Chương 12: Tặng quà cho bố mẹ

Chương 12:

Tặng quà cho bố mẹ Thấy mọi người vẫn còn đang há hốc mồm, Thiện liền nói:

– Mới xả có hơn 500 tỷ thui mà thị trường đã biến động lớn như vậy rồi.

Haizz!

Không biết ví sau mình xả mỗi mã vài trăm tỷ thì sẽ sập đến cỡ nào nữa?

Hôm nay, hắn muốn cho bố mẹ một bất ngờ nên đã dặn họ không đi làm.

Vừa mới xoay người sang, ánh mắt của Thiện bắt gặp Thanh.

Nhìn hai người khóc đến thương tâm, Thiện vội nói:

– Có chuyện gì thế em?

Thằng Thiện nó nhắn gì đó?

– Nếu tên này có mượn tiển thì cậu đừng cho nhé.

Hắn nợ như chúa chổm đó.

Thấy hắn ta dường như đang né tránh mình, Thiện cười lạnh và nói:

– Ok!

Đợi chị một xíu, chị tới liền.

– Đúng vậy!

Không biết lãi suất hiện nay bao nhiêu một năm ạ?

– Dạ con chơi chứng khoán ạ.

– Nó giống mình bỏ tiển ra để hùng vốn làm ăn với người khác á mẹ.

Nếu làm ăn lời, thì mình nhận được lãi, còn lỗ thì mình chịu á.

Bước vào một căn phòng riêng biệt, Thiện lập tức thấy một người phụ nữ tầm 28 29 tuổi, cực kỳ xinh đẹp và mặn mà.

Nghe vậy, mấy chị nhân viên mới bừng tỉnh và nói với hắn:

Nhờ có thanh âm này, cả hai bừng tỉnh và ôm lấy nhau khóc.

Chỉ vày giây sau, một tiếng “ting7 vang lên.

Ngay lập tức, chị Hà rep lại:

– Đây chỉ là món quà đầu tiên con dành cho bố mẹ.

Đợi chưa tới một phút, chị nhân viên đứng dậy và nói với Thiện:

Bà Hạnh vừa lau nước mắt, vừa sụt sịt khóc:

– Mẹ kiểm tra tin nhắn đi mẹ.

Cả hai ngươi chưa từng nghe được hai từ này nên lộ vẻ thắc mắc.

– Trời xưng dạ chi cho xa lạ.

Em cứ xưng hô tự nhiên với chị là được.

– Trời đất!

Còn món quà gì nữa con.

Thiện cũng không biết giải thích sao nữa nên đành nói:

Nghĩ vậy, Thiện liền nhắn lại:

– Không có gì.

Mà em rảnh không, đi café với chị xíu nhé?

Nghe con nói vậy, bà Hạnh mở điện thoại ra kiếm tra.

Tất nhiên, Thiện không hề hay biết có sự hiện diện của Thanh.

– Trời trùng hợp ghê, em đang ở quán café VNM nè chị.

Tới đây, hai người mới gật gật đầu tỏ vẻ hiểu.

– Em muốn gửi tiết kiệm 10 tỷ, em cần nhân viên tư vấn ạ.

– Dạ bạn học cũ của em ạ!

Sống và làm lụng mấy chục năm nay, đây là lần đầu tiên bà thấy một số tiền lớn như vậy.

– Thôi!

Không có vấn đề gì.

Chị nhân viên dùng tay che miệng và nói nhỏ:

Tin nhắn của hắn vừa gửi qua thì chị ta liền phản hồi:

Buổi tối đó, sau khi ăn mừng, Thiện đang tính lượn ra quán café để hóng mát thì bỗng có một tin nhắn hiện lên.

Về tới nhà, bố và mẹ dường như còn chưa tỉnh mộng.

Cả hai người cứ cười, gặp ai cũng chào gặp ai cũng mừng.

Biết rằng ông bà nghĩ mình đang đùa, Thiện lập tức lấy điện thoại ra và nhấn nhấn.

Thấy ông bà đang dùng ánh mắt tò mò nhìn mình, Thiện cười hì hì và nói:

– Hï em!

Chị Hà nè.

– Con có hiếu vậy là tốt.

Nhưng bố mẹ có thể tự làm tự ăn được, tiền con làm ra thì cố gắng giữ lấy để lo cho tương lai sau này của con.

Hai ngày sau!

Hắn nở nụ cười bất giác.

– Mời em và cô chú ngồi ạ.

Lời của hắn vừa dứt, mọi người bên trong bao gồm cả bố mẹ của Thiện đều mắt chữ A mồm chữ O nhìn hắn.

Mặc dù khá hứng thú về đời tư của Thanh, nhưng nghĩ lại tên này có ác cảm với mình nên Thiện không quan tâm tới tên này nữa.

– Em đợi chị một xíu để chị liên hệ với giám đốc.

Cước bộ của Thiện nhanh hơn.

Chục giây sau, bàn tay của ông Tiến run run, chiếc điện thoại rơi xuống nền nhà.

Thiện đọc tới đây đang tính gõ chữ “dạ” thì ngó người.

– Nó.

nó .

vừa chuyển cho em .

1 tỷ.

– Ô kìa!

Bạn Thanh đó hả?

– Keng!

– Đừng nói là con làm gì phi pháp nha.

Bố mẹ không xài tiền phi pháp đâu.

Lời này tuy nhỏ, nhưng lại vừa đủ để Thanh nghe được.

Trong lúc nhất thời, mặt của hắn xanh đỏ biến dạng đủ kiểu khác nhau.

– Dạ em chào chị.

Nghe hắn nói vậy, ông bà hơi bất ngờ, sau đó quẹt nước mắt nói:

Trước khi ra về, chị Hà xin fb của hắn và cười một cách ẩn ý.

Không thể tin được những lời vợ nói, ông Tiến cầm lấy điện thoại và bắt đầu đọc.

– Chắc chắn thằng này đang làm màu, chắc chắn vậy.

Nhìn bộ tịch của nó xem, làm gì đáng giá là người có tiền tỷ trong tay cơ chứ?

– Em hiểu rồi.

Mà có chuyện gì không chị?

Chị nhân viên nghe vậy bèng nói:

– Đúng rồi!

Tiền ỏ đâu mà nhiểu vậy con?

Chị nhân viên cười cười và nói nhỏ:

– Đây là tiển sạch, là mồ hôi công sức của con kiếm ra ạ.

Nên bố mẹ có thể yên tâm.

Thiện chưa kịp đáp thì giọng của bốilại vang lên:

Thiện gật đầu và nói:

– Nhưng mà con làm gì?

Sao tiền nhiều thể?

– Đây là lãi suất của ngân hàng bên chị.

Không biết em muốn gửi lâu dài hay là vài tháng?

Chị Hà dường như đã chuẩn bị trước nên đã cầm ra một tấm bảng và nói:

– Nọ như chúa chổm?

Sao chị biết?

Không phải cậu ta có một chiếc lamborghini sao?

Sống hai chục năm nay, đây là lần đầu tiên Thiện thấy bố khóc.

Thấy Thanh không đáp, mà còn quay đi hướng khác, Thiện mới nhìn chị nhân viên và nói:

Bước vào trong ngân hàng, Thiện nhìn nhân viên và nói:

– Cái gì?

Chị Hà liền rep:

Đọc tới dòng tin nhắn “1 tỷ” bà Hạnh dường như không thể tin được bèng dụi dụi hai mắt.

Tuy nhiên khi nhìn lại, con số 1 tỷ kia vẫnin hằng vào trong tâm trí của bà.

– Kể từ giờ bố mẹ không cần đi làm nữa.

Con nuôi bố mẹ.

Nghe hắn nói thế, chị Hà bắt đầu giải thích.

– Em muốn gửi 2 năm, lấy lãi mỗi năm một lần thì lãi suất như thế nào chị?

Đọc tới đây, Thiện hơi do dự vì không biết có nên nói luôn không?

Ông Tiến thấy vợ khóc liền vội hỏi:

Thiện thấy thế thì cười càng tươi hơn.

– Em nói thật đấy không đùa đâu.

Thiện cũng không có dấu diếm liền nói:

Nghe vây, cả hai buông ra nhìn hắn và nói:

– Em và cô chú xem ạ.

-ỔỒi Nghe Thiện nói muốn gửi 10 tỷ, Thanh trọn trắng hai mắt dường như không thể tin được.

Nhìn vào ảnh đại diện, Thiện nhanh chóng nhận ra đó là chị Hà giám đốc của ngân hàng XYZ.

Nhớ lại một tháng trước, bản thân vẫn còn nhục mạ Thiện.

Vậy mà giờ đây, tên này đã vả mặt hắn một cái bóp rõ đau.

– Chị xin được giới thiệu.

Chị là Hà, giám đốc chỉ nhánh ngân hàng XYZ.

Nghe nói em muốn gửi tiết kiệm 10 tỷ, không biết có đúng không?

Sau vài chục phút trao đổi, Thiện quyết định gửi 10 tỷ với kỳ hạn 5 năm.

– Em theo chị.

Bà Hạnh vội nói:

Thiện không hể hay biết, tại cái bàn kia đang ngồi lấy một chàng trai ăn mặc sang trọng.

Chàng trai này là Thanh, bạn học cũ của Thiện.

Không để cho hai người tiếp tục ăn mừng, Thiện thúc giục:

Thấy hắn và bốme, người phụ nữ này liền đưa tay và niềm nở nói:

Nhìn sang biểu đồ nến các cổ phiếu nằm trong rổ DV30, Thiện thì thào:

Thiện nhìn sơ qua tấm bảng này, thấy lãi suất không khác gì so với trên mạng liền nói:

Nghe vậy, Thiện mim cười và nói:

– Ngân hàng vừa tịch thu chiếc lamborghini của cậu ta rồi.

– Bố mẹ nhanh chóng mặc đồ mới theo con tới ngân hàng nè.

Con còn một món quà siêu to khổng lồ dành tặng cho hai người.

Trong phút chốc, hai mắt của bà Hạnh hoe đỏ và rồi vài giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má nhô cao ấy.

Vì đã nhận được món quà đầu tiên, nên khi nghe Thiện nói còn có món quà thứ 2, hai người vui đến mức lật đật chạy vào bên trong phòng.

– Em quen cậu ta hả?

– Chứng khoán?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập