Chương 24: Hùng Kê Quyền

Chương 24:

Hùng Kê Quyền – Sao.

Sao cô biết?

– Tức nhiên rồi, mình mà lại.

Đợi Khải tung hết bài quyền, Thiện hạ đo ván đối thủ bằng một đòn Thủ Quan Ngân Kiếm Tựa Thanh Long.

– Bớt lo chuyện của tui đi nè.

Thế còn Ngọc thì sao?

Có anh công tử nhà giàu nào theo không?

Thiện thỏ dài và chuyển sang chủ đề khác.

Với thuộc tính “học 1 hiểu 10” thì học võ cũng không ngoại lệ.

Thiện rất nhanh chóng đã thuần thục bài quyền này.

Thấy nàng do dự, Thiện nói luôn:

– Mùi con gái nồng nặc.

Lần sau còn đi không báo trước, tui bỏ đói anh đấy!

– Dạ con xin lỗi con không tham gia được ạ.

Vì là gà chung một mẹ, nên Thiện biết kiểu gì đôi bên cũng ra đòn giống nhau, cho nên hắn quyết định nhường đối thủ tung chiêu trước.

Luyện võ xong thì đi café cùng với nhỏ Ngọc.

Dạo này Ngọc cũng bận học nên lâu lắm hai đứa mới gặp lại.

– Phải!

Nếu mình không tác động thì mọi chuyện sẽ diễn ra như thế.

Đợi hết phiên ATO, Thiện bắt đầu xả hàng theo từng cụm.

– Sắp tới có giải, con tham gia nhé Thiện?

Nghe vậy, Thiện bừng tỉnh và nói:

Thiện ngạc nhiên hỏi:

– Sau khi cậu ra trường, mình sẽ nhận cậu vào làm nên đừng sợ bản thân không biết làm gì.

Vừa thượng tọa chưa được hai giây, cô Linh hừ một cái và nhéo tai hắn, nói:

Theo thỏa thuận, các chiêu thức trí mạng sẽ thay bằng quyền hoặc chưởng để đối thủ còn đỡ.

Chưởng này khá thấp nhắm vào bụng của Thiện, nên hắn đành phải dùng chân phải đá vào cổ tay của đối phương để phá giải chiêu thức này.

Thiện cười cười và nói:

Biết Ngọc không tin mình, Thiện cũng từ chối giải thích:

Ngồi cả ngày, Thiện cũng thoát được 50% hàng.

– Bót suy nghĩ lung tung.

Mình nói vậy cho cậu đỡ tiền trọ.

Cậu không muốn thì thôi.

– Why?

Không phải ai đồn rằng nó tính gom hàng lại rồi đẩy giá lên ư?

Ngọc đáp:

– Chưa.

Mà chúng ta đổi chủ để được không?

Biết Ngọc đang nói bóng nói gió, Thiện bún tay vào vầng trán trắng mịn của nhỏ và nói:

Nghe vậy, Thiện mỉm cười và chầm chậm bước tới.

Nghe vậy, Ngọc im lặng nhìn hắn, hai má đỏ hây hây.

– Thiện Thiện đây nè.

Vừa nhắc tới chữ “Ánh” Thiện sặc nước.

Nhìn ánh mắt tò mò của nhỏ, Thiện đáp:

– Mình cũng chưa biết nữa.

Còn Thiện thì sao?

Ngày hôm sau!

Khải thấy một chảo này đã bị chặn, Khải liền thu tay lại và trong chớp mắt tung ra một quyền về phía ngực Thiện.

Từ trong ánh mắt của nàng, hắn biết nàng đang nghĩ bậy bạ nên bún thêm cái vào vầng trán đó và nói:

Thấy đối phương nhảy lên, Thiện biết rằng đối phương đang tính tung hai chỉ liên tục.

Do đó hắn liền lùi lại né đòn.

Thiện kiểu “?

?

?

– Ăn trước bước không qua.

Đợi em ăn chung cho vui.

Lời hắn vừa dứt, Ngọc lật đật đáp:

– Được rồi!

Thế học đại học này có ai tán tỉnh Thiện chưa?

Vừa thấy hắn, nhỏ vội nói:

Và thế là cả hai cười đùa rôm rả cả quán café.

– Thiện nó đang lời nhân 2 tài khoản rồi đó, không chốt lời cũng phí.

Sư phụ nhìn hắn càng ngày càng thuận mắt.

– Sang năm có môn Thực Tập Doanh Nghiệp, cậu tính thực tập ở đâu chưa?

– Sau này cậu sẽ hiểu thui.

Hehe!

– Mình có đã có dự tính rồi.

– Dạ em xin lỗi cô.

Mà sao cô không ăn trước đi ạ?

– Được nè!

Còn cậu thì sao?

Năm nay cũng full A cộng hết chứ?

– Song Túc Tề Phi Trảo Thượng Xung.

Cô Linh lại hừ một cái và nói:

Khải thấy thế nhưng vẫn quyết định tung cước vì đang đối kháng theo mức diễn.

Nghe vậy, Thiện lắc đầu và đáp:

– Thằng Thiện lại tiếp tục chốt lời kìa?

– Vân như thường thui.

Nghe Thiện hỏi, Ngọc gật đầu hết sức tự tin đáp:

– Có nhiều lắm.

Nhưng tim mình chỉ thuộc về một mình cậu.

– Thiện Thiện.

Đôi bên chào nhau và Bái Tổ Hùng Kê Quyền.

Thấy Thiện ngớ người, Ngọc lay lay tay hắn và hỏi:

– Kiếp trước, mình thực tập trong một công ty bảo hiểm nhân thọ.

Suốt ba tháng tel·esale, bản thân không được một khách nào lên chương trình.

Càng nghĩ càng cảm thấy nhụt chí.

Haizz!

– Ngu!

Nếu tin đồn là đúng thì Thiện ngu lắm mới làm theo tin đồn.

Khải liền thu quyền và trong chớp mắt ngồi xuống tung ra một chưởng khác.

Hai mắt của Ngọc lóe sáng, môi hồng khẽ cười nói:

Dường như nhớ gì đó, Ngọc hỏi:

Nhìn một cước phá khí lao đến, Thiện hừ một cái và lách sang phải.

Dường như ngay khi hắn lách sang phải, một trảo từ dưới đánh lên cằm hắn bắt buộc Thiện phải đưa tay ra chặn lấy.

Thấy không có gì hấp dẫn nữa, Thiện tắt máy và đi luyện võ.

Thiện cười cười đáp:

Ngọc đáp:

– Có!

Nhiều lắm.

Nhưng mình từ chối hết.

Biết bản thân có lỗi nên hắn đành nói:

Hai cước vào khoảng không, nhưng nó đã rút ngắn khoảng cách đến Thiện.

Chớp lấy thời cơ, Khải lại tung ra một chưởng cực mạnh về phía ngực đối thủ.

– Mình cũng không biết nữa.

Thiện thấy thế thì dùng một quyền đánh từ dưới lên vào tay của đối thủ làm một quyền này vểnh lên trời.

– Phải rồi!

Mình có nên đi lại những gì mà kiếp trước đã đi không?

Thiện lắc đầu và đáp:

– Thế cả hai có nói chuyện chưa?

– Mà cậu thích mảng chứng khoán không?

Mình giới thiệu cho?

Thiện nhìn biểu đồ nến tương lai và suy tính.

Thiện cười cười và ngồi vào ghế.

– Sao rồi?

Thi xong hết chưa nè?

– Muốn.

Mình muốn chứ.

Cho đỡ tiền trọ hihi!

Lướt FA, các bài đăng về hắn nhanh chóng nổi lên:

Ông bước tới và nói:

– Hihi!

Cậu cứ đùa.

– Mình cũng vậy.

Cậu nhắm lấy được học bổng toàn phần không nè?

– Phiên hôm nay sẽ không sàn vì có lực cầu vào đỡ giá.

Tuy nhiên.

– Cậu với Ánh sao rồi?

Đoán rằng đối phương sẽ đỡ lấy, nên Khải nhân lúc đối phương chưa kịp tung cước liền thu tay lại và biến chiêu:

Cả đám thấy thế thì hú hét vang trời.

– Sang năm vô trong Sài Gòn, cậu sống chung với mình nhé?

Ngọc lắc lắc đầu và nói:

– À thì ra là tuyển con ở.

Tưởng thế nào.

Hứ!

– Lưỡng Kê Giao Thủ Thí Anh Hùng.

Nghe Ngọc hỏi thế, ký ức ở kiếp trước lại nổi lên.

Thấy Thiện thủ thế không ra đòn, Khải hiểu ý liền tung chiêu trước.

Cô Linh đáp:

Một phút sau!

Nghe vậy, Ngọc cười hì hì và nói:

Thấy hắn, Linh liếc xéo một cái và nói:

– Đói bụng quá!

Vậy mà phải đợi ai đó vô tâm.

Tức thì, Khải lao lên và tung ra một bài loạt quyền hướng về ngực của Thiện.

Nhưng Thiện lập tức lách trái né phải khiến cho các quyền này đánh vào không khí.

– Lâu quá không thấy Ngọc, trông cậu xinh hơn so với trước thì phải.

Khải lập tức chuyển chiêu:

Vậy mà sư phụ lại kêu hắn và một ông nhõi già đầu nhất lên thị phạm cho mọi người.

Trở về nhà, Thiện vừa mới mở cái cửa ra thì thấy cô Linh đã dọn bàn đồ ăn đợi hắn.

Vì mục đích rèn luyện sức khỏe nên hắn không quan tâm lắm đến việc đối kháng.

– Free nhưng cậu phải nấu cơm cho mình ăn đó.

Thiện gật gật đầu và đáp:

– Thiện?

– Mình thi xong hết rồi.

Còn cậu thì sao Thiện?

– Tin đồn mà cũng tin cho được.

Thiện chỉ biết thở dài.

Ngọc hừ một cái và dứ dứ nắm đấm nói:

– Đi choi với gái sướng ha?

Ngọc la chí chóe, ôm trán và đáp:

Biết rằng sau một quyền là song cước liên hoàn, Thiện lập tức lùi ra sau ba bước nhằm thoát khỏi tầm đánh của đối phương.

Thiện cười ha hả đáp:

– Trấn Ải Kim Cương Như Bạch Hổ.

Nghe thế, Ngọc ngẩng đầu lên lộ vẻ bất ngờ nói:

Nghe Thiện khen, hai má của Ngọc đỏ hây hây, môi hồng hé nở:

– Aizza!

Va phải một chàng trai si tình.

Đúng khổ!

Trở về nhà, Thiện lại livestream vui vẻ cùng các chiến hữu.

– Hi!

Trông cậu càng ngày càng manly.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập