Cập nhật mới

Ngoài IQ Cao Ra Thì Tôi Chỉ Có Hai Bàn Tay Trắng

admin

Thánh Ngự Hư Không
Đại Thần
Cấp
0
 
Tham gia
11/6/23
Bài viết
833,388
Điểm cảm xúc
146
Giải Thưởng
10
VNĐ
1,000,499
[Diendantruyen.Com] Ngoài IQ Cao Ra Thì Tôi Chỉ Có Hai Bàn Tay Trắng

Ngoài IQ Cao Ra Thì Tôi Chỉ Có Hai Bàn Tay Trắng
Tác giả: Vĩnh Huyền
Tình trạng: Đã hoàn thành




Tác giả: Vĩnh Huyền (永玄)

Thể loại: Tương lai, tình cảm, kinh dị, cường cường, vô hạn lưu, thắng cấp lưu, chủ thụ, 1v1, HE

Edit + Beta: Team của Lười.

Văn án

Diễn viên tầm cỡ quốc tế Tần Lê Ca sau khi khiến toàn bộ khán giả khắp tinh cầu thán phục trước kĩ năng diễn xuất chuyên nghiệp của mình lại bất cẩn mà xuyên không, lại còn là thế giới trò chơi kinh dị.

Khi mọi người cho rằng Tần Lê Ca ngoài khả năng diễn xuất ra thì chẳng còn ưu điểm nào, thì ngay lúc ấy...

Nhiệm vụ trong thế giới huyền nghi*, Tần Lê Ca đã  có được đáp án chỉ trong vài giây.

(*Truyện Huyền nghi: Là những truyện có nội dung bí ẩn, trinh thám, phá án, đan xen những yếu tố li kì.)

Nhiệm vụ trong thế giới ảo, Tần Lê Ca phản công giết sạch kẻ địch.

Ngay cả nhiệm vụ trong thế giới chiến đấu, Tần Lê Ca còn có thể triệu hồi một con linh thú Lục Thiệu Vũ để chiến đấu…

Các đồng đội đều trợn mắt há mồm, nhìn người sói khổng lồ màu nâu ở trước mặt: “... ** má.”

***

Sau khi Tần Lê Ca hồi sinh Lục Thiệu Vũ, đồng đội vẫn luôn nơm nớp lo sợ.

Lục Thiệu Vũ có gương mặt lạnh lùng, khi nói chuyện còn có thể đóng băng ba thước xung quanh, chỉ một cái trừng mắt thôi cũng như đâm thủng một lỗ trên người đối phương.

Đồng đội đều lén lút cho rằng Lục Thiệu Vũ máu lạnh vô tình, cho đến một ngày, bọn họ phát hiện được…

Lục Thiệu Vũ ngoài mặt lãnh khốc lại đang ôm chặt Tần Lê Ca, hốc mắt phiếm hồng: “Đừng có chọc ta.”

Tần Lê Ca mỉm cười, cúi đầu thổi hơi nóng vào tai Lục Thiệu Vũ, nói: “Tôi không chọc anh, anh muốn như thế nào?”

Chỉ số IQ cao, giá trị nhan sắc bùng nổ yêu nghiệt thụ X mặt liệt băng sơn, cuồng ma sủng vợ công.

# Gõ chữ không dễ, bài viết đã được bật chống trộm, cảm ơn các thiên thần nhỏ đã ủng hộ.

Tag: Cường cường, khủng bố, vô hạn lưu, thăng cấp lưu.

Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tần Lê Ca ┃ vai phụ: Trong tập tin 《Thế giới luôn chung tình với bạn》hoan nghênh!┃Cái khác:

Một câu tóm tắt: Đồng đội: Hãy cho tôi một tá loại hai bàn tay trắng như thế này đi!

Lập ý: Hãy vững tâm, cố gắng vượt qua nghịch cảnh.
 
Chương 1: Thế giới thứ nhất


Edit: Gà.

Beta: Cỏ.

***

Chương 1. Thế giới thứ nhất: Thoát khỏi mật thất

“Một, hai, ba, bốn… Tính cả mình, tổng cộng là năm.”

Tần Lê Ca đẩy đẩy chiếc kính râm đang đeo trên mặt, tùy ý đứng dựa vào tường trong khi chờ nhóm người mới tỉnh dậy, thuận tiện đánh giá hoàn cảnh xung quanh mình một vòng.

Đây là một căn phòng chật chội, bên trong trưng bày một vài món đồ đạc đơn sơ, bốn bức tường đều được quét một lớp sơn màu trắng, có vẻ vừa sơn không lâu, vẫn còn ngửi thấy mùi khó chịu.

“Nơi như thế này thường không không có nhiều nhiệm vụ cần làm lắm.” Tần Lê Ca nhướng mày, tháo kính râm xuống cúi đầu nhìn đồng hồ.

Toàn thân chiếc đồng hồ đen nhánh, mặt ngoài in mấy chữ nhỏ màu trắng, viết: Thoát khỏi mật thất trong bảy ngày.

Thoát khỏi mật thất trong bảy ngày, đây chính là nhiệm vụ mà game kinh dị yêu cầu họ thực hiện lúc này.

Tần Lê Ca quay đầu, nhìn về nhóm người mới còn đang hôn mê, có hơi đau đầu xoa trán: “... Tất cả đều là người mới, lại phân tới để hợp tác làm nhiệm vụ với mình, quả nhiên là ghi thù việc mình không chết ở nhiệm vụ mà mình nên chết trước đó.”

Vừa dứt lời, nhóm người mới bên kia đột nhiên có động tĩnh, chàng trai đeo cặp mắt kính thoạt nhìn như đứa mọt sách, lúc này vẫn còn ngơ ngác nhìn đông nhìn tây.

Tần Lê Ca vẫy vẫy tay với cậu ta: “Hố la, ở bên này.”

Mọt sách ngẩng đầu nhìn lại, thứ đầu tiên cậu ta nhìn thấy khi ngước mặt lên là một cặp chân dài, lại nhìn lên trên thì thấy được một khuôn mặt đẹp trai đang cười toe toét.

“Tần Lê Ca?” Mọt sách ngẩn người một chốc, theo bản năng mở miệng.

“A, là tôi.” Tần Lê Ca cười tủm tỉm lên tiếng, sờ sờ mặt mình: “Gương mặt này thật sự rất dễ nhận ra sao? Quả nhiên là rất đẹp trai.”

Mọt sách ngơ ngác nhìn hắn, không nói gì, Tần Lê Ca cảm thấy chắc là cậu ta bị nhan sắc của hắn làm choáng váng, cũng không ngại mà nói: “Trước tiên cứ từ từ đã, chờ khi mọi người tỉnh lại hết thì tôi sẽ nói cho cậu biết chuyện gì đang xảy ra, ngoan.”

Mọt sách há miệng th ở dốc, nhìn hắn muốn nói nhưng lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì.

Ước chừng khoảng năm phút trôi qua, những người mới kia cuối cùng cũng tỉnh lại, sau khi hoảng loạn nhìn quanh bốn phía thì đều dời ánh mắt về phía Tần Lê Ca, người duy nhất đang đứng.

Tần Lê Ca tiến lên phía trước vài bước, mỉm cười nói: “Chào mọi người, hoan nghênh đến với trò chơi kinh dị, tôi là một người chơi thâm niên đã từng trải qua mấy thế giới, nơi mọi người đang ở hiện tại là một trong những nhiệm vụ của thế giới trò chơi.”

Nghe hắn nói xong, ánh mắt của nhóm người mới lập tức thay đổi, từ căng thẳng bất an, nháy mắt chuyển thành ánh mắt như nhìn một bệnh nhân tâm thần.

Một người đàn ông trung niên trong đó không nhịn được hỏi hắn một câu: “Cậu đang quay phim à? Chúng tôi là người tạm thời đến để làm diễn viên quần chúng?”

Tần Lê Ca liếc mắt nhìn ông ta, bình tĩnh tiếp tục nói: “Trong trò chơi kinh dị, chúng ta cần phải hoàn thành nhiệm vụ được đưa đưa ra của mỗi thế giới, nhiệm vụ lần này của chúng ta là… Thoát khỏi mật thất trong bảy ngày.”

Sau khi nói xong, hắn cười tủm tỉm duỗi tay chạm vào chiếc nhẫn không gian trên tay trái, một khẩu súng màu đen lập tức xuất hiện trong tay hắn.

Người đàn ông trung niên hít sâu một hơi, vội vàng lùi về sau mấy bước: “Cậu cậu cậu muốn làm gì! Có chuyện gì thì từ từ nói chuyện!”

Tần Lê Ca cầm khẩu súng nghiêng đầu nhìn bọn họ: “Vì tính chất đặc thù của lần này, chúng ta cần cùng nhau hợp tác để thoát khỏi mật thất, cho nên mấy người nhất định phải tin tưởng tôi, còn cần phải hiểu rõ tính nghiêm trọng của vấn đề. Tuy rằng tôi là Tần Lê Ca, nhưng tôi cũng không phải đang quay phim.”

Nhóm người mới nhìn khẩu súng trong tay nhắn như gặp phải đại dịch, ồn ào lùi về phía sau.

Tần Lê Ca vẫn không nhúc nhích, nhìn thấy lưng bọn họ đã chạm đến tường mới cười nói: “Được chưa? Tôi ra tay đấy nhá.”

Nhóm người mới vẫn chưa phục hồi lại tinh thần, trong chớp nhoáng, Tần Lê Ca đã dùng một tay bóp chặt cổ mọt sách cách hắn gần nhất, kề sát khẩu súng vào thái dương của cậu ta, phóng ra toàn bộ sát khí.

Hắn nhìn ánh mắt sợ hãi của mọt sách, vẫn mỉm cười dịu nhàng như vừa rồi: “Sợ sao?”

Hai mắt mọt sách mở to, liều mạng nắm lấy tay Tần Lê Ca mà vặn ra ngoài, nhưng đôi tay kia vẫn bất động như kẹp sắt.

Dưỡng khí có thể hít vào ngực càng ngày càng ít, cảm giác khi cận kề với cái chết khiến cậu ta không tự chủ được run lên, tim cũng bắt đầu đập kịch liệt.

Sắp, sắp chết rồi sao? Cứ như vậy mà… Cứ như vậy mà chết à!

Bịch!

Tần Lê Ca: “… Ahh.” Thôi xong rồi.

Viên đạn xoẹt qua mặt mọt sách rồi ghim xuống đất, Tần Lê Ca thổi thổi làn khói bốc lên từ họng súng, phiền não nhìn mọt sách đã ngất xỉu trên tay.

Có vẻ như hắn đã không cẩn thận dọa quá mức, thế mà lại dọa ngất một tân binh.

Tần Lê Ca duỗi tay, ấn lên nhân trung của mọt sách một chút, nhìn cậu ta chậm rãi tỉnh lại, thuận tay đẩy sang bên cạnh người đàn ông trung niên.

Vòng bảo vệ bắt đầu nhấp nháy, một khi vòng bảo vệ hoàn toàn biến mất thì cũng có nghĩa nghiệm vụ của bọn họ chính thức bắt đầu.

Lợi dụng chút thời gian dư lại, Tần Lê Ca quay đầu, cẩn thận nhìn những người mới.

Mọt sách, một cô bé trông như học sinh cấp hai, một nữ nhân viên văn phòng, một người đàn ông trung niên với chiếc cặp táp.

Đội hình này thoạt nhìn thật sự có chút phế.

Tần Lê Ca bảo trì nụ cười, hỏi: “Thời gian của vòng bảo vệ có hạn. Cho nên, mọi người có điều gì muốn hỏi không?”

Nhóm người mới giữ im lặng, mọt sách thì rúc sang một bên, dùng ánh mắt sợ hãi nhìn hắn.

Tần Lê Ca nghịch khẩu súng trong tay, nhìn lướt qua vòng bảo vệ sắp biến mất: “Nếu không có vấn đề gì thì tôi cho mấy người một lời khuyên.”

“Đừng tưởng rằng đây chỉ là một trò chơi, mục tiêu duy nhất của chúng ta khi ở đây, là dùng toàn lực để sống sót.”

Hắn ném mấy khẩu súng vào người của nhóm tân binh, bọn họ cầm lấy súng, bị lời nói của hắn làm căng thẳng không thôi.

Kim đồng hồ dần đến đúng giờ, Tần Lê Ca quay đầu lại, thấy vòng bảo vệ lập lòe vài cái, chợt biến mất.

Một luồng khí lạnh lẽo vây quanh bọn họ trong nháy mắt, đèn treo trên trần nhà chớp tắt mấy cái rồi bỗng nhiên nổ tung, mảnh vỡ thủy tinh không kịp phòng ngừa đột ngột đánh úp vào bọn họ.

Trước mặt là một mảng tối tăm, Tần Lê Ca túm lấy cô bé cách hắn gần nhất ném sang một bên, người phụ nữ và mọt sách dựa vào cảm tính chạy sang một hướng khác, chỉ có người đàn ông trung niên vì che chở cho chiếc cặp của mình nên muộn một bước, bả vai bị thương.

“Cứu tôi, tôi không muốn chết! Cứu tôi… Đau quá! Tôi đau quá!”

Một giọng nữ thê lương vang lên bên tai, cảm giác lạnh buốt dập thẳng vào màng nhĩ hắn.

Da gà trong nháy mắt đều dựng lên, Tần Lê ca cũng không quay đầu lại mà đưa súng về phía phát ra âm thanh.

"Tại sao, tại sao không một ai cứu tôi? Cứu tôi… Tôi đau quá! Đau quá! Đau quá đau quá đau quá…"

Giọng nữ biến thành tiếng kêu the thé, người phụ nữ hoảng loạn lấy điện thoại mở đèn pin lên ra, chỉ thấy những vòng chất lỏng màu đỏ từ trên tường chảy ra.

Những chất lỏng đó chảy ra càng ngày càng nhiều, máu trên tường chảy xuôi một đường xuống đất, dần dần lan tràn đến chân bọn họ, đôi mắt người phụ nữ trừng lớn, trơ mắt nhìn một cánh tay đen nhánh bỗng nhiên chui từ tường ra.

“A!” Cô gái nhỏ hoảng sợ che miệng, liên tục lùi mấy bước, không nhịn được bật khóc.

Người đàn ông trung niên hoảng sợ nhìn bóng người chậm rãi bò ra từ bức tường, sợ tới mức chạy ra cửa: “Đây là thứ gì! Đây là nơi quỷ quái gì! Tôi muốn ra ngoài! Mau cho tôi ra ngoài!”

Người đàn ông liều mạng kéo then cửa, nhưng cảnh cửa lại giống như bị hàn chết, không chút sứt mẻ, ông ta gấp đến độ đổ mồ hôi đầy đầu, bỗng nhiên cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Người đàn ông dừng động tác, cứng đờ nắm then cửa.

Là thứ gì? Thứ gì đang ở phía sau ông ta?

Người đàn ông nuốt nước miếng một cái, dùng tốc độ buồn cười mà ông ta chưa bao giờ nghĩ tới quay đầu lại…

“Tôi đau quá…” Bóng người đen nhánh nhếch miệng cười, nơi vốn là đôi mắt lại trống trơn, chỉ còn hai cái lỗ tròn: “Tại sao mày không cứu tao?”

“A!”

Tay người phụ nữ run rẩy, chiếu đèn pin về phía người đàn ông, Tần Lê Ca híp mắt, nhanh chóng nhắm bắn nổ súng.

Đoàng!

Viên đạn xuyên qua bóng người, Tần Lê Ca mơ hồ nhìn thấy bóng dáng đang bị chiếu sáng chợt khựng lại, hoảng loạn muốn bỏ chạy, lại không kịp tránh.

Tần Lê Ca nhướng mày suy tư gì đó, vừa lấy đèn pin ra vừa xịt thuốc cầm máu vào lưng của người đàn ông: “Phán đoán sơ bộ, cái bóng hay chất lỏng hình người này sẽ ăn mòn da, đạn có thể tiêu diệt cô ta.”

Vừa rồi người phụ nữ không nhìn kỹ bóng lưng của người đàn ông, lúc này nghe Tần Lê Ca nói mới thoáng nhìn qua, nhưng chỉ liếc mắt một cái, cô liền sợ đến mức lảo đảo hít sâu một hơi.

Lưng của người đàn ông đầy máu thịt, gần như không có một miếng thịt hoàn hảo nào.

“Mặt khác, vừa rồi khi bị chiếu ánh sáng vào, rõ ràng cô ta đã có động tác tránh né, có thể phỏng đoán rằng cô ta sợ ánh sáng, cho nên…” Tần Lê Ca đảo mắt nhìn bốn người mới trên mặt đầy hoảng sợ một vòng: “Dưới tình huống không thể đoán trước được có bao nhiêu kẻ địch, điều đầu tiên chúng ta cần là phải đảm bảo có ánh sáng.”

Nghe được những lời này, ba tân binh khác cũng nhanh nhạy lấy điện thoại ra, mở đèn pin lên.

“Pin đện thoại của tôi chỉ còn một nửa, không thể duy trì lâu.” Người phụ nữ cau chặt mày.

Tần Lê Ca liếc nhìn cô một cái: “Cho dù bây giờ có đầy thì cũng không được bao lâu, cô cho rằng điện thoại của cô có thể cầm cự được bảy ngày à? Điện thoại của cô dùng không khí để sạc sao?”

Người phụ nữ thoáng nghẹn ngào một chút, thiếu chút nữa đã không nhịn được chửi người: “... Vậy cậu nói đi, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”

Tần Lê ca nói: “Lợi dụng bây giờ vẫn còn ánh sáng, lập tức đi tìm manh mối để thoát khỏi nơi này. Đừng quên, nhiệm vụ của chúng ta chỉ có bảy ngày.”

“Chúng ta nên, nên tìm như thế nào?” Cô gái nhỏ thấp giọng hỏi.

Tần Lê Ca không trả lời, hắn cảnh giác giơ đèn pin lên, chậm rãi đảo qua bóng tối phía trước.

Tí tách, tí tách…

Dường như có tiếng động lạ ở phía trước.

Tí tách, tí tách…

Người phụ nữ nuốt nước miếng một cái: “Mấy, mấy người có nghe thấy gì đó không?”

“Hì hì…”

Tiếng cười bỗng nhiên vang vọng cả không gian, Tần Lê ca đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy một cái bóng màu đen chợt lóe lên rồi biến mất, nửa giây sau, mọt sách thê lương thảm thiết kêu lên: “A a a!”

Người phụ nữ sửng sốt, vội vàng dời đèn pin sang, lại thấy một cảnh kinh khủng nhất mà cô chưa từng thấy.

Một người phụ nữ mặc đồ đỏ đang nằm trên người mọt sách, miệng của cô ta vậy mà nhét được cả một cái đầu người, đầu mọt sách đang bị cô ta ngậm trong miệng, chỉ cần dùng lực một chút là có thể đầu một nơi thân một nơi.

Trong lòng cô gái nhỏ tràn ngập cảm giác buồn nôn, cô bé che ngực lại cố gắng chịu đựng, nhưng vẫn không nhịn được nôn khan ra tiếng.

Đoàng!

Viên đạn xuyên qua cơ thể của người phụ nữ mặc đồ đỏ, người phụ nữ mặc đồ đỏ ở giữa không trung không tiếng động gào thét, sau đó về với cát bụi.

Mọt sách vô lực ngã ngồi xuống đất, cậu ta bị dọa không nhẹ, ngơ ngác không nói được nửa lời, nhưng tóm lại vẫn còn sống.

Những người khác đều nhẹ nhàng thở ra, cô gái nhỏ cúi đầu, bỗng nhiên thấy có thứ gì đó kẹt trong khe tủ, vội vàng ngồi xổm xuống nhặt nó lên.

Là một tờ giấy ghi chú.

“Em, em tìm được một tờ giấy ghi chú rồi này!” Cô bé vội vàng kêu lên.

Những người khác đều nhích lại gần cô bé, cô nuốt một ngụm nước miếng, thật cẩn thận mở tờ giấy ra, đọc từng chữ: “Nó viết là… [Tụi bây không được đi]”

Lời nói này quá mức mơ hồ, người đàn ông không cẩn thận làm rớt khẩu súng trong tay, sợ tới mức lập tức nhặt lên, vừa nhìn Tần Lê Ca vừa lùi mấy bước: “Cái đó, có ý gì!”

Tần Lê Ca nhận lấy tờ giấy, chữ bên trên dùng máu tươi để viết, hắn cau mày đang muốn lên tiếng…. Đọc‎ thêⅿ‎ các‎ chương‎ ⅿới‎ tại‎ ﹛‎ 𝘛‎ r‎ 𝐔‎ ⅿ‎ t‎ r‎ u‎ 𝘺‎ ệ‎ n﹒𝚅𝑁‎ ‎ ﹜

Rầm!

Một tiếng vang lớn đột ngột vang lên từ bên cạnh, cô gái nhỏ hoảng sợ, rụt vai lại hỏi: “ m, âm thanh gì vậy?”

*

Tác giả có lời muốn nói:

【Vì để cổ vũ những người đọc chân chính, tin nhắn riêng cho @vĩnhhuyềnyx(@永玄yx) để nhận một món quà bất ngờ nha! Cảm tạ những thiên thần nhỏ đã ủng hộ!】

——

Theo tập tin《Thế giới luôn chung tình với bạn》, bạn là trân bảo của thế giới.

Vạn nhân mê hỏa táng tràng sảng văn quy mô lớn, hoan nghênh nhóm thiên thần nhỏ có hứng thú ghé thăm!
 
Chương 2: Chủ động tấn công...


Edit: Gà

Beta: Cỏ

***

Chương 2. Chủ động tấn công, đưa súng cho mấy người chính là để cho mấy người bắn.

Tần Lê ca dừng động tác lại, dời đèn pin về phía phát ra âm thanh, dưới ánh đèn, có một hình dạng gần như không thể phân biệt được, giống một khuôn mặt.

Chiếc kính mắt vỡ nát rớt trên đất, máu thấm đẫm cổ của cậu ta, theo da uốn lượn chảy đến khoảng tối xung quanh.

Điện thoại của cậu ta bị đập nát, bốn chữ to màu đỏ được khắc trên màn hình, cô gái nhỏ run rẩy môi, nói ra chữ trên đó: “... Ở lại với tôi.”

Một người bạn đồng hành cứ như vậy mà vô thanh vô tức chết đi, người đàn ông gần như suy sụp: “Không phải nói có ánh sáng thì sẽ không sao à! Tại sao cậu ta vẫn chết!”

Tần Lê Ca vô cùng bình tĩnh: “Điện thoại nát, ánh sáng tự nhiên cũng biến mất.”

Người đàn ông còn đang muốn nói chuyện, Tần Lê Ca lại lơ ông ta, sắc mặt ngưng trọng, dời đèn pin rọi về phía người phụ nữ.

Cơ thể người phụ nữ run rẩy, vô thần nhìn chăm chú vào dòng chữ trên điện thoại kia, sắc mặt tái nhợt dị thường.

Có giọng nữ thì thào bên tai cô: “Cứu tôi với, cứu tôi, cô cũng là phụ nữ, cô chắc chắn sẽ hiểu…”

Ngón tay cô không thể cử động, liều mạng muốn cầu cứu nhưng không thể phát ra âm thanh nào, dường như có một đôi tay vô hình đang siết chặt cổ của cô, theo thời gian dần dần tăng thêm lực…

“Xong rồi xong rồi xong rồi… Tất cả chúng ta đều sẽ chết.” Sắc mặt người đàn ông xám như tro, ông ta ôm đầu không ngừng lẩm bẩm tự nói.

Tần Lê Ca khẽ quát một tiếng câm miệng, đôi mắt xanh thẫm trong nháy mắt tối sầm lại, đưa tay về phía người phụ nữ, làm động tác kéo.

Một cảm giác lạnh băng ập đến, cơ thể gần như bị xé thành làm hai, người phụ nữ choáng váng vô lực trượt trên mặt đất, cảm thấy cơ thể mệt mỏi lạ thường, nhưng cảm giác sắp chết vừa rồi đã hoàn toàn biết mất không còn một chút nào.

Thay thế lại là Tần Lê Ca.

Cái lạnh ùa đến tay phải của hắn, cảm xúc tuyệt vọng đen tối cũng đang xâm lấn vào linh hồn hắn một cách thầm lặng.

… Không ai cứu mày, giống với tao, mày hãy im lặng mà chết đi.

… Có cảm nhận được nỗi đau của tao không?

Những hình ảnh hỗn độn hiện lên trong đầu, ánh mắt tuyệt vọng trước khi chết của các đồng đội cũ, còn có… Lời nói “Cảm ơn em” mà người đó nói với hắn trước khi chết.

Loại ký ức này bị đào ra thật khiến người ta khó chịu.

Tần Lê Ca lấy ra một con dao ngắn, vẻ mặt vô cảm chém vào tay phải của mình thật mạnh, máu ào ạt chảy ra, đau đớn đánh thức khả năng kiểm soát cơ thể của hắn trong nháy mắt.

Hắn đi lên phía trước, đẩy người phụ nữ đang ngơ ngác kia ra rồi mở ngăn tủ gần cô nhất, hơi lạnh từ bên trong tỏa ra ngay lập tức.

Quả nhiên nơi có vấn đề là ở đây.

Tần Lê Ca lôi một một vali da từ bên trong ra, ném xuống đất, trọng lực của nó làm bụi đất bay tứ tung.

Người đàn ông lập tức lao lên, vội vàng kiểm tra tới kiểm tra lui cái vali da, nhưng vali đã bị khóa, dù có cố gắng thế nào cũng không thể mở được, đành phải đi ngược lại về ngăn tủ để xem xét.

Tần Lê Ca rọi đèn pin lên ổ khóa để nghiên cứu, loại khóa này lẽ ra có thể phá được, nhưng trong tay không có dụng cụ, hắn chỉ có thể ghi nhớ hình dạng ổ khóa trước, sau đó lại tìm xem có thứ gì tương tự hay không.

Tần Lê Ca quay đầu, đang định đi tìm dụng cụ, ống tay áo lại bị một lực nhỏ kéo lấy, hắn cúi đầu nhìn, tay cầm đèn pin cũng đồng thời rọi qua.

Bị ánh sáng mạnh chiếu vào, cô gái nhỏ khó chịu nheo nheo mắt, hơi lùi một chút, lấy hết can đảm nói: “Cái kia… Em có thể thử!”

Tần Lê Ca nhìn cô bé, không nói gì, cô gái nhỏ có hơi sợ, nhỏ giọng nói: “Tuy em chưa bao giờ phá khóa, nhưng em đã từng thấy cách để phá loại khóa này, nguyên lý của thứ đồ thủ công này hẳn là cũng gần giống vậy.”

Tần Lê Ca không lập tức đồng ý, hắn hỏi: “Em tên gì?”

Cô gái nhỏ rõ ràng bị dọa sợ: “Em, em tên Ân Duyệt. Ân trong ân cần, Duyệt trong vui vẻ.”

(*Hỉ duyệt là vui vẻ, vui thích, vui mừng)

“Đi đi.” Tần Lê Ca vỗ vỗ đầu Ân Duyệt, cô bé dùng vẻ mặt được cưng mà sợ đi mở khóa.

Cô bé tháo hai chiếc kẹp tóc trên đầu xuống, uốn hai chiếc kẹp thành các độ cong khác nhau, cắ m vào ổ khóa bắt đầu mày mò.

Nhìn dáng vẻ của cô bé, việc mở khóa chắc sẽ không thể hoàn thành trong một thời gian ngắn.

Nhưng vào lúc này, người đàn ông nãy giờ vẫn luôn đảo quanh ngăn tủ đột nhiên dừng lại, ông ta cứng đờ một chút rồi quay đầu lại, lộ ra nụ cười quỷ dị mà nhìn bọ họ.

Hô hấp của người phụ nữ cứng lại, không kịp mở miệng kêu lên thì người đàn ông đã đột ngột lao về phía cô!

Ân Duyệt bị dọa sợ, tay đang phá khóa của cô bé dừng lại, nhìn chằm chằm người đàn ông không biết phải làm sao.

“Mặc kệ ông ta, em làm việc của em đi.” Tần Lê Ca vô cùng bình tĩnh đi tới, vài chiêu đã khống chế được người đàn ông.

Người đàn ông trừng mắt, điên cuồng hét chửi vào mặt hắn, lỗ tai Tần Lê Ca bị ồn ào đến đau, nhanh chóng vươn tay đặt lên đầu của người đàn ông, người đàn ông liền từ từ ngừng giãy giụa.

“Mấy người tự mình chú ý đi.” Hắn buông tay ra, người đàn ông lập tức ngã xuống đất: “Đây là lần thứ hai rồi.”

Lần đầu tiên là người phụ nữ thiếu chút nữa bị ảnh hưởng đến tinh thần, cũng nhờ hắn mới có thể khôi phục thần trí.

Người đàn ông ngã ngồi trên mặt đất, ông ta căn bản không thể duy trì bình tĩnh: “Chú ý! Chú ý thì có ích gì! Tên bốn mắt kia vừa rồi không phải cũng chú ý sao? Chú ý rồi vẫn chết đấy thôi!”

Nghe thấy người này vẫn còn nói những lời vô nghĩa, Ân Duyệt đang cố gắng phá khóa cũng không nhịn nổi nữa, cô bé ném kẹp tóc xuống đất, tức giận nói: “Từ lúc bắt đầu Tần đại ca đã bảo vệ chúng ta, vậy mà chú vẫn ở đó mà oán giận, oán giận có thể giúp chúng ta qua cửa được sao?”

Người đàn ông chị cô bé nói đến sửng sốt, sắc mặt biến đổi chuẩn bị mở miệng, Ân Duyệt lại đi trước, ngắt lời ông ta: “Cháu không biết mọi người bây giờ đang nghĩ gì, nhưng cháu cảm thấy ít nhất chúng ta cũng nên hợp tác, chỉ có hợp tác, mới có thể sống sót!”

Người phụ nữ im lặng một lúc lâu, nói: “... Tôi cũng nghĩ vậy. Bây giờ cần phải hợp tác, vừa rồi mấy người cũng đã thấy, cho dù có ánh sáng thì hình nhân đó vẫn có thể nhắm vào một người để tấn công, nếu chúng ta không tin tưởng lẫn nhau, không xem đối phương là đồng đội thì kết cục sẽ giống như cậu ta.”

Người phụ nữ chỉ về tên mọt sách đã chết thê thảm trên mặt đất.

Người đàn ông á khẩu không trả lời được, ông ta nhìn chằm chằm tên mọt sách trong chốc lát, cuối cùng vẫn chấp nhận số phận: “... Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”

Tần Lê Ca đứng ở một bên, thấy cuối cùng bọn họ cũng có chung quan điểm, chậm rì rì vươn hai ngón tay: “Bây giờ chúng ta có hai phương án.”

“Một, quy quy củ củ tìm kiếm manh mối, phòng thủ hình nhân một cách bị động, nhân lúc đèn pin trong tay còn sáng thì chạy đua với thời gian để thoát khỏi nơi này. Hai, chủ động tấn công, dụ chúng ra ngoài, giế t chết hình nhân. Căn cứ vào manh mối trước đó, rất có thể chúng ta căn bản không thể thoát ra được, chỉ có thể tiêu diệt toàn bộ những hình nhân ở đây thì mới có khả năng để chạy thoát.”

Hắn chú ý đến vẻ mặt của mọi người, dừng một chút rồi mở miệng: “Cá nhân tôi kiến nghị phương án hai, các nhiệm vụ về sau, mọi người sẽ gặp phải rất nhiều tình huống cần chiến đấu, hiện tại trốn tránh cũng không có lợi ích gì.”

“Sao có thể!” Người đàn ông nghe xong phương án thứ hai, nhịn không được hét to: “Chúng tôi đều là người thường, lúc nãy ánh sáng vừa tắt, tên nhóc kia lập tức chết! Huống chi hiện tại còn muốn dụ chúng nó ra!”

“... Không, cháu thấy anh Tần nói rất đúng.” Người mở miệng bác bỏ đầu tiên vậy mà lại là Ân Duyệt.

Cô bé thoạt nhìn cũng rất lo lắng, nắm tay còn đang run lẩy bẩy, nhưng ngữ khí lại vô cùng kiên định: “Nếu bây giờ bỏ chạy, những nhiệm vụ về sau chắc chắn sẽ chết.”

“Em ấy nói không sai.” Người phụ nữ cũng lên tiếng phụ họa: “Tôi cũng chọn phương án hai. Nếu anh không chấp nhận thì tự mình làm đi.” Những lời này là nói với người đàn ông.

Dù sao thì kết quả hiện tại cũng đã rõ ràng, ba người còn lại đều chọn phương án thứ hai.

Người đàn ông cắn răng, cũng chỉ có thể nói: “... Tôi hiểu rồi, tôi cũng chọn phương án hai.”

“Nếu mọi người đã hiểu thì hãy tự giới thiệu với nhau một chút đi, dù sao về sau cũng là đồng đội.” Tần Lê ca nói: “Tôi tên Tần Lê Ca, mọi người đại khái đều biết tôi, nghề nghiệp diễn viên, có từng học chút võ thuật.”

“Em tên là Ân Duyệt, là học sinh, sở trường của em là vận động tay chân.” Ân Duyệt nói xong ngượng ngùng cười cười: “Em cũng chỉ là người bình thường, chưa từng học võ, thể lực cũng không quá tốt, nhưng thế mạnh của chúng ta đều không giống nhau, chỉ cần cùng nhau hợp tác, cửa ải khó khăn lần này khẳng định có thể cùng nhau vượt qua.”

“Tôi là Trần Chấn Quân.” Người đàn ông nói: “Tôi là nhân viên văn phòng, sở trường là bán hàng. Tôi có biết một chút Tae Kwon Do.”

“Tôi là Diệp Tĩnh Nhã.” Người phụ nữ nói.

Tần Lê Ca gật gật đầu, vừa nghe vừa vuốt tóc của Ân Duyệt, cô bé bất mãn bĩu môi, kéo bàn tay đang làm loạn của Tần Lê Ca ra, đang định nói gì đó…

“Hì hì hì hì hì…”

Tiếng cười quỷ dị lại vang lên lần nữa, Ân Duyệt dùng sức nắm chặt tay của Tần Lê Ca, run bần bật.

Đúng lúc này, đèn pin của Diệp Tĩnh Nhã đột nhiên lóe lên, lại là điềm báo sắp hết pin, cô sợ hãi lùi lại mấy bước, chưa kịp phản ứng thì đèn pin đã tắt.

Trước khi ánh sáng hoàn toàn tắt đi, mọi người đều nhìn rõ bên cạnh cô xuất hiện hai ba hình nhân, Trần Chấn Quân vội vàng rọi đèn pin về phía đó.

Ánh sáng của đèn pin trên điện thoại quá mức mỏng manh, ông ta chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy mấy hình nhân kia sắp đụng vào Diệp Tĩnh Nhã, vội vàng kêu: “Tần Lê Ca, mau nổ súng đi!”

Tần Lê Ca cúi đầu, nhưng vẫn im lặng đếm đạn. Ân Duyệt trơ mắt nhìn những nhìn nhân đó lao về phía Diệp Tĩnh Nhã, tay cầm súng của cô bé run rẩy kịch liệt.

Cử động đi…

Mau cử động đi!

Dường như có một sức mạnh khó hiểu nào đó đã chỉ dẫn cô bé cầm lấy khẩu súng trong tay, viên đạn bay ra, bắn thẳng vào đầu của hình nhân bên phải.

Thế giới bỗng nhiên yên tĩnh.

Khẩu súng rơi xuống đất, dư âm do phản lực nó mang lại khiến tay cô bé tê rần, cơ thể không tự chủ được cũng ngã ngồi xuống đất.

“Làm rất tốt.”

Có một đôi tay ấm áp phủ lên đầu của cô bé, cô có chút mờ mịt ngẩng đầu, là tay của Tần Lê Ca.

Ánh mắt hắn vô cùng dịu dàng, trấn an trái tim đang đập dữ dội đến muốn rời khỏi cơ thể của cô bé.

Tần Lê Ca nâng cô gái nhỏ dũng cảm đứng dậy, nói: “Rất giỏi, đưa súng cho mấy người là để mấy người bắn.”

Cơ thể Ân Duyệt run rẩy, chậm rãi gật đầu.

Tần Lê Ca đứng bên cạnh cô bé, xua tay bảo Ân Duyệt tiếp tục mày mò cái ổ khóa kia, lần này cuối cùng cũng thành công, dưới ánh nhìn chằm chằm nín thở của mọi người, cô bé mở cái vali da ra.

Khi chiếc vali da từ từ được mở ra, một lượng lớn máu tươi phun ra ngay lập tức, khiến mọi người phải hút vào một hơi.
 
Chương 3: Chiến đấu đến cùng, lùi bước là chết


Edit: Gà

Beta: Cỏ

***

Chương 3. Chiến đấu đến cùng, lùi bước là chết.

Lúc này bóng tối và tuyệt vọng đang chiếm lấy trái tim của mọi người, nhìn theo máu tươi đang tràn ra, mọi người rõ ràng đều nhìn thấy được một người phụ nữ bị chia năm xẻ bảy bị cất giấu trong vali da.

Tay chân của cô ta đều bị cắt lìa, trên mặt đầy vết thương, đôi mắt chỉ còn hai cái lỗ đen.

Thứ thậm chí còn không thể được gọi là con người này, vậy mà lại đang cười.

Cô ta chậm rãi mở miệng ——

“Mày, tụi bây…” Như thể đã rất lâu chưa nói chuyện, giọng nói cô ta có chút run rẩy: “Ở lại, với tao…”

Họ cảm thấy được sự tuyệt vọng và cô đơn không phải là cảm xúc của mình. Sự hận thù của người phụ nữ này đã vượt qua hạn chế của bản thân, thậm chí còn ảnh người đến những người ở đây.

Người phụ nữ đang khóc.

“Tại sao… Tại sao lại muốn giết tôi… Tôi đau quá…”

Câu hỏi cố chấp cuối cùng biến thành nỗi hận thù khắc cốt ghi tâm, căm hận tất cả mọi tồn tại trên đời, cả những người bị cảm xúc của cô ta ảnh hưởng.

“A…” Trần Chấn Quân ôm lấy ngực hét to, trái tim như bị bóp chặt.

Ân Duyệt ôm ngực quỳ xuống, sự đau đớn quá mức mãnh liệt khiến cô bé không thể kêu lên tiếng.

Diệp Tĩnh Nhã nắm lấy ống tay áo của Tần Lê Ca ở bên cạnh, dùng sức đến mức muốn xé rách cả tay áo của hắn. Cô không thể nói chuyện, ánh mắt nhìn chằm chằm Tần Lê Ca.

… Là một diễn viên, hắn không phải là đối tượng phù hợp để cầu cứu của mấy người này trước khi chết.

Nội tâm Tần Lê Ca cười khổ, ngón tay thon dài cầm lấy khẩu súng, chĩa về phía đầu của người phụ nữ.

Mọi người sinh ra đều bình đẳng, cô ta vẫn luôn an phận ở yên, tại sao cuối cùng người chết lại là cô ta?

Tại sao những người làm chuyện xấu, liều mạng đánh bạc, đua xe đều chưa chết, mà cô trước khi chết lại phải trải qua một cuộc tra tấn cực kỳ tàn nhẫn?

Cô ta rất hận, hận thế giới này, hận tất cả mọi thứ đang tồn tại.

Khi viên đạn xuyên thẳng vào đầu cô ta.

Ước gì có người đi cùng.

Tần Lê Ca im lặng nghe hết tiếng lòng của người phụ nữ, cùng lúc đó, mấy người mới vừa rồi còn đang trong trạng thái cận kề cái chết giống như vừa trải qua ảo giác, còn nguyên vẹn như lúc ban đầu.

“Vừa rồi… Đã xảy ra chuyện gì thế này?” Cảm giác hít thở không thông vẫn còn lưu lại trong ngực, Ân Duyệt ngơ ngác đưa tay xoa ngực.

Diệp Tĩnh Nhàn thở ra một hơi, cảm giác tuyệt vọng và hít thở không thông vừa rồi đã làm cô thông suốt, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, cô đoạt lấy điện thoại của Trần Chấn Quân, trực tiếp tắt đèn đi.

Trần Chấn Quân kinh ngạc kêu lên: “Diệp Tĩnh Nhã, cô làm cái gì vậy!”

“Chúng ta lựa chọn phương án hai, nếu muốn chủ động tấn công, cần phải tắt đèn đi.” Diệp Tĩnh Nhã ném điện thoại lại cho ông ta, nắm chặt khẩu súng trong tay.

Tần Lê Ca cười một tiếng, có Diệp Tĩnh Nhã khởi xướng, mọi việc tiếp theo sẽ đơn giản hơn nhiều.

“Căn cứ vào suy đoán của tôi, chúng ta đều đã bị mục tiêu của nhiệm vụ lừa.” Ý của Tần Lê Ca khi nói với mọi người là về dòng chữ thoát khỏi mật thất trong bảy ngày được viết trên đồng hồ: “Cái gọi là thoát khỏi mật thất, mọi người hiểu thế nào?”

Ân Duyệt nói: “Ừm… Chắc là tìm các loại đạo cụ, lợi dụng những manh mối trên tay, cuối cùng tìm được chìa khóa sau đó rời khỏi nơi này?”

Trần Chấn Quân thấy Tần Lê Ca không có phản ứng, thăm dò nói thêm một câu: “Còn phải né tránh công kích của mấy thứ này, thoát ra trong vòng bảy ngày?”

Tần Lê Ca nhìn ông ta một cái, vẫn im lặng, chỉ dời tầm mắt sang người vẫn chưa lên tiếng là Diệp Tĩnh Nhã.

Diệp Tĩnh Nhã suy nghĩ một chút, ngẩng đầu mắt đối mắt với Tần Lê Ca: “Nếu bọn họ nói không đúng… Vậy thì, nhiệm vụ chủ yếu của chúng ta không phải là tìm kiếm manh mối, mà là né tránh công kích của hình nhân… Không phải, nếu nói là né tránh thì không bằng nói là chủ động nghênh đánh hình nhân?”

Hành động ban đầu của Tần Lê Ca, đến những hành động phân tích tình huống bây giờ, muốn suy đoán được điều này quả thật không khó, chỉ cần lật đổ giả thiết trước đó mà thôi.

“Bingo.” Tần Lê Ca búng tay một cái: “Căn mật thất này cũng không lớn, vừa rồi chúng ta đã điều tra, cho dù nhiệm vụ khó như thế nào, cũng không nên chỉ cung cấp cho chúng ta loại manh mối không hề có chút ý nghĩa này. Mà từ mỗi hình nhân ban nãy nói ra, từ phố biến nhất mà mọi người nghe thấy là từ gỉ? Là ở lại với tôi.” Hắn đặt tay lên đầu Ân Duyệt, người đang chuẩn bị trả lời câu hỏi.

Tần Lê Ca tiếp tục nói: “Kết hợp mới manh mối trong tờ giấy trước đó, từ nãy đến giờ, nhiệm vụ đã tận lực ám chỉ cho chúng ta, chỉ cần có hình nhân, căn bản không ai có thể thoát ra ngoài được.”

Tay cầm khẩu súng của Trần Chấn Quân đã toát mồ hôi lạnh, ông ta đã đoán được lời nói tiếp theo của Tần Lê Ca là gì.

“Cho nên, mọi người tắt hết đèn đi. Ân Duyệt, nhóc cầm cái này, nghe thấy âm thanh thì lập tức chiếu ánh sáng vào đó, hiểu không?” Tần Lê Ca đưa đèn pin trong tay giao cho người có lực chiến yếu nhất là Ân Duyệt, vẻ mặt Ân Duyệt thận trọng nhận lấy: “Bây giờ bắt đầu hỗ trợ lẫn nhau, tất cả dựa vào đây, mục tiêu của chúng ta chính là… Tiêu diệt tất cả hình nhân.”

Căn phòng tối om, dưới hoàn cảnh yên tĩnh như thế, tiếng hít thở của mọi người đều trở nên vô cùng rõ ràng, mọi người nắm chặt lấy khẩu súng trong tay, nín thở chờ trận tử chiến tiếp theo.

Chỉ cần lơ là một chút là sẽ chết.

Mà thứ duy nhất bọn họ có thể tin tưởng bây giờ, chỉ có chiến hữu bên cạnh mình.

Có âm thanh từ trên đầu truyền đến, giống âm thanh ma sát của quần áo.

Ân Duyệt cầm đèn pin, tinh thần tập trung cao độ, trước tiên lập tức quét về vị trí kia, khẩu súng trong tay Tần Lê Ca cũng bắn về phía đó trong một giây.

Sau khi tiếng súng liên tục vang lên, tiếng cười bén nhọn bỗng nhiên vang lên bên tai, lông tơ Ân Duyệt dựng đứng, lập tức chiếu đèn qua, lại nhịn không được thét chói tai.

Đó là một khuôn mặt đẫm máu, dữ tợn mở to hai mắt nhìn cô bé.

Diệp Tĩnh Nhàn nghiến răng bóp cò, viên đạn xuyên qua hình nhân kia, ghim lên vách tường, hình nhân kia lại vô tung vô tích biến mất trong chớp mắt.

Bất kỳ âm thanh nào trong đêm cũng bị phóng đại vô hạn, Trần Chấn Quân và bọn họ quay lưng lại với nhau, nín thở chú ý mọi thứ xung quanh mình, tay cầm súng khẽ run lên.

Bỗng nhiên, ông ta cảm thấy chân của mình hình như đã đụng phải thứ gì đó lạnh lẽo, theo bản năng cúi đầu thì thấy…

“Aaa!”

Một lực lớn bỗng nhiên truyền đến từ trên chân, cả người Trần Chấn Quân bị kéo lê một đoạn dài, ông ta ra sức giãy giụa trên đất, cánh tay nắm lấy ông ta lại không chút sứt mẻ.

Ông ta hét to: “Cứu mạng, cứu mạng!”

Ân Duyệt vội vàng rọi đèn pin sang, động tác lôi kéo Trần Chấn Quân không vì vậy mà ngừng lại, cô bé bắt đầu chiếu đèn vào hình nhân đang kéo ông ta, khi nhìn thấy rõ gương mặt kia, đèn pin rơi xuống khỏi tay.

“Đây, đây là cái gì vậy!” Nội tâm Ân Duyệt không nhịn được sợ hãi, cô bé run rẩy lùi về sau mấy bước: “Tại sao anh ta! Anh ta…”

Người đang lôi kéo Trần Chấn Quân, vậy mà lại là mọt sách đã chết từ sớm.

Ánh sáng biến mất, hình nhân đang ẩn nấp bốn phía lập tức di chuyển, Tần Lê Ca tiến lên vài bước túm chặt chân Trần Chấn Quân, sức kéo cực lớn bên kia khiến hắn gần như không chịu nổi, hắn cắn răng mở miệng: “Ân Duyệt, mau nhặt đèn pin lên.”

Ân Duyệt sửng sốt, cô bé miễn cưỡng thoát ra khỏi sự sợ hãi, tay chân luống cuống lại nhặt đèn pin giơ lên.

Tần Lê Ca nắm lấy chân của Trần Chân Quân, không ngừng nổ súng vào đầu của mọt sách, lực kéo bên kia cuối cùng cũng biến mất, hắn nhẹ nhàng thở hắt ra, túm Trần Chấn Quân về chỗ cũ.

“Này, cái này…” Trần Chấn Quân bình tĩnh được một chút, ông ta cực lực khắc chế sợ hãi, đánh giá bộ dạng của mọt sách: “Không phải là truyền thuyết zombie đó chứ?”

“Nếu đúng là vậy, anh chắc chắn cũng sẽ biến thành zombie.” Diệp Tĩnh Nhã chỉ chỉ vết cào trên chân Trần Chấn Quân.

Tần Lê Ca nổ súng vào hình nhân ở giữa bóng tối đang muốn nhân cơ hội đánh lén bọn họ, dùng ánh sáng yếu ớt đánh giá khuôn mặt của mọt sách.

“Không, không đúng.” Tần Lê Ca cau mày, lại nổ thêm phát súng vào đầu một con hình nhân, đồng thời kéo Ân Duyệt vào trong một chút.

Cơ thể mọt sách đã rách đến không thể sử dụng để hành động, nhưng hình nhân không thể lập tức biến mất trong thời gian ngắn ngủi.

Vậy thì hình nhân vừa rồi, bây giờ đã chạy đi đâu?

Sắc mặt Tần Lê Ca biến đổi: “Mọi người, mau lui lại!”

Gần như đồng thời, một hình nhân dữ tợn xuất hiện bên cạnh mọt sách, đánh về Diệp Tĩnh Nhã đang cách nó gần nhất.

Diệp Tĩnh Nhã theo bản năng ngã người ra sau, chật vật tránh né công kích đầu tiên của hình nhân, hình nhân đánh lén thất bại nhanh chóng biến mất dưới ánh đèn pin.

Mọi người vất vả thở ra, liền nghe tiếng thét chói tai của Ân Duyệt: “A!”

Đèn pin rơi xuống đất, Trần Chấn Quân lúc này phản ứng rất nhanh, lập tức muốn mở đèn pin lên, lại cảm giác như tay của mình bị thứ gì đó nắm lấy, không thể cử động được: “... Sao lại thế này? Tần, Tần Lê Ca!”

Tần Lê Ca hét: “Mau nổ súng!”

Trần Chấn Quân theo phản xạ bắn nhiều phát vào sức mạnh đang kéo lấy cánh tay của mình.

Diệp Tĩnh Nhã cũng bắn mấy phát về phía âm thanh kỳ quái truyền đến, chờ tất cả âm thanh biến mất hết, mới run run cúi xuống nhặt đèn pin lên.

Cô theo bản năng rọi về hướng Ân Duyệt phát ra tiếng hét, sau đó không khỏi há hốc miệng.

Một tay Tần Lê Ca cầm súng, một tay gắt gao che chở n Duyệt, phần lưng đều đã bị xé nát, thậm chí họng súng cũng vì quá nóng mà bắt đầu chuyển sang màu đỏ.

Hắn dùng tay cầm súng vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của mình, khi hạ súng lại bắn một phát về phía thứ nhô ra trên trần nhà, trong phút chốc cảm thấy vô cùng bất lực.

Nếu như nhiệm vụ này là chơi luân chiến như thế này để tiêu hao thể lực, vậy thì lựa chọn kia là rất đúng, dẫn theo ba người mới, hắn quả thật không có cách chống đỡ lâu.

Ân Duyệt hoảng loạn xem xét vết thương sau lưng hắn, Tần Lê Ca bị đụng vào miệng vết thương, nhịn không được rên lên một tiếng đau đớn, Ân Duyệt vội vàng thu tay lại.

Diệp Tĩnh Nhã có chút lo lắng, cô hỏi: “Cậu không sao chứ?”

“Nếu có sao, mấy người phải làm sao bây giờ?” Tần Lê Ca liếc cô một cái, thu khẩu súng quá nóng vào lại nhẫn không gian, lại cầm hai khẩu súng khác ra: “Không còn cách nào khác, tốc chiến tốc thắng đi.”

Với thương thế hiện tại của hắn, càng kéo dài thì càng nguy hiểm, ánh đèn cũng đã trở nên yếu ớt, chỉ cần ánh sáng tối sầm đi, bọn họ vẫn sẽ bị bóng tối nuốt chửng.

So với hơi tàn chờ chết, Tần Lê Ca tình nguyện buông tay đánh cược: “Toàn bộ trở về, dựa lưng vào tôi, từ giờ trở đi, mặc kệ phía sau xảy ra bất cứ chuyện gì, chỉ cần tiêu diệt hết toàn bộ hình nhân ở trước mắt là được.”

“Anh Tần, vậy anh phải làm sao bây giờ?” Ân Duyệt vội vàng mở miệng.

Tần Lê Ca không trả lời cô bé, hắn chậm rãi nhắm mắt lại, cảm nhận được càng ngày càng có nhiều hình nhân tới gần bọn họ.

Là một người chơi thâm niên, hắn đã từng đổi một kỹ năng tên là sức mạnh tâm trí, có thể lợi dụng suy nghĩ thao túng tất cả sự vật.

Cấp bậc của kỹ năng này còn chưa đủ cao, việc hắn làm được có hạn, nhưng muốn thao túng bản thân thì dễ như trở bàn tay.

Sở dĩ con người cảm giác được đau đớn, cảm thấy mệt mỏi, tất cả đều là cảm giác thông qua dây thần kinh.

Chỉ cần tập trung cao độ vào một việc gì đó, vạn vật đều không thể quấy nhiễu suy nghĩ, mọi cảm giác đều sẽ tự rời khỏi.

Khi Tần Lê Ca mở mắt lần nữa, con ngươi màu xanh sẫm ban đầu chỉ còn lại màu đen đậm.

Ở góc nhìn này của hắn, không có một chút ánh sáng nào, chỉ có một đám hình nhân đang dần dần xúm lại đây.

Tầm mắt dần dần tách ra, vị trí của mọi người trước mặt đều nương theo sức mạnh tâm trí truyền đến não bộ, hắn chỉ có thể cảm nhận hai khẩu súng trong tay, vô số viên đạn được b ắn ra trong nháy mắt.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom