Chương 8: Gia nhập tổ chức

Chương 8:

Gia nhập tổ chức Nói rồi, X07 phía sau liền đẩy cửa phòng ra, cánh cửa kim loại nặng trĩu phát ra tiếng

"xịch"

nặng nề như bị gỉ sét.

Hữu Kỳ vòng qua bàn, hướng phía cửa phòng đi đến, đầu không quay lại mà lạnh nhạt nói:

“Đi thôi.

Tôi sẽ kiểm tra tình trạng sức khỏe và cơ thể của anh.

” Nguyễn Minh Hoàng nuốt nước bọt một cái, mắt mày nhíu chặt, vừa cẩn trọng bước theo sau bóng lưng gã thanh niên quái dị kia.

X07 không cần ra lệnh cũng đã di chuyển theo, vô tri lặng lẽ bám sau lưng bọn hắn.

Hành lang đối diện không dài, chỉ qua ba cánh cửa kim loại nhỏ đã dừng lại trước một ô cửa khắc dòng chữ mờ nhạt, Phòng phân tích sinh thể cơ bản.

Cánh cửa mở ra, ánh đèn trắng lạnh lẽo như ánh sáng trong phòng phẫu thuật hắt ra đầy khắc nghiệt.

Bên trong là một không gian vuông vức được chia làm hai, sạch sẽ đến đáng sợ.

Trên vách tường bên cạnh là các màn hình giá-m s:

át, còn phía trước là một mặt kính có thểnhìn xuyên qua, thấy được bên trong đang nằm lấy một chiếc giường kim loại phẳng được cố định bằng dây khoá tự động, cùng một loạt máy móc đính kèm có.

gắn ống kim tiêm, thiết bị đo đạc, cùng một cỗ máy nửa người, giống một chiếc mũ bảo hiểm khổng lồ có thể bao trùm lấy đầu người từ trên xuống.

Ngoài ra, còn có một lão giả áo trắng, lúc này đang ngồi ở ghế theo đõi cạnh cửa phòng một cách lắng lặng, dường như đã biết và chờ đợi từ trước.

Thấy gã thanh niên tên Hữu Kỳ vừa bước vào, lão giả này liền lập tức đứng đậy, khi Hữu Kỳ bước qua, lão khẽ gật đầu:

“Thủ lĩnh, anh lại tự mình làm việc à?

Mấy “người hoang dã lần này đặc biệt lắm sao?

“Nhóm mới này là những người từ thế giới khác.

” Tên Hữu Kỳ này không muốn giải thích nhiều, chỉ gật đầu nói qua loa, sau đó chỉ về Nguyễr Minh Hoàng ở sau lưng:

“Ông hãy kiểm tra tình trạng người này giúp tôi!

” Lão giả gật gật đầu xong liền kêu Nguyễn Minh Hoàng đi theo, sau đó bước qua cánh cửa nhỏ để vào phía nửa phòng còn lại.

Bên trong này là một không gian kín, tựa hồ cách âm với bên ngoài.

Con mẹ nó, mình sắp bị cái đám quái dị thần kinh này làm thành vật thí nghiệm nghiên cứu rồi sao?

?

Nguyễn Minh Hoàng cảm thấy lạnh sống lưng, quay lại phía sau nhìn tên thanh niên thủ lĩnh cũng bước vào, một cách khẩn cầu, lắp bắp nói:

“Này anh, tôi.

tôi có thể không kiểm trc cái này được không?

Thanh niên Hữu Kỳ cũng bước theo vào, ra hiệu cho hắn ngồi lên giường.

“Yên tâm, sẽ không sao đâu, chỉ là kiểm tra sinh thể cơ bản, không làm anh đau.

” Nguyễn Minh Hoàng vẫn còn ngập trong cảm giác bàng hoàng sau màn biểu diễn

"phi Phàm"

vừa rồi, cho nên không dám phản đối, chầm chậm bước tới, nằm lên chiếc giường thép.

Dây khoá lập tức siết chặt lấy hai cổ tay và cổ chân hắn bằng cơ cấu tự động, phát ra tiếng

"tạch"

rõ ràng.

Một luồng khí lạnh từ mặt giường truyền lên sống lưng, khiến hắn không nhịn được mà khẽ run người.

Cỗ máy hình mũ bảo hiểm treo từ trên trần chậm rãi hạ xuống, trùm lên đầu hắn, sau đó mộ!

giọng nói điện tử đột nhiên vang lên âm trầm:

[Hiệu chuẩn trạng thái.

kết nối sóng não tạm thời.

]

Nguyễn Minh Hoàng cảm giác cả đầu như bị hút vào trong một luồng dòng điện mỏng.

Hắn không có cảm giác đau, lại thấy lạnh cả người đầy tê dại, đầu óc mơ hồ như sắp bị thôi miên.

Một hình ảnh lạ thường thoáng lướt qua trong đầu hắn, đó là bầu trời đêm, còn có một quầng sáng đỏ chói, khổng lồ và yên tĩnh, như một con mắt đang nhìn thẳng vào chính hắn từ nơi xa xăm.

[Phát hiện ký ức, hình ảnh liên quan đến Quỷ Tình, xác suất trùng khớp với các trường kỳ dị đã xác minh là 82%.

]

Hắn cố gắng mở miệng nhưng cổ họng tê cứng, chỉ có thể thở gấp trong khoang mũ sắt.

Giọng điện tử lại vang lên lần nữa:

[Bắt đầu phân tích sinh thể.

Chiểu cao một mét bảy mươi hai.

Cấu trúc xương sống hoàn chỉnh, mật độ bình thường, chưa từng tiếp xúc c:

hất kích thích d biến.

Phản ứng sinh học ổn định.

Nhận thức không gian ba chiều trùng khớp 98,2% với mẫu người bản địa.

Khả năng chịu tải đặc tính phi phàm dự kiến, yếu, không khuyến nghị tiếp xúc.

]

Ngay lúc này, giọng nói điện tử bỗng lại thay đổi âm sắc, trở nên nghiêm trọng hơn:

[Chuyển đổi tiến hành xác nhận tầng nhận thức.

Chuẩn bị quy trình thẩm vấn từ tiểm thức.

]

Không khí bỗng nhiên như đông lại.

Từng tia sáng li ti trong khoang mũ sắt lóe lên, chớp qua chớp lại giống như đang dò quét linh hồn hắn.

Cùng lúc, Nguyễn Minh Hoàng hắn bỗng cảm thấy trước mắt dần tối sầm, đầu óc bị kéo tụt xuống một không gian không trọng lượng.

Mẹ kiếp, chẳng lẽ bọn này định thôi miên thẩm vấn mình sao?

?

Chưa kịp nghĩ thêm gì khác, cơn mê man nhẹ nhàng lại đầy quái đản kéo tới.

Hắn cảm giác ý thức mình như đang bị tách ra khỏi cơ thể mà trôi nổi bồng bềnh, mí mắt nặng đi, hìnhảnh cuối cùng nhìn thấy là hai kẻ kỳ quái vốn đứng bên giường lúc này đang đi ra phía ngoài.

Phía ngoài phòng.

Cánh cửa kim loại khép lại bằng tiếng “tạch” nhẹ.

Hữu Kỳ cùng lão giả áo trắng bước ra ngoài, dừng lại trước màn hình lớn treo trên tường đang hiển thị dữ liệu trực tiếp từ thiết bị phân tích.

Tấm màn sáng liên tục cập nhật, hiện lên hình ảnh sóng não, biểu đồ ký ức và các dòng mã ss chẳng chịt, tựa như một ma trận phức tạp.

Lão giả đứng im một lúc, nhanh chóng nói:

“Nhận thức ổn định, tư duy tuyến tính, không có hiện tượng khác thường.

“Không giống kiểu “điên loạn!

như mấy kẻ chúng ta từng gặp từ thế giới khác.

” Hắn ngừng lại vài giây, rồi chậm rãi quay sang Hữu Kỳ:

“Ngài muốn biết tên và thông tin đầy đủ của hắn sao?

Hữu Kỳ gật đầu.

“Nguyễn Minh Hoàng.

Giới tính nam.

Tuổi 23.

Trình độ học thức:

đại học phổ thông”

“Công dân của một quốc gia nhỏ, Việt Nam.

Không thuộc cơ quan đặc biệt nào, không có biểu hiện dị năng.

“Thế giới của hắn.

là một nền văn minh hiện đại cấp thấp.

” Lão giả khẽ kết luận.

“Chưa vượt ngưỡng siêu dẫn, cũng chưa khai phá ra được công nghệ không gian, càng không có ghi nhận về dị thể bản địa.

” Thanh niên “thủ lĩnh” nghe xong liền nhíu mày, tay khoanh trước ngực, ánh mắt đõi lên mày hình điện tử, giọng trầm xuống:

“Vậy ra vẫn đúng như tôi nghĩ.

“Không phải là thế giới phi phàm hay nền văn minh sơ khai nào đó.

“Chỉ là một thế giới bình thường thôi sao.

“Thật đáng tiếc.

” Hắn thở dài một cái, tiếc nuối chậm rãi nói.

Lão giả đứng bên cạnh nhíu mày theo, hỏi lại:

“Ý anh là.

“Khi những thế giới như thế kia bị kéo vào, Thần sẽ càng.

dễ tiêu hóa chúng.

“Còn bọn hắn sao.

chỉ là bữa khai vị đầu tiên.

” Đợi “thủ lĩnh” nói xong, lão giả mặc áo blouse này liền trầm mặt lại, cũng không nói thêm gì Không khí trong căn phòng lại rơi vào im lặng ngắn ngủi.

Tiếng điện tử dần trở lại bên tai, khi Nguyễn Minh Hoàng lấy lại ý thức, cỗ máy cũng đã được nhất ra khỏi đầu hắn, dây khoá cùng lúc được bật mở.

Nguyễn Minh Hoàng ngồi dậy, hai tay vô thức chống xuống giường, mồ hôi lạnh rịn ra khắp lưng, thở đốc từng nhịp như vừa chạy thoát khỏi một cơn ác mộng.

Quay mặt sang phía bên phải, một màn hình điện tử lớn đang bật sáng đậ

[ ngay vào mắt.

[Mã định danh cá nhân:

X07-N2.

Chủng loại sinh học:

Người sống, cấu trúc sinh học 97% trùng khớp nhân loại bản địa.

Tình trạng cơ thể:

Nhịp tim:

112bpm (cao)

Huyết áp:

148/93 (cao nhẹ)

Mạch máu:

Linh hoạt, đàn hồi tốt.

Tủy sống, xương khớp:

Không dị dạng.

Tình trạng thần kinh:

Hoạt hóa tăng vọt (phản ứng sợ hãi)

bất thường trong phân đoạn ký ức.

Phản ứng dị thể:

Không nhiễm dị thể.

Chưa phát hiện dấu hiệu biến dị mô.

Chịu tải phi phàm dự kiến:

Thấp.

]

Nguyễn Minh Hoàng ngây người nhìn hàng loạt con số mà hắn không hiểu được.

“Cái gì đây.

?

Từ phòng quan sát bên ngoài, giọng nói của Hữu Kỳ lại vang lên thông qua thiết bị truyền âm nào đó, lần này mang một chút giễu cợt nhẹ:

“Đây là báo cáo phân tích cơ bản của anh.

Cũng không có gì nghiêm trọng, thể chất chỉ yếu hơn chuẩn quân sự trung bình một chút, ít ra chưa bị nhiễm bất kỳ dị thể nào.

“Hoàn toàn là một người bình thường.

” Hắn ngừng một nhịp rồi khẽ cười, nói:

“Nhưng cũng đừng vui mừng sớm.

“Vì ở thế giới này, người bình thường như anh càng sống không lâu.

“Tiếp sau hãy sắp xếp lại kinh lịch của mình, chuẩn bị cho một cuộc sống mới đi,” Giọng nói lạnh đi của hắn tiếp tục vang lên bên tai Nguyễn Minh Hoàng.

“Vì từ bây giờ, anh sẽ trở thành một thành viên của chúng tôi.

” Nguyễn Minh Hoàng nhíu mày mặt hoang mang không giảm càng tăng, nhưng cũng không nói gì, chỉ ngẩng lên nhìn qua tấm kính mờ.

“Trước đó, hãy làm quen với nơi ở mới của mình, sau đó sẽ có người đến hướng dẫn anh chi tiết” Từ phía cửa ngăn cách giữa phòng, tiếng bước chân nặng nể lại vang lên.

X07 đã đứng chờ sẵn trước cửa.

Đôi mắt kính trên chiếc mặt nạ phòng độc vô cảm phản chiếu bóng đèn lạnh lẽo phía trên.

“X07, tên Hữu Kỳ tiếp tục nói từ bên ngoài, giọng bình thản ra lệnh.

“Đưa anh ta về một phòng trống trong khu ký túc xá nam.

” Nguyễn Minh Hoàng lúc này vẻ mặt bàng hoàng, trong lòng lại đầy sợ hãi chửi thầm.

Bà mẹ nó, chẳng lẽ mình phải gia nhập cái tổ chức quái dị c.

hết tiệt này sao?

?

!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập