Cập nhật mới

Dịch Thiên Tài Tiên Đạo

Chương 841: Công thành xuất quan, thành tựu Mệnh Vẫn


Tử Sư Lôi Nguyên điên cuồng hét lên một tiếng, đem hết toàn lực tránh thoát ý chi thưong màu bạc, nửa người nó bị xé rách một lỗ hổng lớn, cả chân phải trước bị cắt xuống!

Phốc xuy!

Chân phải trước của Tử Sư Lôi Nguyên thoát khỏi thân thể lập tức hóa thành điện quang tinh thuần nhất, bị Lôi Đình pháp tắc bám trên ý chí thương của Lâm Minh giam cầm, trong nháy mắt hấp thu, toàn bộ rót vào trong Tỏa Thiên Đại Trận.

Lôi Nguyên được xưng Bất Tử Bất Diệt, nhưng bộ phận chân chinh Bất Tử Bất Diệt là tinh hạch Lôi Nguyên, tinh hạch Tử Sư Lôi Nguyên dấu ở trong đỉnh đầu, bộ phận còn lại là năng lượng ngưng tụ mà thành thân thể. Hủy diệt còn có thể hấp thu năng lượng một lần nữa ngưng tụ ra, chẳng qua cần thời gian dài dòng thôi.

Tử Sư Lôi Nguyên kêu rên một tiếng, nó hận Lâm Minh đến mức tận cùng, song lại cực kỳ kiêng kỵ ý chí thưong ẩn chứa Lôi Đình pháp tắc.

Mắt thấy ý chí thưcmg màu bạc rung động lần nữa, Tử Sư Lôi Nguyên rốt cục sinh lòng sợ hãi, quay người lại, phi độn hướng bắc!

Tử Sư Lôi Nguyên trốn thoát, lấy tốc độ của nó, nếu như quyết tâm muốn chạy trốn, Lâm Minh cũng không làm gì được nó, muốn bằng vào Bạch Ngân Chiến Linh phong ấn nó, còn kém quá xa.

Lôi Quang đầy trời tản ra, trong đó có đại lượng Lôi Quang bị thương màu bạc bắt sống, chuyển thành năng lượng bị Tỏa Thiên Đại Trận hấp thu.

Thiên địa nguyên khí, Lôi Đình lực, còn có Thiên Tinh quang xuyên thấu khắp thể giới, toàn bộ cuốn vào trong năng lượng hải dương của Lâm Minh, khiến cho phiến tiểu thiên địa này mênh mông năng lượng.

Chỉ chốc lát sau, Lôi Đình hoàn toàn biến mất, không gian khôi phục trong vắt, gió đêm phơ phất, tình cảnh vừa rồi quả thực như mộng cảnh!

Cảnh tượng tối nay thật sự quá rung động, phá vỡ nhận thức thường ngày của bọn hắn.

- Hả? Thanh âm gì?

Một võ giả vừa động trong lòng, hắn nghe được thanh âm nào đó vang lên.

Vừa nghe hắn nói như vậy, những võ giả khác dùng tâm linh nghe, chỉ nghe hanh âm Phanh! Phanh! Phanh!, phảng phất một miếng kim loại bị gõ vang, chẳng qua thanh âm dường như đến từ chân trời.

- Đây là thanh âm gì?

- Giống như là tiếng bước chân?

Thanh âm mạnh có lực mỗi một lần vang dao động tâm người, mặc dù không như thiên âm ẩn chứa thần vận Đại Đạo, nhưng mỗi một thanh cũng mơ hồ kích động thiên địa nguyên khí chung quanh, phảng phất trong đó ân chứa pháp tắc lực nào đó khó có thể nói rõ.

Phanh! Phanh! Phanh!

Thanh âm càng ngày càng vang, chấn lỗ tai nổ vang.

Một đoàn vầng sáng màu đỏ như máu tụ ra ở trung ương Tỏa Thiên Đại Trận, mỗi một lần nhúc nhích, bắn ra quang mang chói mắt.

- Nhìn Tỏa Thiên Đại Trận, ánh sáng màu đỏ kia!

- Là một trái tim? Lâm Lan Kiếm bắt đầu ngưng tụ thân thể!

Một võ giả kinh hãi hô, thân thể vỡ tan xong, trọng ngưng Linh Thể, bắt đầu từ trái tim! Lúc trước tiếng vang kia chính là tiếng tim Lâm Minh đập!

Trong truyền thuyết, cường giả võ đạo đỉnh phong, chỉ sợ trái tim ly thể cũng có thể đập lên mấy mười vạn năm không thôi, cũng bởi vì trái tim của bọn hắn có thể dẫn động thiên địa pháp tắc.

Trái tim Lâm Minh mặc dù xa xa không đạt tới cảnh giới này. Nhưng cũng bước đầu có năng lực dẫn động thiên địa nguyên khí.

- Thật sự bắt đầu ngưng tụ Linh Thể, lúc trước qua đủ loại kiếp nạn, hắn cũng đều qua được, quả thực không phải là người!

- Tại sao Lâm Lan Kiếm độ Mệnh vẫn có nhiều dị tượng sinh ra như vậy. Chẳng lẽ chỉ bởi vì căn cơ hắn vững chắc?

Mọi người không khỏi sinh ra nghi vấn như thế, trên người Lâm Minh phát sinh rất nhiều mâu thuẫn.

- Có lẽ hắn trời sanh Thần Thể. Tựa như Tử Cực Đan Điền, hoặc là trời sanh Lôi Linh Chi Thể, rất khó để giải thích.

Trên người Lâm Minh tựa hồ hàm chứa rất nhiều bí mật, thiên tài có bí mật chẳng có gì lạ, nhưng bí mật ừên người Lâm Minh quá không tầm thường.

Nhất trọng Mệnh vẫn mặc dù được xưng hóa đi thân thể phàm thai, trọng ngưng Linh Thể, nhưng không người nào có thể thoát thai hoán cốt đến hoàn toàn như thế, ngay cả tủy não, xương cốt cũng ngưng tụ một lần nữa.

Trái tim ngưng tụ thành, kế tiếp ngưng tụ thành từng cái huyết mạch.

Năng lượng Lôi Đình vốn du đãng ở trong tể bào, nhận lấy thần lực dẫn dắt không ngừng ngưng tụ, từng cái tế bào này cũng ừải qua năng lượng cải tạo, bản chất triệt để xảy ra biến hóa.

Huyết mạch lúc mới sinh, trong suốt trong, có thể xuyên thấu qua trong đó thấy năng lượng lưu chuyển, những năng lượng lóng lánh cuối cùng hội tụ thành máu, một loại như thủy ngân màu vàng nhạt đặc dính mà thần bí.

Đây là máu mói sinh, không giống máu tươi, mà càng giống năng lượng chảy xuôi theo trạng thái dịch.

Máu xuất hiện xong, từng đoạn xương cốt ngưng tụ ra, những xương cốt này quả thực giống như là lưu ly tinh mỹ tạo hình mà thành, lấp lánh trong suốt.

Nó chẳng những kế thừa đặc tính cứng rắn của võ giả luyện thể, lại có đặc tinh dung nạp chân nguyên của võ giả Mệnh vẫn. Không khoa trương chút nào nói, nếu có người lấy đi một cây xương ống của Lâm Minh, chỉ cần hơi mài một phen, không cần tế luyện quá nhiều, có thể ừở thành một bảo khí thiên giai hạ phẩm.

Xương cốt ra đời xong, bắt đầu có nội tạng da thịt bám vào, thân thể trải qua năng lượng hoàn toàn cải tạo giống như mỹ ngọc, không mang theo chút tạp chất, đây là thiên tinh khí ngưng tụ thành, mỗi một tấc da thịt cũng có thể dung nạp đại lượng năng lượng.

Phốc xuy!

Lôi Đình màu vàng dưới thần niệm Lâm Minh dẫn dắt bao phủ đến, bao trùm thân thể Lâm Minh, một mảnh sợi lôi dài hẹp thật nhỏ đan vào chung một chỗ, tạo thành một tầng kén dầy.

Lâm Minh thân ở trong kén, giống như là hóa bướm, lột xác hoàn thành cuối cùng.

Một mảnh da thịt, một tầng lớp da không ngừng ngưng tụ, mãi cho đến ánh mắt, ngũ quan, tứ chi.

Cuối cùng là tóc dài màu đen, tóc gáy thật nhỏ đều tân sinh, năng lượng lóng lánh.

Toàn thân Lâm Minh trần truồng, hai chân thu ở trước ngực, hai cánh tay vờn quanh hai đầu gối, như ừẻ nít mới sinh co rúc ở trong lôi điện tạo thành kén.

Hắn nhắm hai mắt, yên lặng như ngủ thiếp đi, mặc dù có mạch đập, nhưng không có hô hấp, thân thể của hắn hút lấy thiên địa nguyên khi một cách tự nhiên

Ngũ quan hắn trở nên càng thêm hoàn mỹ, khuôn mặt rõ ràng góc cạnh, mày kiếm bay xéo vào tóc mai, da trong suốt trong sáng giống như mỹ ngọc điêu thành, lưng rộng rãi, hai chân thon dài thẳng tắp, chân bền chắc mà có lực, da thịt mơ hồ tràn đầy lực lượng, lúc này toàn thân cao thấp mỗi một chỗ có thể nói hoàn mỹ.

Hắn ngủ say bốn năm canh giờ, hoàn thành cải tạo thân thể cuối cùng, võ giả chung quanh không người nào rời đi, chứng kiến hết thảy phát sinh, cho đến luồng ánh mặt trời thứ nhất từ đến phía đông, mưa lất phất xuyên thấu sương sớm, nổi lên sáng bóng màu tím.

- Tử Khí Đông Lai, trời ban điềm lành...

Dương Vân nhìn phía đông từ từ dằng lên ánh sáng mặt trời rực rỡ, trên mặt lộ ra một tia nụ cười không người nào xem có thể hiểu.

- Thịnh thế đã tới, ta thật là mong đợi, chẳng qua thế giới kia có lẽ cũng không tốt đẹp như các ngươi tưởng tượng.

Dương Vân tự nói không người nào có thể nghe hiểu lời của hắn, mủn cười nhìn chăm chú vào phía Lâm Minh, lấy thanh âm cực thấp nói:

- Có lẽ ngươi có đầy đủ tư cách... Trở thành chìa khóa mở ra cái thịnh thế này...

Mặt trời dâng lên xong, trong nháy mắt đã xế chiều, ngày thứ hai trôi qua hơn phân nửa, bất quá đối với võ giả tuổi thọ hơn ngàn năm mà nói, chút thời gian này chẳng qua là ngồi xuống một lần mà thôi.

Rất nhiều võ giả độ Mệnh vẫn, trọng ngưng Linh Thể là một quá trình lâu dài, thậm chí có khi dùng một tháng, đêm qua Lâm Minh chỉ dùng một khắc đồng hồ ngưng tụ ra thân thể, song muốn cải tạo vẫn cần hao phí không ít thời gian.

Mãi cho đến ban đêm, Tỏa Thiên Đại Trận đột nhiên chấn động, không gian phân tán ở chung quanh đã sớm nổi lên thiên địa nguyên khí nồng nặc như sóng biển phóng mạnh về Tỏa Thiên Đại Trận!

Phốc xuy!

Lôi Quang thiểm diệu, thiên địa nguyên khí tạo thành gió lốc cuồng mãnh.

Võ giả độ Mệnh vẫn thành công xong, năng lượng trong đan điền lan truyền ra nhục thể, ừở nên thiểu hụt cực độ.

Mà thân thể vừa qua cải tạo biến thành linh thể có thể dung nạp chân nguyên, cũng ở vào trạng thái thiếu hụt năng lượng, điều này cũng làm cho võ giả phá Mệnh vẫn xong sẽ điên cuồng hấp thu thiên địa nguyên khí chung quanh, năng lượng bạo tăng mấy lần, đây cũng là nguyên nhân thực lực võ giả đột nhiên tăng mạnh từ Toàn Đan hậu kỳ đến nhất trọng Mệnh vẫn.

Quá trình võ giả hấp thu năng lượng thường thường cần kéo dài mấy ngày, còn đối với Lâm Minh mà nói, bởi vì thiên địa nguyên khí chung quanh đã sớm nồng nặc không thể nồng nặc nữa, cho nên chỉ sợ hắn bởi vì làm căn cơ vững chắc, phải cần nhiều năng lượng hơn, hiện tại hút cũng là làm ít công to!

Thân thể Lâm Minh giống như một cái động không đáy, trên bầu trời hiện ra một vòng ừòn hút năng lượng, cuối cùng như cái phễu rũ xuống, đụng vào Tỏa Thiên Đại Trận vào, thiên địa nguyên khí liên tục hội tụ không ngừng.

Lâm Minh ở trong kén tham lam hấp thu hết thảy, cả thảy một khắc thời gian ừôi qua, thiên địa nguyên khi chung quanh bị hấp thu cơ hồ khô kiệt, mà đúng lúc này, kén Lôi Điện đột nhiên bắn ra hào quang vạn trượng, mơ hồ có tiếng vọng vang ừời, một cỗ hơi thở đại đạo đập vào mặt, thần bí mà mênh mông, phảng phất trong đó dựng dục ra một thần long.

Mọi người nhìn không chớp mắt, kén dày đột nhiên hóa thành vô số Lôi Đình tiêu tán ra, ánh sáng chiếu rọi khắp nơi, Lâm Minh mặc một bộ quần áo ừắng không nhiễm chút bụi, lăng không mà đứng.

Dung mạo tuấn tú hoàn mỹ, khi chất xuất trần, hắn đi lại thong dong, đạp gió mà đến, tóc đen tùy ý bay múa ừong gió mát, hai mắt hắn chói lọi như sao, phảng phất có thể thấy thiên đạo huyền diệu từ trong con ngươi hắn, rất dễ dàng làm cho người ta trầm luân.

Một khắc kia, Lâm Minh ngâm mình tắm ở ừong ánh sáng mặt trời, phong hoa tuyệt đại, trở thành ảnh lưu niệm vĩnh viễn trong lòng rất nhiều võ giả.

- Thật là... Không thể tưởng tượng nổi.

Đại Dã thần quốc công chúa Ẩu Dã Khinh Vân tự nhủ, nàng không phải không thừa nhận, giờ khắc này Lâm Minh ừàn đầy mị lực vô cùng.

Ở bên người nàng, Ẩu Dã Thanh Phong khẽ mỉm cười:

- Thật là một đời nhân kiệt, nếu như có thể mượn hơi đến Đại Dã thần quốc, sẽ có ích lợi vô cùng.

Nói tới đây, hắn cười mà như không cười nhìn muội muội của mình.
 
Chương 842: Nhất trọng Mệnh Vẫn đỉnh phong


Toàn trường mấy vạn võ giả tĩnh lặng im ắng, Lâm Minh lăng không, ánh sáng chói lọi vô hạn.

Hắn lúc này như là tiên quân hạ phàm thế gian.

- Ha ha ha, rất tốt!

Đúng lúc này, một tiếng cười sang sảng truyền đến, Thích Bạch bay lên trời.

Hôm nay tuyệt đối là một cái thời gian được lịch sử nhớ kỹ, Lâm Lan Kiếm, tương lai rất có thể trở thành cường giả đệ nhất thiên hạ, khi Thần Khí nhất tộc vượt qua Mệnh vẫn, về sau chỉ cần Lâm Minh không vẫn lạc, Thần Khí nhất tộc cũng sẽ được ích lợi vô cùng.

Lâm Minh phất tay thu hồi Tỏa Thiên Đại Trận vào Tu Di giới, cung kính thi lễ đối với Thích Bạch một cái, nói:

- Đại ân của tộc trưởng Thích Bạch, Lâm mỗ ghi nhớ trong lòng.

Lần này có thể phá Mệnh vẫn, Thần Khí nhất tộc có tác dụng vô cùng trọng yếu, có thể nói là ân tái tạo, nếu không Lâm Minh rất có khả năng vẫn lạc dưới tay Tu La Thần Quốc.

Tuy Lâm Minh chỉ đơn giản hứa hẹn, nhưng loại võ giả ý chí siêu phàm này, một câu hứa hẹn là đủ rồi.

Thích Bạch nâng Lâm Minh dậy, tươi cười lên mặt vẫn như trước, hắn ra giá lớn như vậy trợ giúp Lâm Minh, ngoại trừ hoàn lại nhân tình Lâm Minh ra, cũng có một bộ phận nguyên nhân là coi được tương lai Lâm Minh, cường giả tuyệt thế có thể đạt tới cảnh giới Thần Hải hậu kỳ, trọn vẹn có thể sống hơn vạn năm, có thể che chở Thần Khí nhất tộc bọn hắn vạn năm.

- Chúc mừng Lâm huynh.

Dương Vân bay tới chắp tay từ rất xa, hắn vẫn như cũ phong hoa tuyệt đại, chỉ so với Lâm Minh thiếu đi một phần khí chất xuất trần, mà nhiều hơn một phần khí thế vương giả tiêu sái mà cao quý.

Đa tạ Dương huynh Hóa Thần Đan.

Lâm Minh đáp lễ lại, tuy rằng hắn một mực chưa từng đáp ứng Dương Vân gia nhập Cửu Đỉnh Thần Quốc, nhưng đối với bản thân Dương Vân, ấn tượng của Lâm Minh vẫn rất không tồi.

Cẩn thận chú ý đan điền Dương Vân một phát, Lâm Minh phát hiện mặc dù mình phá Mệnh vẫn, cũng như trước không cách nào thấy rõ tu vi Dương Vân, Dương Vằn kể cả dưới tay hắn Cửu Đỉnh vệ đều tu luyện có một loại đặc thù che dấu tu vi bí pháp, lại để cho người căn bản khó có thể thấy rõ đan điền.

Như thế một bộ kỳ dị mà thực dụng công pháp, nếu như có thể tu thành, đại chỗ hữu dụng.

Lâm Minh nghĩ như vậy, nội thị thân thể của mình, cẩn thận sưu tầm một lần, hắn phát hiện Tử Thần Chi Chú Ma sứ thứ hai lưu cho chính mình đã biến mất triệt để.

Tử Thần Chi Chú là thi thuật giả trước khi chết dùng thiêu đốt toàn bộ Sinh Mệnh lực của mình, linh hồn, máu huyết làm đại giá, để tử thần ra tay giết chết, người trúng nguyền rủa hẳn phải chết, trừ phi thực lực đối phương cường đại đến đủ để bằng lực lượng bản thân phá giải nguyền rủa.

Lâm Minh phá Mệnh vẫn xong, rốt cục đã có phần thực lực này, kể từ đó, Tử Thần Chi Chú tự nhiên tiêu trừ.

Lại nội thị đan điền, Lâm Minh phát giác năng lượng trong đan điền chinh mình nồng đậm đến quá phận.

- Ẩn? Ta đã thành nhất trọng Mệnh vẫn đỉnh phong rồi!

Vừa vỡ Mệnh vẫn, trực tiếp đạt tới nhất trọng đỉnh phong! Bất quá nghĩ cũng bình thường, tu vi Lâm Minh vốn sớm đủ rồi, chỉ là bởi vì luyện thể mở ra Bát Môn Độn Giáp, thân thể quá mức cứng cỏi, chậm chạp không thể chiết xuất, làm cho tu vi Lâm Minh bị áp xuống cực hạn, hôm nay xuất ra thiên tài địa bảo như vậy, một khi đột phá, thực lực đương nhiên đột nhiên tăng mạnh.

- Cái gì? Đây là...

Cảm giác xuyên thấu qua sương mù màu xanh trong đan điền, Lâm Minh giật mình phát hiện, tại bên trong đan điền của mình, phía trên tinh hạch Toàn Đan màu đen, thình lình có một mầm mong sinh trưởng! Nó vươn ra hai cuống lá non nớt, phía trên cuống lá, có hai mảnh lá quăn non, một mảnh màu đỏ, một mảnh khác màu vàng, đó chính là ấu điệp tượng trưng cho Hỏa Diễm cùng Lôi Đình, trong đó lá cây Hỏa Diễm hiện hình trái tim, phía trên có biểu tượng Hỏa Diễm pháp tắc đan vào đồ đằng màu vàng, mà lá cây Lôi Đình hiện lên hình dạng phi kiếm, phía trên có Cửu Thiên Lôi Linh màu tím quấn quanh.

- Hạt giống Tà Thần chuyển dời đến đan điền rồi sao?

Thời điểm Lâm Minh đạt được Tà Thần bí pháp, dựa theo trí nhớ đại năng Thần Vực, có lẽ thời điểm tạo ra trong đan điền, hạt giống Tà Thần sẽ theo trái tim chuyển dời đến trong đan điền, bởi vì lúc đó thân thể võ giả tu luyện trọng tâm từ trái tim chuyển dời đến đan điền.

Nhưng mà tại trên người Lâm Minh, đến khi phá Mệnh vẫn, trọng ngưng linh thể, hạt giống Tà Thần mới chuyển dời đến đan điền, Lâm Minh suy đoán cái này cùng mình tu luyện luyện thể thuật có quan hệ, dù sao một đường luyện thể, trái tim mới là vị trí trọng yếu nhất, hạt giống Tà Thần sống nhờ ở trái tim cũng hợp tình lý.

- Âu mầm Tà Thần sinh trưởng ở tinh hạch Toàn Đan, không biết sẽ mang đến biến hóa gì...

Lâm Minh nhìn về phía ấu mầm Tà Thần, có loại cảm giác hãi hùng khiếp vía, nó thật biết chọn vị trí sinh trưởng, rõ ràng sinh trưởng ở tinh hạch Toàn Đan, không thông báo sẽ tạo thành ảnh hướng như thể nào đối với chính mình...

Ngay tại thời điểm Lâm Minh dò xét thân thể chính mình, Thích Bạch cũng phát hiện Lâm Minh đã đạt tới nhất trọng đỉnh phong, khoảng cách nhị trọng Mệnh vẫn chỉ thiếu chút nữa!

Cái này khiến cho hắn càng thêm vui sướng, loại tình huống này trước kia chưa từng nghe nghe thấy.

- Lâm tiểu huynh đệ, ngươi vừa đột phá đã là nhất trọng Mệnh vẫn đỉnh phong?

Lâm Minh gật đầu nói:

- Đại khái là ăn quá nhiều linh dược mới may mắn đạt tới cảnh giới này, bất quá căn cơ còn phải củng cố thoáng một phát mới tốt.

Thích Bạch cười ha ha:

- Rất tốt, căn cơ ngươi vững chắc, hậu tích bạc phát, một khi đột phá gông cùm xiềng xích sẽ như rồng bay trên trời, một phát không thể vãn hồi! Hơn nữa khó khăn nhất chính là tâm chí ngươi cứng cỏi, thích hợp luyện võ!

Nếu như phải nói Lâm Minh có thiên phú tập võ gì, như vậy không phải tư chất, không phải ngộ tính, mà là ý chí cùng võ đạo chi tâm của hắn, kể cả về sau Lâm Minh đạt được võ y, đều cùng một nhịp thở cả hai chúng nó.

Lâm Minh còn chưa nói gì, lúc này, một đôi như huynh muội Kim Đồng Ngọc Nữ dắt tay nhau tới, chinh là Âu Dã Thanh Phong cùng Ẩu Dã Khinh Vằn đen từ Đại Dã Thần Quốc.

- Chúc mừng Lâm huynh đột phá Mệnh vẫn, thành tựu về sau không thể hạn lượng a!

Âu Dã Thanh Phong chắp tay:

- Lâm huynh phong hoa tuyệt đại, thật làm cho ta cảm thấy áp lực a!

- Lâm công tử, chúc mừng.

Âu Dã Khinh Vằn cũng nhỏ giọng nói.

Lúc trước Lâm Minh sớm đã biết rõ xuất thân của hai người, cũng từng đáp lễ, hắn còn muốn ngây ngốc một thời gian ngắn tại Thiên Diễn Đại Lục, có thể làm tốt quan hệ cùng những nhân vật phong vân của tứ đại Thần Quốc này tự nhiên có nhiều chỗ tốt.

- Nghe nói lúc trước Lâm huynh sưu tập linh dược, linh thảo cùng Mộc Linh ngọc, ta chuẩn bị một ít tại đây, coi như lễ mọn đưa cho Lâm huynh, xin vui lòng nhận cho.

Âu Dã Thanh Phong nói xong xuất ra một hộp ngọc Mộc Linh, bên trên hộp ngọc Mộc Linh mở một khe hở nhỏ, cung cấp Lâm Minh dùng cảm giác dò xét đồ vật bên trong.

Một khối Mộc Linh ngọc trăm vạn năm, còn có đại lượng dược linh trân quý, giá trị đoán chừng có 30 vạn Nguyên Linh Thạch, đối với Lâm Minh hiện tại mà nói, những vật này tự nhiên vô cùng thực dụng, bởi vì hắn tinh thông tu luyện dược thuật, vô luận phá Mệnh vẫn hay là phá Bát Môn Độn Giáp, đều cần linh dược.

Lâm Minh đang muốn nói cái gì, Ẩu Dã Thanh Phong nói:

- Lâm huynh ngàn vạn lần không nên từ chối, chỉ là kết giao bằng hữu, không có ý tứ gì khác.

Vài ngày trước Lâm Minh bế quan, số lượng người cầu kiến Lâm Minh cũng không ít, bọn họ đều ôm tâm tư kết giao, Âu Dã Thanh Phong cũng không ngoại lệ, vạn nhất Lâm Minh thắng toàn bộ Võ giả Tu La Thần Quốc, về sau tiền đồ không thể hạn lượng.

Vốn Âu Dã Thanh Phong định chờ Lâm Minh thật sự thắng mới đưa ra những lễ vật này, nhưng hôm nay chứng kiến dị tượng Lâm Minh phá Mệnh vẫn, cải biến chủ ý, dệt hoa trên gấm so ra kém đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

- Vậy thì cám ơn Âu Dã huynh rồi.

Lâm Minh nhận những dược tài cùng Mộc Linh ngọc này, hắn thật sự cần, lúc trước hắn thu Hóa Thần Đan của Dương Vân, nếu như cự tuyệt mà không thu bảo vật của Âu Dã Thanh Phong, khả năng làm cho đối phương sinh lòng nghi kỵ, đây không phải kết quả hắn muốn.

- Ha ha, Lâm huynh khách khí, Lâm huynh có Phong Đê chi mệnh, tương lai có thể thành đệ nhất thiên hạ, đến lúc đó, chiếu cố tiểu đệ một phát là được rồi.

Âu Dã Thanh Phong nói giỡn.

Thời điểm chung quanh chúc mừng tưng bừng, một âm thanh chói tai truyền đến.

- Điệu bộ này, lúc này mới phá Mệnh vẫn, không biết còn tưởng rằng

Vừa phá Thần Hải rồi, không phải là nhất trọng Mệnh vẫn sao? Võ giả Thiên Diễn Đại Lục nhất trọng Mệnh vẫn, không có tám vạn cũng có năm vạn, cho dù ở ngay đây cũng có một nắm to!

Cái thanh âm chanh chua này lập tức khiến rất nhiều người chú ý, mọi người nhao nhao nhìn lại, thấy nói chuyện chính là một người trẻ tuổi mặc áo đen, hai tay giao nhau ôm ở trước ngực, một bộ dạng không cho là đúng.

Người này chính là Tư Đồ Xuyên bị tổn thất nặng trên tay Lâm Minh.

Hắn chịu nhục trên tay Lâm Minh xong, một mực coi Lâm Minh trở thành đối thủ cạnh tranh, hiện tại thấy chênh lệch càng ngày càng xa, cơ bản không có nửa điểm khả năng đuổi theo, liền đố kị vừa hận châm chọc đối với Lâm Minh.

- Hừ, lúc đột phá sinh ra Thiên Địa dị tượng thì thế nào, nhất trọng Mệnh vẫn vẫn là nhất trọng Mệnh vẫn, ngươi thật nghĩ ngươi có thể chiến thắng tất cả cường giả Mệnh vẫn của Tu La Thần Quốc ta?

Khi Tư Đồ Xuyên nói chuyện, phía sau hắn xuất hiện bảy tám cường giả, nguyên một đám đều là tu vi cao trọng Mệnh vẫn, căn cơ vô cùng vững chắc, những người này, không hề nghi ngờ đều là cao thủ Thiên Mệnh Bảng.

Lâm Minh ở trong đó thấy được thân ảnh Đại Ma sứ cùng đồng tử áo đỏ, bọn họ đều là lục trọng Mệnh vẫn, bài danh Top 100 Thiên Mệnh Bảng, thể nhưng ở chính giữa những người này, bọn hắn rõ ràng không phải mạnh nhất, để cho người ta có loại cảm giác thâm bất khả trác, là một cái nam tử anh tuấn phía trước tất cả mọi người, hắn mặc áo đen rộng thùng thình, hai chân trần trụi, hai con ngươi sáng ngời, toàn thân có một cỗ khí chất nhẹ nhàng.

Lâm Minh trực tiếp không để mắt đến Tư Đồ Xuyên, đem ánh mắt tập trung trên người nam tử áo đen, đối với Tư Đồ Xuyên, Lâm Minh căn bản chẳng muốn nói nhảm cùng hắn, không phải nói Tư Đồ Xuyên là củi mục, mà là hắn quá non, thiên tài tuổi trẻ có thể chiến cùng Lâm Minh một trận, ít nhất phải ngoài bốn mươi tuổi.

- Hắn là Tư Đồ La Sát...

Lâm Minh nói thầm trong lòng, bởi vì lúc trước Tư Đồ La Sát cũng không ẩn nấp hành tung, hắn đã nghe nói qua danh hào đối phương.

Tư Đồ La Sát im lặng không nói, đối mặt với Lâm Minh, hắn đồng dạng cảm nhận được áp lực, nhưng chiến ý đồng thời cũng bừng bừng, Lâm Minh vừa phá Mệnh vẫn, tuy rằng thanh thể to lớn, nhưng sức chiến đấu đến tột cùng như thế nào, cũng chỉ có đánh qua mới biết được, hắn cũng không bị khí thể đối phương hù ngã.

- Lâm Lan Kiếm, mặc ngươi thiên tài thì thế nào, phát triển không nổi, không có bất kỳ ý nghĩa! Ta xem đại chiến kế tiếp ngươi ngăn cản như thế nào!

Tư Đồ Xuyên cảm giác được chinh mình rõ ràng bị Lâm Minh không để mắt đến, thẹn quá hóa giận nói.
 
Chương 843: Dùng chỉ thay thương


Tư Đồ Xuyên vừa nói xong, lúc này võ giả ở đây mới nhớ tới Lâm Minh đại chiến cùng võ giả Mệnh vẫn của Tu La Thần Quốc, lúc trước bọn hắn bởi vì Lâm Minh độ Mệnh vẫn có đủ loại thiên địa dị tượng mà cảm thấy rung động, cơ hồ quên chuyện này.

Vốn cho là Lâm Minh thua, nhưng bây giờ cảm thấy có chút đáng xem, cũng không biết Lâm Minh độ Mệnh vẫn xong, chiến lực chính thức sẽ như thế nào?

Mặc cho thân hắn có đủ loại dị tượng, nhưng tu vi thì không cách nào đền bù, chỉ có nhất trọng Mệnh vẫn, cùng cường giả Tu La Thần Quốc kém năm cái tiểu cảnh giới.

- Không biết Tư Đồ La Sát so với Lâm Lan Kiếm sẽ như thế nào?

- Thiên Mệnh Bảng cho Tư Đồ La Sát thứ hạng là thứ 12, nhưng chỉ là đánh giá, dù sao Tư Đồ La Sát đã mười năm không xuất thủ, ai biết thực lực hắn bây giờ như thế nào, mà Lâm Lan Kiếm thiên tư kinh người, lại trong quá trình đột phá Mệnh vẫn có một đống dị tượng, thực lực cũng không cách nào nói rõ. Một trận chiến này không đánh sẽ không biết.

Dị tượng cũng không thể đại biểu thực lực tuyệt đối, chỉ có thể cho thấy chiến lực Lâm Minh bất phàm, nhưng bất phàm đến loại trình độ nào, không cách nào đánh giá.

Mà Tư Đồ La Sát cũng như thế, với tư cách cao thủ Thiên Mệnh Bảng bài danh trước hai mươi, những người này vốn là đại danh từ thần bí, bình thường bọn hắn khó có được một trận chiến, cho dù có chiến đấu, cũng không phải võ giả tầm thường có cơ hội chứng kiến.

Đối với võ giả mà nói, cao thủ đỉnh cấp chiến đấu khiến cho người ta hưng phấn, huống chi là chiến đấu tràn ngập lo lắng như thể này, thực lực hai phe đều là một điều bí ẩn, một cái là đệ nhất kỳ tài Thiên Diễn Đại Lục, cái khác là thiên tài Đế cấp đỉnh phong, kết quả tràn đầy yếu tố bất ngờ!

Không hề nghi ngờ, một trận chiến này sẽ là một đại sự trong khu vực trung ương Thiên Diễn Đại Lục!

Lâm Minh cười mà không phải cười nhìn Tư Đồ Xuyên.

- Ngươi vừa nói làm ta nghĩ tới, ta đã nhất trọng Mệnh vẫn đỉnh phong, đột phá nhị trọng Mệnh vẫn, chỉ sợ còn cần một ít Linh Dược ủng hộ, dựa vào tự chính mình tích súc hơn phân nửa là không đủ sức, vừa vặn ta cùng Tu La Thần Quốc có đỗ ước, những dược phí này còn phải chờ các ngươi đưa ra.

Nhất trọng Mệnh vẫn xong, nhục thân lột xác thành linh thể, mặc dù nói tính cứng cỏi không đề cao quá lớn, nhưng tế bào càng thêm tỉ mỉ. Nói cách khác, vượt qua nhị trọng Mệnh vẫn, cần chiết xuất thân thể so với Mệnh vẫn lần thứ nhất càng thêm triệt để.

Còn đối với Lâm Minh mà nói, nhục thân của hắn cứng cỏi như Thiên giai Bảo Khí, theo như lẽ thường suy luận. Tính khó khăn sẽ rất cao, thậm chí cần tiêu hao lượng linh dược lớn hơn so lần phá Mệnh vẫn thứ nhất.

Nhưng sự thật cũng không phải như thế. Bởi vì nhất trọng Mệnh vẫn xong, thân thể toàn thân hóa năng lượng, toàn thân cũng có thể tồn trữ Chân Nguyên.

Một lần Mệnh vẫn, đan điền làm trung tâm kíp nổ chân nguyên, chiết xuất thân thể, cái này giống đục một quả đạn tạc bạo liệt bằng đá cực kỳ vững chắc, cho dù có thể miễn cưỡng vỡ, cũng không cách nào làm cho đá vỡ tan tành thành bụi, trừ phi năng lượng bạo liệt cường đại đến mức khó có thể tưởng tượng.

Mà lần Mệnh vẫn thứ hai lại bất đồng, dùng toàn thân làm căn cơ kíp nổ chân nguyên, tương đương với kíp nổ hơn trăm miếng đạn tạc, muốn nổ thành nát bấy sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Cho nên, dù là pháp thể song tu thì thời điểm theo Toàn Đan vào Mệnh vẫn vô cùng khó khăn, rồi sau đó mấy trọng Mệnh vẫn đối với võ giả Tụ Nguyên hệ thống mà nói chỉ là chút khó khăn, cũng không phải không hợp thói thường, nếu không võ giả pháp thể song tu độ Mệnh vẫn một lần khó hơn một lần, linh dược hao phí càng ngày càng khoa trương, cho dù đại tông môn Thần Vực cũng phải phun máu, vậy thì căn bản không có võ giả pháp thể song tu.

Tư Đồ Xuyên nghe Lâm Minh nói đến đổ ước, lập tức cười ha ha,

Chết trước mắt còn nghĩ thắng đỗ ước cùng linh dược, thật sự là ngu

Lâm Minh nhìn về phía Tư Đồ Xuyên, tuy nhiên hắn chẳng muốn nói nhảm cùng hắn, nhưng cũng không phải để đối phương có thể tùy ý giẫm trên mặt chính mình,

- Ngươi gọi Tư Đồ Xuyên đúng không, ngươihung hăng càn quấy như thế, hẳn là đến lúc đó cũng sẽ đi so chiêu cùng ta?

Lâm Minh nói một câu trực tiếp làm Tư Đồ Xuyên nghẹn, lên sân khấu so chiêu, đây không phải muốn chết sao? Lúc trước Lâm Minh còn chưa phá Mệnh vẫn hắn đều đánh không lại, huống chi là hiện tại.

- Không dám sao?

Lâm Minh cười một tiếng:

- Nếu ngươi lên sân khấu, ta không cần chân nguyên, mà chỉ dùng

Một ngón tay, xuất ra một chiêu, nếu như ngươi có thể tiếp được, coi như ngươi thắng.

- Cái gì!?

Tư Đồ Xuyên trong cơn giận dữ, trước mặt nhiều người như vậy, hắn lại bị khinh bỉ như thế, chỉ dùng một ngón tay, xuất ra một chiêu, quan trọng nhất là... Không cần chân nguyên!

Võ giả nếu như không cần chân nguyên, như vậy uy lực công kích phát ra rất có hạn, bởi vì chân nguyên mới là chiêu thức căn bản, võ giả Toàn Đan kỳ đến Mệnh vẫn kỳ vì cái gì thực lực sẽ phát sinh bay vọt về chất, cũng bởi vì toàn thân lột xác thành linh thể, chân nguyên không hề hạn ở đan điền cùng kinh mạch, khiến tổng sản lượng chân nguyên gia tăng vài lần, uy lực chiêu thức tự nhiên sẽ đề cao thật lớn, sức chịu đựng cũng sẽ tăng cường.

Lâm Minh buông tha sử dụng chân nguyên, chẳng khác nào buông tha ưu thế võ giả Mệnh vẫn, nói cách khác, Lâm Minh định xuống loại quy tắc này, phá hay không phá Mệnh vẫn đều không có bản chất gì khác nhau.

Ở trước mặt nhiều hào kiệt như vậy, nếu như Tư Đồ Xuyên cứ thế không thể thắng, hắn còn có thể diện gì dừng chân ở khu vực trung ương Thiên Diễn Đại Lục?

- Khinh người quá đáng, ngươi thực nghĩ ngươi vô địch thiên hạ rồi sao, tốt, ta sẽ tới ngăn cản một ngón tay này của ngươi!!

Tư Đồ Xuyên tuy hung hăng càn quấy, nhưng cũng không phải kẻ đần hành động theo cảm tình, hắn sẽ dùng quy tắc Lâm Minh vừa hạn định, sẽ không cậy mạnh đi thừa nhận công kích càng mạnh hơn của Lâm Minh.

Đúng lúc này, bên tai Tư Đồ Xuyên đột nhiên vang lên một tiếng quát lạnh:

- Không biết tiến bộ, ngươi muốn chết phải không!?

Thanh âm này là chân nguyên truyền âm, rơi vào trong tai Tư Đồ Xuyên phảng phất một tiếng sét đánh, lại khiến cho toàn thân hắn run rẩy, đây chính là đến từ phụ thân của hắn, Tu La Thần Hoàng Tư Đồ Hạo Thiên!

Vốn ước định cùng Lâm Minh cuộc chiến sinh tử, có thể diệt sát đối phương, đến lúc đó cho dù Lâm Minh giết Tư Đồ Xuyên, hắn cũng không thể truy cứu cái gì!

Nhi tử con gái cả đời Tu La Thần Hoàng không biết có bao nhiêu, nhi tử bình thường, chết thì đã chết, Tu La thần quang căn bản không có nửa phần cảm giác, nhưng Tư Đồ Xuyên xem như một kẻ vô cùng có thiên phú, thực lực hắn bây giờ yểu là vì hắn còn trẻ, chỉ cần qua tiếp vài chục năm, Tư Đồ Xuyên vào lục trọng Mệnh vẫn tuyệt đối không thành vấn đề, đến lúc đó hắn rất có thể vào được Thiên Mệnh Bảng top 30, trước trăm tuổi có một phần hi vọng trùng kích Thần Hải, Tu La Thần Hải đương nhiên sẽ không để yên thấy nhi tử vẫn lạc.

Bị phụ thân quát lớn, Tư Đồ Xuyên lộ ra có chút sợ hãi:

- Phụ thân, hắn khinh người quá đáng, hơn nữa ta làm sao có thể thua khi hắn dùng một ngón tay mà không dùng chân nguyên, nếu như hôm nay ta e sợ mà không chiến, vậy sau này làm sao có thể dừng chân tại Thiên Diễn Đại Lục nữa?

Mấy vạn võ giả chung quanh đều đang nhìn, trong đó không thiểu người đang hả hê, đến lúc đó cho dù Tư Đồ Xuyên có thể thoát khỏi tâm ma, thành tựu Thần Hải, cũng sẽ bị người nhớ rõ sỉ nhục hôm nay, không cách nào xóa đi.

Tư Đồ Hạo Thiên có chút trầm mặc, hắn tin tưởng Lâm Minh đã dám nói như vậy, tất nhiên có nắm chắc thắng Tư Đồ Xuyên, nhưng hắn cũng không cho rằng Lâm Minh một ngón tay có thể giết chết con của mình.

Ngón tay đăt trên Tu Di giới, bắn ra, một đạo ánh sáng màu đen chui vào thân thể Tư Đồ Xuyên.

- Ân? Cái này...

Tư Đồ Xuyên vừa sờ lồng ngực của mình, chỗ đó có thêm một tầng năng lượng thủ hộ.

- Ma Thần Hộ Tâm Kính?

Với tư cách quốc bảo Tu La Thần Quốc, Chuẩn Thánh khí tính phòng ngự, Ma Thần Hộ Tâm Kinh một mực ở trong tay Tư Đồ Hạo Thiên, lúc này dùng Ma Thần Hộ Tâm Kính bảo vệ Tư Đồ Xuyên, Tư Đồ Hạo Thiên tin tưởng Tư Đồ Xuyên có thể ngăn trở Lâm Minh công kích.

Đã có Ma Thần Hộ Tâm Kính, lực lượng Tư Đồ Xuyên càng đủ, hắn toàn lực thúc dục chân nguyên hộ thể, dưới sự gia trì của Ma Thần Hộ Tâm Kính, hộ thể chân nguyên dẫn theo một tia thuộc tính Hắc Ám, phảng phất muốn thôn phệ hết thảy!

Hắn nhìn về phía Lâm Minh, nhe răng cười nói:

- Lâm Lan Kiếm, chúng ta so chiêu ngay ở chỗ này, không cần chờ đại chiến hai tháng sau! Ta xem ngươi sao có thể làm khó dễ ta?

- Ma Thần Hộ Tâm Kính... Thì ra là Hắc Ám Ý Cảnh.

Lâm Minh nhìn về phía tầng chân nguyên bảo hộ kia, phía trên vòng bảo hộ ẩn hiện màu đen lưu chuyển, Ma Thần Hộ Tâm Kính tuy chỉ chiếm một phần nhỏ Ma Đế Chi Khải, nhưng chỗ hạch tâm Ma Đế Chi Khải, giá trị của nó cao hơn nhiều so với các bộ phận khác của Ma Đế Chi Khai!

Vòng bảo hộ phía trên ẩn chứa Hắc Ám pháp tắc, muốn khu động Ma Thần Hộ Tâm Kính, phát huy hoàn toàn uy lực của nó cần phải có lý giải về Hắc Ám Pháp Tắc Chi Lực, nếu không một phần mười uy lực cũng không phát huy ra.

Lâm Minh duỗi ra ngón trỏ tay phải, trên ngón trỏ bắn ra ánh sáng màu bạc.

- Ân? Không phải không dùng chân nguyên sao? Tại sao có thể có hào quang bắn ra? Võ giả cảnh giới thấp chung quanh nghi hoặc khó hiểu mà hỏi.

- Đó là Chiến Linh, Chiến Linh cấp Bạch Ngân, không phải chân nguyên...

Danh túc tông môn bên người võ giả trẻ tuổi cảm thán nói, Bạch Ngân Chiến Linh, đây là vật của lĩnh vực Truyền Kỳ, không nghĩ tới sẽ xuất hiện trên người võ giả Mệnh vẫn nào đó.

Ngân Quang dần dần ngưng tụ, một cây trường thương màu bạc ừống rỗng xuất hiện, Chiến Linh bước vào Bạch Ngân cấp, có thể không cần bám vào vật thể, trực tiếp hóa hình đả thương người.

Lâm Minh cũng muốn biết, chính mình chỉ cần dùng Chiến Linh công kích có thể đạt tói loại trình độ nào.

- Ma Thần Hộ Tâm Kính, thứ này ta sớm muộn sẽ lấy đi, chờ ta có đủ thực lực đã!

Lâm Minh nghĩ như vậy, dùng chỉ thay thương, đột nhiên điểm ra một ngón tay.

Đối mặt Lâm Minh công kích, Tư Đồ Xuyên nắm chặt hai đấm, chân nguyên toàn thân thúc dục đến mức tận cùng.

Vèo!

Ngân Quang chói mắt hiện lên, thương thế lặng lề ác liệt vô cùng khiến cho người ta căn bản khó có thể mở hai mắt, không dựa vào chân nguyên, chỉ bằng Chiến Linh công kích, lại như là một thanh lợi đao, mặc dù không nhằm vào võ giả ở đây, nhưng như cũ lại để cho bọn hắn có cảm giác bị mũi thương chỉ vào mi tâm.

Mà Tư Đồ Xuyên đứng mũi chịu sào, trong khoảnh khắc cảm thấy như vạn tiễn xuyên tâm, đối mặt với ý chí cường hoành này, võ đạo ý chí của hắn phảng phất đang run rẩy, vốn khí thế cùng niềm tin đều bỗng nhiên sụp đổ, hắn không cách nào khống chế Hắc Ám Pháp Tắc Chi Lực, chân nguyên rót vào Ma Thần Hộ Tâm Kính cơ hồ xuất hiện đứt gãy.

Cái này đến từ võ đạo ý chí áp chế tuyệt đối, đã không đơn giản là lực công kích nữa.

Bình!

Vòng bảo hộ Ma Thần Hộ Tâm Kính bị xuyên thủng, ánh sáng bạc thoáng đình trệ, tiếp theo xuyên qua thân thể Tư Đồ Xuyên!

Tư Đồ Xuyên kêu rên một tiếng, thân thể bay ngược ra ngoài.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom