Cập nhật mới

Dịch Tuyệt Thế Đan Vương Ở Đô Thị

Chương 260: C260: Không đơn giản như vậy


“Tiên sinh, đây là tư liệu đăng ký công ty, còn đây là bản hợp đồng cổ phần, anh xem thử xem!" Chúc Tinh Tinh rất cung kính, đưa các loại tài liệu cho Trương Phàm.

Với sức mạnh của nhà họ Chúc ở Nam Tuyền, một ngày đăng ký xong một công ty, quả thực cũng quá đơn giản.

Trương Phàm yên lặng nhìn.

Chúc Tỉnh Tinh nhẹ giọng nói: "Công ty vốn đăng ký là mười triệu! Nhưng đây chỉ là đăng ký tài chính, tiếp theo chúng tôi sẽ căn cứ vào mọi nhu cầu để tiến hành đầu tư liên tục, hơn nữa sẽ cam kết tuyệt đối để thoả mãn nhu cầu đầu tiên của thị trường, mà điều này, không căn tiên sinh anh đầu tư dù chỉ là một phân tiền, đều do nhà họ Chúc tôi chỉ! Nhưng anh vẫn lấy cổ phần 70% không thay đổi!”

“Trước tiên làm như vậy đi! Nhưng chờ đến khi mọi thứ đi vào quỹ đạo, thị trường đến như thế nào, chúng ta vẫn làm như vậy! Chúng ta là quan hệ hợp tác, cho nên nhất định phải bình đắng! Trương Phàm lấy bút ra, bắt đầu ký tên vào các văn kiện.

Pháp nhân của công ty là Chúc Tỉnh Tính, mà tên công ty là 'Thần Kỳ'!

Một cái tên khiến cho Trương Phàm có cảm giác có chút không quá hài lòng, nhưng cũng có cảm giác không sao cả...


Lại nói tiếp, sản phẩm làm đẹp này, dường như cũng chính là đại danh từ thần kỳ, dùng từ 'Thần Kỳ" xem như là tên của công ty, dường như cũng rất phù hợp với tình hình thực tế.

Chúc Tinh Tinh nhìn Trương Phàm ký tên lên các văn kiện, trong lòng thở phào nhẹ nhõm..

Thế nhưng, đến lúc này, vẫn chưa xong.

Bởi vì, cô vẫn chưa có công thức chế biến sản phẩm làm đẹp trong tay.

Đó mới là thứ quan trọng nhất.

“Nhà họ Chúc bọn cô có năng lực bảo vệ được công thức sao?” Ký tên xong, Trương Phàm cũng biết bản thân phải trả cái gì

Không có cách điều chế, mọi cố gắng của nhà họ Chúc đều vô nghĩa.

“Tạm thời không ai có thể biết chúng ta có công thức! Chúng tôi cũng sẽ nghiêm ngặt giữ bí mật! Chúng tôi cũng đã chuẩn bị chu toàn rồi!" Chúc Tinh Tinh nghiêm túc nói.

Nhà họ Chúc không phải là gia tộc cổ võ, nhưng bọn họ có tiền, có tiền thì sẽ có lực lượng an ninh.. Đây là chuyện rất bình thường và đương nhiên.

“Tầm quan trọng của công thức tôi không nói nhiều nữa! Các cô chắc cũng khắng định là hiểu rồi! Cô đi theo tôi!" Trương Phàm cũng không do dự nữa, không đưa Chúc Tinh Tinh công thức thì không thể khiến bọn họ hoàn toàn yên tâm được,

Hơn nữa, không đưa công thức, thậm chí không cho bọn họ biết căn cái gì, bất kể là thiết bị hay nguyên vật liệu vân vân, bọn họ cũng không biết phải làm như thế nào.

Trương Phàm không chỉ đưa cách điều chế, mà còn giảng giải cho Chúc Tính Tinh gần một tiếng.


Chúc Tinh Tinh cầm bút ghi chép lại thật nhiều

“Nhớ kỹ! Dược liệu gì, liều lượng như thế nào, trình tự gì, độ lửa như thế nào, cô đều phải hiểu rõ trong lòng! Cô có thể thử nghiệm quy mô nhỏ một chút” Trương Phàm dặn dò lần cuối cùng.

“Cái đó, tiên sinh, chúng ta thật sự không xin độc quyền sao?” Chúc Tỉnh Tỉnh nói:

“Một khi xuất hiện vấn đề công thức bị tiết lộ, chúng ta ngay cả kiện cũng không có chỗ kiện!"

“Không cần! Các cô trước tiên chú ý vấn đề bảo mật, sau đó tôi sẽ phái người đến công ty tiến hành việc bảo vệ chuyên dụng!" Trương Phàm xua tay.

Xin bằng sáng chế, vậy không phải là đã đưa công thức cho các cục sáng chế sao?

Trong nước còn dễ nói, còn nước ngoài thì sao?

Trộm ở cục độc quyền, so với trộm ở bên hẳn dễ dàng hơn rất nhiều.


Sau khi ăn cấp, thậm chí còn tiến hành sản xuất, vậy hẳn phải làm sao bây giờ?

Kiện?

Được rồi, người ta sẽ cùng hẳn kiện cáp...

Vụ kiện kéo dài mấy chục năm, đây đều là chuyện thường xảy ra.

Mà trong thời gian này, đối phương đã kiếm được. bao nhiêu tiền chứ?

Về phần dựa vào thực lực của bản thân để giải quyết đối phương... Không đơn giản như vậy.

Nhìn xem lực lượng giang hồ trong nước, lại nhìn xem lực lượng của cục võ quản, nhưng cho dù như thế, tất cả quốc gia trên thế giới đều không tính là đứng đầu
 
Chương 261: C261: Trúc cơ sơ kỳ


Điều này chứng tỏ, lực lượng nước ngoài cũng lớn mạnh như vậy.

Ngàn vạn lần đừng nghĩ chỉ có quốc gia của mình mới có cổ võ giả!

Dù sao mười di tích hiện có trên toàn thế giới, có bảy di tích đều ở nước ngoài.

Ai biết được bọn họ nhận được gì từ những di tích này chứ?

Cục võ quản và các thế lực lớn có thể từ trong di ích lấy được nhiều thứ như vậy, thậm chí có thể tạo ra mật địa, vậy người khác thì sao? Tại sao không chứ?

Cho nên, không thể khinh thường được!

Cân nhắc đến điểm này, cho nên hắn dứt khoát ngăn chặn khả năng bởi vì bằng sáng chế mà sinh ra tranh chấp.

Đưa mọi thứ kéo trong nước.

Bất kể ai muốn tranh giành công thức, đều phải đến trong nước, đến Nam Tuyền!

Đây là sân nhà của Trương Phàm!


Lấy thực lực hiện tại của cục võ quản Lỗ Châu, cho dù phát sinh chuyện gì, cũng có thể ứng đối kịp thời giảm tổn thất xuống thấp nhất.

Chúc Tinh Tỉnh rời đi!

Cô đang cẩn thận suy nghĩ rốt cuộc phải giữ bí mật như thế nào.

Cho dù là nhà họ Chúc, cũng không thể để cho quá nhiều người biết.

Ngoài ra, chính là ngay lập tức thử nghiệm chế tạo sản phẩm kia một chút.

Số lượng không căn nhiều, nhất định phải kiếm chứng xem công thức này rốt cuộc có thể chế tạo ra sản phẩm thẩm mỹ thần kỳ lúc trước hay không, đây mới là quan trọng nhất cũng là mấu chốt nhất.

Sau khi Chúc Tỉnh Tinh rời đi....

“Trương Phàm đầu tiên chỉ điểm Lữ Hoa rốt cuộc làm thế nào để thích ứng với thực lực cấp tốc tăng lên!

Kỳ thật Cửu luyện đoàn thể, không chỉ đơn giản là phương pháp rèn luyện thân thể, hắn còn có võ kỹ đồng bộ và bộ pháp vận dụng, lại càng có một loại phương pháp thổ nạp hô hấp đặc thù.

Nó hoàn toàn phù hợp với nhau.

Trong nội dung ba tăng đầu của Cửu luyện đoàn thể, những thứ này đều bao hàm bên trong nó,

Yêu cầu của Trương Phàm với Lữ Hoa rất đơn giản, chính là đi học, đi luyện thuần thục Cửu luyện đoàn thể những thứ kia, luyện thành công, hẳn ta đối với tự thân khống chế cũng tự nhiên mà tăng lên.

Chờ đến khi hoàn toàn khống chế, Trương Phàm mới có thể cân nhắc cho hắn ta Luyện Thể đan, để hẳn ta tiếp tục thí nghiệm.

Bởi vì kế tiếp là trùng kích Cửu luyện đoàn thể tầng thứ ba, vô cùng quan trọng.

Nếu căn cơ không vững mà nói, thì trùng kích tăng thứ ba sẽ gia tăng rất nhiều khó khăn.

Đừng tưởng rằng luyện thể sẽ không có cấp độ cửa ải


Cửa ải vẫn tồn tại.

Chỉ là mấy tăng cửa ải trước không khó vượt qua như vậy mà thôi.

Sau khi dặn dò Lữ Hoa, Trương Phàm cũng không rảnh rồi, bây giờ hẳn có trọn vẹn hai trăm viên Đại Bổ. đan trong người.

Cộng thêm một viên Thánh Võ đan!

Có nhiều tài nguyên tu luyện như vậy, nếu như không muốn luyện hóa để tăng cường thực lực của mình, vậy hao tâm tốn sức đi lấy những tài nguyên này làm gì chứ?

Chí là, một buổi tối tu luyện.

Tuy rằng Trương Phàm không có chút cảm giác mệt mỏi nào, nhưng hiệu quả tu luyện lại khiến hắn rất bất đắc dĩ.

Bởi vì hắn phát hiện, nhu cầu của Thần Hoàng Càn Khôn Kinh đối với năng lượng, thật không phải lớn bình thường.

Một buổi tối, một viên Thánh Võ đan, cộng thêm việc hấp thu trọn vẹn mười hai viên Đại Bổ đan, hiệu suất như vậy, đã vô cùng cao.

Nhưng tiến triển thì lại làm cho Trương Phàm rất không hài lòng.

Đến bây giờ, hư ảnh của bậc thang thứ hai còn chưa xuất hiện, điều này nói rõ năng lượng mà bậc thang thứ nhất cần không phải nhiều bình thường.


Phải biết rằng, trong ba bậc thang, đều xem như là trúc cơ sơ kỳ!

Bậc thang thứ tư xuất hiện, mới được tính là đến trúc cơ trung kỳ!

Dựa theo tốc độ hấp thu và nhu cầu năng lượng của bậc thang như hiện giờ... Hẳn muốn bước vào trúc cơ trung kỳ, sợ là hấp thu xong hai trăm viên Đại Bổ đan hiện tại, cũng chưa chắc có thể thành công.

Đương nhiên, nhu cầu năng lượng nhiều, điều này cũng không phải không có lợi.

Đặc biệt là khi so sánh với kiếp trước.

Trương Phàm vô cùng rõ ràng bản thân lúc này, ở cùng một cấp mà rốt cuộc mạnh hơn bao nhiêu so với kiếp trước.

Từ phương diện này mà nói, đây chính là chuyện tốt.

Bây giờ mạnh, sau này sẽ càng mạnh hơn!

Đợi đến cấp Chí Tôn, có lẽ đời này hẳn có thể đánh một đám hắn ở kiếp trước!
 
Chương 262: C262: Nợ ơn thiếu tình


Sáng sớm, Khống Vân Huy đã lái xe đến đón Trương Phàm, sau đó tới thẳng tàu cao tốc, chỉ mất hai giờ đồng hồ đã tới được Thanh Cảng.

Bởi vì buổi tối Trương Phàm muốn về Nam Tuyền nên sau khi tới Thanh Cảng, bọn họ đã đến thắng cục võ quản Thanh Cảng

Ông chủ của hải sản Phúc Nguyên đã được người của cục võ quản Thanh Cảng mời đến phối hợp điều tra từ sớm.

Thật ra thì kiểu phối hợp điều tra như này đã diễn ra rất nhiều lần rồi.

Chỉ là lúc trước không thu được kết quả gì thôi.

Nhưng lần này hoàn toàn không giống.

Trên đường đến cục võ quản, Trương Phàm ngẫm nhìn cảnh sắc của Thanh Cảng mà thổn thức không nguôi.

Bởi vì hắn nhìn thấy, Thanh Cảng của bây giờ có quen thuộc nhưng cũng lạ lẫm với Thanh Cảng trong trí nhớ của hắn.

Dù sao cũng đã bị gia tộc ruồng bỏ rất lâu rồi.

Mà sau khi bị ruồng bỏ, hẳn đã tới Nam Tuyền, luôn ở tại Nam Tuyền, chưa từng quay lại Thanh Cảng.


Vậy nên, trong khoảng thời gian đó, Thanh Cảng đã thay đối rất nhiều

Thật ra, không chỉ Thanh Cảng mà tất cả mọi nơi trên đất nước này đều như vậy, thay đổi từng ngày.

Bất kể là ai, chỉ cần xa quê hương lâu ngày thì khi trở về, có lẽ đều không tìm được cảm giác thân quen nữa.

Nhưng mà Trương Phàm cũng chỉ thốn thức một lúc mà thôi, chẳng mấy chốc đã điều chỉnh lại cảm xúc của mình.

Hắn không muốn có chút dây dưa gì với nhà họ Trương hết.

Hôm nay tới đây, hẳn cũng không nói cho Trương Duyệt và Trương Xuyên biết, giải quyết xong vụ án sẽ lập tức đi luôn... Đợi một thời gian, khi hắn đến Thanh Cảng lần tiếp, đó mới là lúc dấy lên phong ba ở nhà họ Trương.

Xe chạy đến cục võ quản Thanh Cảng.

Cục trưởng của cục võ quản Thanh Cảng và đội trưởng đội chấp pháp đã chờ từ sớm.

Cái tên Trương Phàm như sấm rền bên tai cục võ quản Thanh Cảng, bởi vì rất nhiều thương binh lúc trước cũng đi ra từ cục võ quản Thanh Cảng.


Hơn nữa đi cùng còn có Khổng Vân Huy.. Sao bọn họ có thể không ra nghênh đón.

Nợ ơn thiếu tình, kết giao trên quan trường, thật ra trong nội bộ cục võ quản cũng giống người bình thường ở điểm này, không có gì khác biệt.

||||| Truyện đề cử: Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn! |||||

Còn về Quý Hải Phàm.

Với cấp bậc của cục trưởng cục võ quản và đội trưởng đội chấp pháp Thanh Cảng thì vẫn chưa với tới, đồng thời, Quý Hải Phàm cũng không chủ động giới thiệu bản thân.

Dù sao thân là người bảo vệ, càng bí ẩn thì lúc mấu chốt càng có thể phát huy tác dụng quan trọng.

“Cục trưởng Khổng, cung phụng Trương! Chào mừng hai vị lãnh đạo đến chỉ đạo công việc!" Cục trưởng cục võ quản và đội trưởng đội chấp pháp Thanh Cảng đều rất nhiệt tình.

“Cung phụng Trương, giới thiệu một chút, vị này cục trưởng cục võ quản Thanh Cảng Hạ Lan Sơn, cổ võ giả Thiên cấp trung kỳ, vị này là đội trưởng đội chấp pháp cục võ quán Thanh Cảng Phó Trường Thành, cũng là cổ võ giả Thiên cấp trung kỳ!” Khổng Vân Huy vừa cười vừa nói:

“Thanh Cảng có vị trí đặc biệt, trong đoàn trưởng lão thật ra có tất cả bốn vị đều đóng quân ở Thanh Cảng"

“Cục trưởng Hạ, đội trưởng Phó, rất vui được gặp mặt” Trương Phàm chắp tay chào Hạ Lan Sơn và Phó Trường Thành.

“Chào cung phụng Trương! Tôi thay mặt toàn thương bình của cục võ quản Thanh Cảng cảm ơn cậu!" Hạ Lan Sơn nằm chặt lấy tay Trương Phàm, kích động nói.

“Đừng khách sáo như thế, cũng không phải chữa trị miễn phí, đúng không!” Trương Phàm nháy mắt, cười ha ha.

Mọi người cùng cười theo.
 
Chương 263: C263: Thời gian địa điểm


Phó Trường Thành nói: “Cục trưởng Khổng, cung phụng Trương, hay là chúng ta nói vài lời với anh em trong cục?”

“Không cần đâu!" Trương Phàm xua tay, nói: “Tôi hơi vội, chúng ta xử lý chuyện quan trọng trước đi”

“Vậy được, cục trưởng Khổng, cung phụng Trương, mời!" Hạ Lan Sơn lập tức đi trước dẫn đường.

Chẳng mấy chốc, Trương Phàm đã thấy ông chủ của hải sản Phúc Nguyên, Lưu Đại Phúc!

Đây là một nam trung niên trông “mỡ màng” với cái bụng phệ, tuổi chừng hơn bốn mươi.

Trương Phàm nhìn qua tài liệu chỉ tiết vẽ Lưu Đại Phúc, biết người này không đơn giản.

Hải sản Phúc Nguyên tới đời ông ta kinh doanh phát đạt, ông ta là một nhân vật khôn khéo, có mối quan hệ rộng lớn phú khắp Thanh Cảng.

Lúc trước Khổng Vân Huy cũng đã kể, trong lần đầu tiên cục võ quản nhúng tay vào thì đã có những ông trùm của các ngành khác cảnh cáo, chỉ là cục võ quản không quan tâm tới mà tôi.

Nực cười, bất kể ông to bà lớn cỡ nào ở đâu cũng không được can thiệp vào án của cục võ quản, đây là luật

Đương nhiên, cũng không thế làm quá căng.


Dù sao cũng thuộc bên trên, làm căng quá sẽ khó. coi, còn ảnh hưởng tới hợp tác đôi bên.

“Để một mình tôi vào!” Trương Phàm mỉm cười nói.

“Mời cung phụng Trương!" Phó Trường Thanh đích thân dẫn Trương Phàm tới phòng thẩm tra.

Bởi vì không có lệnh bắt chính thức mà chỉ là thẩm tra bình thường nên không thể thẩm tra Lưu Đại Phúc giống với phạm nhân, ngay cả nơi thẩm tra cũng phải lịch sự, không thể để có ý kiến.

Trương Phàm vào phòng thẩm tra.

Đám người Khổng Vân Hủy quan sát trong phòng giám sát.

Đặc biệt là Khổng Vân Huy và Quý Hải Phàm, bọn họ rất tò mò không biết Trương Phàm sẽ dùng cách gì để có thể khiến Lưu Đại Phúc nói thật.

“Lưu Đại Phúc!" Trương Phàm nhìn Lưu Đại Phúc bụng phệ, khẽ cười cười, sau đó quơ hai tay, theo hai tay vung vẩy, tỉnh thần lực ngưng kết giữa không trung thành một ấn ký rất đặc biệt

Đương nhiên chỉ có hẳn mới có thể thấy được, người khác không nhìn thấy.

Thật ra cũng vì tỉnh thần lực ở thời điểm hiện tại còn quá yếu, phải thông qua hai tay mới có thể hoàn thành.

Nếu tỉnh thần lực mạnh hơn một chút thì chỉ cần một suy nghĩ là có thể kết ấn giữa khoảng không!

Dưới điều khiển của Trương Phàm, ấn tinh thần hạ xuống, chui thẳng vào đầu Lưu Đại Phúc trong chớp mắt.

Sau đó, Trương Phàm lấy ra danh sách câu hỏi Khổng Vân Huy đã liệt kê trước, bắt đầu thẩm tra "Lưu Đại Phúc, tôi hỏi ông, ông đã thuê người ép hải sản Thanh Cảng của Vương Thành chuyển nhượng năm cửa hàng mặt tiền cho ông đúng không?"

“Đúng!” Lưu Đại Phúc lập tức đáp lời.

Trong phòng giám sát, đám người Khổng Vân Huy, Hạ Lan Sơn, Phó Trường Thành, Quý Hải Phàm. đều kinh ngạc ngẩn người ra.

Xảy ra chuyện gì vậy?


Tại sao Trương Phàm chỉ vẩy tay một cái, Lưu Đại Phúc đã khai rồi?

Đây rốt cuộc là ma pháp gì?

“Có phải ông từng bắt cóc Vương Thành, và cả vợ. con của ông ta!"

“Đúng!”

“Bắt cóc ở đâu? Thời gian địa điểm!”

“Người bắt cóc nhà Vương Thành giúp ông gồm những ai?”

“Liên quan tới vị cổ võ giả nào?”

“Bây giờ vị cổ võ giả ấy đang ở đâu?”

Hết câu hỏi này tới câu hỏi khác, Lưu Đại Phúc. biết gì nói nấy!

Hạ Lan Sơn và Phó Trường Thanh dựa theo lời khai của Lưu Đại Phúc mà bắt đầu làm việc...

Lưu Đại Phúc có nói thật không, chỉ cần lần tìm manh mối theo lời của ông ta th tất cả chân tướng sẽ rõ ràng.


Nửa giờ đồng hồ, chỉ nửa giờ đồng hồ.

Lưu Đã Phúc đã nói ra hết tất cả những lời không, nên nói.

Thậm chí còn liên đới tới mấy án mạng.

Hóa ra trong quá trình phát triển của hải sản Phúc Nguyên, Lưu Đại Phúc đã dùng thủ đoạn bẩn thiu đến vậy.

Có lẽ đây không phải trường hợp ngoại lệ!

Tư bản, vốn là trò chơi ăn thịt người trắng trợn.

“Cục trưởng Hạ, đội trưởng Phó, cần hỗ trợ không?" Trương Phàm ra khỏi phòng thẩm tra, hỏi.

"Không cần đâu!" Hạ Lan Sơn cũng khá kiêu ngạo, Trương Phàm đã giúp tới nước này mà bọn họ còn không làm được những hành động cụ thể, vậy sẽ khiến Khống Vân Hủy nghĩ thế nào?

Khác nào nói bọn họ không thể đảm bảo an toàn cho Thanh Cảng?
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom