Chương 29: Chỉ cần tim em có cô

Chương 29:

Chỉ cần tim em có cô Thiện cũng yêu cô Linh, yêu rất rất nhiều là đằng khác.

Tuy nhiên, chính vì quá yêu nàng, cho nên hắn càng không nỡ khiến người con gái ấy phải đau khổ.

-Ò!

-À!

Hèn gì.

– Ai biết?

– Cô không cần danh phận, cũng không cần gì nhiều, chỉ cần trong tim của em có cô là được.

Lập tức, từng tiếng cười ha hả vang lên.

Nếu chuyện đã lỡ rồi thì hắn cũng đành buông thả để cô không phải thất vọng.

– Nào là bản thân đã kiếm được rất nhiều tiền.

Vừa dứt lời, Linh liền ồ tới và ôm lấy Thiện.

– Cô đợi em được.

– Chúng ta cần thời gian để cân nhắc thật kỹ.

Linh cười hihi.

Đoán rằng đây chính là cô gái trong lòng của Thiện, Linh quay lại liếc hắn một phát và nói:

Biết Thiện chuẩn bị Nam tiến, nàng bước tới và nói:

Nhỏ Mi nghe thế thì nhíu mày.

Cô Linh mỉm cười và đáp:

– Em cảm ơn cô nhé!

Mà quà gì ạ?

Ngày hôm sau!

Thiện chỉ có thể nghĩ như vậy.

Thiện cười cười sau đó đem hành lý về nhà (bố mẹ)

Thiện từ từ nhắm mắt lại theo yêu cầu của cô.

– Mà sao lúc nãy cậu lại không từ chối dứt khoát giống như đã từ chối mình?

Giây lát sau, nhỏ quay lại, lộ ra thần sắc u buồn.

Cả không gian bỗng chốc lặng yên.

– Thiện nó bê đê đấy em à.

– Thời gian sẽ nói lên tất cả.

Nghe vậy, Thiện tỏ vẻ thích thú đáp:

Buổi họp họp lớp vẫn diễn ra ra vui vẻ như mọi khi.

Và thế là cả lớp nhanh chóng đem Thiện ra làm trò đùa.

Người chứ đâu phải Thánh Nhân.

Thiện cũng có phần con của mình.

– Đẹp trai quá cũng khổ, Ngọc nhỉ?

Mĩ càng nghĩ càng cảm thấy rùng mình.

– Nhưng giờ đã khác, vì sao em không chịu tỏ tình?

Khóe môi của Linh khẽ giương lên.

Nàng nhìn Ngọc và trêu đùa nói:

Vừa nói hắn vừa đảo mắt lia lịa nhìn xung quanh cô.

– Nào là mình giỏi như thế nào.

Ngọc cười hí hửng đáp:

– Em xin thể.

Em là trai thẳng 100%.

Không tin thì?

Thiện nhìn hai tay của cô đang đặt ở sau lưng, nghĩ thầm:

– Ngoài kia có khó khăn quá, về đây có cô chờ.

Bộ váy này càng tô điểm thêm cho nước da trắng hồng của cô.

Điều này làm Thiện nhìn không chớp mắt.

Biết Ngọc đang cảm thấy tự ti, Thiện bún vào trán của nhỏ một cái và nói:

Hai cô trò liền đồng thanh nói:

– Thì sao?

Thiện ú ế không biết nên chứng minh gì cho phải.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, hai người mới tách ra.

Linh ngẩng mặt lên nhìn hắn một cách âu yếm, môi đỏ hé nở:

Ngọc liếc nhìn Mĩ tỏ ra địch ý, sau đó đáp:

Nửa tiếng sau, cô Linh khoác trên mình một bộ váy đỏ tươi bước ra.

Thấy vậy, Thiện thở phào nhẹ nhõm, sau đó liếc nhìn Ánh một cái rồi mới kiếm chỗ ngồi.

Không để hắn kịp nói dứt câu, một ngọn tay của Linh đã đặt lên giữa môi của hắn.

Bất giác một cái hất vai làm Thiện bừng tỉnh.

Cảm giác yêu thích trong lòng nhanh chóng vơi bớt đi.

– Cho cậu c:

hết!

– Món quà gì mà bí hiểm thế nhỉ?

– Có phải Thiện đã có tình ý với Mi có đúng không?

Tiếng đồng hồ tít tắt vang lên.

Bị bún, Ngọc ôm đầu la chí chóe đáp:

Trước sát khí tỏa ra từ người của cô Linh, Mĩ thở nhẹ và lùi về chỗ ngồi.

Cô Linh bước tới, nhìn Mĩ và lạnh lùng nói:

– Bạch Nguyệt Quang là bê đê thật ư?

– Hai đứa nói gì mà vui thế?

Chia sẻ cho cô với được không?

Giọng nói ngọt ngào tựa đường mật vang lên:

Vì vậy, Thiện khẽ đưa tay lên vuốt ve mái tóc óng mượt ấy và nói:

Biết chuyện gì xảy ra, Thiện lập tức mở mắt.

Không để Thiện tỉnh giấc, một cảm giác mềm mại đã khóa đặt hai cánh hoa, kéo theo đó là một hương vị mật ngọt nhanh chóng lan tỏa khắp tế bào của hắn.

Không để hắn nói dứt câu, Ngọc đưa tay lên cằm và liếc nhìn Mĩ, nói:

– Hức!

Ai nói mình tự ti.

Có Thiện tự tï thì có.

Cảm thấy bên đây thú vị, mấy đứa con trai liền lập tức lao lên và hỏi:

Nghe vậy, Thiện thì cười cười, còn Ngọc thì bắt đầu thì thầm to nhỏ với cô.

Thấy Thiện im lặng, Ngọc nheo mắt lại và nói:

– Sao nhỏ Mĩ lại thích Thiện?

– Cô?

Cần gì phải như thể?

Đang cà lơ phất phơ thì nhỏ Ngọc hất hất vai hắn và nói:

Thiện nhìn vào gương mặt đang ửng hồng của cô Linh và nói:

– Xinh thì có xinh, nhưng không bằng crushh của mình được.

– Chắc Thiện đẹp trai quá.

Một hương thơm phả vào mũi làm hắn ngất ngây.

– Tóc uốn xoăn nè, gương mặt hình trái tìm nè, môi đỏ da trắng nè, ánh mắt gợi tình nè.

Hèn chi Thiện kết là phải.

Nghe Ngọc thất thố, Thiện cười nhẹ và nhấp một ngụm nước.

– Cô hiểu lý do vì sao ở thời học sinh, em không tỏ tình với cô bé ấy.

– Đợi cô tắm rửa đã rồi mới lấy quà cho em.

Cùng lúc này, Ánh quay sang nhìn lại.

Tức thì, bốn mắt nhìn nhau.

Thiện lắng nghe một xíu thì mới biết bọn họ làm môi giới bất động sản.

Vừa nghe crush của Thiện đang ngồi ở đây, Linh liền nhìn khắp nơi.

Chẳng mấy chốc, nàng va phải một dung nhan tuyệt trần.

– Em có nỗi khổ riêng mà.

Huhu!

Hôm nay là mùng 6 Tết, tuy nhiên Thiện đã chuẩn bị hành lý để ngày mai vào Sài Gòn.

– Cô có một món quà muốn dành tặng em.

Thiện gõ yêu vào trán của cô một cái và nói:

Thiện thở dài đáp:

Nghe câu hỏi chí mạng này, Thiện lắc lắc đầu đáp:

Tuy nhiên không Thiện kịp vùng vẫy, đôi tay thon dài của cô Linh đã vòng ra sau cổ và ghì chặt điầu của hắn lại.

– Thiện nó bê đê đấy em ơi.

Đừng thích nó nữa.

– Em nhắm mắt lại đi.

– Hai ta vẫn chưa phải người yêu đâu nhé.

Ngọc “ồ” lên một tiếng.

– Không phải Ngọc tò mò Ánh là ai ư?

Cậu ta đó!

Lời vừa dứt, Thiện lập tức chống chế:

Thiện thở dài, sau đó cũng vươn tay qua eo và ôm cô thật chặt.

Một mỹ nhân đã chủ động đến như thế, hắn bỏ lỡ thì lại phung phí.

Không bất ngờ cho lắm,hắn tiếp tục trò chuyện với mấy.

thằng bạn.

Sau khi tiệc tùng xong, Thiện quay trở về ngôi nhà của mình để lấy một vài món đồ đã bỏ sót.

Nghe vậy, Thiện á khẩu không biết nói gì cho phải.

– Đẹp!

Đẹp quá.

Nghe vậy, Ngọc tò mò nhìn hắn.

Còn Thiện thì ôm mặt và đáp:

Còn Ngọc thì vẫn đang há hốc mồm nhìn chằm chằm Ánh.

Cô vừa mới đi dạy về nên trên gương mặt yêu kiểu đó vẫn còn vài phần mỏi mệt.

Đang loay hay tìm kiếm thì nghe thấy tiếng mở cửa, Thiện quay lại thì thấy đó là cô Linh.

Cảm giác đê mê này, hắn chưa từng được thử lần nào.

– Món quà này của cô, em nhận.

Nhưng tình cảm.

Thấy thế, khóe môi hồng của Ánh khẽ giương lên.

Linh bước tới và nói:

Thiện liếc nhìn Ánh một cái thì thấy cậu ta đang bắt chuyện với nhỏ bạn.

Ngọc cười hiihi, còn Thiện thì trừng to hai mắt đáp:

Lời vừa dứt, Ngọc liền nhìn theo cái chỉ tay của hắn.

Linh mim cười và nói:

– Phải!

Phải!

Đẹp trai như thế tới giờ vẫn chưa có người yêu, bê đê con bà nó rồi.

Mấy cô cậu năm nay mới họp lớp thì đang liên tục chí chóe về bản thân.

– Không phải.

Lời vừa dứt, nàng lại nhấn gót lên và đặt vào môi hắn một nụ hôn.

Cô Linh bước tới và nói.

– Đừng tự ti về nhan sắc của mình.

Cậu cũng xinh theo hướng khác mà.

– Đừng biến buổi họp lớp hôm nay là nơi tỏ tình của anh chị.

Tất cả giải tán.

Còn không thì tui đi về.

– Chuyện gì vui thế cô?

– Cô biết, cô không xứng với em.

Tiếng xì xào lướt tới.

Thiện lập tức phản bác:

Tuy nhiên, nàng không nhìn lâu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập