Chương 2: Nhiệm vụ đầu tiên

Chương 2:

Nhiệm vụ đầu tiên Thiện hơi giật mình quay đầu lại.

Nhìn nó, hắn cười trừ và nói:

Thiện rất muốn phản bác lại.

Nói năm lớp 10 và 11, hắn nghỉ nhiều thì đúng.

Chứ năm 12 này, hắn nghỉ rất ít.

Nghe vậy, hệ thống đáp lại:

– Đúng vậy!

Đây là nhiệm vụ đầu tiên của Ký Chủ.

Nếu không thể hoàn thành nó trước năm 30 tuổi, Ký Chủ lên bàn thờ ngắm gà k:

hỏa thân nhé.

Nói tới đây, hệ thống ngập ngừng sau đó nói tiếp:

Ngay lập tức, cô Linh liền nói:

– Để xem có đúng không?

Giải quyết xong cơn đói, Thiện lên trường sớm để thích nghi với môi trường “cũ”.

Thiện làm bộ mặt mệt mỏi, đáp:

– Em Thiện cầm giấy bút theo tui xuống phòng giám hiệu.

Nói tới đây, não của hắn chọt lóe lên một ý tưởng:

– Làm gì thơ thẩn thế mày?

– Là 10 năm, 10 năm đó.

Trời ơi!

Đó là còn chưa kể họ đã chi ra không dưới 10 tỷ USD mới được như vậy.

Mi muốn ta vừa kiếm 10 tỷ đô vừa sản xuất xe trong vòng 12 năm hả?

– Đang học cấp ba tại trường THPT Nguyễn Huệ.

Không một chút do dự, Thiện nghĩ tới “Nhiệm Vụ”.

Ngay lập tức, từng bước hướng dẫn hiệt lên.

– Khoan đã!

Đi học?

– Việc trước mắt là kiếm tiền, sau đó đủ 18 tuổi sẽ đăng ký tài khoản chứng khoán.

– Tuyệt đối không được.

Ký chủ là người ứng kiếp, nếu Ký Chủ né tránh thì coi như.

– Hay là ta bán thông tin này cho người khác thực hiện thay nhé?

Có được không?

Chưa hoàn toàn tin tưởng những gì hệ thống nói, Thiện liền mở biểu đổ giá của một cổ phiết trên sàn Hose lên.

-Bước1.

Đọc sơ qua một lần, Thiện bật thốt lên:

– Với số vốn nhỏ, mình có thể thử ở thị trường này.

Nghe vậy, Thiện tháo mồ hôi lạnh.

– Từ giờ tới năm 30, ta còn hơn 12 năm nữa.

Nhưng ta biết làm gì để hoàn thành nhiệm vụ này?

– Chỉ cần Ký Chủ kiếm đủ 10 nghìn tỷ VND.

– Vậy mà cô Linh lại chả bao giờ nhìn vào mặt tích cực đó, cứ thấy mình không tham gia hoạt động với lớp lại cho mình hạnh kiểm Khá.

Đúng là oan uổng.

Nhìn năm cuộc gọi nhỡ đến từ cô Linh (gvcn)

Thiện toát mồ hôi hột.

– Cái này phải đợi Ký Chủ nâng cấp hệ thống.

– Nói gì đi?

Sao im lặng?

Không một chút do dự, hắn lao về vị trí của điện thoại và bật màn hình lên.

Không muốn trò chuyện với hệ thống nữa, Thiện bắt đầu đọc lại ký ức của cỗ thân thể này.

Thiện thở dài đáp lại:

Giờ vào lớp, đúng như Thiện đã dự liệu.

Một thân ảnh đây đà, khoác trên mình là một chiếc áosơmi trắng và quần tây đen hồng hộc bước tới vị trí của hắn và nói:

– Hệ thống!

Sao mi không cho ta khả năng biết trước tương lai của thị trường crypto?

– Giá hiện tại là 15.

5, giá cao nhất là 16.

3, kết phiên sẽ là 16.

– Được tồi.

Được rồi!

Ta sẽ cố gắng, miễn là mi không đào hố chôn ta.

Nghe thế, Thiện muốn đổ gục xuống mặt bàn.

Hệ thống lập tức nói to:

– Nhiệm vụ “Đánh tan các cơn bão” Thiện lại “ổ” lên một tiếng, sau đó click chuột vào cây nến của ngày 1 tháng 1.

– Một là việc bán đô thông qua P2P sẽ hơi bất tiện.

Hai là sau khi một lượng tiền lớn về tài khoản, tài khoản ngân hàng còn có khả năng bị khóa lại do ngân hàng nghi ngờ mình rửa tiề hoặc làm ăn phi pháp.

Nhìn khuôn mặt trái xoan vạn người mê kia đang.

nằng nặc sát khí, Thiện chỉ biết thở dài và thực hiện theo lời của cô Linh.

– 10 ngàn tỷ.

Trời ơi!

Nó làm như một vài tỉ không bằng.

– Ngồi đây viết bản kiểm điểm cho tui.

Nếu tái phạm nữa, tui sẽ hạ bật hạnh kiểm của anh xuống Trung Bình.

Chỉnh sang biểu đồ giờ, hắnlại không thể thấy được những cây nến này.

– Tên tuổi giống y xì mình.

Thế nên, dù hệ thống có cho khả năng biết trước tương lai về mảng crypto, Thiện cũng khá l¡ do dự khi tham gia thị trường này.

Nhìn cô Linh rời đi, Thiện thầm mắn trong lòng:

– Mi có biết rằng ở kiếp trước, Vncar tốn bao nhiêu thời gian, công sức và tiền bạc mới có chỗ đứng ở thị trường Đại Việt không hả?

– Khả năng này chỉ có thể áp dụng lên biểu đồ ngày.

Những biểu đồ khác sẽ bị mất tác dụng á Ký Chủ.

Nghe vậy, Hệ thống ân cần giải thích:

– Em biết vì em mà lớp bị mất bao nhiêu điểm rồi không?

– Mi.

Mi để cho ta c.

hết đi còn hơn, cần gì giày vò như vậy!

Nhớ tới kiếp trước, Thiện thì thào:

Vứt điện thoại sang một bên, hắn ngồi dậy xoa xoa cái bụng của mình, sau đó đi xuống nhà bếp nấu bữa trưa.

Từ giờ tới 2h45 chiều còn hơi lâu.

Do đó, Thiện tiếp tục nhìn sang các cổ phiếu khác và ghi chú lại.

Nghe thế, Thiện thở nhẹ và ngẩng đầu lên nhìn cô, đáp:

Dường như nhớ gì đó, hắn liền hỏi:

– Em có biết kiến thức lớp 12 quan trọng như thế nào không?

Sao suốt ngày em nghỉ học thế?

Ở họckỳ1, hắn chỉ nghỉ đúng hai hôm.

Và sang học kỳ 2, đây là buổi đầu tiên hắn nghỉ.

Vậy mà giờ đây, cô Linh đang trút hết mọi nguồn cơn lên người mình.

Thiện càng nghĩ càng cảm thấy ấm ức.

-Dạem bịốm ạ.

– Tuy nhiên khi có từ 10 triệu USD trở lên, oe rằng bản thân sẽ gặp khó khăn khi rút tiền.

– What the hell?

Bắt mình sản xuất xe?

Cảm nhân Ký Chủ đang kêu la thất thanh, hệ thống nở một nụ cười hèn mọn và nói:

Linh hừ một cái rồi nói tiếp:

– Đại Việt, thứ ba ngày 1 tháng 1 năm 2019.

– Thôi!

Chuyện cũng đã lỡ rồi, giờ gọi lại cũng chả giải quyết được chuyện gì.

Tuy nhiên, hắn đã nhìn các cây nến của cổ phiếu này cho tới ngày 1 tháng 6 năm 2019.

Tặc lưỡi một câu, Thiện do dự, không biết bản thân có nên goi lại cho cô hay không?

– Bị ốm?

Một tháng em bị ốm bao nhiêu lần?

– Mặc dù là xe máy, nhưng với một đứa không có cái gì như ta thì có thể hoàn thành nhiệm vụ này trong vòng 12 năm ư?

– Không có gì.

– Nói chung là không được.

Bằng mọi cách, ký chủ phải tự mình thực hiện nhiệm vụ, nếu không thì sẽ bị lôi kiếp đánh cho hình thần câu diệt.

– Ký Chủ bình tĩnh.

Chuyện đâu còn có đó.

Hồi phục tỉnh thần, Thiện bắt đầu ghi bản kiểm điểm và âm thầm lên kế hoạch cho nhiệm vụ:

Nhớ lại “điều thứ ba” mà hệ thống đã nói, Thiện liền hỏi:

– Với lại đâu phải hệ thống muốn Ký Chủ sản xuất xe ô tô.

Nhắc mới nhớ, hôm nay, Thiện phải đi học.

Và hắn đã nghỉ học buổi sáng.

Nghe vậy, hắnim lặng và cúi đầu nhìn xuống mặt bàn.

– 10 ngàn tỷ, khi nào mình có thể kiếm được con số này?

Trời ơi!

– Sao hồi sáng nghỉ học?

– Dạ!

Thiện nhíu mày, nói:

Nghe thế, Thiện chỉ biết thở dài và nói:

Thấy thế, ngọn lửa trong Linh như được tiếp thêm dầu.

Nàng tức giận nói to:

Trong lúc Thiện đang ngồi thơ thẩn ngắm nhìn từng tà áo trắng tung bay, thì thằng Khôi bước tới vỗ vai hắn và nói:

Hệ thống nhí nhảnh đáp:

– Dạ em biết sai rồi ạ.

Em hứa sẽ không tái phạm nữa.

– Đánh tan bão?

– Chỉ cần Ký Chủ nghĩ tới Nhiệm Vụ, nó sẽ hiện ra từng đọt hướng dẫn.

– Ồ!

Làm sao để.

nâng cấp?

Giọng của cô Linh lại vang lên:

– Chưa kể những thứ đó cần phải được nhà nước cấp quyền sản xuất và kinh doanh nữa.

Hiện tại là 11 giờ ngày 1 tháng 1 năm 2019.

– Mặc dù mình không có tham gia hoạt động của lớp, nhưng bản thân lại ít khi lên sổ đầu bài Không có công lao gì nhiều, nhưng cũng không khiến cho lớp ăn giờ B giờ C.

– Thôi bỏ mẹ rồi!

Bước vào phòng giám hiệu, cô Linh lạnh lùng nói:

– Nói như vậy, cổ phiếu này sẽ được đẩy giá lên 16.

3 và kết phiên sẽ 16.

Không để Thiện hỏi, hệ thống liền nói:

– Em có biết bố mẹ của em cực khổ như thế nào không?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập