Hai bóng người chạy nhanh như thiểm điện, lướt đi trên cầu thang.
Một trong hai người đang có vẻ mặt vô cùng lo lắng.
Nàng chính là Nhi, lúc này đây cả nàng và Long đều đang tức tốc quay trở lại tụ họp cùng Tuấn và Vũ Thiên.
– Còn bao lâu nữa vậy?
Long đứng lại thở phì phò, ánh mắt lúc nhắm lúc mở.
– Còn 2 tầng.
Giọng nói vừa dứt, tiếng ầm vang lên ngay trên đầu hai người, tử khí bốc lên nồng nặc, từ bên trên, khí tức hai luồng oán lực va chạm tràn xuống như sóng cuộn trào dâng.
– Mau!
Tầng 13.
Hiện tại đã 12 giờ đúng.
Số lượng người tăng lên rõ rệt, Cảnh Minh được cứu sống, hắn bị ném vào góc trong căn phòng 1203 để chữa thương.
Bên ngoài có ba bốn tên oán linh sư mặc đồ đen trên ngực thêu hình quyển trục màu vàng đứng canh trừng.
– Đen quá, ta không kết liễu hắn kịp.
Hùng ngồi cạnh Vũ Thiên, cả hai tụ họp tạm thời cùng Huy và Trưởng Huyền Mang.
– Mà anh Tuấn đi đâu rồi?
Vũ Thiên mắt xám xịt, mấp máy kể lại đầu đuôi sự việc.
Về cơ bản thì từ sau lần gặp nhau lúc cả hai trốn sau cửa thoát hiểm ra thì cả Tuấn và Vũ Thiên đã tách nhau ra rồi, trong khi Vũ Thiên lẩn trốn dưới tầng 13 thì Tuấn đã cùng với Thủy và Lạc đuổi nhau lên đến tận tầng bao nhiêu đó rồi.
Cụ thể mà nói, Vũ Thiên không rõ chuyện xảy ra sau đó với Tuấn nhưng hắn hiểu Tuấn.
Gã có lẽ đã nắm bắt thời cơ mà xông thẳng lên tầng 20 để tìm cách trú ẩn rồi.
– Mong anh ấy an toàn.
Hùng nhẹ giọng, ánh mắt co lại vì tức giận.
Vũ Thiên gật gù.
– Cậu ta sẽ ổn.
mà này, tôi có chuyện muốn hỏi.
Hùng xoay sang, ánh mắt dè chừng.
– Lại là gì nữa?
– Ban nãy tôi có chạm trán một tên oán linh sư có thể bắn ra quang thuộc tính mà không cô đọng quang linh lực.
chuyện này là sao?
Hùng nghe vậy thì bất ngờ, hắn trầm mặc một hồi.
Bỗng nhiên giọng của Mang vang lên từ đằng sau, không ngại mà giải thích.
– Tôi biết hắn ta.
Mang dừng một chút, quan sát Vũ Thiên.
– Hắn gọi Lạc, là một trong những thành viên của oán minh.
Tên đó thực ra sở hữu một loại đồng tử kì dị có thể giúp hắn chuyển hóa oán lực thành thuộc tính thực sự.
Vũ Thiên sững người.
– Thế nào là thuộc tính thực sự?
Hùng cũng vểnh tai lên nghe ngóng.
– Cái gọi là thuộc tính thực sự chính là chỉ loại thuộc tính đơn thuần không xuất hiện và được kích hoạt thông qua oán lực hay linh lực.
Nó chính xác là ánh sáng từ đèn điện hay ánh sáng từ mặt trời.
Lạc có thể nén những hạt phân tử ánh sáng trong một mức nhất định, khi điều nãy diễn ra, các phân tử ánh sáng di chuyển với vận tốc và gia tốc nhanh hơn dẫn đến mức sát thương và tốc độ đầu ra cực nguy hiểm của chúng.
Tuy nhiên.
Vũ Thiên ngoái nhìn.
– Đòn đó không hoàn toàn hoàn hảo như trên lý thuyết.
Lạc theo như người trong oán minh có nói, gã không thể sử dụng chiêu thức ấy quá nhiều lần vì tỉ lệ quy đổi là vô cùng lớn.
hình như là một phần chín hay sao ấy.
Hùng giật mình, vội vàng hỏi.
– Ý ngươi là với chín phần oán lực hắn chỉ có thể tích tụ được một phần quang năng?
Vũ Thiên tiếp lời.
– Con mắt của hắn gọi là gì?
Bị hỏi dồn dập, một kẻ kiêu ngạo và hiếu chiến như Mang lần đầu cảm thấy đau đầu, bản năng mách bảo hắn phải ngay lập tức tránh xa hai cái tên tò mò này.
– Ừm, bình tĩnh.
Để ta nhớ lại xem nào.
đúng rồi mắt của hắn gọi là
"Nghiệp quang ma nhãn"
Rầm!
Đột ngột, cánh cửa thoát hiểm bị hất văng ra khỏi bản lề, vụn đá bay tứ tung, kèm theo đó là mùi máu sộc thẳng vào mũi mỗi người.
Không khí tràn ngập bụi mịn, mùi máu hăng nồng như một con dao sắc nhọn kề lấy cổ của tất cả những oán linh sư cùng thuật sĩ có mặt tại nơi này.
Đều đặn, tiếng bước chân vang vọng nơi âm u.
Bịch.
bịch.
Xì.
xì
Theo sau là tiếng kéo một vật nặng lê lết trên mặt sàn.
Tiếng bước chân dừng lại, mọi người đều nhin sang.
– Đó là?
Ực.
Lần lượt từ trái sang phải, bảy bóng người xuất hiện trong tầm mắt, Hùng lập tức đứng bật cả dậy, theo sau đó là Vũ Thiên.
– Tuấn!
Vũ Thiên thì thào, ánh mắt như đạn găm chặt vào thân ảnh thảm khốc nhuốm đỏ máu và vết rách.
Hùng giận dữ, lí trí hắn như bị che mờ.
Hùng không suy nghĩ nhiều mà thủ thế lao lên, từng viên đạn khí theo dòng ánh sáng truyền tới từ ấn thuật sau lưng cho đến các kẽ ngón tay.
– Oán lực – Tốc khí đạn!
Phía đối diện, trước ánh mắt kinh hãi của tất cả, bảy bóng người dần hiện ra rõ ràng hơn.
Người đầu tiên là một vị thanh niên có gương mặt tuấn tú, sóng mũi cao và thân hình cân đối.
Trên tay gã cầm theo một cái quạt mo màu cam, mái tóc chải truốt gọn gàng.
Kẻ tiếp theo là một trung niên nam tử nổi bật với hàm râu quai nón màu trắng, gã trông có vẻ tương đối già dặn khi đứng im với đôi tay chắp sau lưng.
Người thứ ba thì khác hoàn toàn, bặm trợn và tàn bạo, bộ đồ bị xẻ một đường từ vai xuống bụng, lộ ra cơ bắp cuồn cuộn cùng nước da ngăm đen đặc trưng của những chiến binh bộ lạc.
Hùng ngắm đến chính là hắn, gã giống thổ dân ấy đang nắm lấy cái xác.
à không, một thanh niên đang thoi thóp trong từng nhịp thở ngắt quãng và yếu ớt.
– Dũng, có rác rưởi từ đâu phóng tới.
Một người đàn ông ngoài bảy mươi, hai cặp mắt nhắm nghiền bỗng hé nhỏ một bên nói.
Dũng tò mò liếc sang, đầu lắc một cái, hai tiếng nổ lớn cùng tiếng gió rít phát ra ngay sau lưng hắn.
– Khí sao?
Thú vị đấy!
Gã nắm lấy Tuấn, miệng cười lớn.
– Muốn thứ này sao, đến đây mà lấy này!
Hùng tiếp đất, chân hắn liệng một cú từ dưới lên nhắm thẳng cằm của Dũng mà đánh tới.
Phụt.
Dũng cười lớn, nắm lấy cổ chân Hùng, Hùng cố gắng vùng vẫy, tay đưa lên bắn đạn khí.
Dũng hé môi cười.
Mặc cho nỗ lực thoát ra của Hùng, y đấm mạnh vào má Hùng, ném Tuấn lên không trung.
Theo sau đó là cảnh tượng khiến Vũ Thiên kinh hãi tột độ, chỉ thấy người có thể hạ gục Cảnh Minh trong chưa đầy mười giây lại hoàn toàn nằm dưới gót giày của tên tàn bạo lãnh khốc.
Trên vai hắn, thân hình mỏng manh của Tuấn rơi xuống, yên vị ngay đúng vị trí hắn đã bày ra.
– Thả ra.
Hùng gào thét.
Dũng nheo mắt, dí chân xuống thêm một li.
Rắc.
Tiếng gãy xương vang lên, không đủ to để tất cả có thể nghe được nhưng không nhỏ để mọi người có thể phất lờ.
– Aaaa
Hùng giãy dụa, hai chân cố gắng bám trụ.
– Ngươi yếu vậy sao?
Cảnh Minh, tên rác rưởi kia thế nào lại thua ngươi cơ chứ?
Hắn cúi xuống, cơ bắp rõ ràng lộ rõ, Hùng lúc này hóa thành một con mèo nhỏ bé trước mặt một mãnh hổ kiêu hùng.
Vũ Thiên đứng bất động, sự bất lực hiện lên rõ ràng trước mắt khiến hắn càng thêm mong chờ vào món oán binh đang ngủ yên bên trong hai căn phòng ở cuối hành lang.
– Liều!
Vũ Thiên tiết kiệm thời gian, không nghĩ nhiều hắn xoay người, một cử chỉ đủ nhanh để không ai chú ý đến.
Bất quá.
– Tiểu hài tử, ngươi định đi đâu vậy?
Kẻ đứng ngoài cùng bên phải, một mỹ phụ có dáng người đẫy đà cao gầy, trên tay cầm theo một cái roi mây dài ngoằng bỗng dưng hé môi cất cao giọng.
Mọi người quay lại, Hùng cũng liếc về hướng Vũ Thiên.
– Không tốt, nhanh hơn nữa.
Vũ Thiên bỏ ngoài tai lời nói của nàng, chạy thục mạng đến căn phòng có biển đánh dấu 1210.
Hai tên oán linh sư chạy tới ngăn chặn, một kẻ kích hoạt oán lực.
Vũ Thiên khẽ cau mày, lập tức cúi đầu xuống lăn để tránh né.
Vì hầu hết những oán linh sư bên trong đây đều đã chịu ảnh hưởng từ hỏa linh lực của Tưởng Lục, kết hợp với việc tiêu hoa oán lực tỏng thời gian dài nên cả đám khó lòng cho ra một chiêu đủ mạnh để kết liễu Vũ Thiên ngay.
Bàng!
Hắn trúng chiêu, thân thể lăn long lóc mất kiểm soát về phía cánh cửa 1210.
Cách đúng 1 mét.
Một kẻ khác chạy đến bấu víu vào chân hắn, lôi lại.
Vũ Thiên đạp mạnh, nhanh chóng thoát ra.
– Ồ, còn chống cự.
Mỹ phụ nâng lên roi mây, quất tới.
Vũ Thiên dùng hết sức mình ôm kẻ kia xoay người về hướng đòn đánh.
Rát.
Một cú chém trực diện không khoan nhượng.
Kẻ kia hét một tiếng dài rồi ngã quỵ.
Vũ Thiên cũng chịu tác động không nhỏ, chân hắn bị bong gân, cả người lảo đảo phi thân tới cửa.
– Trò mèo.
Người thanh niên tuấn tú với chiếc quạt mo ra tay.
– Phong linh lực – Phong nhận.
Cái quạt phát sáng, màu lục phá ra những tia sáng long lanh.
Xoạt.
– Oán lực – Oán âm phá giới.
– Đi đi, mau lên!
Vũ Thiên lấy đà, tay nắm cửa xoay.
– Liều thôi!
Ken két.
Cùng lúc đó, tại một tầng trên cao của tòa D.
– Cuối cùng cũng tới rồi!
Khà khà.
Vụt!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập