Chương 19: kẻ mạnh đụng độ.

11 giờ 50 phút đêm, tức là chỉ cách thời điểm lệnh giới nghiêm chính thức chạm đến giới hạn của nó.

Thông tin về rương binh khí được xác định tại tòa D, tầng 13 nhanh chóng lan truyền đi như vũ bão.

Một số kẻ tham lam nhanh chóng tìm cách tụ họp tại tầng 13, bên dưới tòa D ngay lúc ấy, hơn chục người mặc đồ đen, trên mặt đeo thêm mặt nạ bước lên trên thông qua cầu thang chính.

Một số có vẻ như quen thuộc hơn với nơi này thì lựa chọn đi thang khẩn cấp để tiện cho việc bố trí bẫy rập và đường thoát thân.

Hai cánh cửa phòng 1208 và 1209 vẫn im lìm nằm đó, bên ngoài là hàng tá người.

Có oán linh sư, thuật sĩ.

Đa số là người thuộc vào liên minh.

Bên trong ấy, nhóm người của Ngọc và Hải đang đứng ra giải thích về tình hình.

Một kẻ lạ mặt đeo mặt nạ gấu trúc lên tiếng, giọng nói bị bóp méo đi.

– Các ngươi là đám thông báo tin đi toàn khu vực sao?

Có dám chắc trong này là thứ kia?

Một kẻ khác tiếp lời, thân hình gã là nam nhưng giọng nói phát ra lại yểu điệu, thành thục như mỹ phụ.

– Các ngươi làm sao cam đoan rằng bên trong đó là binh khí, lẽ nào mấy tên nhãi nhép các ngươi định chơi kế điệu hổ ly sơn sao?

Giọng nói vừa dứt, cả hành lang chìm vào im lặng.

Có mấy kẻ bắt đầu tỏa ra áp bức nghẹt thở.

Một tên đứng sát vách cửa căn phòng Vũ Thiên đang đứng, trên người hắn oán linh lực tỏa ra làm không khí bị đặc quánh lại.

Có kẻ khác lại khiến mặt kính trong hành lang trực tiếp bị che lấp bởi một màn sương mù.

Chưa dừng lại ở đó, Vũ Thiên đột ngột cảm thấy khó thở, ánh mắt mờ đi trông thấy.

"Đây là sao thế này?

Năng lực quái quỷ gì thế?"

Bên ngoài, một tên nam tử bước lên, thân hình hắn dẻo dai, săn chắc.

– Phạm mỗ làm người chính trực, tin tưởng các vị ở đây đều biết đến danh tiếng.

Xin mạn phép dẫn đầu chư vị thám thính trước.

Gã chắp tay, tự giới thiệu là Phạm Kim, cái tên này vừa có họ giống Tuấn mà vừa sắc bén cứng cỏi.

Đám người ồ lên một tiếng, Ngọc bất giác tái mặt.

Cái tên này không chỉ không làm hắn cảm thấy quen thuộc, mà còn khiến hắn rụt rè mấy phần.

– Là Phạm Kim, nghe nói hắn sở hữu một loại oán kỹ có thể tạo ra phân thân.

– Cái gì cơ?

Phân thân á, chúng hoạt động như thế nào?

– Hắn có thể tạo ra tối đa là 3 phân thân, mỗi phân thân có thực lực bằng một nửa bản thể gốc.

Chưa dừng ở đó, mỗi khi ăn đòn chí mạng, Phạm Kim có thể sử dụng oán thân dịch chuyển để đỡ cho mình một mạng.

– Thật sao?

– Bá như vậy?

Tiếng nói lào xào trong đám đông, hết thảy năng lực của Kim được hé lộ.

Có người gật gù tán thưởng, có kẻ sợ hãi kêu than và cũng có kẻ coi thường.

– Chỉ là phân thân mà thôi, mấy tên yếu kém như các ngươi cũng sợ hãi?

Bỗng nhiên từ đâu ra, một nam tử vai hùng sức rộng bước đến, đám đông ngay lập tức rẽ ra hai phía nhường đường cho hắn.

– Phạm Kim lâu rồi không gặp.

Gã nam tử tên Trưởng Huyền Mang, là một kẻ oán linh sư có năng lực tương đối đặc thù.

Cụ thể, oán lực của gã có thể hút các vật bằng sắt, đồng và kẽm trong bán kính 5 mét xung quanh cơ thể lại với nhau, giúp hắn tạo hình và kiểm soát kim loại một cách trơn tru.

Điều này không chỉ cho phép họ Trưởng phòng thủ hiệu quả mà còn tăng cường khả năng tạo đột biến.

– Oán lực tam kim sao?

Tên nhà ngươi vậy mà cũng dám lên tiếng ở chỗ này.

Cả đám người dừng chân, mắt đảo về nơi phát ra tiếng động.

Cả Trưởng Huyền Mang và Phạm Kim cũng kiêng dè nghe ngóng.

– Đ-đó chẳng lẽ là tên tới từ tòa A kia?"

Tòa A?"

Vũ Thiên thầm nghĩ.

– Khả năng là hắn, là Tưởng Lục.

– Cái gì?

Không phải hắn đã chết trong trận tranh giành phòng địa với Hà Quảng sao?

– Các ngươi nói bậy, hắn ở trước mặt các ngươi còn gì nữa.

Đứng cách đó không xa, bọn người Ngọc, Hải chấn động, cả người run lên vì sợ.

– Thuật sĩ.

cuối cùng cũng ra mặt rồi!

Bước tới chỗ Phạm Kim và Trưởng Huyền Mang, Tưởng Lục cười nhe răng, một vết thẹo dài trên má hắn khiến khí chất ngang tàng được phát huy tới cực điểm.

Bên cằm phải, hắn có vết máu mới chảy, nó dài chừng hai cen ti mét.

Một vài tên không dám nhìn thẳng, một đám nhỏ khác chỉ dám giao tiếp bằng ánh mắt chứ không mở miệng.

– Các ngươi thấy sao?

Nhường lại cho ta cái rương này, ta cho các ngươi mỗi người một món.

Tưởng Lục cười nhưng nụ cười ấy không chạm đến mắt gã.

Đó là cái nhìn cảnh cáo xen lẫn thương hại của kẻ ngồi trên, chuyên cưỡi đầu cưỡi cổ kẻ khác.

Phạm Kim im lặng trong khi Trưởng Huyền Mang cười dữ tợn.

– Có gan thì lấy, còn không thì cút cho đỡ bẩn mắt ta.

Tên thất bại!

Tưởng Lục nghe thấy lập tức lên cơn cuồng sát, thịnh nộ như ngọn lửa thiêu đốt toàn bộ hành lang.

– Nóng quá.

– Quá nóng.

– Cmn ta không muốn chết.

Khác với oán linh sư, thuật sĩ chỉ có thể sử dụng vật chứa hoặc vũ khí chuyên dụng để kích hoạt thuộc tính của bản thân.

Thông thường nếu các oán linh sư phải sử dụng đến đan điền là nơi vận chuyển oán lực, ấn thuật là nơi oán lực chạm đến và thăng hoa thì thuật sĩ chỉ cần niệm chú bằng miệng kết hợp với tưởng tượng bằng não là có thể thi triển được linh lực.

Tay phải Tưởng Lục nắm chặt lấy một ngọc bội màu máu, nó cuộn tròn và xoán lại khi gã lẩm bẩm một câu thần chú.

– Hỏa linh lực – Nhiệt thăng.

Ngay tức khắc ánh đỏ của viên ngọc bội sáng lên, những chùm tia mang theo nhiệt lượng lên đến hàng trăm độ phát ra trong nháy mắt.

Mấy tên đứng sát Tưởng Lục đều bị nướng chín, quần áo chúng bị đốt thành tro bụi, khí độc được giải phóng.

Chưa đến mười giây, không khí xung quanh đã khô nghẹt lại, Vũ Thiên dù cách một cánh cửa cũng cảm thấy cái nóng rát mà linh lực của Tưởng Lục đem đến.

Hắn vô thức che miệng, chạy nhanh ra mở cửa sổ để không khí được thanh lọc.

"Nhanh.

"Hắn thúc giục tối đa các cơ quan trong cơ thể để chống lại lượng khí CO2 đang liên tục tăng cao.

Bên ngoài, Tưởng Lục đứng uy nghiêm giữa đống người đang gục ngã, chết dần trong lửa.

Trước mặt hắn, hai vùng tròn sáng lấp lánh được dựng lên.

Đó là hai vòng oán lực đang bao bọc lấy Phạm Kim và Trưởng Huyền Mang.

Bên sau lưng cả hai, một bức tường phẳng lì và trong suốt màu xanh lam được dựng lên.

Hàng tá các oán linh sư đứng đằng sau.

Trong đám người có một vài kẻ vẫn còn nguyên vẹn, có kẻ thì bị thương ở khắp người, chân tay bỏng nặng, có kẻ thì chỉ bị cháy xém một chút ở vạt áo.

Hải và Ngọc cùng một mỹ phụ khác đứng trong đám ngươi loay hoay dập lửa.

Hải gằn giọng.

– Thuật sĩ kinh khủng như thế, oán linh sư làm sao đánh lại cho nổi.

Ngọc lắc đầu, ánh nhìn nghiền ngẫm.

– Có điểm yếu.

Cả hai người kia quay lại, trên mặt nổi đầy vẻ chờ mong và cầu xin.

– Khoan cái đã, các người nhìn ta như vậy không được.

Ngọc thở dài, nói nhỏ.

– Thực ra, thuật sĩ không mạnh như các ngươi tưởng, đa số có sát thương cao là nhờ khả năng chuyển đổi linh lực thuộc tính ở mức gần như hoàn toàn, khác với oán linh sư.

Tuy nhiên, họ bắt buộc phải dùng tới vật chứa để đảm bảo đầu ra linh lực ở mức cao nhất.

Nói xong Ngọc chỉ tay về miếng ngọc bội mà Tưởng Lục đang nắm trong tay.

Hải và mỹ phụ nhìn theo, xuyên qua hai tầng lớp chắn bảo vệ của oán lực.

– Là nó!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập