Cập nhật mới

Khi Rừng Cam Nở Rộ

admin

Thánh Ngự Hư Không
Đại Thần
Cấp
0
 
Tham gia
11/6/23
Bài viết
833,388
Điểm cảm xúc
146
Giải Thưởng
10
VNĐ
1,000,499
[Diendantruyen.Com] Khi Rừng Cam Nở Rộ

Khi Rừng Cam Nở Rộ
Tác giả: Thiện Tâm Nguyệt
Tình trạng: Đã hoàn thành




KHI RỪNG CAM NỞ RỘ

Tác giả: Thiện Tâm Nguyệt

Tag truyện: Hiện thực; Nữ cường; Bình dân sinh hoạt; Điền văn; Hiện đại; HE

Nội dung tóm tắt:

Nhiễm Anh đến từ một vùng quê xa xôi, gia đình cô nhiều đời làm nông dân, trong thôn cũng không có mấy người học hết trung học. Tuy vậy, nhờ sự cố gắng của cha mẹ, Nhiễm Anh đã có thể lên thành phố học đại học, cũng thành công trụ lại Hải Thành với một công việc ổn định.

Vốn dĩ cuộc sống của Nhiễm Anh sẽ êm đềm trôi qua nơi thành thị, nào ngờ một biến cố xảy ra với ông Nhiễm Trì, cha cô, đã buộc cô phải lựa chọn.

Sau rất nhiều trăn trở băn khoăn, Nhiễm Anh quyết định về quê, mặc dù đau lòng, nhưng vì sự cách biệt quá lớn, cô và người bạn trai lâu năm cũng quyết định đường ai nấy đi.

Vốn dĩ là một nhân viên văn phòng, Nhiễm Anh buộc phải trở về vạch xuất phát khi bắt tay vào làm nông nghiệp. Không những thế, việc vận động cải cách suy nghĩ và đường lối làm việc lạc hậu của người trong thôn cũng là một thử thách mà cô tưởng như đã không thể vượt qua.

Có khó khăn, có thất bại, nhưng Nhiễm Anh, với sự can đảm của tuổi trẻ, với sự giúp đỡ của những bạn học cũ, tình yêu thương của bố mẹ, và sự cổ vũ âm thầm của một người đặc biệt, đã không ngừng kéo tất cả thôn dân tiến về phía trước.

Một câu chuyện hiện thực, trong làn sóng nhiều bạn trẻ bỏ phố về quê, tiếp nối công việc truyền thống của gia đình, có lẽ chặng đường dài của Nhiễm Anh sẽ là cơn gió mát cho tất cả chúng ta sau những ngày ngột ngạt bởi khói bụi của thành thị.

“Tương lai sẽ càng ngày càng tốt”
 
Chương 1: Trả nợ


Mùa hè năm 2010. Một vùng nông thôn ở tỉnh Giang.

——————

"A Anh, lần này về em nhất định phải nhắc chuyện của chúng ta với bố mẹ."

"Em biết rồi."

"Vốn là anh muốn cùng em quay về, nhưng công ty tạm thời phái anh đi công tác. Khi nào xong việc anh sẽ xuống đón em."

"Không cần đâu, cũng không phải là về luôn. Em trở về xem tình hình của cha em, sắp xếp ổn thoả rồi sẽ quay lại."

"Được rồi. Nhớ kỹ, em nhất định phải nói tốt về anh trước mặt bố mẹ vợ đấy, cũng phải giải thích lý do tại sao lần này anh không về cùng em."

"Nói nhảm, ai là bố mẹ vợ anh vậy?"

"Chờ em làm vợ anh thì chẳng phải sẽ thành sự thật rồi?"

Nhiễm Anh suy nghĩ những lời của Kỷ Dịch Vân.

Cô và Kỷ Dịch Vân gặp nhau vào năm thứ nhất đại học, mối quan hệ của họ được xác nhận vào năm cuối, hai người làm việc trong cùng một khu công nghệ cho đến khi tốt nghiệp. Mặc dù làm việc ở hai công ty nước ngoài khác nhau, nhưng chỗ làm lại rất gần nhau, ngày nào họ cũng cùng ăn trưa và cùng nhau về nhà. Ở bên nhau gần ba năm, hai người chưa bao giờ cãi vã gay gắt. Trước khi về lại Hải Thị, cô đã hứa với anh sẽ đề cập đến chuyện kết hôn của hai người với cha mẹ mình.

Không ngờ, hai ngày trước, bố cô bị gãy chân, ngày nào trông cũng buồn bã, mẹ cô thì lo lắng, trong tình huống này, cô thực sự không biết phải làm sao để nói với bố mẹ chuyện mình đang quen một người bạn trai, hai người thậm chí còn tính đến chuyện kết hôn vào năm sau.

Đang loay hoay thì nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm, kèm theo một vài giọng nam trung niên.

"Nhiễm Trì đâu, ông mau ra đây."

"Đúng vậy, ông nhanh ra nói chuyện với chúng tôi đi."

"Nhiễm Trì, ông định trốn cả đời đúng không?"

Nhiễm Anh chưa kịp mở cửa thì cửa sân đã bị đẩy ra, một nhóm người hung hãn lao vào, trên mặt vô cùng tức giận.

“Nhiễm Trì, mau ra đây.”

“Nhiễm Trì”

Nhiễm Anh nhìn những người trước mặt, người dẫn đầu nhìn quen mắt nhưng cô học tập và làm việc ở bên ngoài đã lâu nên tạm thời quên mất tên ông ta.

"Bố tôi ngã bị thương nên đang nghỉ ngơi trong nhà. Chú có việc gì có thể nói cho tôi biết không?"

"Tránh ra. Có phải bị thương thật không hay là giả vờ để trốn chúng tôi?"

"Đúng thế, giả vờ cái gì, mau đi ra đây."

Nhiễm Anh đưa tay ra ngăn cản những người này: “Các chú, có chuyện gì thì cứ nói với tôi đi.”

"Nói với cô thì giải quyết được gì, mau kêu bố cô ra đây."

"Bố tôi bị gãy chân, không thể đứng dậy được. Các chú nói đi, tôi sẽ thay bố tôi giải quyết."

"Gãy chân chứ có chết đâu? Nếu không chết thì mau ra ngoài gặp chúng tôi."

Lời nói khó nghe đến nỗi Nhiễm Anh nhíu mày, vừa định nói thì cánh cửa sau lưng mở ra, cha cô, ông Nhiễm Trì, chống nạng bước ra khỏi phòng.

“Đúng lúc.” Người cầm đầu tên Tiêu Khắc Gian bước tới nắm lấy cánh tay ông Nhiễm Trì: “Trả tiền cho tôi.”

"Đúng vậy, trả tiền đi." Những người đi cùng cũng nhao nhao theo.

"Nhanh trả tiền đi."

“Cùng là người cùng quê, sao ông dám lừa đảo đồng hương vậy hả?” Người tên Trần Chính Tiên giọng điệu còn ác độc hơn cả Tiêu Khắc Gian.

"Không cần nói nữa, nhanh trả tiền."

"Đúng vậy. Thiếu tiền phải trả nợ là chuyện đương nhiên."

"Bình tĩnh, tôi không lừa các anh đâu." Bị nắm lấy cánh tay, ông Nhiễm Trì đứng không vững, Nhiễm Anh bước tới đỡ ông, vẻ mặt có chút lo lắng.

“Bố”

Nhiễm Anh còn chưa hiểu chuyện gì nên ngơ ngác: “Sao vậy? Tiền gì ạ?”

Tiêu Khắc Gian tựa hồ đã tìm được mấu chốt, trừng mắt nhìn Nhiễm Anh, giọng điệu càng hung hãn hơn trước.

"Tiền gì? Cô hỏi người cha tốt của cô xem ông ấy đã lừa đảo chúng tôi như thế nào."

“Không phải, thực sự không có.” Ông Nhiễm Trì muốn giải thích nhưng Tiêu Khắc Gian không cho ông cơ hội.

"Còn không phải, lần trước ông nói với bọn tôi về chuyện nuôi chồn, ông nói lông chồn có giá thành cao, nhu cầu của thị trường rất lớn. Chúng tôi nghe lời ông, bắt đầu xây dựng trang trại để nuôi chồn. Chúng tôi thậm chí không thèm nuôi lợn nữa, đến ngân hàng vay vốn nuôi chồn. Rốt cuộc, ông lại cấu kết với người ngoài lừa gạt đồng hương. "

"Tôi không cấu kết với người ngoài, cũng không nói dối các anh." Ông Nhiễm Trì lắc đầu, cố gắng giải thích, nhưng bản chất là người thật thà chất phác, đơn giản là một mình ông không thể cãi lại tất cả bọn họ.

"Ông còn nói không phải, ở đây có bao nhiêu người bị ông lừa tiền, Nhiễm Trì, ông sống ác quá."

“Các anh em, tôi thực sự không nói dối.” Hai mắt đỏ hoe, ông vội đến nỗi bỏ quên cả cặp nạng.

Nhiễm Anh trấn an ông rồi nhìn mọi người: “Các chú cũng thấy tình trạng hiện giờ của bố tôi rồi. Nếu có gì muốn nói thì hãy ngồi xuống cùng nhau bàn bạc. Huống chi gia đình chúng tôi còn ở đây, bố tôi còn có thể trốn đi đâu? Việc gây náo loạn cũng không đem lại giải pháp gì."

Giọng nói của cô không lớn nhưng truyền vào tai mọi người rất rõ ràng, vẻ mặt của những người kia dịu đi một chút, bối rối nhìn nhau, cuối cùng im lặng.

Tiêu Khắc Gian đại diện giải thích ngắn gọn chuyện gì đang xảy ra.

Trước đây ông Nhiễm Trì có nghe ai đó nói chu kỳ nuôi chồn ngắn, vốn đầu tư thấp, công nghệ chăn nuôi không phức tạp nhưng thu nhập lại cao hơn nhiều so với chăn nuôi truyền thống. Trong làng có một số người có mối quan hệ tốt với ông, sau khi nghe lời khuyên, họ bắt đầu xây dựng trang trại và học hỏi kỹ thuật chăn nuôi, chờ xuất đi lứa thành phẩm đầu tiên.

Cuối cùng, họ gom tiền đưa cho ông Nhiễm Trì, bảo ông ra ngoài mua con giống, nhưng khi họ đến thì lại chẳng thấy chồn đâu.

Nhiễm Anh cuối cùng cũng hiểu tại sao bố mẹ lại có vẻ buồn khi cô về lần này, nhưng cô biết tính cách của ông Nhiễm Trì, chắc chắn ông không phải là kẻ nói dối, nhất là việc lừa tiền của dân làng: “Bố ơi, chuyện này là sao ạ? "

Mọi người đều nhìn chằm chằm vào ông Nhiễm Trì, chờ đợi câu trả lời.

Khi ông Nhiễm Trì bắt gặp ánh mắt của rất nhiều người, môi ông mấp máy, bất ngờ giơ tay tát vào mặt.

"Là tôi, tôi bị ám ảnh. Tôi tưởng đây là một cách kiếm tiền tốt, nhưng không ngờ người đàn ông đó lại là kẻ nói dối. Trang trại chồn mà anh ta đưa tôi đi thăm hoàn toàn không thuộc về anh ta. Tôi mang theo tiền đến gặp anh ta, hắn mời tôi ăn cơm, chuốc tôi say khướt, sau đó lấy hết tiền của tôi rồi trốn mất."

Nhiễm Anh sững sờ, cô nhìn ông Nhiễm Trì như không thể tin được cha mình lại phạm phải sai lầm như vậy.

“Vậy bố đã gọi cảnh sát chưa?”

"Đã báo cảnh sát. Cảnh sát nói sẽ nhanh chóng giải quyết vụ án."

Nhiễm Trì ngẩng đầu nhìn Tiêu Khắc Gian và những người khác: "Tôi thực sự không nói dối các anh em. Cảnh sát đã lập biên bản, mọi người có thể đến kiểm tra. Chuyện xảy ra lần này là lỗi của tôi. Nhưng xin mọi người đừng lo, tôi,nhất định sẽ tìm cách bồi thường cho mọi người."

"Bồi thường?" Trần Chính Tiên khịt mũi: "Trả bằng cách nào? Hơn một trăm ngàn tệ, ông lấy gì trả cho chúng tôi?"
 
Chương 2: Giấy nợ


Đôi mắt của Nhiễm Anh đột nhiên mở to, quay sang nhìn cha mình: “Hơn một trăm ngàn tệ?”

Vài năm trước, gia đình cô phá bỏ ngôi nhà cũ, xây mới lại cũng chỉ mất 30.000 tệ. Nhiễm Anh không tưởng tượng được mua chồn giống lại tốn nhiều tiền như vậy.

Mặt ông Nhiễm Trì đỏ bừng: “Tôi đã nói thì sẽ giữ lời, nếu lo lắng thì bây giờ tôi sẽ viết giấy ghi nợ cho mọi người."

"Bố?"

Nhiễm Anh nhìn cha mình viết giấy nợ, lăn tay, ký tên rồi giao cho đám người Tiêu Khắc Gian. Cầm giấy nợ trong tay, đám người trong thôn lục tục ra về.

Sau khi họ đi rồi, Nhiễm Anh không nhịn được nữa: “Bố ơi, nhà mình lấy đâu ra hơn 100.000 tệ trả nợ?”

Lương tháng hiện tại của cô chỉ hơn 5.000 tệ, cộng thêm tiền thưởng và tiền làm thêm giờ cũng được gần 7.000, nhưng ở một nơi như Hải Thị, sau khi trả tiền thuê nhà và các chi phí sinh hoạt, chuẩn bị cưới xin, thực ra tiền dành dụm của cô cũng không quá dư dả.

Em trai cô, Nhiễm Duệ, còn đang học đại học. Cô và ba mẹ đang phải chu cấp cho Tiểu Duệ, đặc biệt là tiền học phí, đó là một khoản rất lớn.

“Bố sẽ có cách.” Một tia quyết tâm lóe lên trên gương mặt ông, “Nếu không, bố sẽ về Quảng Đông tìm việc làm, cộng thêm mẹ con, cả nhà chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết món nợ này."

"Bố!!!"

Nhiễm Anh nhìn cha mình với ánh mắt khó hiểu: “Tại sao bố lại nghĩ đến việc nuôi chồn? Bố đã từng tiếp xúc với chúng chưa?”

Ông Nhiễm Trì lắc đầu: “Chưa từng. Lúc trước bố đi theo tên lừa đảo đó đến trang trại, tận mắt thấy sự phát triển của nó."

"Nhưng dù là vậy, bố cũng không thể kéo những người khác tham gia khi bản thân mình còn chưa biết gì."

“A Anh.” Ông Nhiễm Trì nhìn dãy núi xanh mướt ở phía xa: "Con nhìn cuộc sống của thôn chúng ta đi. Bao quanh chỗ này chỉ có núi và rừng, bao nhiêu thế hệ ở đây chỉ biết làm nông, quanh năm bán mặt cho đất và bán lưng cho trời, nhưng cuối cùng cái nghèo vẫn quấn lấy chúng ta.”

“Bố may mắn hơn những người khác, từ khi còn trẻ đã được ông chú dẫn đến Quảng Đông học nghề mộc. Nhưng những người như chú Trần và chú Tiêu, cả đời canh giữ ngọn núi này, cả đời vất vả, nhưng ngay cả nhà ngôi nhà lành lặn cũng không có. Bố không đành lòng thấy dân làng chúng ta sống khốn khó như vậy.”

"Bố đã luôn nghĩ nuôi chồn có thể là một cứu cánh cho người dân thôn. Không ngờ..."

"Bố." Nhiễm Anh vỗ lưng ông, giọng nhẹ nhõm nói: "Không sao đâu, con đang có công việc ổn định, vẫn có thể làm ra tiền. Hải Thị cũng rất dễ tìm việc, khi nào về lại con sẽ xin một công việc bán thời gian làm thêm."

“A Anh...”

Ông Nhiễm Trì cảm thấy rất có lỗi, nhưng Nhiễm Anh cười nói: “Đừng lo, bên Hải Thị có rất nhiều nơi cần người. Bố nghỉ ngơi đi. Con đi xem mẹ đã hái rau xong chưa. "

Ông Nhiễm Trì nhìn con gái, không nói được lời nào, chỉ có thể quay lưng lại, chống gậy chậm rãi trở vào nhà.

Tâm trạng của Nhiễm Anh không hề thoải mái như vẻ ngoài, trong hoàn cảnh này, cô thực sự không thể nói với bố mẹ rằng mình dự định kết hôn.

Còn có, trước kia cô và Kỷ Dịch Vân mỗi tháng đều cùng nhau tiết kiệm một phần thu nhập làm quỹ cưới sau này, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, cô phải tìm cách trả hết nợ cho gia đình trước. Kỷ Dịch Vân có thể thông cảm cho cô, nhưng lễ cưới của họ chắc chắn sẽ bị hoãn lại.

Sau khi ra khỏi nhà, Nhiễm Anh đi về phía vườn rau của gia đình.

Trước nhà cô là một con đường bê tông dài chưa đầy hai mét, hai bên là cánh đồng lúa rộng lớn, chưa đến mùa thu hoạch nhưng bông lúa đã bắt đầu trĩu nặng, xa xa là dãy núi xanh trải dài dưới ánh mặt trời.

Cảnh tượng này xa lạ mà quen thuộc với Nhiễm Anh, từ lúc đi học đại học đến khi ra trường đi làm, hơn 5 năm, cô chỉ về có vài lần. Guồng quay ở Hải Thị đã khiến cô gần như quên mất ngôi làng nhỏ bé nơi chân núi này.

Cô và Kỷ Dịch Vân có mơ ước giống nhau, làm việc chăm chỉ, mua nhà ở Hải Thị và trở thành một công dân Hải Thị đích thực.

Nhưng...

"Chị Tiếu, em không nói dối đâu ạ, chỉ cần đóng mỗi năm 10 tệ, sau này nếu có bệnh thì chi phí sẽ được giảm rất nhiều, tính ra rất có lợi."

Trước cửa căn nhà gỗ ở góc đường vang lên giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của Nhiễm Anh.

"Hừm" Một người phụ nữ trung niên chống tay lên hông, tức giận nói với một cô gái trẻ đứng ở cửa: "Đi khám bác sĩ cái gì? Cô đang trù ẻo nhà chúng tôi sao?"

"Chị Tiếu, không phải trù ẻo, tôi chỉ muốn giúp gia đình chị giảm bớt gánh nặng y tế."

"Gia đình chúng tôi sức khỏe rất tốt, cần gì phải gặp bác sỹ, đi đi, cô mà đến nữa tôi sẽ dùng chổi quét cô ra ngoài."

Cô gái trẻ nhìn có vẻ quen quen nhưng Nhiễm Anh không nhớ ra là ai.

Khi cánh cửa đóng sầm lại, người phụ nữ quay lại, cuối cùng cô cũng nhìn rõ, người kia là bạn học cấp ba với cô, Hạ Thính Vân.

"Thính Vân?"

"A Anh, cậu đấy à? Cậu về rồi à?"

Hạ Thính Vân tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy Nhiễm Anh. Hạ Thính Vân trên tay cầm một chiếc cặp, tuy chỉ mặc sơ mi giản dị nhưng trông rất trang trọng.

“Cậu đây là...”

Hạ Thính Vân mỉm cười: “Tôi làm việc ở thị trấn. Hôm nay tôi cùng chủ tịch huyện về làng”.

"Cậu đỗ kỳ thi công chức rồi à? Giỏi quá." Nhiễm Anh biết việc vượt qua kỳ thi công chức khó khăn như thế nào.

Hạ Thính Vân xua tay: "Đừng khen tôi, tôi không thể so sánh với cậu được. Ở thành phố lớn, lương cao, ưu tú hơn rôi nhiều."

Nhiễm Anh cười gượng: “Cậu vừa rồi...”

“Bây giờ chúng tôi phải đến từng nhà thuyết phục người dân làng này mua bảo hiểm y tế”.

“Việc như vậy mà cần phải thuyết phục sao?” Nhiễm Anh bối rối: “Việc này có lợi cho người mua mà.”

“Ừ.” Hạ Thính Vân thở dài: “Bây giờ mua bảo hiểm y tế, cả gia đình chỉ cần đóng 10 tệ cho cả năm. Nhưng rất ít người sẵn sàng chi trả, hầu hết mọi người đều không hiểu lợi ích của nó. Chúng tôi phải giải thích và thuyết phục họ bằng mọi cách."

“Chỉ mười tệ mà họ cũng không chịu trả sao?” Nhiễm Anh thực sự không thể hiểu nổi: “Nếu có người bị đau đầu, bị sốt, hay xảy ra tai nạn thì họ mới hiểu.”

"Ý tưởng là một chuyện, vấn đề là người dân không có tiền."

Hạ Thính Vân nhìn ngọn núi xanh phía xa: “Đối với người nông dân, từng đồng xu đều phải được chi tiêu một cách khôn ngoan. Hầu hết nông dân không sẵn sàng đầu tư vào những dịch vụ như thế này nếu chưa thấy được kết quả trước mắt”.

“Mười tệ cũng không nhiều.” Ở Hải Thị, tiền này cũng chỉ mua được hai hộp cơm trưa thôi.

“Với người lương cao như cậu thì chắc chắn không nhiều, nhưng ở thôn Đại Thạch của chúng ta, thu nhập của nông dân chỉ từ hai đến ba nghìn tệ một năm. Nếu bảo họ dùng tiền đó để mua bảo hiểm y tế, tất nhiên là họ không sẵn lòng."

"Vậy làm sao bây giờ?"

Hạ Thính Vân thản nhiên cười: "Không sao, lần sau tôi sẽ quay lại."

Lần sau đến, không biết chị Tiếu có dùng chổi đuổi cô hay không.

Nhiễm Anh mím môi, nhìn Hạ Thính Vân với vẻ không chắc chắn: “Nếu cậu đã đến tận cửa mà họ không chịu nghe hiểu thì cứ mặc kệ họ thôi."

“Không được.” Hạ Thính Vân vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Không thể tuỳ họ như vậy, quá trình xoá đói giảm nghèo rất khó khăn, cũng đòi hỏi nhiều cố gắng của tất cả mọi người, không phải ngày một ngày hai. Vì vậy mới cần đến những người như chúng tôi đến giúp."

Nhiễm Anh còn chưa biết nói gì, Hạ Thính Vân bỗng vỗ nhẹ vào tay cô: "Không nói mấy chuyện này nữa, phần cậu, có từng nghĩ sẽ trở về giúp đỡ quê hương không?"
 
Chương 3: Cảm giác khó chịu


“Tôi?” Nhiễm Anh sửng sốt một chút, vội vàng xua tay: “Tôi không làm được, tôi quay về đây thì có thể làm được gì?”

"Đừng khiêm tốn. Cậu là người duy nhất ở thôn chúng ta đậu đại học ở thành phố lớn, sao lại cho rằng mình không thể làm gì."

“Không phải.” Nhiễm Anh không biết trả lời thế nào: “Tôi đã có công việc ổn định bên Hải Thị rồi.”

“Tôi hiểu, các cậu dù sao cũng quen với nhịp sống và mức lương ở thành phố lớn, bây giờ trở về quê với đồng lương ít ỏi cũng rất khó thích nghi."

Nhiễm Anh không biết phải nói gì, cũng may Hạ Thính Vân không muốn đi sâu vào vấn đề, cô vỗ nhẹ vào vai Nhiễm Anh: “Được rồi, tôi đùa cậu thôi, ai cũng có lựa chọn riêng của chính mình, không thể nào ép buộc bản thân được."

Hạ Thính Vân và Nhiễm Anh trao đổi số điện thoại cho nhau rồi chào tạm biệt.

Nhiễm Anh vừa đi vừa tự nhủ: "Trở về thôn làm việc, vậy thì mình cần gì lăn lộn học đại học và bán mạng cho tư bản mấy năm vừa rồi?"

Cảm thấy ý tưởng này thực sự quá viển vông, Nhiễm Anh tạm gác qua một bên, rẽ vào vườn rau của gia đình.

"Mẹ."

Mẹ cô, bà Hứa Nhược Lan đang hái rau ngoài ruộng, nhìn thấy Nhiễm Anh đi tới, cố nở nụ cười nói: “Con làm gì ở ngoài này thế? Nắng gắt lắm, đừng để cháy da."

"Con tới giúp mẹ, sợ một mình mẹ gánh không nổi."

“Sao lại không xách được?” Bà Hứa Nhược Lan mím môi nói: “Cũng chỉ có hai cái giỏ, mỗi tay xách một cái vẫn được.”

"Như vậy mỏi lắm, con đang ở nhà thì cứ để con giúp mẹ."

Nhiễm Anh nhìn bà cắt rau: “Mẹ hái xong chưa? Nếu chưa thì để con giúp.”

“Không cần.” Bà Hứa Nhược Lan bỏ rau vào giỏ tre rồi cầm lên: “Đi thôi.”

Tay cầm giỏ tre đi trên đường, Nhiễm Anh nhìn thấy trong mắt mẹ mình không giấu nổi sự lo lắng, nghĩ đến tình cảnh vừa rồi, cô đang định an ủi bà thì có một bóng người va vào cô, cô lỡ tay đánh rơi chiếc giỏ tre xuống đất.

Người va vào cô cũng đánh rơi đồ đang cầm, lúc này Nhiễm Anh mới nhìn rõ, người va vào cô là một thiếu nữ tầm mười lăm, mười sáu tuổi, vật cô bé đánh rơi là một giỏ trứng, nhiều quả bể nát, vương vãi trên mặt đất.

Cô chưa kịp đứng dậy thì người trước mặt đã bị một người phụ nữ trung niên tóm lấy cánh tay, đánh hai phát vào người.

"Chết tiệt, mày muốn chết đúng không, dám trộm trứng trong nhà đem bán? Hôm nay tao đánh chết mày."

"Con muốn đi học. Con muốn dùng số tiền này để đóng học phí."

"Học để làm gì, học có ích gì không, có no bụng không? Tao nói rồi, mày phải đi Quảng Châu làm việc, một tháng kiếm được 800 tệ gửi về còn có ích hơn."

Người phụ nữ trung niên đánh mạnh tay hơn, Nhiễm Anh không nhịn được nữa, chặn động tác của đối phương, nói: “Có chuyện gì từ từ nói, sao lại đánh con bé như vậy?”

“Tôi đánh con gái tôi thì liên quan gì tới cô?”

Giọng điệu của người phụ nữ rất hung dữ, Nhiễm Anh nhìn rõ người đối diện, chính là người vừa đuổi Hạ Thính Vân ra khỏi nhà.

“Cô Tiếu, xin hãy bình tĩnh.” Bà Hứa Nhược Lan tiến lên hai bước: “Thành tích học tập của Quả Nhi không tệ, nếu nó muốn đi học, cô cố gắng chu cấp cho nó học thành tài, sau này mới có hy vọng thoát nghèo."

"Nói hay lắm. Không phải là dì không biết hoàn cảnh hiện tại của gia đình tôi. Tiền từ đâu ra mà cho nó đi học?"

Chị Tiếu nhìn bà Hứa Nhược Lan với ánh mắt rất không thiện cảm: “Việc nhà ai người đó lo, dì tránh ra, hôm nay tôi phải đánh con nhãi này một trận."

"Đánh đi, đánh chết tôi đi. Dù sao tôi cũng không muốn ra ngoài làm việc."

“Đồ chết tiệt.” Chị Tiếu giơ tay tính đánh con bé, Nhiễm Anh không đành lòng, nhìn, nói lớn tiếng: "Hết bao nhiêu, tôi mua hết chỗ trứng này cho chị."

Chị Tiếu dừng tay lại, vẻ mặt dịu đi: "Hai xu một trái, ít nhất cũng phải hai tệ."

Chỉ hai tệ? Nhiễm Anh nhìn chị Tiếu, sau đó lục túi nhưng phát hiện ra mình không mang tiền mặt.

"Tôi mua hết chỗ này, chị đừng đánh con bé nữa, đợi tôi về nhà lấy tiền."

"Đừng tìm cách hứa lèo với tôi."

"Đừng lo, tôi không nói dối chị đâu." Nhiễm Anh quay người về nhà, mẹ cô cũng hốt hoảng đi theo.

“A Anh?”

“Mẹ, mẹ không phản đối phải không?” Nhiễm Anh đi được vài bước mới giật mình, quay lại nhìn mẹ, sợ mẹ giận: “Con chỉ không chịu nổi cảnh con bé bị đánh..."

“Đừng nói nữa.” Bà Hứa Nhược Lan lắc đầu: “Mẹ không trách con đâu.”

"Mẹ có biết họ không?". Trước đây, Nhiễm Anh chuyên tâm vào việc học, sau đó cũng rất it về nên không biết nhiều về hàng xóm trong thôn.

“Làm sao có thể không quen biết nhau?” Bà Hứa Nhược Lan hít một hơi: “Đừng trách cô Tiếu, mấy năm trước chồng cô ấy bị tai nạn xe, một bên tay bị liệt, không thể làm việc nặng. Việc nhà dồn hết vào cô ấy, con cái nheo nhóc, lại còn phải nuôi hai đứa em. Quả Nhi năm nay tốt nghiệp sơ trung, cũng thi đậu trường cao trung trên tỉnh, nhưng cô Tiếu lại không có tiền cho con bé đi học, muốn nó đi làm công nhân ở Quảng Châu."

“Nhưng, học cao trung cũng không tốn nhiều tiền...”

Hỏi xong, Nhiễm Anh lại nhớ đến lời Hạ Thính Vân nói trước đó, 10 tệ để đóng tiền bảo hiểm y tế cũng không có, làm sao có thể sẵn sàng bỏ tiền cho con học hết cấp 3?

“A Anh, gia đình chúng ta may mắn, bố con học nghề mộc từ nhỏ, vì vậy mới đủ chu cấp cho con học hành đến nơi đến chốn."

Nhiễm Anh im lặng, về đến nhà lấy ví rồi quay lại nhà chị Tiếu mua trứng.

Vừa vào cửa, cô phát hiện chị Tiếu đang dọn dẹp những quả trứng vừa bị đánh rơi xuống đất, mặc dù chúng đã dính bụi, nhưng vì tiếc nên chị Tiếu hốt vào chén và đang cố gắng gắp từng hạt cát ra.

“Mấy trái bị bể dưới đất này chắc cô không muốn lấy đúng không?”

Nhiễm Anh mấp máy môi, cố gắng nói chị Tiếu đừng hốt nữa, nhưng vẫn không thể cất thành lời.

"Không muốn cũng không sao, tôi làm sạch cát, để lắng xuống rồi mang chiên."

Nhiễm Anh cắn môi, cảm thấy khó chịu vô cùng, nhìn bốn phía cũng không thấy Quả Nhi, cô đặt tiền xuống xoay người định rời đi, chị Tiếu thấy cô thật sự đến mua trứng, thái độ cũng hoà hoãn hơn nhiều.

“Đây, số trứng còn lại, cô cầm đi, đừng để người khác nói tôi lợi dụng cô.”

Nhiễm Anh nhìn những quả trứng còn nguyên vẹn với vẻ mặt phức tạp.

Cha cô là người rất cần cù và khéo léo, dù cuộc sống của họ cũng vất vả nhưng hai chị em cô chưa một ngày phải thiếu ăn thiếu mặc. Cô không thể tưởng tượng người trong thôn lại sống trong hoàn cảnh bần cùng đến mức này.

Sau khi đi ra ngoài, cô phát hiện một vết nứt trên tường nhà chị Tiếu. Tuy không lớn nhưng nhìn vào rất không an toàn, cô muốn nhắc nhở chị Tiếu, nhưng chợt nhận ra, cả nhà họ sống trong căn nhà này nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn không nhìn ra.

Nhiễm Anh không nhìn lại nữa, xoay người rời đi, nhanh chóng trở về nhà.

Buổi tối, khi cả nhà ba người đang ăn cơm, ông Nhiễm Trì kể lại những chuyện xảy ra trong ngày.

Bà Hứa Nhược Lan thở phào nhẹ nhõm: “Hiện tại chân của ông chưa lành, không thể làm gì nặng được. Ông đi Quảng Châu làm việc tôi sẽ không yên lòng."

"Bà lo lắng cái gì, chân tôi chẳng mấy chốc sẽ lành thôi, vả lại tôi làm việc bằng tay, sẽ không ảnh hưởng vết thương đâu."

"Nhưng mà..."

“Không có gì đâu.” Ông Nhiễm Trì quả quyết, “Hơn một trăm ngàn tệ, đi sớm thì có thể nhanh chóng trả xong nợ.”

Nhiễm Anh nghe bố mẹ bàn luận khi nào nên đi Quảng Châu, còn bàn chuyện một người đi làm, một người sẽ tìm một công việc bảo mẫu.

Cô cúi đầu, tâm trạng lại trở nên nặng nề, chưa kịp nghĩ cách thuyết phục cha mình nghỉ ngơi thêm một thời gian thì điện thoại di động vang lên.

Là điện thoại của Kỷ Dịch Vân.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom