Chương 87: Ta Không Ăn Thịt Bò...

Dịch:

Dưa Hấu

Nhân Hoàng Sơn.

Dưới Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ.

Ba người Lâm Chiêu, Đạo Đức, Linh Bảo tránh thoát sự dòm ngó của vô số Chí Tôn trong cấm khu, lặng yên không một tiếng động từ Thiên Binh Cổ Tinh trở về nơi này.

"Ục ục.

"Linh thủy trong ấm trà sôi trào.

Lâm Chiêu một bên pha trà, một bên quan sát hình ảnh đang phát sóng trực tiếp.

Hai vị Thiên Tôn Đạo Đức và Linh Bảo đưa mắt nhìn nhau, bọn họ có chút kinh ngạc lên tiếng:

“Tu sĩ Bắc Đẩu trong tương lai lại như thế.

Hai vị Thiên Tôn có chút nghẹn lời, bọn họ thật sự không biết nên hình dung như thế nào.

Cảnh giới Luân Hải, Đạo Cung mà dám tiến đánh Đế mộ!

Cảnh giới Tứ Cực dám xưng Đại Đế cướp đoạt Đế Binh!

Chẳng lẽ tu hành giới tương lai đã luân lạc tới mức tu sĩ Tiên Đài liền có thể xưng vương xưng bá?

Cấm khu đâu rồi?

Cấm khu Chí Tôn đi đâu cả rồi?

Vĩnh Hằng Tinh Vực:

Thái Sơ Cổ Quáng đã bị chúng ta chia cắt sạch sẽ!

“Nhân tâm khó dò.

” Lâm Chiêu lắc đầu, trầm giọng nói:

“Thời gian sẽ khiến thế nhân lãng quên đi uy thế của một đời Đế giả, cũng khiến cho nội tâm của bọn chúng càng thêm tham lam.

Cơ gia trong tương lai.

Chỉ có thể nói là chẳng có mấy kẻ tốt lành, Hư Không Đại Đế có một đám hậu nhân như thế cũng coi như là hưởng phúc.

“Đây cũng là nguyên nhân ta không lập xuống đạo thống.

” Lâm Chiêu nâng chén trà lên.

Có lẽ đối với những người khác mà nói, đạo thống truyền thừa vô cùng trọng yếu.

Nhưng.

đối với Lâm Chiêu mà nói, cái gọi là truyền thừa cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hắn tự nhận tương lai bản thân nhất định có thể thành Tiên, nếu đã như vậy, cớ sao cần người khác truyền thừa?

Không cần thiết.

Nếu quả thật truyền xuống đạo thống, tương lai chỉ chuốc lấy một loạt phiền phức.

Những cực đạo thế lực trong nguyên tác chính là ví dụ điển hình nhất.

Cơ gia?

Một đám bại hoại!

Khương gia?

Cũng chẳng tốt đẹp gì cho lắm!

Dao Trì?

Đạo thống do Tây Hoàng truyền xuống còn tàm tạm, ít nhất ở phương diện phẩm tính cũng không tính là ác liệt.

Nhưng các nàng lại có chút tự mãn, thế mà ý đồ bồi dưỡng một tôn đại viên mãn Thánh Linh, vọng tưởng có thể thanh tẩy ác niệm trong lòng Thánh Linh.

Chỉ có thể nói là suy nghĩ quá nhiều.

Trong nguyên tác, thời kỳ Vô Thủy Đại Đế chứng đạo.

Thế gian từng có một thánh địa ý đồ bồi dưỡng một tôn Thánh Linh, kết quả sau khi tôn Thánh Linh kia xuất thế, chuyện thứ nhất hắn làm chính là quên gốc!

Về sau, Vô Thủy Đại Đế cường thế ra tay, trực tiếp một cái tát diệt sát tôn Thánh Linh kia, đồng thời thuận thế san bằng luôn thánh địa nọ.

Có vết xe đổ như vậy.

Dao Trì lại còn muốn lặp lại?

Vọng tưởng bản thân có thể thanh tẩy ác niệm của Thánh Linh?

Chậc.

Kỳ thực cũng không thể trách các nàng, các nàng chẳng qua chỉ phạm phải sai lầm mà mỗi một người ở Già Thiên đều sẽ mắc phải mà thôi.

Già Thiên tam đại ảo giác:

Ta có thể làm được!

Ta vô địch!

Ta có thể thành Đế!

Gọi tắt là kẻ tự phụ.

Không tự tin?

Vậy ngươi đừng nhận mình là người Già Thiên!

Ngoại trừ những cực đạo thế lực ở Bắc Đẩu kia, hai đại cực đạo thế lực Thái Âm và Thái Dương ở Tử Vi lại càng đặc biệt.

Tính cách bọn họ không phải là ác liệt, mà đơn thuần chỉ là thảm.

Thái Dương Thần Giáo suýt chút nữa bị diệt tuyệt, Thái Âm Thần Giáo thì trực tiếp bị hạ nhân phản phệ.

Cơ hồ không có cực đạo thế lực nào thê thảm hơn bọn họ, nếu như chuyện này truyền đến Bắc Đẩu, để cho những Cổ Hoàng trong cấm khu biết được, e rằng bọn họ sẽ nhịn không được mà đánh tới Tử Vi huyết tẩy một phen.

Dù sao, Hoàng giả không thể nhục.

Trong khung phát sóng trực tiếp.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Hư Không đạo hữu, đám hậu nhân này quả thật nên hảo hảo quản giáo một phen.

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Quá kiêu ngạo.

'Hắc Hoàng:

Gâu!

Còn phách lối hơn cả bổn hoàng.

'Cơ Hư Không:

@Diệp Hắc Ta vừa mới tạm thời mượn huyết mạch tự thân sáng tạo ra một môn pháp quyết dẫn động Hư Không Kính, ngươi thử dùng xem có thể đoạt lại Hư Không Kính hay không.

'Cơ Hư Không:

Bất quá, loại pháp quyết dẫn dắt này đám hậu nhân của ta tất nhiên cũng hiểu, ngươi chỉ e không cách nào chưởng khống Hư Không Kính quá lâu.

'Diệp Hắc:

Được, chưởng khống bao lâu cũng không sao, ta chỉ muốn xem thử sắc mặt bọn chúng sẽ ra sao khi nhìn thấy huyết mạch Cơ gia trên người ta thôi!

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

+1'

'Hắc Hoàng:

+1'

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

+1'

Ầm ầm!

Hai kiện cực đạo Đế Binh va chạm vào nhau, trong khoảnh khắc, cực đạo thần uy chấn nhiếp hoàn vũ.

Cho dù thần linh trong Đế Binh chưa thức tỉnh, vẻn vẹn chỉ tản ra một tia khí thế vẫn đủ sức chấn nhiếp toàn bộ càn khôn, thu hút vô số ánh mắt chú mục.

Oanh!

Sơn hà cộng hưởng, uy thế vô biên phóng thẳng lên trời.

Một tên lão giả Cơ gia phát ra tiếng cười to, hắn chằm chằm nhìn Diệp Phàm cách đó không xa, quát lớn:

“Tiểu tử, dám to gan giả mạo hậu duệ Cơ gia ta, hôm nay liền để ngươi chết không có chỗ chôn!

Có thể chết dưới Đế Binh của Cơ gia ta, đó là phúc khí tám đời nhà ngươi tu được.

Nghe vậy, khóe miệng Diệp Phàm khẽ giật, trong lòng hắn lờ mờ dâng lên một luồng nộ hỏa.

Ong!

Thôn Thiên Ma Cái trong Luân Hải rung động, Diệp Phàm cố nén xúc động muốn lấy Đế Binh ra, ánh mắt lạnh lùng quét qua vài tên lão giả Cơ gia kia, trầm giọng nói:

“Để cho ta chết không có chỗ chôn?

Tốt!

Rất tốt!

Vậy hôm nay liền xem thử rốt cuộc ai chết trước!

Dứt lời, Diệp Phàm bước ra một bước, hắn chủ động tiến đến trước mặt Nhan Như Ngọc.

Ngay sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Diệp Phàm không chút do dự khom người cúi đầu về phía Hư Không Kính.

Hắn đang làm cái gì vậy?

Đại Nguyệt Lượng nhịn không được khẽ giật mình, Cơ Hạo Nguyệt trừng lớn đôi mắt tò mò nhìn sang.

Vài tên lão giả Cơ gia cười lớn một tiếng, bọn chúng còn tưởng rằng Diệp Phàm đang nhận sai, liền mỉa mai:

“Tiểu tử, bây giờ mới biết nhận tội?

Muộn rồi!

Cho dù ngươi có quỳ lạy dập đầu cầu xin tha thứ cũng vô dụng!

Diệp Phàm không thèm để ý đến lời châm chọc của bọn chúng, hắn chỉ yên lặng cúi đầu về phía Hư Không Kính, sau đó dựa theo pháp quyết dẫn dắt huyết mạch mà Cơ Hư Không truyền thụ, âm thầm câu thông với kiện cực đạo Đế Binh này.

“Vãn bối Cơ Phàm hậu duệ của Hư Không Đại Đế.

Hôm nay lấy huyết làm dẫn, lấy linh làm môi giới, cung thỉnh Đế Kính dẹp loạn trừng gian!

” Diệp Phàm hét lớn một tiếng.

Lời này vừa nói ra, toàn trường khiếp sợ, người Cơ gia trong lòng chợt hoảng hốt không tên.

Oanh!

Sau một khắc, Hư Không Kính tỏa ra quang huy rực rỡ, vô tận cực đạo thần uy vào thời khắc này phóng thẳng lên trời.

Chỉ thấy toàn thân Diệp Phàm chợt bộc phát ra một cỗ lực hút vô hình, đó là tiếng gọi của huyết mạch Viêm Hoàng, kêu gọi Đế Kính giáng lâm.

Ong!

Trong chớp mắt, Hư Không Kính trực tiếp thoát ly khỏi người Cơ Hạo Nguyệt, không chút do dự bay thẳng về phía Diệp Phàm, cuối cùng vững vàng lơ lửng trên đỉnh đầu hắn.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người khiếp sợ tột độ, nhóm người Nhan Như Ngọc ngơ ngác nhìn Diệp Phàm.

Hắn.

thật sự là hậu nhân của Hư Không Đại Đế?

“Không thể nào!

” Vài tên lão giả Cơ gia thần sắc hoảng sợ, gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Phàm, chất vấn:

“Tiểu tử, ngươi tột cùng là người phương nào?

“Ta chính là hậu nhân của Hư Không Đại Đế!

” Diệp Phàm hét lớn.

Dứt lời hắn tiến lên một bước, sừng sững giữa thiên khung, đỉnh đầu lơ lửng Thần Kính, mái tóc đen tung bay, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua đám người Cơ gia trước mắt.

Thế này.

xem các ngươi còn lời gì để nói?

Nghe vậy, đám người Cơ gia đưa mắt nhìn nhau, thiếu niên tự xưng là Cơ Phàm trước mắt này lại có thể dùng huyết mạch chi thuật dẫn dắt Hư Không Kính, vậy thân phận người Cơ gia của hắn chắc chắn không thể nghi ngờ.

Nếu đã là người Cơ gia.

“Làm càn, ngươi đã là người Cơ gia, vậy còn không mau chóng tới đây bái kiến Thiếu chủ!

Vừa vặn bên người Thiếu chủ đang thiếu một vị Thần Tướng, xét thấy tu vi của ngươi cũng tạm được, còn không mau qua đây hành lễ?

Thần Đế tương lai của Cơ gia đã tới!

Người Cơ gia còn không mau yết kiến!

Nghe đến đó, Diệp Phàm triệt để trầm mặc, hắn yên lặng nhìn thoáng qua Hư Không Kính trên đỉnh đầu.

Ta không ăn thịt bò.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập