‘’Được rồi!
’’
Phác Hiên phất tay, lấy ra hai chiếc bồ đoàn chia cho hai người.
‘’Ngồi xuống, ta có chuyện quan trọng cần nói với các ngươi!
Trần Anh và Vọng Dương riêng phần mình ngồi xuống, ai nấy đều chăm chú lắng nghe.
Phác Hiên nhìn ra bên ngoài, nói:
‘’Trời đất rộng lớn không trói buộc được cánh chim, ngược lại dưới sự che chở sẽ khiến cho chim non không thể thật sự trưởng thành, nay ta nhận hai người các ngươi làm đồ đệ, sau khi kỳ hạn bốn năm kết thúc, duyên thầy trò chúng ta sẽ cạn!
Trần Anh trầm mặc, Vọng Dương tỏ ra như thường.
‘’Người đến rồi lại đi, nhân quả cũng chỉ là khách vãng lai, hai ngươi không nên chú trọng vào mỗi một việc, mà hãy thuận theo bản tâm mình mà làm!
’’ Phác Hiên nhìn thật sâu hai đệ tử của mình.
Hắn nói tiếp:
‘’Đại vực Lân Quang lấy nguyên giả làm đầu, bước đầu tiên của nguyên giả chính là hấp thụ sức mạnh trời đất để nhập đạo, hình thành nên tinh môn trong cơ thể!
‘’Trần Anh, nhắm mắt tập trung.
Phác Hiên quay sang nói với Trần Anh.
Người sau làm theo nhưng cảm thấy mờ mịt, đột nhiên bên tai vang lên thanh âm:
‘’Không cần vội, từ từ cảm nhận!
Trần Anh hít sâu một hơi, dần thả lỏng bản thân.
Ban đầu, hắn không cảm nhận được gì hết, nhưng một lúc sau, trong tâm trí hắn vậy mà dần dần xuất hiện những dòng nước hư ảo kỳ lạ.
‘’Đó là sức mạnh của trời đất nhưng là thể hỗn tạp, gọi là hỗn nguyên khí.
Do đó, ẩn sâu bên trong hỗn nguyên khí chứa đựng rất nhiều cảm xúc tiêu cực của sinh linh.
‘’Để loại bỏ thứ này, nhằm không làm ảnh hưởng trực tiếp đến căn cơ của nguyên giả về sau, chúng ta cần tới tinh môn!
Theo sự giảng giải của Phác Hiên, thời gian trôi qua Trần Anh càng thêm quen thuộc với cái gọi là nguyên khí và tinh môn.
Tinh môn được tự động hình thành khi con người có thể hấp thụ hỗn nguyên khí.
Về nguyên khí, khi tinh môn hấp thụ hỗn nguyên khí đến số lượng nhất định thì đản sinh ra.
Giới hạn của nguyên khí là tám mươi mốt đạo, nhưng không phải ai cũng đạt được con số này.
‘’Hừ hừ.
Ở bên cạnh, Vọng Dương mỉm cười.
Trần Anh có thể tự nhiên bước vào cảnh giới nhập đạo, hình thành tinh môn là do đối phương vừa mới thoát được tử kiếp.
Còn hắn thì không cần đến đá giác ngộ làm gì, cũng có thể vượt qua được điểm này, đã thế.
còn hơn một tiêu chuẩn nữa!
Cũng vì vậy mà Phác Hiên không lấy ra đá giác ngộ cho hai người sử dụng.
Tác dụng của đá giác ngộ, chính là giúp cho người bình thường có thể hấp thụ hỗn nguyên khí, mà độ tuổi nhất định phải là mười năm.
Phác Hiên liếc nhìn hai người, đáy lòng vô cùng thỏa mãn.
‘’Vậy cũng được rồi!
Hết thảy là cơ duyên trời ban cho hắn.
Đặc biệt là đứa trẻ Trần Anh kia.
Đại nạn không chết, ắt có hậu phúc!
Chờ Trần Anh đã làm quen xong xuôi với bước đầu tiên nhập đạo, Phác Hiên liền lấy ra hai chiếc túi nhỏ, phân cho hai người.
‘’Đây là túi trữ vật, coi như là quà ra mắt của ta!
‘’Bên trong.
không có gì hết sao?
’’ Vọng Dương cảm nhận trong túi không có vật gì liền thất vọng.
Phác Hiên nhìn lướt qua y, cười nói:
‘’Về nghỉ ngơi trước đi, sáng mai đến gặp ta, ta có quà cho hai ngươi!
‘’Về phòng ở, phía đông tùy ý các ngươi lựa chọn!
‘’Vâng.
Trần Anh đứng dậy thi lễ, rồi rời đi.
Vọng Dương theo sau, bước dài đuổi theo Trần Anh.
‘’Sư ca, ngươi chưa ăn gì đúng không?
Ta dẫn ngươi xuống bếp!
Hảo ý của đối phương, Trần Anh tâm nhận nhưng vẫn đề phòng người sư đệ hỉ nộ vô thường này của mình.
‘’Sư ca, huynh đoán thử xem, ngày mai sư phụ cho chúng ta món gì?
’’ Cử chỉ của Vọng Dương rất là tự nhiên, giống như hai người là huynh đệ thân thiết đã rất nhiều năm vậy.
Trần Anh lắc đầu, chỉ trầm lặng đi theo.
Thấy thế, Vọng Dương nhếch miệng cười, dẫn người đến trước cửa bếp ăn bèn quay ra nói:
‘’Mời sư ca!
Đột nhiên, hắn nhào vồ tới, tay siết thành quyền, đánh thẳng vào mặt Trần Anh.
Người sau phản ứng cực nhanh, cứ như là đang chờ đợi khoảnh khắc này vậy.
Trần Anh nghiêng mình né tránh, gió thổi vút qua gương mặt, tinh quang trong mắt hắn chợt lóe, lòng bàn chân phải đặt vào bức tường sau lưng, làm động tác khẽ co người, rồi bắn thật mạnh về phía đối diện.
‘’Bốp.
’’ Trần Anh dùng đầu đâm thẳng vào mặt Vọng Dương.
Đối phương nhăn mày nhăn mặt, mũi đã chảy múi.
Vọng Dương thật không thể ngờ, người sư ca trầm lặng, có phần chất phác của mình, khi ra tay lại tàn nhẫn đến vậy.
Hắn còn chưa kịp tỉnh táo, chân phải Trần Anh đã như chiếc roi quất thật lực ngang eo.
Đòn này rất nặng.
Vọng Dương ánh mắt trợn tròn, miệng há hốc.
Chỉ có thể chết lặng, cảm thụ thân thể của mình đang lăn ra ngoài sân.
Trần Anh mắt lạnh phóng qua, hắn cố gắng bình ổn tâm tình của mình.
Hạo kiếp của thành Vọng Nguyệt đã khiến cho hắn trở thành kẻ thất hứa với phụ mẫu của mình lẫn phụ mẫu của Thanh Lạc.
Qua lời Vọng Dương kể lại, cả thành Vọng Nguyệt đã sớm trở thành phế tích, khi y và sư phụ đến đó, chỉ thấy mỗi hắn còn sống thoi thóp mà thôi.
Thanh Lạc yếu đuối như vậy, có lẽ đã.
Hắn không dám nghĩ tiếp.
Nơi xa, Phác hiên chứng kiến tất cả, chỉ có thể thở dài.
Vọng Dương là thiên tài ngàn năm có một nhưng quá cuồng vọng, mới bé đã thế sau này lớn lên chỉ sợ là tai họa một phương.
Đây là lỗi lo của hắn, song hắn cũng không thể trực tiếp ra mặt, chỉ có thể trông đợi vào người cùng trang lứa với Vọng Dương mà thôi.
Còn về Trần Anh, hắn đã kiểm tra qua, đối phương tư chất bình thường, nay điểm xuất phát mặc dù tốt hơn một chút nhưng kéo dài về sau, chắc chắn không thể bằng Vọng Dương được.
Hắn rất hy vọng, người bình thường sẽ trở nên không tầm thường.
Giống như vừa nãy, Trần Anh dựa vào kinh nghiệm sống trong hoàn cảnh khó khăn, áp đảo thiên tư xuất chúng của Vọng Dương.
Phác Hiên dùng ánh mắt tán thưởng liếc nhìn Trần Anh rồi mới rời đi, đó cũng là lúc Vọng Dương nhe răng trợn mắt đứng dậy.
‘’Sư ca, ngươi không tệ.
Hắn vậy mà phất tay áo bỏ đi, còn Trần Anh thì xoay người, đi vào bên trong tìm kiếm đồ ăn.
Sáng sớm mai, theo ước hẹn, Trần Anh và Vọng Dương đến đại sảnh tìm Phác Hiên để đòi quà.
Hai người rất ăn ý, không nhắc lại chuyện không hay tối qua.
Vọng Dương mở lời:
‘’Sư phụ à, đồ mà ngài đã hứa?
Trần Anh không nói nhưng ánh mắt nhìn rất chăm chú.
Phác Hiên bật cười:
‘’Là sư phụ, ta cũng không thể quá mức keo kiệt, các môn phái thế lực trên đời đều lấy thuật pháp bí kỹ ra làm bảo vật trấn tông trấn phái, ta đây cũng là như thế.
Vọng Dương hai mắt chớp hiện tinh quang, Trần Anh rất là chờ mong.
Hai người họ chưa tiếp xúc bất kỳ thuật pháp nào nhưng họ đều hiểu một chuyện, chỉ khi tu luyện thuật pháp, mới có thể phát huy được hết sức mạnh của nguyên giả.
‘’Nhưng chỉ có hai bộ!
’’ Phác Hiên quét mắt, thần sắc trịnh trọng.
Trần Anh nghe liền hiểu ra, tại sao đối phương chỉ nhận có hai người đệ tử thôi.
‘’Một bộ là Tung Hoành Kiếm Pháp, bộ còn lại là Bát Kiếm Thuật!
Vọng Dương hô hấp trở nên dồn dập, Phác Hiên lấy ra hai khối ngọc bích hình quyển sách nhỏ bằng lòng bàn tay.
Hắn đưa ra, trong sự chờ mong, cặp ngọc bích phát ra ánh sáng, rồi bay lên không trung.
Phác Hiên trịnh trọng tuyên bố:
‘’Trần Anh và Vọng Dương là đệ tử của núi Tà Phổ ta, nay ta truyền thuật pháp cho hai người đồ đệ này.
‘’Hai ngươi phải nhớ kỹ, một người chỉ có thể luyện một môn!
‘’Rõ.
Trần Anh và Vọng Dương cung kính đáp.
Dứt lời, hai miếng ngọc bích càng phát ra tia sáng chói mắt hơn, chúng như có linh trí, bay về phía Trần Anh và Vọng Dương, rồi xoay tròn trên không trung như đang tìm kiếm.
‘’Linh.
’’ Ngọc bích truyền ra thanh âm.
Một miếng rơi vào tay Trần Anh, một miếng rơi vào tay Vọng Dương rồi biến mất.
Trong đầu Trần Anh vang lên giọng nói cổ xưa:
‘’Bát Kiếm Thuật.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập