Chương 10: Nhân Hoàng Xuất Quan, Diệp Phàm Lần Đầu Tiếp Xúc Con Đường Tu Hành!

Dịch:

Dưa Hấu

Một người bình thường không có tu vi?

Khương Hằng Vũ một lần nữa bước vào Xuân Tiêu Lâu, dưới ánh mắt khinh bỉ của hảo huynh đệ Cổ Hoa, hắn lại ôm lấy một vị tiên tử kiều mị ngồi xuống, sau đó thư thái hưởng thụ sự phục vụ và an bài của nàng.

Khi nhìn tin nhắn trong nhóm chat, Khương Hằng Vũ giờ mới hiểu mình vừa gây ra một sự hiểu lầm to lớn.

Nhưng hắn cũng không để ý lắm, dù sao Group Chat này vừa nhìn đã biết lai lịch không đơn giản.

Được nó mời vào, thành tựu tương lai tuyệt đối không thấp!

Khương Hằng Vũ cũng không phải loại người mắt chó coi thường người khác.

‘Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Hóa ra là ta nhầm lẫn, xin lỗi Diệp Phàm đạo hữu.

Tên thật của ta là Khương Hằng Vũ, Group Chat lại thiết lập danh hiệu ta thành Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia, cũng chẳng biết là tình huống gì nữa…’

‘Đúng rồi, tại sao đạo hữu Diệp Phàm vẫn chỉ là phàm nhân?

Chẳng lẽ ngươi còn nhỏ tuổi?

Hay chưa bắt đầu tu luyện?

‘Diệp Hắc:

Cũng không phải, năm nay ta cũng hơn hai mươi tuổi, theo đuổi con đường tu hành đã lâu nhưng đến nay vẫn chưa nhập đạo.

Vốn định mặt dày cầu xin Nhân Hoàng tiền bối ban cho phương pháp tu luyện, nhưng tiếc là Nhân Hoàng tiền bối dường như lúc nào cũng bận rộn.

‘Nhân Dục Đạo tổ sư gia:

Ngươi không có phương pháp tu luyện?

’ Khương Hằng Vũ hơi ngạc nhiên.

Chẳng lẽ Diệp Phàm đạo hữu này đang sống ở một thời đại mà con đường tu hành bị đoạn tuyệt?

Hắn suy nghĩ một chút, rồi gửi tin nhắn:

‘Nhân Dục Đạo tổ sư gia:

Nếu đạo hữu Diệp Phàm thiếu kinh văn tu luyện, ta ngược lại có thể cung cấp cho ngươi một bộ.

Ta có phương pháp tu luyện mạnh nhất của Luân Hải Bí Cảnh ở đây, Đạo Kinh!

‘Diệp Hắc:

Đạo Kinh là gì?

‘Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Đạo Kinh là kinh văn tu luyện vô thượng do Đạo Đức Thiên Tôn, một trong Cửu Đại Thiên Tôn thời đại Thần Thoại khai sáng.

Trong đó quyển Luân Hải được vinh danh là kinh văn mạnh nhất toàn vũ trụ!

‘Diệp Hắc:

Khẩn cầu Khương đạo hữu truyền đạo!

‘Nhân Dục Đạo tổ sư gia:

Truyền đạo gì đó thì không dám nhận, chẳng qua chỉ là một bộ kinh văn tu luyện mà thôi.

Thành viên trong nhóm chúng ta giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, tương lai nếu ta có việc cần…’

‘Diệp Hắc:

Lên núi đao xuống biển lửa, tuyệt không chối từ!

Thấy vậy, Khương Hằng Vũ khẽ cười.

Hắn phất tay lấy ra một quyển sách cổ, sau đó tìm chức năng gửi lì xì trong nhóm chat, gửi quyển cổ tịch ghi chép Đạo Kinh qua dưới dạng lì xì.

‘Đinh!

‘Ngươi nhận được lì xì riêng từ Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia.

‘Xin hỏi có nhận hay không?

Địa Cầu.

Diệp Phàm có chút kích động nhìn màn hình trước mắt.

Hắn lập tức thầm hô:

"Nhận!

"‘Chúc mừng ngươi nhận được Đạo Kinh (Quyển Luân Hải)

’’

‘Nhân Dục Đạo tổ sư gia:

‘Diệp Phàm đạo hữu chưa từng tiếp xúc qua tu luyện sao?

Ta ở đây còn một số sách vỡ lòng về tu luyện, gửi hết cho ngươi luôn.

Thấy vậy, Diệp Phàm vui mừng khôn xiết, vị đạo hữu Khương Hằng Vũ này quả thực là người tốt.

‘Diệp Hắc:

Đa tạ đạo hữu!

Đại ân không lời nào cảm tạ hết được!

Diệp Phàm nhận hết toàn bộ lì xì Khương Hằng Vũ gửi tới, lập tức đắm chìm trong sự huyền diệu của tu hành.

Con đường tu hành tổng cộng có năm đại bí cảnh:

Luân Hải Bí Cảnh, Đạo Cung Bí Cảnh, Tứ Cực Bí Cảnh, Hóa Long Bí Cảnh, Tiên Đài Bí Cảnh.

Trong đó, Luân Hải Bí Cảnh chia làm:

Khai mở Khổ Hải, tu thành Mệnh Tuyền, bắc cầu Thần Kiều, đến bờ Bỉ Ngạn!

"Khương Hằng Vũ đạo hữu đang ở Tứ Cực Bí Cảnh sao?"

"Còn Nhân Hoàng tiền bối là.

Ngũ đại bí cảnh viên mãn!

Cổ Chi Đại Đế vô thượng!"

"Hít!

"Diệp Phàm hít sâu một hơi trong lòng.

Đại Đế là gì?

Hoành độ hư không!

Một ý niệm có thể phá diệt cả một tinh vực!

Đây đã là Thần rồi!

Thảo nào trước đó Khương Hằng Vũ nói Nhân Hoàng chính là thần minh vô thượng của thời đại Thái Cổ!

Đây chẳng phải là thần minh thì là gì?

Diệp Phàm đắm chìm trong những thông tin tu luyện đến mức không thể kiềm chế.

Một thế giới tu tiên mênh mông đã triệt để mở ra cánh cửa với hắn, giờ khắc này, hắn phảng phất cảm nhận được dòng máu trong người đang sục sôi, đây là nhiệt huyết của hắn.

"Tiên!"

"Ta cũng muốn tu tiên!"

"Ta muốn chứng đạo, ta muốn trường sinh, ta muốn trở thành Đại Đế!"

Diệp Phàm ngửa mặt lên trời thét dài.

Ngay khoảnh khắc này, hắn đã xác định mục tiêu cho chính mình.

Chứng đạo!

Thành Đế!

Trên đỉnh Nhân Hoàng Sơn.

Hai trăm năm vội vã trôi qua.

Trên thực tế, bên trong Hỗn Độn Châu đã trôi qua hai ngàn năm.

Lâm Chiêu kết thúc lần ngộ đạo này, hắn đã hoàn thiện kinh văn tu luyện của bản thân, khai sáng ra Cổ Kinh vô thượng dành riêng cho Hỗn Độn Thể, Hỗn Độn Thiên Kinh!

Đến bước này, chiến lực của Lâm Chiêu đã đạt đến đỉnh phong nhất của thế gian.

Hắn cũng đã đứng vững vàng trong lĩnh vực Thiên Đế, vượt xa những kẻ thành đạo cùng cấp, hơn nữa đối với kế hoạch tương lai cũng đã có nhận thức rõ ràng.

"Ta chủ tu Hỗn Độn Đại Đạo."

"Tương lai phải lấy Hỗn Độn Đại Đạo làm gốc rễ để từng bước tiến hành lột xác."

Lâm Chiêu chậm rãi mở hai mắt.

Hỗn Độn là gì?

Đạo này bao hàm vạn tượng!

Một đạo khái quát thiên địa vạn đạo!

Đại đạo này chứa đựng vô tận chí lý!

Muốn tu thành Hỗn Độn Đại Đạo?

Tuyệt đối không phải chuyện một sớm một chiều có thể làm được!

Nhất định phải tích lũy qua từng kiếp mới thành.

Lâm Chiêu tập trung ý chí, dồn sự chú ý vào Group Chat, nếu nhớ không lầm thì hình như có thành viên mới vào nhóm?

Lâm Chiêu mở nhóm chat ra.

Chỉ thấy tin nhắn trong nhóm đã lên tới 99+.

Ngoài ra còn có thêm chức năng livestream nhóm.

‘Thành viên:

Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia (Tứ Cực Bí Cảnh)

’’"Hả?"

Lâm Chiêu hơi ngạc nhiên.

Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia?

Đây chẳng phải là Hằng Vũ Đại Đế sao?

Không ngờ thành viên mới lại là hắn?

Lâm Chiêu lướt xem lại lịch sử tin nhắn trong nhóm, thu hết toàn bộ cuộc đối thoại giữa Khương Hằng Vũ và Diệp Phàm vào mắt.

Khi thấy Khương Hằng Vũ coi Diệp Phàm là một vị Đại Đế, hắn không khỏi dở khóc dở cười.

Được được được.

Ai bảo Benz Đại Đế không phải là Đại Đế?

Lâm Chiêu trầm ngâm một lát, rồi gửi một tin nhắn vào nhóm:

‘Nhân Hoàng Lâm Chiêu:

Trước đây bế quan ba trăm năm, không thấy tin nhắn của các ngươi, bây giờ mới vừa xuất quan.

‘Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Bái kiến Nhân Hoàng tiền bối!

‘Diệp Hắc:

Bái kiến Nhân Hoàng tiền bối, tiền bối bế quan ba trăm năm?

Nhưng bên ta mới trôi qua một năm thôi.

‘Nhân Hoàng Lâm Chiêu:

Dòng thời gian chúng ta đang ở khác nhau, tốc độ trôi đương nhiên cũng sẽ không giống nhau.

‘Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Đúng vậy, ta ở thời đại sau Thái Cổ, gọi là thời đại Hoang Cổ.

‘Diệp Hắc:

Ý của Nhân Hoàng là.

Ta và các ngươi ở cùng một thế giới?

‘Nhân Hoàng Lâm Chiêu:

Đúng.

Ban đầu Lâm Chiêu còn chưa dám chắc chắn mọi người có ở cùng một thế giới hay không, nhưng sau khi Khương Hằng Vũ vào nhóm và nhận ra hắn, hắn mới khẳng định được suy nghĩ này.

Mấy người trong nhóm đều ở cùng một thế giới, chỉ là khác dòng thời gian mà thôi.

‘Diệp Hắc:

Theo lý thuyết, ở thế giới này ta cũng có hi vọng gặp được Nhân Hoàng sao?

‘Nhân Hoàng Lâm Chiêu:

Có, nhưng với điều kiện tiên quyết là ta còn sống.

‘Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Nhân Hoàng tiền bối dường như sống không chỉ một đời, ở thời đại này của ta cũng có những lời đồn về ngươi.

‘Nhân Hoàng Lâm Chiêu:

Chủ đề này tạm thời chưa vội bàn luận, bây giờ ta muốn đi dạo một vòng quanh các đại sinh mệnh cấm khu ở Bắc Đẩu.

‘Các ngươi có hứng thú không?

'Ta có thể livestream cho các ngươi xem.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập