Thành Vọng Nguyệt, một thành trì nhỏ nằm ở góc ngoài cùng phía Tây, thuộc Đại vực Lân Quang.
Trong thành, bên lề đường có một quán trà nhỏ, hiện giờ có không ít người đang ngồi đó, họ nhìn lên bầu trời, cảm thụ ánh nắng dễ chịu liền nở nụ cười khoan khoái.
‘’Đông đi, lại ấm rồi!
’’
‘’Ở gần Minh Uyên, cái nơi yêu ma hội tụ này, thật không dễ dàng gì.
‘’Ảnh hưởng bởi tà khí Minh Uyên ngày càng lớn, không biết năm nay sẽ ra sao đây?
Nhớ lại mùa Đông lạnh đến thấu xương vừa mới qua đi, vài lão nhân mỉm cười, che giấu cảm xúc trong lòng.
Nhưng những ánh mắt lo lắng trên gương mặt già nua kia, lại bộc bạch rõ suy lo trong lòng bọn họ.
‘’Nghĩ nhiều làm gì, hôm nay sống tốt là được.
Tiếng đặt đồ vật kêu lạch cạch truyền ra rất to.
Có lẽ, bởi họ đã quen rồi mà điều chỉnh tâm trạng rất nhanh, lại chú tâm vào bàn cờ đặt đầy rẫy hai quân màu đen trắng trước mặt.
Đối diện, cách quán trà không xa, một thiếu niên tầm mười hai mười ba tuổi liếc ngang liếc dọc xung quanh một hồi, rồi ôm cái gì đấy chạy đi thật nhanh.
‘’Ca ca chạy chậm thôi, chờ muội với.
Đằng sau đối phương, một bé gái thấp bé hơn với khuôn mặt lấm lem, mặc quần áo cũ kỹ có rất nhiều chỗ rách, ánh mắt đang tỏ tõ sự sợ hãi đuổi theo người trước mặt.
‘’Nhanh lên à!
Thiếu niên tỏ ra khó chịu nhưng vẫn dừng lại, chờ cô bé đến thật gần mình rồi mới chạy tiếp.
‘’Ta bảo muội ở lại mà muội không chịu nghe ta.
Mặc dù cô bé còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện.
Biết thiếu niên là đang lo lắng cho mình, liền cúi thấp đầu xuống, nỉ non:
‘’Xin lỗi ca ca.
Thiếu niên kéo tay cô bé, vừa chạy vừa hỏi vội:
‘’Muội vẫn nhớ đường về chứ?
‘’Muội nhớ.
Cô bé vội gật đầu, cảm giác sẽ có chuyện xấu xảy ra.
Thiếu niên định nói gì đó, ở xa đã truyền lại tiếng nói đắc ý:
‘’Trần Anh, lần này ngươi chạy không thoát đâu.
Trần Anh biến sắc, nói thật nhanh với cô bé:
‘’Thanh Lạc, muội đi trước đi.
Từ nhỏ, hắn đã chơi thân với Thanh Lạc, có thể coi là thanh mai trúc mã, hai nhà còn kề sát nhau nên hắn rất quan tâm đến đối phương.
Mà nhà của họ cũng không ở trong thành Vọng Nguyệt này, mà nằm ở ngoài thành, cách nơi này khá xa.
Nơi đó cũng chỉ là một thôn xóm nhỏ, tiếc rằng vào hai năm trước, thổ phỉ cưỡi ngựa đến thôn hắn cướp bóc còn ra tay tàn nhẫn giết hại cả trưởng thôn đứng ra bàn với họ.
Thấy thế, phụ mẫu hắn và Thanh Lạc vô cùng sợ hãi, biết không thể bỏ trốn cùng nhau được, bèn cùng thanh niên trong làng đã tụ họp sẵn từ lúc nhận được tin, chia ra thành từng nhóm mai phục trong thôn, thấy tình hình không ổn thì cùng nhau cầm lấy vũ khí mà phản kháng, mục đích không phải đánh thắng lũ thổ phỉ hiếu sát mà là tạo cơ hội cho những đứa trẻ như hắn có cơ hội chạy trốn mà thôi.
Trước khi đi, hắn vẫn nhớ rõ như in ánh mắt không nỡ kèm theo sự lo lắng của phụ mẫu.
‘’Tiểu Anh phải sống cho thật tốt!
Mẫu thân Trần Anh vừa khóc vừa đút một chiếc túi nhỏ vào ngực y, căn dặn:
‘’Mẫu thân không thể đi cùng con được, số tiền này khi tiêu phải thật tiết kiệm, không ăn lo nhưng phải ăn đủ bữa.
Quan tâm đến Thanh Lạc nhiều hơn, là nam nhi không được yếu đuối, không được khóc, con nhớ chưa?
Bà biết rõ, lần này chia ly con trai, có lẽ chính là âm dương cách biệt.
Bà chỉ muốn Trần Anh sống cho thật tốt, không bị người đời bắt nạt, không bị đói, không bị người ta khinh thường.
Trần Anh sợ, sợ phải chia xa phụ mẫu, sợ những chuyện sắp tới sẽ xảy ra, càng đáng sợ hơn là sau này hắn không biết phải làm gì đây?
‘’Con mau đi nhanh đi, dẫn theo Thanh Lạc đi thẳng về phía trước.
’’ Ở sau nhà, phụ thân Trần Anh chỉ tay về hướng xa.
‘’Sợ hãi thì nhắm mắt mà chạy, ngã cũng phải đứng lên mà chạy.
Phụ mẫu Thanh lạc cũng đã căn dặn cô bé xong.
‘’Vào bên trong, đồ lấy được thì lấy, gặp kẻ nào gan to tày trời dám phản kháng, giết ngay cho đại gia.
’’ Tiếng la hét om sòm ở bên ngoài truyền khắp thôn.
Mọi người nắm chặt vũ khí trong tay, ánh mắt trở lên dữ tợn, hạ quyết tâm ngay khi thổ phỉ xông vào, họ liền ra tay luôn.
‘’Lão đại, có mấy ả đàn bà dẫn trẻ con rời đi.
‘’Chúng ta có ngựa, chúng có mà chạy lên trời.
’’ Lão đại của đám thổ phỉ cười lạnh.
Hắn phất tay, đám thuộc hạ liền điên cuồng đạp cửa xông vào nhà dân.
Chúng là một lũ ác quỷ đội lốt người, trong tay cầm đao kiếm, bất luận là phụ nữ hay người già, chúng đều chém thẳng tay không chút thương tiếc.
Đặc biệt, lão đại của chúng cùng vài tên đệ tử thân thiết còn biết bộc phát ra sức mạnh kinh người, nhìn vào giống như mãnh thú vậy.
Dù gặp phải dân làng phục kích, chúng vẫn ung dung ngạo nghễ, người thì tay nắm thành quyền, người thì vung đao chém thật mạnh, chớp mắt đã đánh gục cả đám trai làng khỏe mạnh.
‘’Bịch.
Phụ mẫu của Trần Anh ngã trong vũng máu, ánh mắt hai người họ có vui vẻ cũng có thê lương.
Ngoài thôn, Trần Anh dẫn theo Thanh Lạc cẩn thận đi về phía trước.
Lúc này, tâm trí hắn đã bị bóng tối, tiếng hét thê lương, tiếng cười thích thú dần bao phủ.
Không lâu sau, hắn sợ hãi cùng cực, chỉ biết cắm đầu chạy thật nhanh, không dám quay lại nhìn nữa.
Ở ngoài thôn, trước khi đám thổ phỉ hùng hổ lao vào thôn, đã xuất hiện những cặp mắt ẩn nấp trong đêm tối, chúng như thợ săn chực chờ con mồi xuất hiện.
Những người phụ nữ dẫn theo con nhỏ, dù họ rất cẩn thận quan sát hết thảy hoàn cảnh xung quanh mới dám lẩn trốn ra bên ngoài nhưng vẫn không thoát được những cặp mắt đang rình mồi ngoài kia.
Họ trở thành thú săn cho những tiếng cười đã mất đi nhân tính.
Hai năm dài đằng đẵng đã trôi qua, Trần Anh trưởng thành rất nhanh, hắn đã quen thuộc với cuộc sống vô tình bên ngoài, học được cách chấp nhận bản thân đã mất đi sự ấm áp trong thôn nhỏ, ở đó mọi người dù nghèo khổ nhưng vẫn giúp đỡ, đùm bọc lẫn nhau.
Lúc này, đối diện với đám thiếu niên hơn tuổi mình, Trần Anh đưa chiếc bánh trong ngực cho Thanh Lạc, thúc dục cô bé mau chóng rời khỏi.
Hắn biết chuyện gì sắp xảy ra.
Chiếc bánh không phải do hắn mua, mà là do đám thiếu niên trước mắt đưa cho y với điều kiện, hắn phải chạy thoát khỏi họ, bọn họ mới cho.
Hai năm trôi qua, tiền của phụ mẫu hắn và Thanh Lạc cho hai người trước khi rời thôn, sớm đã dùng hết.
Bữa trước đó, cũng chính là đám thiếu niên trước mắt này cược với hắn, lần đó hắn đã thắng, nên lần này họ đến tìm hắn cược tiếp chính là để trả thù.
Thanh Lạc không muốn rời đi, muốn ở cùng Trần Anh.
Hai năm qua, cùng đối phương chịu khổ, cùng nhau chịu ánh mắt khinh thường của người ta, nàng sao lại không hiểu, đám trước thiếu niên kia cũng giống như bao người khác thôi, một khi bắt được ca ca của mình, liền lộ ra bộ mặt hung ác, hành hạ huynh ấy đến thỏa thích mới chịu dừng.
Nhìn vào ánh mắt quật cường của cô bé, Trần Anh mềm lòng, bên tai lại vang lên thanh âm chua xót của phụ thân Thanh Lạc:
‘’Tiểu Anh, thay bá bá chăm sóc cho Lạc Nhi.
‘’Là bá bá vô dụng, kiếp sau nguyện làm trâu làm ngựa trả ơn cho con.
Hắn chưa bao giờ quên.
‘’Đi, không nghe lời ca ca nữa sao?
’’ Trần Anh ra vẻ tức giận.
Thanh Lạc mím môi, nước mắt đã lăn dài hai bên má.
‘’Đi.
’’ Trần Anh siết chặt nắm tay, đẩy đối phương một cái thật mạnh.
Thanh Lạc suýt chút nữa ngã, cô bé mang theo sự ủy khuất chạy về phía góc thành nơi ít người qua lại, nhìn kỹ ở dưới mép chân thành có một cái lỗ nhỏ được đào thông ra bên ngoài.
‘’Muốn đi, ta cho phép đi chưa?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập