Chương 3:
Làm nhân viên phục vụ Cùng lúc này, tiếng còi báo hiệu hết giờ ra chơi vang lên.
Ngọc tiếc nuối đứng dậy và đi về chỗ ngồi của mình.
Một khoảng lặng xuất hiện, không một ai đáp lại lời của ảnh.
Giờ nhìn kỹ lại Ngọc, phải nói Ngọc rất xinh.
Nàng ta sở hữu gương mặt tròn nhỏ nhắn, mắt ngọc óng ánh, làn da thì trắng mịn không tỳ vết.
Không một chút do dự, hắn bước vào bên trong và hỏi mấy chị nhân viên ở đó.
Còn 5 phút nữa là 19 giờ, khách đông nghìn nghịt, hầu như đều ngồi full các bàn.
Mặc dù vậy, nhưng nhóm nhạc vẫn chưa tới, điều này làm cho anh Tùng vừa đi đi lại lại vừa cầm điện thoại liên lạc.
Hít một hơi thật sâu để lấy lại tỉnh thần, từng ngón tay của Thiện bắt đầu gây và di chuyển.
Thấy ánh mắt sáng rực của mọi người, Thiện biết rằng bản thân đã không làm cho họ thất vọng.
Nhìn dáng vẻ hối hả đứng ngồi không yên của anh chủ quán, Thiện bước tới và hỏi:
Thiện giật nảy mình.
– Được đấy!
Xem ra tối hôm nay không làm cho khán giả thất vọng rồi.
Ngọc vừa nói, vừa lật đật đưa tay lên xoa xoa mặt.
Anh Tùng chủ quán nghe vậy, bèng thở dài một cái và nói:
Trong lúc giảng bài, Thiện cũng thường xuyên tăm tia cô bạn này.
Kiếp trước, hắn còn ngu ngơ nên hầu như đối với mọi người tỏ vẻ lạnh nhạt, bình thường trông hắn không khác gì một đứa tự ki cả.
Biết rằng bản thân thất thố, anh điểu chỉnh lại tông giọng và nói:
Đang trong lúc suy nghĩ thất thần thì bất chợt có một cánh tay vỗ vào vai của Thiện.
Ngay sau đó, một giọng nói thánh thót cất lên:
Và cũng đã lâu lắm rồi mới chạm vào dây dàn, cho nên hôm nay đàn lại bản thân khá là run.
– Wow!
Thiện hát hay dữ.
Cầm guitar trên tay, Thiện bùi ngùi.
– Cũng không giấu gì em, hôm nay nhóm nhạc không tới được, em có muốn thay họ trình diễn một vài đoạn nhạc không?
Yên tâm!
Một bài anh trả cho em 200k.
Thiện gật đầu một cái và nói:
– Được chứ.
Cho nên ở kiếp này, hắn quyết định sẽ thay đổi một xíu.
– Tranh thủ tí không ta?
– Trong số các em có ai có năng khiếu hát hò, hay chơi các loại nhạc cụ không?
Quán café này khá sang trọng, nên thu hút rất nhiều lượt khách ghé thăm.
Theo như những gì hắn biết thì cứ vào tối thứ 7 sẽ có một buổi hòa nhạc, thế nên quán đã đông nay càng thêm đông.
Thiện thầm lắc đầu một cái để đánh tan các bánh vẽ mà bản thân đã lên kế hoạch.
Thiện nghe vậy liền lập tức nảy ra một ý tưởng kiếm thêm tiền.
Mỗi cái bĩu môi, mỗi cái cau mày đều tỏ ra nét dịu dàng khiến bao con tim rung động.
Ngẩng đầu nhìn chủ nhân của giọng nói kia, Thiện mới nhận ra đó là Ngọc, cô bạn cùng chọn khối Lý Hóa Sinh giống hắn.
-Ủa Thiện cười gì thế?
Mặt mình dính gì sao?
– Hôm nay nhóm nhạc tới muộn vậy anh?
– Dạ chắc tụi em xin lỗi anh!
Hôm nay tụi em không đến được rồi.
Mong anh thông cảm.
Đầu dây bên kia đáp:
– Còn nói với bố mẹ cắm nhà để lấy tiền cho mình chơi chứng khoán?
Đừng đùa!
Bản thân chỉ là một đứa học sinh chưa tròn 18 tuổi, hỉ mũi còn chưa sạch thì nói ai nghe?
Tỏ vẻ hơi do dự, Thiện bước tới và nói một cách ngập ngừng:
Mặc dù đã lâu lắm rồi bản thân chưa được đi học lại, nhưng với khả năng học 1 hiểu 10, Thiện nhanh chóng nắm vững kiến thức trong từng tiết học.
– Em biết chơi guitar, nhưng sơ sơ thôi ạ.
Hắn được một anh khóa trên dạy đàn guitar trong lúc đi NVQS.
Anh Tùng liền nói:
Sau một lúc trao đổi với chủ quán, Thiện đã được nhận vào làm với mức lương 15k trên giờ và hôm nay sẽ làm luôn.
Đầu dây bên kia trả lời:
Vì chỉ là demo nên hắn chỉ đàn một nửa rồi dừng lại.
Dứt lời, hắn nhích người sang một bên để nhường ghế cho Ngọc.
Ngọc cười hihi, sau đó ngồi xuống bắt đầu lắng nghe những lời mà hắn nói.
– Mới nãy anh gọi điện cho họ rồi, họ nói bận một xíu việc nên có thể tới hơi muộn.
– Có ai nghĩ chỉ từ hơn chục triệu, bản thân có thể trở thành tỉ phú đô la không?
Anh Tùng nói xong, sau đó sai người cầm một cây guitar tới cho Thiện.
Giờ ra chơi cũng đúng vào lúc 15 giờ chiều, phiên giao dịch cổ phiếu của ngày 1 tháng 1 cũng đã đóng.
Thiện liền lấy điện thoại ra và xem giá của các cổ phiếu mà bản thân đã ghi chú lại.
– Nhà mình nghèo, bốmẹ thì đi làm công nhân.
Tự nhủ lòng một câu, Thiện nhanh chóng lấy Tước trà ra cho khách.
Tiếp khách xong, Thiện bước vào thì thấy anh Tùng cùng với các bạn nhân viên khác đang tụ tập với nhau.
– Thiện oi!
– Dạ em đồng ý ạ!
Ngay lập tức từng tiếng reo hò vang lên:
– Từ giờ cho đến lúc mình đậu đại học, họ có tích lũy một khoảng tiền.
Nhưng số tiền này cũng cũng chỉ đủ để lo học phí sinh hoạt hàng tháng của mình trong năm nhất đại học.
Do đó, mình sẽ không đụng vào số tiển này.
Hiện tại, Thiện còn là học sinh, lại chỉ rảnh vào buổi tối, nên chỉ có một công việc phù hợp với hắn.
Đó là làm nhân viên phục vụ quán café.
– Alo!
Gần 19 giờ rồi, sao các em còn chưa tới?
Sau khi trừ tiền mua quần áo mới, hắn vẫn còn dư 3 triệu.
Nhìn số tiền trên tay, hắn cười mim và nghĩ:
Vì vận động khá nhiều, nên trong 2 tháng này Thiện đã cao lên trông thấy.
Hiện tại, hắn đã cao hơn 1m7.
– Tụi em làm vậy là c.
hết anh rồi.
Giờ anh biết nói với khách sao đây?
Cứ ngỡ hôm nay sẽ có một buổi hòa nhạc như mọi lần, tuy nhiên đã hơn 18 giờ nhưng Thiện không thấy một ai tới để set up.
– Không có gì.
– Chỗ này mình chưa hiểu lắm, cậu có thể giảng lại cho mình được không?
– Ù!
Trước hết em đàn một đoạn nhạc cho anh và mọi nghe thử đã.
Thiện vừa nghĩ, vừa cười “hề hề”.
Đúng như những gì Thiện nghĩ, nên hắn không một chút do dự đồng ý chiếc deal này.
Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc đã 2 tháng trôi qua.
Giọng của anh Tùng vang lên:
Sau khi nộp bản kiểm điểm cho cô Linh, Thiện lên lớp và tiếp tục buổi học của mình.
Thiện ậm ừ sau đó tiếp tục việc làm của mình.
Anh Tùng liền hô to:
– Được rồi!
Quay trở lại phục vụ nào.
Hôm nay là tối thứ bảy, khách sẽ đông lắm.
– Không lệch một xíu nào.
Đúng như những gì mà hệ thống cho mình thấy.
Thiện nhìn theo bóng lưng của Ngọc, sau đó thở dài một tiếng.
– Trời ơi!
Hay quá.
Thiện đứng ở một bên nghe tới đây thì cũng đã hiểu mọi chuyện.
Thấy khách mới bước vào, hắn liền bưng nước ra và dẫn khách vào quán.
Hồi phục tỉnh thần, hắn ngẩng đầu lên ngắm nhìn từng thành viên trong lớp, sau đó lộ vẻ đăm chiêu suy nghĩ.
Tiếng đàn “tưng tưng” vang lên bắt đầu tạo thành những giai điệu bắt tai, ngay sau đó là một giọng ca nhẹ nhàng cất lên.
Thấy thế, Thiện lắc đầu và nói:
– Dạ!
– Thế tụi em thật sự không thể tới được sao?
– Trời!
Sao tụi em không nói sớm?
– Hiện tại, mỗi tháng mình sẽ nhận hơn 2 triệu.
Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, từ giờ cho tó tháng 8, mình sẽ nắm hơn 13 triệu.
Tan trường, Thiện leo lên trên con chiến mã vi vu khắp các nẻo đường để kiếm việc làm.
Nghe tới đây, anh Tùng dường như vớ phải vàng, ngay lập tức liền quay sang nhìn Thiện và nói:
Khi tới quán café nổi tiếng nhất ở thị trấn, không để Thiện phải thất vọng, hắn đã nhìn thấy tấm bảng tuyển nhân viên phục vụ.
Theo như những gì Thiện nhớ, thời cấp 3 thì Ngọc vẫn chưa có người yêu.
Thấy hắn nhìn, Ngọc đặt quyển vở đặt xuống bàn và chỉ tay nói:
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập