dội tiếng “rầm” rõ ràng.

“Cái.

cái gì thế này.

”.

Hắn không nói thành lời, đầu óc dại ra nhìn xuống bàn, hoảng hốt nhìn bàn tay Hữu Kỳ vẫn đang giữ trên mặt bàn như thể đó chỉ là một chuyện nhỏ nhặt.

“Đây chính là, tính phi phàm.

” Hữu Kỳ vừa dứt lời, liền nở một nụ cười nhàn nhạt trên khóe môi, rồi đột nhiên cười phá lên, âm thanh như võ vụn trong căn phòng kín mít, vang vọng lại từng nhịp.

Hắn vừa cười, vừa đưa ánh mắt thú vị quét qua biểu cảm đang hoảng loạn của Nguyễn Minh Hoàng, người đang dùng ánh mắt khó tin không dám chớp lấy một cái mà nhìn chính hắn, tựa như đang chứng kiến một loại ma pháp từ thế giới khác.

“Ngạc nhiên lắm đúng không?

Hữu Kỳ chậm rãi hỏi, vẫn giữ nguyên giọng cười.

“Đây chính là sự kỳ diệu của tính phi phàm, cũng là lý do thực sự vì sao chúng tôi gọi nó là Thần.

“Vì nó không chỉ mang đến diệt vong cho sinh mệnh, mà còn mang tới cả sự tiến hóa!

“Là một sự thăng hoa.

về tầng thứ sinh mệnh!

” Thanh âm của hắn lặp lại từng chữ đểu đều, nhưng chưa bao giờ đập vào màng nhĩ Nguyễn Minh Hoàng một cách rõ ràng đến khắc sâu tâm trí hắn đến vậy.

“Tiến hóa.

?

Nguyễn Minh Hoàng khẽ lẩm bẩm, trong đầu vẫn đang hoang mang trước cảnh tượng phi ly trước mặt.

Nhưng chưa kịp phản ứng tiếp, biến hóa lại một lần nữa diễn ra.

Chỉ thấy ngón tay đang đặt trên bàn của Hữu Kỳ khẽ giật một cái.

Ngay lập tức, phần bàn kim loại đang tan chảy lỏng ra bắt đầu co ngược lại.

Tựa như thời gian bị quay ngược, từng lớp kim loại xám dẻo như nhựa đang từ từ tụ lại, từ chất lỏng kết dính thành những gọn sóng, rồi khôi phục lại hình dạng ban đầu.

Chỉ trong chốc lát, mặt bàn kim loại đã quay trở lại nguyên vẹn như trước, không một vết xước hay vết tích nào, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nguyễn Minh Hoàng ngơ ngác, mắt trừng lên nhìn lấy toàn cảnh rung động thị giác này.

Lúc này Hữu Kỳ đã thu tay lại, ánh mắt trầm xuống, nụ cười cũng lập tức tan biến.

“Đủ tồi.

Những thứ như này, hiện tại anh chưa cần biết.

” Nguyễn Minh Hoàng nghe vậy liền giật mình nhìn lại hắn.

Giọng hắn trở lên dứt khoát, “Hôm nay tạm thời đến đây thôi.

“Bây giờ hãy theo tôi, tôi sẽ kiểm tra tình trạng sức khỏe và cơ thể của anh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập