Dịch:
Dưa Hấu
Oanh!
Thanh Đồng Tiên Điện.
Vô tận thần hình hiển hóa bên trong đại điện.
Sát cơ kinh khủng giờ khắc này xông thẳng lên trời.
Uy thế trong đó phảng phất có thể cắn nuốt tất cả, cho dù là nhân vật cấp Thánh Chủ cũng không thể chống đỡ, nếu cứ ngoan cố xông vào…
Cuối cùng chỉ chuốc lấy sự phản phệ của sát ý.
"Ngọa tào!"
Thần sắc Diệp Phàm vặn vẹo.
Cánh tay trái của hắn đã hoàn toàn hóa thành một đám sương máu, cơn đau kịch liệt khiến hắn cơ hồ ngất xỉu, nhưng cuối cùng hắn vẫn cắn răng chịu đựng.
Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên hắn trải qua loại thống khổ này.
"Diệp Phàm.
.."
Khuôn mặt xinh đẹp của Cơ Tử Nguyệt trắng bệch.
Nàng vội vàng nấp sau lưng Diệp Phàm, kéo tay áo hắn, sợ hãi nói:
"Chúng ta mau rời khỏi nơi này đi, Thanh Đồng Tiên Điện chính là phần mộ của Tiên, tuyệt đối không phải nơi chúng ta có thể đặt chân!
"Năm xưa, mỗi lần Thanh Đồng Tiên Điện xuất hiện ở Đông Hoang, đều thu hút sự chú ý của vô số cường giả.
Nhưng chưa từng có ai sống sót bước ra từ Thanh Đồng Tiên Điện, cho dù là một đời Thánh Chủ, tuyệt đỉnh Đại Năng, thậm chí là hóa thạch sống đã tồn tại mấy ngàn năm, một khi bước vào Tiên Điện, cuối cùng đều chỉ có một con đường chết.
Nghe vậy, thần sắc Diệp Phàm có chút dữ tợn.
Đi?
Tại sao phải đi?
Nơi này chính là nhà của hắn a!
Diệp Phàm âm thầm thôi động Thôn Thiên Ma Cái trong Khổ Hải.
Tỷ tỷ!
Là ta đây!
Ta là Phàm tử!
Ông!
Thôn Thiên Ma Cái khẽ rung động, một cỗ khí tức vô hình chợt khuếch tán ra toàn bộ Thanh Đồng Tiên Điện.
Sau một khắc.
Sát cơ bên trong Tiên Điện dần dần lắng xuống.
Vô thượng pháp tắc vốn đang rục rịch cũng vào lúc này trở nên yên tĩnh.
"Phù.
Trong lòng Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn vội vàng lấy thần tuyền mang từ Hoang Cổ Cấm Địa ra để khôi phục thương thế, tránh lát nữa lại xảy ra nguy cơ gì.
Tuy nói Thanh Đồng Tiên Điện là nhà hắn.
Nhưng… Nữ Đế tỷ tỷ bây giờ vẫn đang ngủ, chưa chắc đã rảnh rỗi quan tâm đến hắn.
"Hả?"
Cơ Tử Nguyệt thò đầu ra từ sau lưng Diệp Phàm, nàng thấy sát cơ trong Tiên Điện dần lắng xuống, đáy mắt hiện lên vẻ mừng rỡ như vừa thoát chết.
"Không sao rồi?"
"Sẽ không có chuyện gì chứ.
"Diệp Phàm vừa định mở miệng nói chuyện.
Nhưng mà, đúng lúc này.
Toàn bộ Thanh Đồng Tiên Điện đột nhiên rung chuyển, vô thượng pháp tắc và thần hình trong điện giờ khắc này điên cuồng run rẩy, chúng không ngừng dung hợp lại với nhau, cuối cùng tạo thành từng đạo thân ảnh không rõ khuôn mặt.
Bá!
Từng đạo thân ảnh kia nhìn chằm chằm vào Diệp Phàm.
Ghép đôi thành công.
Chào mừng đến với Thanh Đồng Tiên Điện!
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
Cơ Tử Nguyệt mờ mịt nhìn quanh.
Diệp Phàm cũng có chút khó hiểu.
Đúng lúc này, một thân ảnh từ sâu trong đại điện bước ra.
Thân hình hắn mảnh khảnh, không nhìn rõ dung mạo cụ thể, cũng không thể phân biệt được giới tính, toàn thân tản ra khí thế Luân Hải Bí Cảnh, nhìn qua không khác gì Diệp Phàm.
"Đây là.
"Vượt ải sao?"
Trong lòng Diệp Phàm đại khái đã hiểu rõ, đây chính là khảo nghiệm mà Nữ Đế tỷ tỷ bày ra cho hắn.
Sau một khắc, đạo thân ảnh mảnh khảnh kia trong nháy mắt lao tới, tốc độ của hắn nhanh đến cực hạn, cơ hồ chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt Diệp Phàm.
Lập tức tung ra một chưởng.
Cự lực kinh khủng trực tiếp đánh bay hắn ra ngoài.
Trong lòng Diệp Phàm hoảng hốt.
Cũng may Thánh Thể của hắn đặc biệt lỳ đòn, đòn này cũng không gây ra tổn thương gì quá lớn cho hắn.
Cơ Tử Nguyệt mờ mịt đứng bên cạnh.
Đạo thân ảnh mảnh khảnh kia tựa hồ không thèm để ý đến nàng.
"Tới đây, chiến!"
Diệp Phàm gầm nhẹ một tiếng.
Hắn tay không tấc sắt lao vào chém giết với đạo thân ảnh trước mắt, chỉ trong chốc lát đã đánh nổ đối phương.
"Chỉ có thế thôi sao?"
Trong lòng Diệp Phàm có chút khinh thường.
Nhưng mà, sau một khắc, lại có một thân ảnh từ sâu trong Tiên Điện bước ra.
Thân hình hắn vẫn mảnh khảnh như trước, không nhìn rõ khuôn mặt, càng không phân biệt được nam nữ, toàn thân được bao phủ bởi một tầng sương mù xám mờ ảo, nhìn qua vô cùng thần bí.
"Bá!
"Đạo thân ảnh này bước ra một bước, hắn nhẹ nhàng nâng bàn tay trắng nõn lên, nhất niệm hoa khai, quân lâm thiên hạ, ngàn vạn đóa hoa tiên nở rộ, kiếm quang chói lọi trong nháy mắt muốn bao trùm lấy Diệp Phàm.
"A!
"Bên tai đột nhiên vang lên một tiếng kinh hô.
Diệp Phàm nhìn lại, chỉ thấy một đạo tiên quang đang lao nhanh về phía Cơ Tử Nguyệt, sát cơ kinh khủng giờ khắc này không chút che giấu phóng ra, lập tức muốn nuốt chửng nàng.
Thấy vậy, trong lòng Diệp Phàm giận dữ.
Cút đi!
Đây là khảo nghiệm Nữ Đế tỷ tỷ dành cho hắn!
Ai cũng không được nhúng tay vào!
Diệp Phàm trong nháy mắt hóa thành một đạo hồng quang lao tới bên cạnh Cơ Tử Nguyệt, sau đó đánh ra một đạo thần lực đưa nàng đến một nơi tương đối an toàn.
"Phập!
"Sau một khắc, Diệp Phàm trực tiếp bị tiên quang hoàn toàn nuốt chửng.
"Diệp Phàm!"
Cơ Tử Nguyệt ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt.
Nàng trơ mắt nhìn Diệp Phàm vì bảo vệ mình khỏi nguy hiểm, cuối cùng bản thân lại bị tiên quang nuốt chửng, rơi vào nguy cơ.
Giờ khắc này, nội tâm thiếu nữ khẽ run lên, thân thể mềm mại của nàng nhẹ nhàng run rẩy, đôi mắt linh động không kìm được rơi lệ, hàm răng cắn chặt môi đỏ, trái tim như bị bóp nghẹt.
Cơ Hạo Nguyệt:
"Hoàng mao!
Có hoàng mao!"
"Ca.
"Hắn không giống những người khác.
"Cơ Hạo Nguyệt đã nói như vậy.
Trong phòng trực tiếp, rất nhiều thành viên không nhịn được lên tiếng trêu chọc.
'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:
Chậc, tên tiểu tử Diệp Phàm này có chút giống ta, ngày thường ta thích nhất là thương hoa tiếc ngọc.
'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:
Ngươi có thể truyền cho hắn một môn bí thuật của Nhân Dục Đạo.
'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:
Nhân Dục Đạo là đạo thống do Hằng Vũ đạo hữu truyền lại trong tương lai sao?
Không phải chứ, Nhân Dục Đạo nghe tên đã biết không phải thứ tốt lành gì, chắc chắn không phải đạo thống do ta truyền lại, ta đoán hẳn là do bằng hữu Cổ Hoa của ta sáng lập.
Cổ Hoa?
'Ở Trung Châu có một hoàng triều tên là Cổ Hoa, nghe nói có quan hệ không cạn với Khương gia, chẳng lẽ là do bằng hữu của Hằng Vũ đạo hữu sáng lập?
Hoàng triều?
Đây là thế lực Cực Đạo sao?
Đúng vậy.
Vậy chắc chắn không phải do bằng hữu của ta sáng lập rồi.
Cái này gọi là gì?
Cái này gọi là vừa sợ huynh đệ sống khổ, lại sợ huynh đệ lái Land Rover!
Diệp Phàm bị một trận tiên quang nuốt chửng, trong tuyệt cảnh, hắn diễn hóa ra cấm kỵ bí thuật mà Nhân Hoàng từng ban tặng, Hỗn Nguyên Quyền!
Trong chớp mắt, quyền quang chói lọi bộc phát ra một trận quang huy, Diệp Phàm thành công xé rách một lỗ hổng nhỏ từ trong vô tận tiên quang, lập tức nhanh chóng thoát khỏi nguy cơ.
"Giết!"
Diệp Phàm gầm nhẹ một tiếng, hắn lao về phía thân ảnh phía trước.
Quyền quang xuyên qua tầng tầng sương mù xám.
Diệp Phàm phí chín trâu hai hổ mới thành công đánh nổ đạo thân ảnh này, nhưng bản thân hắn cũng bị thương không nhẹ.
Ngay lúc hắn tưởng rằng thử thách đến đây là kết thúc.
Lại có một thân ảnh từ sâu trong Tiên Điện bước ra, đạo thân ảnh kia vẫn mảnh khảnh như trước, dung mạo mờ ảo, không nhìn ra giới tính cụ thể, toàn thân đều bị một tầng sương mù xám mờ ảo bao phủ.
Trên đỉnh đầu hắn lơ lửng một cái hắc động, tản ra thần uy vô tận, nhìn qua vô cùng thần bí khó lường.
Thấy vậy, sắc mặt Diệp Phàm trầm xuống.
Hắn bị từng đạo thân ảnh này làm cho có chút phiền phức, lập tức phẫn nộ quát:
"Từ đâu chui ra cái tên quái dị không dám lộ mặt này?
Có bản lĩnh thì hiện chân thân ra đánh với ta một trận!
"Diệp Phàm hắn cũng có tỳ khí đấy!
Lời vừa nói ra, đạo thân ảnh kia không khỏi hơi khựng lại.
Đại Đạo Bảo Bình trên đỉnh đầu nàng tựa như một cái hắc động, tản ra uy thế khó có thể hình dung.
Hiện chân thân?
Nữ Đế:
Ngươi chắc chứ?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập