Chương 9: Vì tự do, vì tiến hóa!

Chương 9:

Vì tự do, vì tiến hóa!

Cánh cửa hợp kim mở trượt ra, ánh sáng tím nhạt từ bên trong cùng lúc hắt ra một quầng sáng mờ đầy lạnh lẽo.

Bóng dáng một thanh niên tóc đen xuất hiện rồi cất bước vào căn phòng dài này, từng bước chân của hắn đội lại âm vang nhỏ trên sàn kim loại chống nhiễm.

Cả căn phòng lớn ẩn hiện trong tầm mắt, phía trước lại chỉ có một cabin lớn hình trụ trong suốt, được đặt giữa trung tâm căn phòng.

Cabin được cổ định bằng khung bảo hộ, xung quanh có hàng loạt ống dẫn và dây dẫn cắm sâu vào bộ xử lý trung tâm ở phía sau.

Xung quanh cabin đang không ngừng bốc ra màn sương mỏng nhè nhẹ từ vách kính.

Ởbên trong, một thân người bất tỉnh đang trôi nổi như một xác chết.

Cơ thể người này được bao bọc và chìm trong chất lỏng nửa đặc màu xanh lam sẫm tràn ngập trong cabin, ánh lên tia sáng dị thường dưới ánh đèn huỳnh quang tím phía trên trần.

Hai mắt người này nhắm nghiền, khuôn mặt yên tĩnh, sống mũi cao gầy, biểu cảm không đau đón hay bình yên, mà là vô tri hoàn toàn.

Hữu Kỳ bước đến gần trước cabin rồi đứng im, hai tay khoanh sau lưng.

Một lúc sau, hắn mới khẽ lên tiếng, như thể đang báo cáo sự việc với người b-ất tỉnh trong chiếc cabin này.

“Đã gần một năm trôi qua, kể từ lúc anh đi vào giấc ngủ dài này sau khi tiếp nhận truyền thừa của Abel Ward.

“Cũng là từ lúc anh uống lấy thứ dịch thể phi phàm huyền bí kia, người thầy kính mến của ta” Giọng nói khô khốc của hắn vang lên giữa căn phòng trống.

vắng này, ánh mắt thì vẫn đang chăm chăm nhìn vào khuôn mặt quen thuộc ở bên trong cabin.

“Sau khi anh chìm vào giấc ngủ dài này, cái căn cứ bé nhỏ này cũng rơi vào hỗn loạn.

“Các thế lực nghiên cứu từng hợp tác với chúng ta đều đã mất đi liên lạc, không hề có một nguyên do gì.

“Trong thời gian này cũng có thêm nhân sự mới được thu nhận, chỉ là áp lực dị thường từ bên ngoài khiến mỗi ngày trôi qua, nguy cơ trử v-ong của căn cứ lại tăng lên một bậc.

Càng chưa nói đến việc nghiên cứu nào có thành quả hay không.

“Vì vậy mà.

có nhiều nhân sự cũ đã chọn cách phản bội, đào thoát khỏi đây, mang theo những tiến bộ nghiên cứu “nhỏ” mà đi đến một nơi an toàn rộng lớn hơn.

“Thật là đáng tiếc.

” Hắn thở dài, khuôn mặt vốn mang theo một biểu lộ âm trầm, bấy giờ lại nở một nụ cười có chút dị dạng, thì thầm.

“Cũng may là, vẫn còn một vài người hoang dã đặt niềm tin hoàn toàn vào chúng ta, ở lại căn cứ, dựa dẫm căn cứ, mới khiến ta có thể đặt niềm tin ở anh, chờ đợi đến ngày ấy”

“Một vài dị thường ngoài kia cũng được đám người nhân sự mới phát hiện và báo cáo.

“Thần đang trở nên bất ổn hơn bao giờ hết.

“Nó lớn hơn, gần hơn, vặn vẹo hơn.

“Khe rách thời không mà nó mang đến trên bầu trời c-hết chóc kia đã bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn, sương mù cũng xuất hiện với tần suất nhiều hơn.

“Là Thần đang không ngừng thôn phệ thế giới khác, chuẩn bị cho lần tiến hóa mới.

hay là, nó đang rơi vào cạm bẫy nào sao?

“Dù sao theo thông tin từ tên Abel Ward kia, nó đã kéo đến sự chú ý của một vài thể cao chiều.

” Hắn dừng một chút, rồi thì thầm, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua mặt dung dịch đang nhẹ gợn sóng bên trong cabin:

“Có lẽ ta phải sớm đưa dịch thể phi phàm mẫu mới vào thử nghiệm.

“Nếu tính độc hại của loại dịch thể này thấp, đủ ổn định, có thể mở rộng quy mô điều chế dịch thể.

“Dù sao.

ta cũng cần một đội quân mới.

” Bóng dáng thanh niên tóc đen đứng giữa căn phòng lẩm bẩm một mình.

Giọng nói hắn tràn đầy lạnh lùng, đôi mắt tối sẫm, càng khiến cho không gian xung quanh thêm phần lạnh lẽo.

Nếu có người nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn sẽ cho rằng hắn là một kẻ điên tâm thần vặn vẹo.

“Dựa theo những gì Abel Ward này đã tiết lộ trong truyền thừa, vận dụng cả sự tính toán kĩ càng từ Alpha, chỉ còn một tháng nữa là anh sẽ tỉnh lại.

“Ta vẫn luôn đợi ngày ấy.

“Mặc dù không chắc khi anh tỉnh lại, có còn là Kroft của ngày xưa, hay đã bị kẻ tạo ra cái truyền thừa chết tiệt này chiếm xác.

“Nhưng mong rằng khi thức tỉnh, anh có thể mang về manh mối nào đó hữu ích.

“Mong rằng khi thức tỉnh, anh có thể thực hiện lời hứa giữa hai chúng ta!

“Vì tự do, vì tiến hóa, chúng ta đã không tiếc bất cứ giá nào, để đi đến ngày hôm nay!

“Thủ lĩnh đạo này có vẻ lạ nhi cậu?

“Đến cả người mới cũng tự mình đi tra vấn rồi mà!

” Trong căn phòng tối được thắp sáng bằng đầy ắp màn hình theo dõi treo trên tường cùng hàng loạt thiết bị nút bấm, âm thanh kỳ quái của một lão giả vang lên.

Lão giả này mặc trên mình áo blouse trắng, chính là người từng “khám” cho Nguyễn Minh Hoàng, lúc này đang ngồi bên cạnh một gã đàn ông mặc y phục xám một chân vắt chéo lên chân còn lại, hai mắt chằm chằm vào từng hình ảnh phía trước mặt, theo đõi màn hình.

“Chẳng phải nghe bảo người mới lần này được nhặt từ thế giới khác sao?

Gã đàn ông không quan tâm lắm thuận miệng đáp.

“Đúng là vậy, nhưng mà trước đó không phải vẫn luôn sai tôi thẩm vấn từ đầu đến đuôi sao, lần này hắn ta lại tự mình trao đổi rồi dẫn người mới theo đến phòng làm việc của tôi.

“Chẳng lẽ cũng là do dị thường ở bên ngoài ngày càng xảy ra nhiều hơn sao?

?

“Hừ, một vài thông tin vớ vẩn mà ông cũng tưởng thật à, chỉ là một vài thằng oắt con mới gii nhập thì biết cái gì?

“Chừng nào cái thân thể yếu đuối nhà ông ra được cái căn cứ này mà nhìn xem, sống được vài giờ ở bên ngoài đất c:

hết, rồi hãng bàn chuyện này với tôi sau!

“ Gã đàn ông liếc qua, giọng điệu có chút coi nhẹ, khinh thường nói.

Lão giả áo trắng nghe vậy, nhịn tức giận, định hỏi tiếp thì thấy hắn không để ý gì mình, liền lập tức tằng hắng một cái rồi ngồi thẳng lưng, căng giọng lên nói:

“Thủ lĩnh thông báo cậu nói cho đám hoang dã mới đến đang bị cách Ly kia, uống lấy thứ thuốc thử ngu ngốc kia, không cần lo lắng có độc!

” Gã đàn ông nghe vậy, lúc này mới quay mặt sang hỏi lại:

“Thủ lĩnh gấp gáp đến vậy à, cùng.

lắm để đám ngu ngốc này chết đói không được sao?

Lão giả áo trắng nghe xong cũng không muốn nói gì, khinh bỉ liếc qua rồi đi ra căn phòng theo dõi này.

Nam nhân ngồi cạnh thấy vậy liền lạnh mặt đi, tay lại không ngừng thao tác phía trên mặt bàn cảm ứng điều khiển cùng một bên đầy rẫy nút bấm.

Từng hàng dữ liệu được hắn nhập vào, sau khi hoàn thành và nhận được lệnh cấp phép, hắn mới nhấn giữ lấy một nút màu xanh lá cây phía trên bàn, đầu di chuyển đến gần chiếc micro nhỏ gắn cạnh nút xanh, mỏ miệng.

“Alpha, thông báo cho tất cả người hoang dã đang bị cô lập ở khu cách ly tầng 4.

“Thức ăn được mang vào kia không chứa độc tính gì, nhưng bắt buộc phải ăn đểxácnhận trạng thái sinh tồn.

Người nào không ăn, không được thả ra khỏi phòng!

” Vừa nói xong hắn liền nhả tay ra, người cũng tựa trở lại chiếc ghế sát bàn điều khiển, mắt vừa nhìn lên mặt tường phía trước chứa hàng loạt màn hình theo dõi.

Mỗi màn hình phía trên hiển thị từng video trực tiếp những người hoang dã mới đến, đang bị cách Ly lần này.

Dừng một lát, hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên vẻ trầm ngâm lạnh lùng.

Hắn khẽ rút một điếu thuốc màu trắng đục ra khỏi túi áo ngực, tay thì không châm lửa mà chỉ đưa lên miệng cắn lấy, tay còn lại ấn nút chuyển góc theo đõi sang tầng 2 của căn cứ, lặng lẽ nhìn hiện trạng trong từng khung màn hình.

Trong tròng mắt đen nhánh của hắn dần phóng to ra hình ảnh một thanh niên phờ phạc trong khu kí túc xá của tầng 2 ấy.

Thông qua lớp màn hình điện tử nhỏ kia, có thể thấy thanh niên đang được “dẫn” đi bởi mội người đàn ông lực lưỡng to lớn, đi hướng phía cửa một căn phòng nhỏ cuối hành lang.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập