Chương 4: Lấy lại sự tự tin

Chương 4:

Lấy lại sự tự tin Hoa nói:

Đúng vậy!

Tuần sau là lớp 12a1, là lớp của hắn sẽ trình diễn văn nghệ.

Hít một hơi thật sâu, Thiện cùng.

mấy đứa bước xuống sân trường làm lễ chào cờ.

Hiểu ý của hắn, anh Tùng liền móc trong ví ra một sấp tờ 200k và nói:

Anh Tùng bước tới và vỗ vai hắn, nói:

Linh dở khóc đỏ cười nói:

Hiểu ý của ảnh, Thiện cười cười và nói:

Thiện đảo mắt nhìn quanh một lược, sau đó nở một nụ cười, nói:

Trong khoảnh khắc đó, trái tim của các cô gái bỗng rung động một cách mãnh liệt.

– Em hát đi, cô sẽ nâng hạnh kiểm của em lên.

– Vậy tuần sau em có cần hát nữa không anh?

Bất chợt một bóng hình quen thuộc ập vào mắt của Linh, đó là Thiện.

Nàng thật không ngờ.

rằng ngoài những giờ học căng thẳng thì thằng nhóc này lại làm thêm vào buổi tối.

– Mặc dù em hát rất hay.

Nhưng em làm ở đây 2 tháng thì chắcem cũng thấy rồi, ban nhạc được đổi mới liên tục, ít có sự lặp lại.

– Thằng nhóc này tính làm gì?

Đừng nói là?

Linh cười lạnh, sau đó lấy điện thoại ra và nói:

– Linh!

Linh!

Làm gì thất thần như thế?

Linh thầm đặt một câu hỏi.

Liên ở bên cạnh vừa đưa tay vừa nói.

Không để Thiện nói hết câu, Linh cheng ngang nói:

Nhận lấy tiền, Thiên cười không ngót.

– Hôm nay em hát 6 bài.

Tổng là 1 triệu 2, anh thưởng cho em thêm 200k.

Linh đang tính đứng dậy để gọi Thiện thì chọt thấy thằng nhóc này cầm một cây đàn guitar.

Mục đích đã đạt, nên Thiện không còn phản đối nữa, bèng nói “dạ” sau đó ngồi xuống ghế.

Liên nói:

Khi Thiện cầm guitar bước lên sân khấu, cả bầu không khí đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc lặng im đến nín thở.

– Dạ không sao ạ.

Khi nào cần em thì nói cho em biết.

Mọi người bừng tỉnh, có vài bạn nữ bắt đầu đưa hai tay lên đung đưa theo nhịp điệu của bài hát.

Chỉ mới hai câu cất lên, hình bóng của Thiện trong tâm trí của Linh bỗng dưng nghiêng trời lệch đất.

Linh nghe những lời phản kháng mỏng manh ấy thì hừ lạnh một tiếng.

Nhìn phản ứng của mọi người, sự tự tin của Thiện ngày càng được dâng cao.

– Em cũng đang lo.

Đểem goi nó nói chuyện thử.

– Em hát không được cô ơi.

Sao cô lại chỉ em thế?

Hôm nay là lớp 12a10 trình diễn.

– Thứ bảy nào, cô nhầm em với ai khác tồi ạ.

– Mắt con quỷ này sáng thể?

Chưa gì đã tăm tia trai đẹp rỔI.

Theo cái chỉ tay của Linh, Liên cùng Hoa dõi mắt nhìn theo.

– Trời!

Mày chủ nhiệm lớp 12 mà có đúng không?

Liên thấy thế thì níu lấy tay của Linh và nói:

Tới nước này, Thiện không còn con đường nào khác đành nói:

Thấy bầu không khí này, Thiện hài lòng và bắt đầu gãy đàn.

– Mới chỉ 2 tháng thui, tại sao thằng nhóc lại thay đổi nhiều đến thế?

Linh nhíu mày, tiếp tục nghĩ:

Thiện cố gắng chống chế:

Sau khoảng để ba, giọng hát ngào của hắn vang lên:

Vừa đặt cái mông xuống ghế chưa được bao lâu, tiếng còi báo hiệu giờ chào cờ đã đến.

– Không còn nghi ngờ gì nữa, cô Linh đã thấy hắn trình diễn vào hôm thứ 7.

Tự đặt một câu hỏi, nhưng lại không có câu trả lòi.

– Bản guitar ư?

Mày nghe bao giờ chưa?

– Bộ nhà nó nghèo lắm hả?

– Phù!

Mệt c:

hết đi được.

– Nhà của thằng bé cũng không nghèo đến mức đó.

Như mọi lần, việc này sẽ do thằng Hảo và thằng Khang trình diễn.

Tuy nhiên hôm nay không hiểu cô Linh đã ăn gì vậy mà không cho hai đứa nó hát.

– Nó đi làm sóm thì cũng tốt cho nó sau này.

8ợ là sợ trong kỳ thi THPT sắp tới thôi.

Dứt lời, anh ta đưa 7 tờ 200k cho Thiện.

Tuy nhiên, hắn sẽ không tham dự một cách không không như vậy, vì trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí cả.

– Cô có quay video lại, em còn chối nữa ư?

– Thằng nhóc này làm lâu chưa nhi?

Dạo này nghe mấy thầy cônói rằng thành tích học tập của nó tốt lên trông thấy thì phải?

Vì Thiện ít thể hiện trong môn Ngữ Văn, nên Linh không biết rõ học lực của thằng nhóc tiến triển đến mức nào.

Sau khoảng thời gian im lặng, cả khán đài bỗng chốc nổ tung.

Tình chỉnh đã xong, Thiện ngẩng đầu lên cười nhẹ, tay thì gãy gãy vài cái làm cho khán đài lại lần nữa rơi vào tĩnh lặng.

Giọng ca của Thiện lại tiếp tục vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng này.

– Thếnhưng mà.

– Em đừng có mà giấu nghề.

Vào hôm thứ 7 cô đã xem hết phần trình của em.

Không một chút do dự, hắn ngẩng đầu lên.

Men theo tia hỏa khí, hắn phát hiện đó là ánh mắt nóng bỏng của cô Linh giành cho mình.

2 tiếng sau.

Hôm nay, Linh cùng với hai cô bạn của mình tới quán café Ban Mai để giải tỏa stress sau những tiết dạy mệt mỏi.

Sáng thứ 2, Thiện bước vào lớp tỉnh thần không thể nào rã rời hơn.

Tối hôm qua khách khá đông, nên tới tận gần 11 giờ hắn mới về tới nhà.

Thầm nhíu mày một cái, Thiện gãi gãi đầu tỏ vẻ “không hiểu” sau đó lại tiếp tục cúi đầu ngủ Là chủ nhiệm của Thiện suốt 3 năm, nàng là người rõ hơn ai hết về sự trưởng thành của thằng nhóc.

Linh lắc đầu nói:

Ngủ chưa được bao lâu, bất chọt một đọt hỏa khí chạy dọc sống lưng làm cho Thiên nổi da gà.

Thiện không quan tâm cho bèng gục mặt xuống đất nhắm mắt ngủ.

– Em háthay lắm, khán rất hài lòng về màn trình diễn của em tối nay.

– Chỉ là một tiết mục văn nghệ thôi mà.

Cô để cho bạn Khang với Hảo hát cũng được mà?

Thấy một thằng khá đẹp trai đang bưng bê nước, Hoa vỗ tay cái “bạch” vào tay của Linh và nói:

Sau khoảng 30 phút, chào cờ cũng đã xong, sau đó là tới tiết mục văn nghệ hàng.

tuần của các lớp.

– Cái gì?

Nơi này có anh?

– Chào tất cả mọi người.

Em là Thiện, sau đây em sẽ trình bày ca khúc Nơi Này Có Anh bằng guitar.

– OK!

Khi nào cần thì anh gọi.

– Hai bạn đó đã hát hơn 2 năm nay rồi.

Bây giờ lớp chúng ta cần đổi mới, em là ứng cử viên thích hợp.

– Em là ai từ đâu bước đến nơi đây dịu dàng chân phương.

– Dạ không có gì đầu ạ.

Thiện đứng dậy và nói:

Nghe vậy, Linh lắc đầu và nói:

Bị lay, Linh mới bừng tỉnh và mim cười nói:

– Anh gì ơi, sao đẹp trai thế.

Anh có người yêu chưa.

Nàng đào lại quá khứ, nàng nhớ lại 2 tháng trước còn mắn nó một lượt.

Vậy mà giờ đây, thằng nhóc này đã tạo nên một hình tượng khác hoàn toàn so với những gì bản thân nghĩ.

Điều làm cho Thiện bất ngờ hơn nữa là cô Linh lại chỉ đích danh hắn thực hiện nghĩa vụ này.

Thiện nghe vậy thì xòe xòe tay, mim cười nói:

Tới tiết sinh hoạt lớp, mọi việc diễn ra như thường lệ cho đến khi đến phần trình diễn tiết mục văn nghệ.

Anh Tùng nghe vậy liền nói:

Dứt lên, hắn từ từ ngồi xuống ghế, tình chỉnh vị trí cho thuận tiện nhất.

– Chưa.

Nhưng có vẻ hay đó.

Thiện vừa thở phì phò vừa đưa tay nắm lấy chai nước tu “ừng ực”.

– Là học sinh lớp em đó.

– Em là ai tựa như ánh nắng ban mai ngọt ngào trong sương.

– Không phải nó nghiện game ư?

Linh nghe vậy, gật gù đầu nói:

– Xem thằng nhóc này thể hiện nào.

Ngồi ở trên lầu, ánh mắt của nàng đảo xuống nhìn về phía sân khấu.

Hắn vui lắm, vì sau ngần ấy thời gian đắm chìm trong bóng tối, thì giờ đây nó đã bắt đầu có những tia nắng ban mai loe lói sau những khoe núi cao.

Thấy thế, mấy người khác cũng đưa tay lên.

– 8ao học lớp 12 rồi không chịu ở nhà ôn bài mà lại đi làm thêm thế kia?

Thiện há hốc mồm, còn cả lớp thì ngơ ngơ ngác ngác quay sang nhìn.

hắn.

– Chị Liên thấy thằng nhóc kia không?

– Đợi một xíu đã.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập