Ban đầu, hắn lẻn vào đoàn người muốn dùng độc giết đám thổ phỉ kia, nhưng nghĩ đến ngày trước, chúng ngang nhiên xông vào thôn làng, giết hại mọi người, hắn liền đổi ý.
Hắn phải giết tươi giết sống, giết từng người trước mặt bọn chúng khi chúng còn tỉnh táo, để cho bọn chúng cảm nhận được sự tuyệt vọng mà mọi người đã trải qua trước khi bị sát hại.
Trần Anh lấy ra thanh kiếm từ trong túi trữ vật.
Hắn bước về phía trước, ước lượng khoảng cách giữa mình và mục tiêu chính tầm trăm bước chân.
Có kẻ say rượu thấy lạ bèn đến cản y.
‘’Đang tiệc, ngươi cầm vũ khí làm gì?
’’
‘’Phập.
Trước ánh mắt khó chịu nhìn vào mình, Trần Anh đâm thẳng thanh kiếm chưa rút vỏ vào cổ đối phương.
Tên thổ phỉ ánh mắt trợn tròn, Trần Anh rút kiếm ra lao vào chốn đông người.
Không chút báo hiệu, ánh kiếm sắc bén lóa lên, chớp mắt có năm người bị Trần Anh chém ngang cổ.
Máu tươi trào ra như suối, những tiếng hét thảm đánh động chúng nhân có mặt.
Họ biến sắc nhìn lại chỗ phát ra thanh âm, thấy rõ một thanh niên vung kiếm đang giết về phía trước.
Kiếm thuật rất nhanh, rất chuẩn, vô cùng tàn độc!
Đám thổ phỉ tưởng như trời sập rồi.
Vậy mà có người dám ở địa bàn của họ làm loạn.
‘’CHOANG.
’’ Có người đập vỡ chén cả giận lao ra.
Trần Anh không phân biệt bất kì ai, nguyên khí trong người bạo phát, tốc độ gia tăng.
Lão đại của đám thổ phỉ đứng trên cao nhất, lão híp mắt, gằn giọng nói:
‘’Là cường giả, mau triệu tập huynh đệ lại!
‘’A a a.
’’ Tiếng kêu thê lương chưa từng ngừng.
Trần Anh quá mạnh, xuất thủ quá bất ngờ.
Hầu như phải mất một lúc, đám lâu la thổ phỉ mới hoàn hồn làm ra phản ứng.
Có một nhóm người từ bên trong nhà lao ra, chúng ném hàng loạt vũ khí cho người bên dưới.
Họ thật không ngờ rằng, trong tiệc mừng cưới của đại ca núi Lạc Cư lại có kẻ cuồng đồ, dám một thân một mình cầm kiếm giết vào tận đại bản doanh.
Chớp mắt, đám thổ phỉ lao ra đông nghìn nghịt, thanh kiếm trong tay Trần Anh chấn động, nguyên khí tỏa ra, sắc bén như dao.
Hắn vận dụng hai thức trong tám thức của Bát Kiếm Thuật là tốc và khí.
Tốc, tăng tốc độ thi triển kiếm chiêu.
Khí, chính là kiếm khí nhưng hắn chưa ngộ ra chân ý, chỉ có thể bọc quanh lưỡi kiếm bằng nguyên khí, nhằm gia tăng uy lực lẫn sự sắc bén.
Như thế đã là đủ rồi.
‘’Luyện nguyên cảnh hai mươi hai đạo?
’’ Đại ca núi Lạc Cư cảm nhận chấn động nguyên khí trên người Trần Anh liền biến sắc.
Có người hét to:
‘’Cẩn thận.
‘’Cách xa hắn ta ra.
Lời y còn chưa dứt, Trần Anh nheo lại ánh mắt, tay phải xuất động, kiếm ngâm vang, hư ảnh kiếm chiêu điên loạn khiêu vũ.
‘’Phách phách phách.
’’ Tiếng quần áo xé rách hòa quyện với thanh âm da thịt bị chém.
Đám thổ phỉ hung tợn bao vây Trần Anh kinh hoàng bạt vía, ánh mắt đã bị kiếm chiêu nhanh như gió phóng đại nuốt chửng.
Bị chẻ đôi, chém ngang dọc trên ngực, mặt mũi tràn ngập vết rách màu máu, da đầu đám thổ phỉ ở phía sau tê dân, hai chân rung lắc dữ dội.
Chỉ thoáng cái thôi, hàng chục người đã bị cuồng nhân kia chém loạn đến chết.
Máu tươi chảy dòng, hương vị tanh tưởi bốc lên.
‘’Ầm.
’’ Một cỗ nguyên khí khá cường đại bộc phát.
Một thân ảnh như hùng ưng nhảy ra, xuất chưởng về phía Trần Anh.
Trần Anh đáp lễ, tay trái xuất chưởng, hai mươi hai đạo nguyên khí điên cuồng xoay chuyển.
Tay chạm tay, cách một tiếng.
Tên thổ phỉ lao ra bị lực lượng của Trần Anh chân nát cánh tay phải.
Hắn hét thảm, Trần Anh bước ra, kiếm khẽ run, đầu người đã bay lên.
‘’Nhị gia.
’’ Đám thổ phỉ kinh hô, đã có ý tháo chạy.
Nhị gia thực lực chỉ thua kém đại gia một chút mà trong nháy mắt đã bị trảm, bọn họ tiểu đạo đã không cần phải nghĩ ngợi nhiều.
Nhiều tên thổ phỉ do dự, liếc mắt nhìn nhau.
Ngày thường, họ hung hăng là thế nhưng vẫn rất sợ chết.
Vả lại, trại của chúng là trại thổ phỉ, luôn đặt lợi ích cá nhân nên hàng đầu, vì thế nào có tình cảm hay đạo nghĩa to lớn gì đâu.
‘’Xin lỗi nhị gia, huynh đệ chúng ta sướng thì cùng sướng, nhưng khổ thì tự ai người ấy chịu.
''
Thật sự có kẻ chắp tay hô to, định xoay người rời đi.
‘’Linh.
Toác.
Nhưng Trần Anh không cho, hắn cách không vung kiếm, kiếm chiêu ngâm vang, chém tan xác đối phương.
Đó là nguyên khí chứ không phải kiếm khí.
‘’Một kẻ cũng đừng hòng rời đi!
’’ Ánh mắt Trần Anh phủ kín một lớp sương lạnh.
Bàn tay đám thổ phỉ này sớm đã nhuốm đỏ máu, có không biết bao nhiêu oan hồn còn đang chờ họ dưới kia, nào có cái đạo lí không thích liền muốn an toàn thoát thân, trên đời không có chuyện tốt đó đâu.
Đại ca núi Lạc Cư tức giận quát:
‘’Băm hắn cho ta.
Dứt lời, đối phương làm gương, tay cầm đao xông lên trước nhất.
Đám lâu la cắn răng, vừa lao lên vừa hô to:
‘’Giết.
Thanh âm chém giết ngập trời, đám người Hằng Huệ ở phía sau nhà kho vô cùng nghi hoặc.
‘’Đại nhân, đại nhân.
Từ xa, có thân ảnh mang theo thần sắc hốt hoảng chạy đến.
Dừng chân lại, Y vội nói:
‘’Xảy ra chuyện lớn rồi đại nhân, có người giết lên núi Lạc Cư.
Hằng Huệ nghe mà trợn to hai con mắt, trong đầu xuất hiện ngay một dòng suy nghĩ:
‘’Tên điên nào vậy?
Hắn cố sức kìm nén sự hoảng loạn, hít một hơi rồi hỏi lại:
‘’Lão tứ, là thật?
Bên cạnh đối phương, đám thuộc hạ được dẫn theo có biểu hiện y chang.
‘’Là thật, hai bên còn đang chém giết long trời lở đất!
’’ Lão tứ cơ mặt run run, giọng gấp kèm theo sự hưng phấn.
Hằng Huệ biết chuyện này không hề nhỏ, liền phân phó:
‘’Lão tứ, ngươi lén trở về báo tin ở đây cho trấn trưởng đại nhân biết, còn lại huynh đệ đi theo ta.
‘’Tuân lệnh.
Phòng ngủ của đại ca núi Lạc Cư.
Bên mép giường có một thân ảnh xinh đẹp mặc váy đỏ đang ngồi đó.
Đột nhiên, cửa phòng bị mở toang, một tỳ nữ có chút tư sắc chạy vào hô hoán:
‘’Phu nhân mau đi theo nô tỳ, có cường giả giết lên núi rồi!
Thân ảnh xinh đẹp từ từ đứng dậy, nàng đưa tay lên, hất xuống khăn rồng phượng đang chùm đầu.
Trong ánh mắt si mê của người tỳ nữ, một gương mặt xinh đẹp tựa như tiên nữ, có đôi mắt ngọc mày phượng, tóc đen dài bay múa lộ rõ mồn một.
Đột nhiên, nữ tử xinh đẹp đưa tay vào trong hư không lấy ra một thanh kiếm có vỏ bọc màu trắng.
Thấy nữ tử cầm kiếm, người tỳ nữ giật mình, từ trong si mê tỉnh lại.
‘’Phu nhân, người định làm gì?
Đứng trước câu hỏi có phần ấp a ấp úng, nữ tử xinh đẹp chấn động nguyên khí trong cơ thể, phá toái váy đỏ đang mặc.
‘’A.
’’ Tỳ nữ kinh hô.
Hương thơm thoáng qua, một thân ảnh lung linh mặc váy trắng có họa tiết hoa hồng xanh lướt qua tầm mắt đang mờ ảo dần của đối phương, đi ra bên ngoài.
Ngoài kia, đại ca của núi Lạc Cư như diều đứt dây, miệng phun máu tươi, thân ảnh bị đánh bay ra ngoài chục trượng.
Đám thuộc hạ của y cũng không khá hơn bao nhiêu, dù chiếm cứ về số lượng, họ vẫn bị kiếm chiêu của Trần Anh áp bức cắt trúng, thân thể chồng chất vết thương.
Từng hơi thở trôi qua đều có người ngã xuống.
Đám thổ phỉ liên tục ném ra võng thép hòng trói Trần Anh lại rồi giết, nhưng võng vừa mới giăng ra đã bị nguồn nguyên khí hùng hậu đánh cho chia năm xẻ bảy.
‘’Liều mạng.
Dưới sự thúc dục, người bắn tên, người phi giáo có thêm càng nhiều, mặc dù Trần Anh chiếm ưu thế về mặt cảnh giới, lúc này trên thân thể cũng đã xuất hiện rất nhiều vết thương sâu hoắm.
Bù lại, chiến tích rất kinh người, đã giết hơn trăm tên thổ phỉ rồi.
‘’Từ từ mài chết hắn.
’’ Ánh mắt ai nấy đều đỏ au.
Trần Anh quét mắt nhìn, phi thân về phía dãy nhà ở.
‘’Chạy đi đâu cho thoát.
Đám thổ phỉ hét to, đuổi theo trong sự căm giận.
Đột nhiên, Trần Anh quay người lại, dưới sự chứng kiến của Hằng Huệ, tay trái Trần Anh bấm quyết, hư không xuất hiện một thanh hư ảnh đại kiếm hướng lên trời.
‘’ẦM.
Không gian xung quanh thân kiếm chấn động, thân kiếm phác họa ký tự cổ xưa, đang không ngừng chảy xuôi những dòng nguyên khí trong suốt.
‘’Bát Kiếm Thuật – Hình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập