Chương 3: Núi Tà Phổ

Cách thành Vọng Nguyệt một trăm dặm về phía Đông, có một ngọn núi gọi là Tà Phổ, trên đỉnh núi có một căn nhà rất lớn, được xây dựng giống như bản thu nhỏ của một tông môn.

Trong một căn phòng bố trí đơn giản, Phác Hiên và Vọng Dương đứng ở cạnh giường, người nằm trên là Trần Anh.

Người trước thở ra một hơi, nói:

‘’Tên nhóc này mạng lớn nhưng thân thể bị thương không hề nhẹ đâu!

’’

‘’Dù trải qua đại nạn giúp hắn có thể hấp thụ nguyên khí nhưng chính điều này lại làm cho kinh mạch tắc nghẽn, khí tức rối loạn.

’’

Phác Hiên cảm thán, không biết tên nhóc này là may mắn hay là xui xẻ đây.

Ở bên cạnh, Vọng Dương lắng nghe, biết Trần Anh không chết được, trong mắt liền lướt qua tia sáng kỳ dị.

‘’Trói tay chân nó lại!

’’ Phác Hiên phân phó.

Vọng Dương tỏ ra ngờ vực nhưng vẫn làm theo.

Trước mắt chỉ có thể đả thông kinh mạch, sau đó ổn định khí tức, nếu không làm những điều này trước, e là dù chữa khỏi thương thế trên người nhưng rất nhanh sẽ lại tái phát.

Suy nghĩ lướt qua, thấy Vọng Dương đã buộc chặt tay chân Trần Anh, Phác Hiên liền động thủ cùng hô:

‘’Ngươi tránh xa một chút!

’’

Vọng Dương không tin bản thân sẽ gặp phải nguy hiểm gì đó.

Không phải chỉ là chữa thương đả thông kinh mạch thôi sao, làm như ghê gớm lắm.

Hắn lùi lại một bước, rồi mở mắt thật to.

Phác Hiên đã động thủ, thủ pháp rất nhanh.

Ngay lần đầu tiên điểm xuống, Trần Anh đã vùng vẫy, gào thét:

‘’A a a.

’’

Vọng Dương nhìn ánh mắt trắng dã của Trần Anh, đáy lòng liền run lên.

Phác Hiên nghiêm mặt, ngón chỏ và giữa khép lại, hội tụ nguyên khí điểm xuống trán Trần Anh, hòng quán thông từ đây.

‘’Ầm.

’’ Khí tức trong cơ thể Trần Anh giống như dã thú bị kinh động, nó bộc phát, khuếch tán ra bên ngoài.

Vọng Dương kinh hô, bị đẩy lùi, ngã té xuống mặt đất.

‘’Khí tức này.

’’

Phác Hiên vung tay lên, quanh cơ thể Vọng Dương liền phát sáng, tạo thành màn chắn phòng hộ cho y.

Trong cảm nhận của Phác Hiên, luồng khí tức Trần Anh vừa mới phát ra, mang theo một chút ít sức mạnh hủy diệt.

Điều này khiến cho hắn phải coi trọng.

‘’A a a.

’’ Trần Anh gào thét càng thêm thê lương.

Dây trói tay chân ầm ầm nổ tung.

Phác Hiên hạ bàn tay xuống, một luồng khí tức nhu hòa xuất hiện đè Trần Anh xuống giường.

‘’Còn đứng ngây ra đó!

’’

Vọng Dương bị điểm mặt chỉ tên liền sững sờ.

‘’Trói nó lại.

’’

Vọng Dương rất không tình nguyện.

Hắn rón rén đi đến cạnh giường, cười gượng, nói khẽ:

‘’Sư đệ, đừng cắn sư huynh nha!

’’ Ánh mắt y run rẩy, vội lấy dây ra, trói Trần Anh nhanh hết mức có thể.

Làm xong, hắn liền lấy lý do đi vệ sinh, chạy thật nhanh ra bên ngoài.

Phác Hiên lắc đầu, thu hồi khí tức đang đè nén Trần Anh về hai đầu ngón tay.

Đả thông kinh mạch không khó, cái khó là khí tức trong người Trần Anh vô cùng rối loạn, kèm thêm khí tức hủy diệt do ảnh hưởng từ thành Vọng Nguyệt kia.

Cho nên, hắn phải thật cẩn thận, tránh dao động nguyên khí xuống mức thấp nhất, một khi dẫn đến cộng minh, e là Trần Anh sẽ là một cái xác chết.

Thời gian dần dần trôi đi, bóng tối bao phủ núi Tà Phổ.

Trong thâm tâm đã đen kịt một màu đen của ai đó, đột nhiên truyền ra tiếng gọi oán hận:

‘’Ca ca.

’’

Trần Anh giật mình tỉnh dậy, khuôn mặt tràn ngập sự sợ hãi.

‘’Tỉnh rồi sao?

’’ Thanh âm lạnh nhạt của Vọng Dương truyền đến.

Đối phương đang nằm trên ghế dài bên tay trái, tỏ rõ sự lười biếng và cao ngạo.

Trần Anh mịt mờ, nhìn xung quanh một lượt.

Thấy thế, Vọng Dương thở dài, có phần không tình nguyện lên tiếng giải thích.

Nghe đối phương nói, Trần Anh dần hiểu ra.

Hắn muốn đứng dậy cảm ơn nhưng bị cảm giác ê ẩm toàn thân ngăn lại.

‘’Ăn cái này vào, là đồ của sư phụ, người bảo ta đưa cho ngươi.

’’

Vọng Dương ném cho Trần Anh một viên đan dược trắng noãn.

Trần Anh không biết vật này có tác dụng gì, nhưng ngửi mùi hương viên đan dược trong tay truyền tới, sự khó chịu từ ê ẩm tan biến đi không ít.

Hắn hồ nghi, Vọng Dương ghét bỏ, nói:

‘’Bảo ăn thì ăn đi, suy nghĩ nhiều!

’’

‘’Cảm ơn!

’’ Tầm mắt Trần Anh thấp xuống, nuốt viên đan dược vào trong bụng.

Ngay tức khắc, một cỗ cảm giác dễ chịu khoan khoái lan tỏa ra toàn thân.

Vọng Dương thấy Trần Anh đã nuốt xuống đan dược liền nói:

‘’Đi theo ta.

’’ Ánh mắt khó chịu của y tan biến, thay vào đó là sự chờ mong.

Cứ như không thể chờ đợi thêm được nữa, bước chân của Vọng Dương càng lúc càng nhanh.

Phía sau, Trần Anh cắn răng đi theo.

Qua hành lang đến đại sảnh, vị trí cao nhất đã có Phác Hiên khoanh chân ngồi đó.

Giống như đối phương đã chờ đợi hai người vừa mới tới rất lâu rồi.

‘’Tên của ngươi là gì?

’’

‘’Vãn bối Trần Anh.

’’ Trần Anh cung kính đáp.

‘’Ngươi hồi phục rất nhanh.

’’ Phác Hiên nhìn Trần Anh, ánh mắt tán thưởng lộ rõ.

‘’Nhân họa đắc phúc, có lẽ không sai!

’’

Hắn đi xuống, đến gần hai người.

‘’Trời bất công là do chúng ta không nhìn thấy được sự công bằng.

’’

‘’Vạn vật, đều tựa như nhau, số phận định sẵn sẽ khó có thể cải biến!

’’

‘’Hai ngươi thấy sao?

’’

Phác Hiên nở nụ cười, nhìn hai người với vẻ chờ mong.

Vọng Dương coi đây là thử thách, y suy nghĩ chớp nhoáng, liền đáp:

‘’Không thể cải biến là do bản thân yếu kém, đã thế liền biến bản thân trở nên mạnh mẽ, nghịch thiên mà đi!

’’

‘’Không tệ, đây là một cách.

’’ Phác Hiên nhẹ gật đầu.

Vọng Dương nhếch lên khóe miệng, liếc mắt nhìn qua Trần Anh.

Biết bản thân đã không còn nơi để đi, ánh mắt Trần Anh lộ ra vẻ khát vọng.

Vọng Dương kinh ngạc, tập trung lắng nghe, Trần Anh đáp rằng:

‘’Ta không biết!

’’

Người trước ngây người, muốn nói lại thôi.

Hắn là tên ngốc sao?

Vọng Dương chửi thầm trong lòng.

Về phía Phác Hiên, hắn không làm khó, quay về chỗ ngồi ban nãy nói tiếp:

‘’Ta và hai người các ngươi có nhân quả, nay ta nhận hai ngươi làm đồ đệ, có ai có ý kiến gì không?

’’

Trần Anh lắc đầu, Vọng Dương thì hô:

‘’Sư phụ.

’’

Phác Hiên cười nói:

‘’Ở đây chỉ có ba sư trò ta, lễ nghi thì bỏ đi, nhưng dâng trà vẫn phải có!

’’

Vọng Dương bừng tỉnh, vừa định xoay người đi lấy, đã thấy Trần Anh đưa đến cho hắn một tách trà.

‘’Cái con người này.

’’ Vọng Dương như hiểu ra gì đó nhưng lại không nắm bắt được.

‘’Sư phụ.

’’ Trần Anh cung kính hai tay dâng trà.

Phác Hiên mỉm cười, nhận lấy, đưa lên uống.

‘’Không tệ.

’’ Đối phương hài lòng cảm khái.

Tiếp đến là Vọng Dương, Phác Hiên ý vị thâm trường nhìn y.

Thấy đối phương đã nhận trà của mình, Vọng Dương không chút bận tâm đến cái ánh mắt kia, quay sang cười nói với Trần Anh:

‘’Sư huynh chào sư đệ!

’’

‘’.

’’ Trần Anh không biết nên nói ra làm sao.

‘’Chà chà, ta đã muốn có sự đệ từ rất lâu rồi!

’’ Vọng Dương cũng học Phác Hiên, cảm khái một tiếng.

Ánh mắt nhìn Trần Anh vô cùng đắc ý.

Sư đệ à sư đệ, ngươi chờ đó cho ta!

Đối phương cười thầm trong lòng, đã nên ý tưởng dạy dỗ Trần Anh ra làm sao cho phải.

‘’Ngươi chưa chắc?

’’

Cắt ngang suy nghĩ của y, người nói là Phác Hiên, Vọng Dương đâm ra ngỡ ngàng, vội hỏi:

‘’Sư phụ, ngài có ý gì?

’’ Không hiểu sao, đáy lòng hắn dâng lên sự không yên.

‘’Năm nay, ngươi mười hai tuổi?

’’

Nghe câu hỏi này, Vọng Dương thông minh, ngay lập tức thay đổi sắc mặt.

Không chờ đối phương trả lời, Phác Hiên đã quay sang nói với Trần Anh:

‘’Vi sư nhìn không lầm, ngươi chắc mười ba chứ?

’’

‘’Vâng.

’’ Trần Anh nhẹ giọng đáp.

Phác Hiên chắp tay sau lưng, ngữ khí nghiêm trang:

‘’Hai ngươi cùng một thời điểm bái ta, Trần Anh lớn hơn Vọng Dương một tuổi, đã thế Trần Anh liền là sư huynh đi, Vọng Dương ngươi có ý kiến gì không?

’’

Phác Hiên đã xác nhận, Vọng Dương chỉ có thể đắng chát gật đầu đồng thuận.

Trần Anh quay sang nói với Vọng Dương:

‘’Sư huynh chào sư đệ!

’’

Vọng Dương hít một hơi thật sâu, đáp lễ:

‘’Sư huynh.

’’

Trần Anh nghiêm túc gật đầu, Vọng Dương thấy thế càng run rẩy hơn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập