Chương 30: Tiết lộ cho Ngọc biết

Chương 30:

Tiết lộ cho Ngọc biết Thiện thấy thế thì liền vươn tay ra kéo nàng vào sát người, tay còn lại thì gạt đi những giọt l ấy.

– Cậu tính cho người khác thuê nữa có đúng không?

Vậy thì cậu cho mình cái phòng nào ít tiền nhất là được.

Ngọc cũng đói nên đồng ý.

Thiện mim cười nói:

Trước lời này của nhỏ, Thiện lắc đầu và chỉ tay, đáp:

Tính nói gì đó nhưng thấy cái dáng vẻ cà lơ phất phê của hắn, Ngọc mỉm cười đáp:

Thấy thế, Thiện thở dài và nhìn nhân viên, nói:

Tuy nhiên có gì khó khăn, hắn đều hỏi chị ta.

– Có món gì đắt và ngon nhất đem lên 2 phần cho em nhé chị.

Thiện cười trêu đáp:

Thấy thế, Thiện cười hehe và dọn đồ vào giúp nàng.

Thiện lắc đầu và đáp:

– Chúng ta ăn trưa thôi.

Đoán rằng họ tưởng mình đùa, Thiện nói:

– Kể từ giờ cậu đừng lo tiền ăn, mình khao cậu tất.

Menu vừa được gửi đến, Ngọc liền giật lấy và rà lên rà xuống để tìm món có giá tiền thấp nhất.

Mãi tới khi bước vào thang máy, Ngọc mới từ trong mơ bừng tỉnh.

Đã lấy được số điện thoại của chị Nhã, Thiện bắt đầu nhắn cho chị biết.

– Hức!

Ai nói người ta khóc.

Chỉ là bụi bay vào mắt mà thôi.

Vài hôm sau, Ngọc cũng lên và ở chung với hắn.

-Ok Như!

Dứt lời, nàng liền chọn một phòng ngay bên cạnh phòng của hắn.

– À ừm!

Chị Nhã cũng xinh thật.

Dáng người cao gầy thanh thót, ba vòng đồng hồ cát.

Đi được thêm vài phút, từng tòa cao ốc hiện lên làm Ngọc điến hồn.

Thiện liền cheng ngang, nói:

– Đẹp quá Thiện ha.

Đây là lần đầu tiên mình đến một nơi cao như vậy.

Vài phút trôi qua, Ngọc như ngồi trên đống lửa nên không tài nào thử mấy món tráng miệng ở đây.

– Cậu đừng ngại.

Cứ dùng bữa tự nhiên, mình nói được là được.

Cậu không cần phải suy nghĩ gì cả.

Thiện cười hề hề đáp:

Nghe vậy, Ngọc ngớ người.

Tưởng hắn nói đùa, nàng bật cười đáp:

– Ok!

Thiện khao đó.

Ngọc không suy nghĩ nhiều liền đáp:

Chồng của chị Nhã mới là quản lý thật sự của Thiện trong đọt thực tập này, còn chị Nhã chỉ đóng vai trò là trợ lý.

Nghĩ vậy, cảm xúc trong nàng mới hồi phục lại như thường.

Do đó, Thiện đã hỏi nhỏ bạn:

Nghe thế, Ngọc đánh yêu vào ngực của hắn và đáp:

– Ùi!

Sao giống motip quay về quá khứ trả thù của mấy bộ truyện Trung thế nhỉ?

– Em không đùa đâu ạ.

Đúng như những gì diễn ra ở kiếp trước, hắn đã được nhận.

– Chắc lâu lâu lên thành phố, Thiện muốn chơi trội bữa.

Thức ăn nhanh chóng được đưa lên, cả hai dùng bữa trong vui vẻ.

– Chị Nhã cũng là một mỹ nhân.

Tiếc là đã có chồng.

– Thiện không muốn bất kỳ người con gái nào ở bên cạnh mình phải khóc.

Cậu mà khóc nữa thì sau này đừng ở bên cạnh mình.

Nhìn Thiện tiêu tiền không một cái chớp mắt, lúc này Ngọc mới dần chấp nhận sự thật.

– Thôi!

Cậu đã order rồi.

Mình cũng không thể phí phạm thức ăn.

– Hứ!

Ai nói theo cậu cả đời.

– Ù!

Cho mình xin số điện thoại của quản lý cậu nhé?

Ở quê ít quán ăn, nên hắn muốn khao Ngọc cũng không có chỗ để khao.

Bây giờ lên thành phố, nàng thích ăn ở đâu, hắn cũng chiều tất.

Thiện bật cười và nói:

– Cho cậu chọn phòng đó.

Thiện không muốn như thế.

Hắn muốn lấy lại sự tự tin đã đánh mất, cho nên bắt buộc bản thân phải đi theo đúng lộ trình mà kiếp trước đã đi.

Thiện đáp:

Và rồi vài giọt lệ lăn dài trên đôi gò ấy.

– Còn á Thiện.

Cậu tính làm ư?

Ngoc nghĩ:

– Được chứ!

Nhưng Thiện phải trả lương cao cho Ngọc nhé?

Lên Sài Gòn, Thiện nhanh chóng thuê được một căn chung cư gần trường.

– Hừm!

Tô phở 4 triệu có gì không nhi?

Hay là dẫn Ngọc đi ăn buffet?

Lời vừa dứt, chị phục vũ sững sờ, còn Ngọc thì hoảng hốt.

Thấy hắn không nói, Ngọc lộ vẻ suy nghĩ đáp:

– Hôm nay chúng ta sẽ dùng bữa trên landmark 81.

– Không sao!

Ít tiền này, mình lo được.

– Thiện!

Cậu thuê ngôi nhà này hết bao nhiêu tiền á?

– Công ty bảo hiểm nhân thọ XX.

Càng nghĩ, Thiện càng cay.

– Mình muốn thực tập ở công ty chứng khoán.

Cậu giúp mình được chứ?

Nghe thế, Ngọc đỏ mặt nhìn sang hướng khác.

Rất nhanh chóng, nhỏ Như liền rep:

Tiếng “ting” vang lên, cửa thang máy mở ra.

Cả hai nhanh chóng ngổi vào bàn.

– Chứ cậu nghĩ mình ùa ư?

– À không đáng bao nhiêu.

– Thế sau này, cậu có đồng ý làm việc cho mình không?

– Quán com kìa Thiện?

Sao không vào?

Suốt thời gian thực tập, Thiện không gọi được khách nào.

Cho nên, chị Nhã lấy điều này ra để không trả lương cho hắn.

Trong khi đó theo thỏa thuận giữa đôi bên, chị ta sẽ sợ cấp tiền sim, cước và 500k hàng tháng cho hắn.

Ngọc gật gật cái đầu, không một chút do dự đáp:

Như là bạn học đại học, Thiện từng giúp đỡ nàng rất nhiều trong các môn làm việc nhóm.

Cho nên không lý nào, nàng ta lại không giúp lại hắn.

Tới khi tính tiền, Ngọc mới há hốc mồm khi nghe bữa ăn này hết 20 triệu.

-OKI!

Thấy trời vẫn còn nắng, Thiện quyết định dẫn Ngọc lên tầng 76 uống café.

– Đừng nói là cậu ấy dẫn mình đi ăn ở landmark?

Nghe nàng kêu la thất thanh, Thiện cười cười và đáp:

– Thiện!

Rốt cuộc cậu có bao nhiêu tiền?

Nhưng nhìn đâu cũng giá như trên trời, Ngọc do dự không biết có nên order không?

Thấy thế, Thiện cười cười và nói:

Ngọc vội nói:

Biết Ngọc đang lo sợ, Thiện thở dài và nói:

Thiện không biết suy nghĩ của Ngọc, lúc này hắn nhìn thang máy đang từ từ đi lên và nghĩ:

– Ê Như?

Chỗ của cậu còn nhận.

không?

Nhớ lại bóng dáng của chị Nhã, Thiện xoa xoa cằm đánh giá:

– Thiện!

Cậu điê.

Ngồi trên xe của Thiện hơn 10 phút, đi qua không biết bao nhiêu quán cơm, nhưng vẫn không thấy hắn tấp vào, Ngọc nhíu mày hỏi:

– Cậu!

Cậu!

Thật đáng ghét.

– Thiện tính đi thực tập ở đâu thế?

Thiện bún vào vầng trán trắng mịn ấy và đáp:

– Sao cậu không cho mình biết sớm hơn?

– Vậy mà trước ai khóc bù lu bù loa lên một một hai hai nói “mình chấp nhận đợi.

Cho dù là cả đời này, mình cũng không hối hận”.

Đoán rằng công ty đã mở cửa đi làm lại, nên Thiện quyết định xin thực tập.

– Tất nhiên là được.

– Cậu đã theo mình, thì mình cũng không thể bỏ rơi cậu.

Ngọc nghe vậy thì giật mình nói:

Thiện nghe vậy thì bật cười.

Ngọc lại tưởng hắn đùa, nên cười khúc khích theo.

Vài ngày sau!

– Ngọc muốn làm không?

– Hùm!

Tý cả hai chọn món thấp tiển nhất cũng được.

– Hừ hừ!

May cho chị là mình không giống như bọn main trong mấy bộ truyện đó nhé.

Đọc xong bài báo, Ngọc trừng to hai mắt ra nhìn chằm chằm Thiện, miệng nhỏ ú ếnói:

Nhớlại kiếp trước, Thiện lại nhớ vụ tiền lương của mình.

Mặc dù không đáng là bao, nhưng chị ta vẫn quyết định quyt lương của hắn.

Không cần thiết phải giấu Ngọc nữa, nên hắn đưa cho nàng xem một bài báo.

Ngắm nhìn từng áng mây trôi nổi, Ngọc thích thú nói:

Nghĩ vậy, nàng cũng yên tâm đi đôi phần.

Hồi phục tinh thần, Thiện bắt đầu làm hồ sơ xin việc.

Vừa nghĩ nàng vừa nhớ tới giá tiền trên trời ở đó.

Ngọchỏi:

– Ok!

SĐT của chị Nhã nè.

À mà đừng nói với chị là mình cho cậu sắt của chị ấy nhé.

– Cậu đã nhiệt tình như vậy thì mình cũng không khách sáo.

Xong xuôi tất cả mọi thứ cũng tầm hơn 10 giờ, bụng cả hai đã đói meo.

– Chắc không có ai thuê nữa đâu.

Mình ở phòng kia, mấy phòng còn lại cậu thích phòng nào thì dọn dô ở phòng đó.

Hắn có thể tự mình đến công ty để xin, nhưng như vậy sẽ khác đi so với kiếp trước.

Nhìn ngôi nhà sang trọng, Ngọc mắt chữ A mồm O.

Nghe vậy, nàng lắc đầu và đáp:

– Thiện!

Cậu dẫn mình đi ăn ở landmark thật hả?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập