Cập nhật mới

Dịch Tái Sinh Lần Nữa Để Yêu Anh

Chương 908


Chương 908

“Nói vậy thì chuyện em cưỡng ép tôi, em cũng thừa nhận chứ nhỉ?”

Vy Hiên cứng người, thiếu điều cúi gập người xuống, song cô vẫn kiên trì gật đầu.

Lúc đó cô không cho anh chút cơ hội thanh minh nào, không phải ‘cưỡng ép’ thì còn là gì nữa chứ?

Cũng bởi vậy nên cô phải nhận thôi!

“Tốt lắm.” Liên Cẩn Hành tỏ ý khen ngợi cô, cũng khen ngợi sự thành thực thẳng thắn của cô.

“Hủy hoại cuộc sống độc thân của tôi, khiến cho ba chữ Liên Cẩn Hành này đi tới đâu cũng phải dính chặt lấy tên em, vậy em tự nghĩ xem, như vậy không phải là chọc vào tôi thì còn là gì chứ?”

Vy Hiên ũ rũ còng cả lưng xuống, cô bất lực trả lời: “Thế này thì đúng là tôi sai thật…Ai cha, tôi cũng thừa nhận chuyện trước kia là do em sai hết…” Cô ngừng lại một thoáng, tỏ vẻ thắc mắc ngẩng đầu nhìn anh: “Nhưng mà mấy chuyện đó có liên quan gì chuyện anh tính véo mặt tôi chứ!”

“Tất nhiên là có.” Liên Cẩn Hành hừ khẽ một tiếng, đôi mắt lạnh nhạt, thuần thục mà toát ra cái khí thế lạnh lùng kiêu ngạo hết sức: “Nếu đã làm sai thì phải chịu phạt.”

Vy Hiên lập tức hoảng hồn, nhưng cô lại nghẹn họng không thể đáp lại anh điều gì.

Liên Cẩn Hành nhìn cô, đôi môi anh lại khẽ cong lên, đưa tay vỗ vỗ vai cô tỏ ý khích lệ: “Tôi không thích bỏ dở nữa chừng, nhất là trong việc giúp đỡ những người thiệt thòi yếu đuối hơn, vậy nên đương nhiên phải dắt em theo cạnh tôi rồi.”

Vy Hiên há hốc mồm, sau một hồi lâu cô mới phun ra một câu: “Anh hay ăn hiếp người khác như vậy sao?”

Khóe môi Liên Cẩn Hành khẽ cong, cả khuôn mặt anh tràn đầy vẻ thoải mái, anh cúi mắt vui vẻ nói với cô: “Bị em phát hiện rồi: ”

Vy Hiên: “…”

Vào lúc này chợt có hai chiếc xe MVP màu đen chạy lại dừng ở ngay bên cạnh anh.

Trợ lý Trần và phó tổng giám đốc đúng lúc này cũng vội vội vàng vàng chạy ra, nhìn thấy Liên Cẩn Hành đứng trên bậc thang thì liền thở phào nhẹ nhõm rồi ngay lập tức bước tới: “Tổng giám đốc Liên!”

Tiểu Trần cũng chạy tới báo cáo: “Phó tổng giám đốc đột nhiên thông báo muốn tới đây, không ngờ lại nhanh như vậy.”

Người trên xe cũng đã bước xuống, ông ta tuổi tầm năm mươi, phong thái hơn người, vừa nhìn thấy Liên Cẩn Hành thì liền mỉm cười bước tới chào hỏi: “Cẩn Hành, đã lâu không gặp.’

Liên Cẩn Hành lập tức thu lại thần sắc vui vẻ, lễ phép tiến lên: “Chú Tề, sao chú lại tới đây?”

“Chuyến bay đi Seoul đã thay đổi rồi, nên chú tạm thời quyết định đến chỗ cháu chơi một chút.” Ánh mắt phó tổng giám đốc Tề lướt qua anh, dừng lại trên người Vy Hiên, vừa nãy ông thấy hai người này trông hết sức thân mật, tò mò vô cùng, lập tức hỏi: “Cô đây là…”

Tiểu Tần lập tức trả lời thay: “Cô Phạm là vợ chưa cưới của tổng giám đốc Liên.”

Phó tổng giám đốc Tề hết sức ngạc nhiên: “Ồ! Thì ra chuyện cháu đính hôn là thật.”

Liên Cẩn Hành nắm tay Vy Hiên, vẻ mặt không đổi, giới thiệu: “Chú Tề, cô ấy tên là Vy Hiên.”

Anh nghiêng đầu nhìn Vy Hiên, nói nhỏ bên tai cô: “Đây là chú Tề, là bậc bề trên từ nhỏ nhìn anh lớn lên.”

Vy Hiên ghi nhớ thân phận mình lúc này, đặc biệt sau khi vừa nãy còn bị anh Liên ra sức nhắc nhở “Tội ác ” mình phạm phải, vẫn còn cảm thấy hơi sợ hãi, lễ phép nói: “Cháu chào chú Tề, cháu rất vui được gặp chú, chú cứ gọi cháu là Vy Hiên ạ.”

Phó tổng giám đốc Tề tinh tế đánh giá Vy Hiên, không kìm được bước đến gần, không hề khách khí, nhỏ giọng hỏi: “Vy Hiên à, rốt cuộc cháu đã dùng cách gì mà có thể giải quyết được Cẩn Hành nhà chú thế?”

Thấy Vy Hiên không hiểu, ông vội giải thích: “Chắc cháu không biết, trước kia Cẩn Hành được rất nhiều cô gái theo đuổi, cô gái thích nó có thể xếp hàng dài từ nơi này đến tận Singapore. Nhưng mà nó thì sao, cả ngày chỉ biết công việc, chưa từng nhìn thấy nó hẹn hò với cô gái nào, ngay cả thư ký và trợ lý bên cạnh cũng đều là nam giới.”
 
Chương 909


Chương 909

Trợ lý Tần yên lặng cúi đầu xuống, lại cảm thấy có lỗi vì thân phận đàn ông này của mình.

“Phía tổng công ty cũng có rất nhiều cô gái thích Cẩn Hành, nhưng không ai có thể lọt vào mắt xanh của nó, làm người nhà nó rất sốt ruột. Những người làm bậc bề trên trong nhà như chú cũng hay trêu nó chắc muốn làm hòa thượng, không ngờ, thằng nhóc này thế mà lại ngấm ngầm có được cô vợ chưa cưới xinh đẹp như cháu.”

Vy Hiên thỉnh thoảng liếc nhìn Liên Cẩn Hành một chút, cảm thấy hơi buồn cười, không biết có phải là tiêu chuẩn của anh cao quá không hay là có bệnh sạch sẽ thái quá trên phương diện tình cảm hay không mà đã hơn ba mươi tuổi rồi vẫn còn nụ hôn đầu. Dù về phương diện nào, dáng dấp hay là điều kiện gia thế của anh đều ở đẳng cấp cao, nói ra có ai sẽ tin chứ?

Liên Cẩn Hành liếc nhìn cô, vừa quét mắt một vòng đã biết trong lòng cô gái này đang suy nghĩ gì.

Anh híp mắt, ngay khi phó tổng giám đốc Tề đang không ngừng phát huy tinh thần thăm dò, anh nói: “Thật ra, Vy Hiên cũng không hề làm gì, chẳng qua chỉ cưỡng hôn cháu ngay trước mặt mọi người mà thôi.”

Bốn phía lập tức yên tĩnh, thỉnh thoảng có mấy chiếc ô tô chạy qua lưu lại tạp âm.

Vy Hiên đã quên đỏ mặt, trừng mắt với Liên Cẩn Hành, hết đường chối cãi.

Phó tổng giám đốc Tề bỗng cười to, hai bên cũng khẽ cười, ông không ngừng tán thưởng gật đầu: “Giỏi! Được lắm! Vy Hiên giỏi lắm! Đối phó với hũ nút như thế này thì phải ra tay bất ngờ.”

Các cơ trên mặt Vy Hiên mơ hồ như run rẩy, cố gắng nặn ra nụ cười khiến gương mặt trở nên hơi vặn vẹo, được khen vì chuyện như thế này, cô cảm thấy rất áp lực.

Cô thầm trừng mắt với Liên Cẩn Hành, sau đó thản nhiên mỉm cười: “Chú Tề, chúng ta đi vào nhà rồi nói chuyện.”

“Được!”

Một đoàn người đi vào, dù không tình nguyện nhưng Vy Hiên cũng đành phải đi vào theo. Sau khi vào văn phòng của Liên Cẩn Hành, phó tổng giám đốc Tề tán gẫu mấy câu rồi chuyển đề tài sang công việc, thấy thế, Vy Hiên tìm cớ rồi đi ra ngoài. Lúc này, Phó tổng giám đốc Tề hỏi: “Dự án mở rộng hợp tác cùng bất động sản Danh Sáng tiến hành đến thế nào rồi?”

Liên Cẩn Hành ra hiệu cho Tiểu Tần báo cáo, cậu ta lập tức nói: “Các phương diện chi tiết đều đã được quyết định, sau đó, hai bên sẽ thành lập một bộ phận nhỏ để phối hợp, trao đổi tin tức hợp tác của dự án, vạch ra phương án hợp tác thực hiện cụ thể, hoàn thành kết nối tài nguyên. Trước mắt, chủ yếu vấn đề vẫn là liên kết để giành được quyền sử dụng đất, Danh Sáng là một trong những doanh nghiệp dẫn đầu cả nước, dù về giá cả hay vị trí của mảnh đất, bọn họ đều có kinh nghiệm phong phú và đã tiến hành thành công nhiều lần, sẽ giúp được chúng ta rất nhiều.”

Phó tổng giám đốc Tề khẽ gật đầu, lại hỏi một số vấn đề chi tiết: “Video quảng cáo quay thế nào rồi? Có phim mẫu chưa? Chú muốn mang về tìm người làm thành chuyên đề theo dõi. Đây chính là một trong những dự án quan trọng sang năm của Hoàn Vũ chúng ta, nên công tác chuẩn bị thời gian đầu không qua loa được.”

Tiểu Tần liếc mắt nhìn Liên Cẩn Hành: “Quảng cáo à…” Cậu ta cũng không thể nói, cả đoàn quay phim đang chờ nhân vật nữ chính, nhưng giám đốc tùy hứng đến mức một câu đã cắt hợp đồng với diễn viên vai nữ chính vừa mới được chọn.

“Có vấn đề gì không?”

Liên Cẩn Hành bình tĩnh lên tiếng: “Còn chưa tìm được nhân vật nữ chính vừa ý ạ.”

Phó tổng giám đốc Tề nhíu mày: “Không có diễn viên nào thích hợp sao?”

Tiểu Tần trả lời: “Lần này chúng ta muốn dùng khuôn mặt mới, hình tượng tươi mới, không muốn dùng những nghệ sỹ kiêm thêm vai trò phát ngôn….”

Điện thoại Liên Cẩn Hành vang lên, là nhà họ Liên gọi tới.

Lúc anh bấm nghe điện thoại, Tiểu Tần liền trêu đùa: “Tổng giám đốc Tần đúng là thích video của cô Phạm, ngay cả nhạc chuông cũng đổi rồi.”
 
Chương 910


Chương 910

Phó tổng giám đốc Tề thuận miệng hỏi: “Video gì thế?”

“Chính là video cô Phạm chơi đàn violon đang rất hot trên mạng ạ.”

“Ồ? Thật sao? Mau tìm cho tôi xem.”

Tiểu Tần lập tức nhiệt tình tìm được video trong máy tính: “Cái này, đang là hotsearch trên mạng, nếu tổng giám đốc Liên không âm thầm đè xuống, thì chắc chắn sẽ thu hút được nhiều sự chú ý như khi anh ấy và cô Phạm bị lộ mối quan hệ.”

Phó tổng giám đốc Tề chăm chú xem video, chợt hỏi: “Cậu vừa nói, ý tưởng quảng cáo của các cậu là có liên quan tới âm nhạc phải không?”

“Đúng vậy! Lúc ấy cũng đã chọn được một nghệ sĩ violon chuyên nghiệp…”

Tiểu Tần đột nhiên nghĩ đến gì đó, hai mắt sáng lên: “Đúng rồi! Cô Phạm cũng biết chơi đàn violon, lại là vợ chưa cưới của tổng giám đốc Liên, vậy thì xem như là người một nhà rồi, hơn nữa bây giờ cô ấy rất hot trên mạng, vừa vặn có thể dựa thế, có điều… cái này còn phải xem ý của giám đốc chúng ta.”

Liên Cẩn Hành vừa nghe điện thoại xong, đi tới ngồi xuống: “Hai người đang nói chuyện gì?”

Tiểu Tần vừa nói ra ý tưởng của mình thì bị anh gạt phăng đi: “Không được.”

Sau khi nghe xong, Tiểu Tần khẽ lẩm bẩm: “Tôi đã biết sẽ như vậy mà.”

Phó tổng giám đốc Tề cười mà như không cười nhìn anh, hỏi: “Lý do?”

“Cô ấy ngốc như vậy, làm sao có thể quay quảng cáo chứ.” Liên Cẩn Hành vừa nói, mắt vừa liếc nhìn màn hình máy tính, nhưng căn bản không phải chuyện như thế.

Trong video, cô khẽ nhắm hờ mắt, bầu trời trong vắt, ánh nắng trong trẻo… Anh xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần mà vẫn không cảm thấy chán.

Tiểu Tần nín cười, nói: “Tôi thấy cô Phạm rất thông minh.”

Liên Cẩn Hành liếc cậu ta một cái, Tiểu Tần vội ngậm miệng lại, phó tổng giám đốc Tề ngồi đối diện tấm tắc lấy làm kỳ lạ: “Có thể để cho Cẩn Hành của chúng ta căng thẳng thành như thế này, sức quyến rũ của cô Phạm đúng là rất lớn, nhưng mà, dù sao chúng ta cũng phải trưng cầu ý kiến của người trong cuộc mà, ngộ nhỡ cô Phạm cũng muốn quay quảng cáo thì sao?”

Liên Cẩn Hành nhíu mày, bản năng không muốn cô xuất hiện quá nhiều trước công chúng, nhưng lại không thể phản bác trực diện ý kiến của chú Tề, nên có chút buồn bực.

Liên Cẩn Hành còn định nói tiếp gì đó, phó tổng giám đốc Tề đã vẫy tay: “Tiểu Tần, cậu đi mời cô Phạm vào đây.”

“Dạ!”

Tiểu Tần ra ngoài không bao lâu, Vy Hiên đã đẩy cửa đi vào: “Chú Tề, chú tìm cháu ạ?”

“Vy Hiên, cháu ngồi đây.” Phó tổng giám đốc Tề rất nhiệt tình với cô, sau đó đi thẳng vào vấn đề: “Chú đã xem video trên mạng của cháu.”

Vy Hiên lúng túng liếc mắt nhìn Liên Cẩn Hành bên cạnh, giống đang trách cứ anh ngay cả chuyện thế này cũng phải nhắc tới.

Liên Cẩn Hành nhíu mày, ánh mắt có chút bất đắc dĩ.

Sau đó, phó tổng giám đốc Tề nói ngắn gọn suy nghĩ của bọn họ một chút, Vy Hiên giật mình, vội xua tay: “Không được, không được, cháu đâu thể quay quảng cáo.”

Liên Cẩn Hành cũng gật đầu, khách quan nói: “Tuổi tác thì lớn, cũng không xinh đẹp gì, dáng người quá mảnh dẻ, sẽ bị người ta nghi là lăng xê. Cho nên…”Anh lắc đầu: “Đúng là không thích hợp.”

Anh vừa dứt lời, mấy người đều nhìn về phía anh.

Tiểu Tần âm thầm thở dài, dù xem như lời nói thật, cũng không thể nói ngay trước mặt cô Phạm chứ, điều này không khỏi khiến người ta không thoải mái mà.
 
Chương 911


Chương 911

Vy Hiên nhếch môi, có chút tức giận: “Đúng vậy, kém cỏi như vậy, sao có thể gánh được trọng trách này chứ.”

Ý thức được cô gái này hiểu lầm, Liên Cẩn Hành bật cười: “Anh không có ý đó.”

“Không sao.”Vy Hiên hào phóng cười với anh một tiếng: “Điều anh nói là sự thật, em không ngại.” Dứt lời, nụ cười đột nhiên thu lại, nghiêng đầu quay sang chỗ khác không nhìn anh nữa.

Tiểu Tần vừa nhìn, âm thầm lắc đầu, quả nhiên vẫn tức giận.

Liên Cẩn Hành nhìn bên mặt cô, khóe miệng không kìm được nhếch lên, cũng không nói thêm gì nữa, thay đổi tư thế ngồi, cánh tay tự nhiên đặt ở ghế dựa phía sau cô, người ở bên ngoài nhìn vào như thấy cô dựa nửa người vào ngực anh. Vy Hiên nhíu mày, lặng lẽ nghiêng về phía trước.

“Vy Hiên, thay bằng nói cảm thấy hình tượng của cháu phù hợp, không bằng nói là muốn mượn hiệu ứng hiện giờ của cháu để giúp tuyên truyền cho dự án của Cẩn Hành.” Phó tổng giám đốc Tề nói năng luôn khéo léo, rõ ràng là công ty được lợi, lại khéo léo kéo lên người Liên Cẩn Hành. Đúng như ông dự đoán, sau khi nghe xong, Vy Hiên cũng do dự.

Liên Cẩn Hành đảo mắt nhìn cô, trong lòng hiểu rõ, cô làm sao có thể là đối thủ của kẻ già đời trên thương trường này, nếu anh còn không lên tiếng, cô gái này có bị người ta bán đi như thế nào cũng không biết, thế là, anh nói: “Thật cũng không cần thiết quay quảng cáo, chỉ riêng thân phận vợ chưa cưới của cháu của cô ấy thì cũng đủ để thu hút dư luận rồi.”

“Vậy vẫn chưa đủ.” Không cho cô cơ hội suy nghĩ, phó tổng giám đốc Tề trực tiếp hạ liều mạnh: “Còn cần có câu chuyện phía sau quảng cáo, so với các loại quảng cáo hoa mắt đáp ứng không xuể, chủ đề phía sau quảng cáo mới là tiêu điểm thu hút dư luận, có chủ đề, tự nhiên sản phẩm sẽ được quan tâm, quảng cáo sẽ đạt được hiệu ứng.”

Thấy ông càng nói càng kích động, Liên Cẩn Hành nhíu lông mày, thái dương mơ hồ phình to: “Chú Tề, nhưng cháu thật cho rằng…”

Lời từ chối còn chưa kịp thốt ra, Vy Hiên đã nghi ngờ hỏi: “Cháu thật có thể giúp được anh ấy sao?”

Liên Cẩn Hành sửng sốt, phó tổng giám đốc Tề lại cười rạng rỡ: “Đương nhiên!”

Đạt được câu trả lời chắc chắn, Vy Hiên không còn bối rối nữa, trịnh trọng nói: “Được, vậy cháu đồng ý.” Trước đó anh giúp cô nhiều như vậy, cô cũng chưa báo đáp được cái gì, chỉ cần là vì anh, cô sẽ không chối từ.

“Được!” Phó tổng giám đốc Tề vui mừng, lập tức bảo Tiểu Tần đi chuẩn bị hợp đồng, sợ Vy Hiên sẽ đổi ý.

Liên Cẩn Hành vẫn luôn nhìn Vy Hiên, anh cảm nhận được sự quyết tâm của cô từ biểu hiện thoải mái, khóe môi hơi cong lên và cả ánh mắt trấn định.

Anh nhìn cô, mắt chậm rãi híp lại, sau đó bỏ cánh tay xuống, duỗi xuống dưới gầm bàn chỗ phó giám đốc Tề nhìn không thấy nắm chặt tay cô.

Vy Hiên vốn dĩ đang nghiêm túc nghe phó tổng giám Tề nói chuyện, đột nhiên tay cô bị một bàn tay lớn phủ lên, cô theo bản năng muốn giật tay ra, nhưng anh lại nắm rất chặt.

Cô quay đầu lườm anh, trong mắt là vẻ thúc giục và lo lắng, nhưng Liên Cẩn Hành ngó lơ, mặt anh đối diện với phó tổng giám tốc Tề, mắt nhìn thẳng tắp, giống như đang rất chăm chú lắng nghe những lời dạy dỗ của ông ta, nhưng ngón tay của anh thỉnh thoảng lại gãi vào lòng bàn tay cô.

Động tác này đúng là quá mờ ám.

Vy Hiên không dám vùng vẫy quá mức, cô cúi đầu không nhìn anh, nhưng nhiệt độ từ lòng bàn tay bắt đầu lan tràn lên mặt.

Lúc này, phó tổng giám đốc Tề đột nhiên hỏi: “Vy Hiên, sao mặt cháu đỏ thế kia, ở đây rất nóng sao?”

Liên Cẩn Hành buông tay ra, bỗng nhiên ôm vai cô, kéo về phía anh nghiêm túc nói: “Vy Hiên hôm qua sốt cao, đã vào bệnh viện, cho nên bây giờ hẳn là…” Anh nghiêng đầu đường hoàng sờ trán cô, sau khi thử nhiệt độ xong yên tâm nói: “Cũng đỡ.”

Huyệt Thái Dương trên trán Vy Hiên khẽ giật giật, cô hít sâu một hơi, cười gượng nói: “Cảm ơn tổng giám đốc Liên quan tâm.”
 
Chương 912


Chương 912

Vẻ mặt Liên Cẩn Hành dịu lại, bàn tay lớn lại sờ đỉnh đầu của cô: “Không tệ, cũng còn biết cảm ơn.”

Phó tổng giám đốc Tề nhìn thấy hai người ‘liếc mắt đưa tình’, ông cười không dứt nói: “Vậy chuyện này cứ quyết định như thế đi.”

Vy Hiên hoàn hồn, gật đầu: “Vâng.”

Liên Cẩn Hành nhìn dáng vẻ bình thản của cô, ánh mắt anh trở nên u ám.

Phó tổng giám đốc Tề cũng không kịp ăn cơm đã phải chạy vội tới sân bay, trước khi đi còn nhiệt tình mời Vy Hiên mấy lần. Ông mời cô nhất định phải đến Singapore với Liên Cẩn Hành để cho người trong nhà yên tâm.

Vy Hiên tiễn phó tổng giám đốc Tề đi xong cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, hành vi hợp lại lừa gạt bề trên khiến lòng cô thấp thỏm không yên.

“Chuyện quảng cáo, em cứ coi như chưa nghe đi.” Liên Cẩn Hành nói xong thì xoay người đi vào văn phòng.

Vy Hiên ngẩn ra, cũng đi vào theo: “Nhưng mà tôi rất nghiêm túc!”

Anh ngẩng đầu, cười hờ hững: “Em muốn làm minh tinh?”

Vy Hiên trợn tròn mắt: “Anh đừng hiểu sai lòng tốt của người khác, em chỉ là đang nghĩ… Nếu làm vậy có thể giúp được anh thì tại sao lại không làm chứ?”

Người đàn ông ở đối diện đứng phắt dậy, cơ thể cao lớn sừng sững như ngọn núi như muốn ép sát cô, Vy Hiên lập tức im lặng, ngơ ngác nhìn anh.

“Em cứ muốn sớm rũ sạch quan hệ với tôi như thế sao?” Anh nở nụ cười khó hiểu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô, khí thế bức người.

Vy Hiên nhìn thấy bóng dáng thu nhỏ của mình trong mắt anh, cảm giác như bị anh giam cầm. Cô bất giác nhìn vào mắt anh, càng nhìn càng lạc lối…

Cô thốt nhiên tỉnh táo lại, cụp mắt quay mặt sang một bên: “Không phải anh nói anh là người làm ăn sao? Tôi chỉ là đang giúp anh tận dụng hết mà thôi.”

Anh chậm rãi mỉm cười nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt cô, hơn nửa thân người đã rướn qua mặt bàn, dựa gần cô, hơi thở ấm áp lướt nhẹ qua vành tai cô: “Nhưng mà em đã bỏ qua giá trị lớn nhất của em rồi.”

Anh thấy cô hơi ngạc nhiên, nụ cười trên môi càng đậm hơn.

Cô nghe hiểu được.

“Anh sẽ bảo trợ lý Tần chuẩn bị kỹ hợp đồng.” Anh nói xong thì ngồi xuống, tiến lùi rất thỏa đáng.

“Ồ.”

Toàn thân Vy Hiên rất khó chịu, cô muốn rời đi ngay nhưng anh lại nhìn đồng hồ: “Đợi lát nữa chúng ta cùng đi ăn cơm.”

Cô còn chưa mở miệng từ chối thì Liên Cẩn Hành đã đứng lên, đi về phía cô, một tay nắm chặt tay cô, một tay cầm áo khoác, không nói một lời đi thẳng ra cửa.

“Liên Cẩn Hành!” Vy Hiên muốn tránh ra: “Anh không thấy anh hơi…”

Anh bỗng xoay người, ép cô dựa sát vào vách gỗ, cơ thể dựa đến gần, dồn cô vào trong, ánh mắt bắt đầu thay đổi: “Làm sao?”

Vy Hiên không khỏi trợn trừng mắt, anh đột nhiên dựa gần như thế khiến tim cô đập liên hồi, bất kể là mùi hormone của đàn ông hay là khí thế hung hăng nháy mắt tỏa ra từ trên cơ thể anh tất cả đều khiến cô căng thẳng.

“Anh… ” Cô muốn nói chuyện nhưng đầu lưỡi như líu lại, chỉ có thể ảo não trừng mắt nhìn anh, sau đó giơ chân lên muốn đạp lên chân anh, ép anh lùi về sau.
 
Chương 913


Chương 913

Ngay lúc Vy Hiên nhấc chân lên, Liên Cẩn Hành đột nhiên len vào, tách hai chân cô ra, tư thế mờ ám dựa sát vào cô.

Vy Hiên cuống lên: “Liên Cẩn Hành!”

“Tôi thích em gọi tôi như vậy.” Liên Cẩn Hành không còn dáng vẻ lạnh nhạt như thường ngày, ngược lại giống như kẻ xâm lược từng chút ép sát cô.

Tim của Vy Hiên đập thình thịch, tay chống trước ngực anh, cô rõ ràng cảm nhận được da thịt cứng rắn truyền đến lòng bàn tay giống như bức tường kiên cố nhốt cô lại, cách ve vãn này đúng là quá lõi đời, quá … cám dỗ.

Liên Cẩn Hành thoạt nhìn giống như một người cấm dục, người như anh lúc làm chuyện này lại có cảm giác phá tan thế tục, có sức hấp dẫn khiến người ta sa đọa.

Vy Hiên ổn định hô hấp, đưa mắt nhìn anh: “Anh đừng động tình với tôi, vô dụng thôi.”

Cô muốn đẩy anh ra, nhưng Liên Cẩn Hành giống như mọc rễ ngay đó: “Vậy thế nào mới có tác dụng với em?”

“Như thế nào cũng vô dụng!” Giọng Vy Hiên có chút giận hờn, cô bắt đầu dùng sức đẩy mạnh anh ra nhưng cô càng như vậy thì Liên Cẩn Hành càng cố ý chặn kín đường lui của cô.

“Em trốn nhanh như thế là đang sợ cái gì?”

Vy Hiên nhíu mày, liếc xéo anh, cố gằn từng chữ nói: “Tôi không sợ.”

“Không, em đang sợ!” Liên Cẩn Hành đột nhiên giữ chặt hay tai cô lại, bàn tay còn lại của anh vuốt thẳng lên khuôn cằm xinh xắn của cô, sau đó siết chặt không cho cô né tránh ánh mắt của anh nói: “Em sợ bị anh cám dỗ, em sợ sẽ phản bội lại niềm tin từ đó đến nay của em!”

Vy Hiên bỗng sững sờ, nhìn anh vẻ khó tin, thật lâu mới nói: “Liên Cẩn Hành anh dựa vào đâu mà tự tin đến thế? Dựa vào cái gì mà dám cho rằng tôi sẽ động lòng với anh?”

“Chỉ bằng…” Anh hơi nheo mắt lại, trong khe hở hẹp dài kia thỉnh thoảng lại lóe lên ánh lửa nóng rực.

Liên Cẩn Hành đột nhiên cúi người xuống, ghé tai lên ngực cô.

“Anh…” Vy Hiên choáng váng, trừng mắt sững sờ. Hầu như cả khuôn mặt anh đã dựa vào chỗ mềm mại nhất trước ngực cô, hai tay anh giữ sau lưng cô, rút ngắn khoảng cách với cô.

“Tôi nghe được rồi.” Anh nói: “Tim em đập rất nhanh.”

Vy Hiên sực tỉnh, dùng sức đẩy anh ra, hai tay cản anh lại. Anh làm gì thế? Muốn xác nhận xem cô có động lòng không à?

Liên Cẩn Hành cong khóe môi, tràn ngập tự tin nói: “Em sợ tôi.”

Lần này anh nói rất chắc chắn.

“Tôi không có!” Vy Hiên cũng trở nên bướng bỉnh, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh chằm chằm, hai người giống như đang giằng co, không ai chịu thua.

“Em có.”

“Tôi không có!”

“Em có.”

Liên Cẩn Hành rất ung dung lại còn cười khinh khỉnh, đúng là khó ưa vô cùng.

Vy Hiên hít sâu, nhìn vào con ngươi đen kịt của anh mở miệng lần nữa: “Em không…”

Đột nhiên Liên Cẩn Hành kề môi lên môi cô, phảng phất như dã thú đang ẩn núp trong rừng rậm, chớp đúng thời cơ nhanh chóng xuất kích, càng giống như cướp đoạt, hung hăng nghiền ép đôi môi mềm mại của cô.

Lần này Vy Hiên đúng là vừa sợ vừa gấp, cô giãy dụa, vặn vẹo trước người anh, muốn trốn tránh nụ hôn của anh.

Hơi thở nam tính trên người Liên Cẩn Hành bắt đầu trở nên nguyên thủy, mãnh liệt. Anh tàn phá bờ môi cô, không tiếc để lại dấu cắn lên trên, Vy Hiên bị đau cơ thể không nhịn được run rẩy.
 
Chương 914


Chương 914

Anh chỉ là hôn cô cũng không làm tiếp bước nữa nhưng lại không cho phép cô trốn tránh. Chỉ cần cô hơi tỏ ra lẩn tránh, anh lại bắt đầu hôn mạnh hơn cho đến khi cô ngoan ngoãn chấp nhận nụ hôn của anh, anh mới dịu dàng khẽ hôn cô từng chút.

Cơ thể của Vy Hiên sắp đứng không vững, trong lòng hoảng loạn, bắt đầu phản bội ý thức, đầu óc cô từ mơ hồ chuyển sang tỉnh táo rồi lại đến mơ hồ…

Cô đau khổ nhắm mắt lại, thật ra có một số chuyện không đợi anh nói ra cô cũng đã biết từ lâu.

Liên Cẩn Hành buông cô ra, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt cô, cực kỳ chấp nhất nói: “Vy Hiên, em không cần làm gì cả, chỉ cần ngoan ngoãn đứng đó, chờ anh bước tới là được rồi.”

Vy Hiên ngẩng đầu lên, trên môi còn có dấu ấn của anh, đôi môi đỏ tươi tương phản với sắc mặt tái nhợt của cô.

Cô há miệng mấp máy môi, hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của bản thân. Cô nói rất kiên quyết: “Tôi là thuộc về Vũ, đời này tôi sẽ không rời khỏi anh ấy.”

Loại ràng buộc này, không phải người ngoài có thể hiểu được, sự tin tưởng của Vy Hiên giống như tín ngưỡng. Bạn có thể không tin Jesus, không tin Phật tổ, nhưng mà con người cần phải dựa vào thứ gì đó để sống sót trên đời này, giống như sự tiếp tế về mặt tinh thần. Có nó, linh hồn mới sống động.

Cô không tin sự gắn bó nhiều năm giữa cô và Vũ sẽ dễ dàng bị đánh bại bởi duyên phận ngắn ngủi mấy chục ngày này. Sao cô có thể cho phép kiểu lật đổ này phá hủy đức tin của cô chứ?

Liên Cẩn Hành hơi sững lại, ánh mắt nhìn cô như phủ lên một tầng mây, càng lúc càng dầy đặc.

“Đây là câu trả lời của em?”

Cô không nói lời nào, nhưng mà ánh mắt cố chấp của cô đã nói lên tất cả.

Liên Cẩn Hành nheo mắt lại, mây đen bắt đầu giăng kín, đó là điềm báo trước cơn bão. Anh bỗng nhiên mỉm cười: “Đợi sau khi anh đã làm rõ lòng mình thì em lại muốn từ bỏ?” Anh nói chắc chắn mà không cần chứng minh với cô điều gì nữa. Anh hiểu rõ người phụ nữ trước mắt này hơn cả bản thân cô.

Trong lòng Vy Hiên căng thẳng, không khỏi xiết chặt hai tay.

Cô hít sâu một hơi, gật đầu nói: “Đúng.”

Ánh mắt Liên Cẩn Hành tối lại, bỗng nhiên anh nắm lấy tay cô vén tay áo lên, cắn mạnh xuống.

“Đau…” Vy Hiên đau đến hít thật sâu: “Liên Cẩn Hành!”

Cô muốn rút tay ra, nhưng anh lại không buông, ngược lại còn nắm chặt hơn ra sức cắn. Vy Hiên đau đến độ mồ hôi lạnh rịn ra chóp mũi, vành mắt cũng đỏ hoe, sau khi nếm được vị máu tanh rồi anh mới chậm rãi buông cô ra.

Liên Cẩn Hành lúc nhìn thấy dấu cắn chảy máu trên cánh tay trắng nõn của cô, sự cuồng loạn trong đáy mắt mới biến mất, thay vào đó là sự đau lòng.

Anh cúi đầu, đôi môi nóng bỏng nhẹ nhàng hôn lên… đầu lưỡi thương tiếc liếm lên vết thương của cô. Anh như mãnh thú mới vừa lui ra khỏi chiến trường, không còn lớp vỏ bọc cứng rắn bên ngoài, anh cũng sẽ thất bại, cũng sẽ bị thương.

Thân thể của Vy Hiên không nhịn được run rẩy, cô cúi đầu nhìn anh, trước ngực bị đè nén đến trướng đau. Ma xui quỷ khiến thế nào cô duỗi đầu ngón tay đang run rẩy ra muốn sờ lên đầu anh, nhưng khi sắp chạm tới đuôi tóc của anh thì bất thình lình cô giống như bị điện giật rụt mạnh trở về.

Mà Liên Cẩn Hành lại hết sức chăm chú mút chặt vết thương của Vy Hiên, chậm rãi dùng sức giống như muốn nuốt cả người cô vào bụng mới chịu dừng lại.

Vy Hiên đau đến co rúm lại, bỗng Liên Cẩn Hành đẩy cô ra lùi về sau hai bước, dùng mu bàn tay lau khóe môi.

Vệt máu đỏ rực kiều diễm kia dính lên môi anh như một đóa hoa cheo leo trên vách núi, cực kỳ chói mắt.
 
Chương 915


Chương 915

“Nếu em phủ định cảm giác của em đối với tôi một lần, tôi sẽ để lại dấu vết như vậy trên người em một lần!” Liên Cẩn Hành nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo âm trầm khiến Vy Hiên không khỏi rùng mình, Liên Cẩn Hành như vậy rất xa lạ.

Anh lại hơi gật đầu với cô, vẫn giữ phong độ rất lịch sự: “Tôi xin lỗi vì hành động lúc nãy của tôi, đây là lần đầu tiên tôi mất lý trí như vậy, xin lỗi em.”

Vy Hiên cắn răng, trừ cánh tay bị đau ra giờ phút này tâm trạng của cô cũng rất hoảng loạn, nhưng lời nói ra lại mềm nhũn không còn sức lực, giống như mang theo vẻ cầu xin nức nở: “Nếu anh đúng là cảm thấy có lỗi với tôi thì hãy cách xa tôi một chút.”

Chớ quấy rầy cô, đừng khiến cô mất khống chế!

Liên Cẩn Hành hơi hung hăng, dứt khoát nói: “Không được.”

“Anh…Anh chớ ép tôi bội ước trước!”

“Ha ha…” Anh cười to: “Em thử một lần bội ước cho tôi xem, tôi có thể khiến em hôm nay bội ước, ngày mai đã trở thành người của tôi!” Liền Cẩn Hành nói tới đây thì hơi dừng lại: “Nói như vậy ngược lại tôi khá mong chờ đấy.”

Vy Hiên bực đến vò vò tóc: “Liên Cẩn Hành sao anh vô lại quá vậy?”

Hành động tự ngược của cô khiến anh không vui, chau mày đi tới chụp tay cô, sau đó sửa lại tóc mái cho cô, hờ hững nói: “Vô lại cũng là bởi vì do em ép tôi.”

Vy Hiên trừng mắt nhìn anh: “Tôi không làm gì cả!”

Anh nhếch môi, ánh mắt sâu kín nhìn cô: “Như vậy mới đáng sợ.”

Cô không làm gì mà đã khiến anh mất đi lý trí vốn là niềm kiêu ngạo của anh. Nếu cô thật sự làm gì thì không phải sẽ khiến anh càng liều mạng hơn sao?

Vy Hiên biết, nếu cô tiếp tục tranh cãi với anh thì chỉ chịu thiệt, thế là cô nhẹ giọng nói: “Cẩn Hành, tôi không phải là chị Mạn Tinh, những tình cảm mà anh dành cho tôi có thể chỉ là ảo giác của anh, anh muốn bù đắp sự thiếu hụt…”

“Vậy em đối với Tập Lăng Vũ thì sao?” Giọng nói của Liên Cẩn Hành không chút nghi ngờ, anh lạnh lùng nhìn cô: “Chẳng lẽ em đối với anh ta cũng không phải là thông cảm, là bố thí sao?”

“Không phải!” Vy Hiên có vẻ hơi chống cự.

Anh lại nhếch môi: “Vậy anh cũng không phải.”

Vy Hiên sửng sốt: “Anh là đang ép tôi thừa nhận?”

Anh lắc đầu, hai tay đặt lên bờ vai cô tạo ra luồng áp lực vô hình khiến cô không thể lùi bước: “Tôi là đang ép em nhận rõ tình cảm của bản thân, còn về phần tôi…” Anh lặng yên một hồi, sau đó bước lên ghé sát vào tai cô nói, nhỏ giọng nói: “Anh đã sớm thấy rõ.”

Cơ thể của Vy Hiên cứng đờ, nhưng anh đã kéo cửa ra, đưa mắt hỏi cô: “Em không đi à?”

Vy Hiên đứng yên tại chỗ, cô vốn muốn chống cự một hồi nhưng mới vừa lấy hơi đã chạm phải anh mắt chờ mong của anh, lập tức ỉu xìu, cô cúi đầu nhún vai, giống như du hồn, yếu ớt bước ra cửa.

Vết thương trên cánh tay đau rát, cô hơi nhíu mày, không tự chủ được sờ lên…

“Đau?” Anh hỏi.

Vy Hiên không nhìn anh chỉ bực tức nói: “Anh để tôi cắn thử một cái, chẳng phải sẽ biết sao?”

Liên Cẩn Hành không nói lời nào, lập tức vén tay áo lên, duỗi cánh tay rắn chắc ra đưa tới trước mặt cô.

Vy Hiên nhìn anh như nhìn kẻ điên, tức giận đẩy tay anh ta ra: “Tôi không giống anh. Tôi không cầm tinh con chó!”

Liên Cẩn Hành từ tốn thả tay áo xuống cài nút lại, khóe miệng hơi nhếch lên: “Em không nỡ.”

Vy Hiên ngẩn ra, vẻ mặt hoàn toàn không thể tin được.

Liên Cẩn Hành chỉ lo cô nghe không hiểu, tốt bụng nhắc lại lần nữa: “Anh là nói em không đành lòng.”

Vy Hiên vội cụp mắt, chộp tay anh, vén tay áo lên cắn mạnh xuống.
 
Chương 916


Chương 916

Cô hung hăng cắn anh, hơi híp mắt lại nhưng trong mắt là ngập tràn cảm giác khuây khỏa và thành công sau khi trả được thù. Người đàn ông bị cô cắn kia vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn dáng vẻ cắn người hả hê của cô anh buồn cười đến độ mặt mày cong cong.

Là ai mới vừa nói bản thân không phải cầm tinh con chó?

Nhân viên đang qua lại bên cạnh đều hơi choáng váng, ai nấy đều không hiểu ất giáp gì. Bọn họ đang cãi nhau à? Nhưng sao nhìn mặt tổng giám đốc giống như đang hưởng thụ thế kia, nhưng nhìn kỹ lại không giống…

Bọn họ lại dè dặt nhìn về phía Vy Hiên, hoàn toàn không chịu nổi cảnh tượng máu me này…

Không nghĩ tới, tổng giám đốc thanh tâm quả dục lại hợp với kiểu phụ nữ như thế!

Vy Hiên cắn vô cùng hả hê, lúc nhả ra cả quai hàm của cô đã tê cứng, sau đó nhìn lên dấu răng trên cánh tay anh, tuy không có máu nhưng cũng bị cắn đến vừa đỏ vừa sưng, cuối cùng cô cũng cười rộ lên.

“Hết giận rồi?” Anh vừa hỏi vừa thả tay áo xuống.

Vy Hiên vừa muốn gật đầu nhưng kịp thời ý thức được lập trường ta – địch nên nghênh mặt lên nói: “Liên Cẩn Hành, tôi cảnh cáo anh, nếu anh…”

Anh không rảnh để nghe lời uy hiếp của cô, chỉ lo kéo tay cô đi đến phòng y tế của công ty: “Em vào đây xử lý vết thương trước đã.”

“Tôi còn chưa nói xong mà!” Vy Hiên bị anh làm lơ, tức đến giậm chân.

“Em để dành sau này nói cho đủ.” Anh quay đầu lại, trực tiếp dùng tay búng trán cô: “Trừ khi em muốn để lại sẹo.”

Sắc mặt Vy Hiên hơi thay đổi, cô dứt khoát lướt qua người anh, đẩy cửa phòng y tế ra.

Vừa lúc đó điện thoại di động của Liên Cẩn Hành vang lên, anh đứng lại nghe điện thoại.

Nhân viên y tế thấy vết thương trên tay cô cau mày nói: “Đứa bé gấu nhà cô bướng bỉnh thế à? Sao có thể cắn người lớn thành ra thế này?”

Vy Hiên: “…”

“Mà người lớn các người cũng lạ thật, đây là lúc nên dạy dỗ con cái, các người nên nghiêm khắc góp ý sai lầm cho con, nếu tiếp tục chiều chuộng kiểu này bọn nhỏ sẽ đi cắn các bạn khác đấy!”

Vy Hiên: “…”

Lúc này, Liên Cẩn Hành đẩy cửa đi vào, nhân viên y tế vừa thấy anh, lập tức cung kính hỏi thăm: “Tổng giám đốc Liên, sao ngài lại đến đây? Ngài có chỗ nào không thoải mái sao?”

Liên Cẩn Hành chỉ vào Vy Hiên nói: “Là cô ấy.”

Vy Hiên thấy dáng vẻ không hiểu của đối phương, cô kiên nhẫn giải thích: “Anh ấy là đứa trẻ gấu đã cắn tôi?”

Nhân viên y tế: “…”

Liên Cẩn Hành ra khỏi phòng y tế thì không vui nhìn cô chằm chằm nói: “Em nói với người ta thế nào về anh?”

Vy Hiên nhún vai, vô tội nói: “Là bà chị lúc nãy hiểu lầm, chẳng qua cũng không thể trách được chị ta, ai có thể ngờ người lớn lại hành động ngây thơ thế chứ?” Cô nói xong thì liếc anh một cái, sau đó thi thẳng về phía trước.

Liên Cẩn Hành nhìn cô, lặng lẽ mỉm cười.

Liên Cẩn Hành gần như là áp tải Vy Hiên đi tới dưới nhà ăn nhân viên, biểu hiện rất hào phóng, Vy Hiên vẫn chưa quá quen với ánh mắt soi mói và tiếng bàn tán của những người xung quanh. Cô ôm mặt, cúi mắt xuống, cho đến khi dư quang nơi đáy mắt nhìn thấy đôi giày da bóng loáng, cô mới ngẩng đầu nhìn lướt qua, thái độ bực bội: “Tôi không thích ăn bí đao.”

“Vậy càng phải ăn nhiều một chút.” Anh đẩy khay cơm lên trước mặt cô, chỉ chiếc đũa vào món bí đao nói: “Đều cho em hết.”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom