Chương 104: Vân Hoả Thần Quân.

Lý Cửu Trọng ở một bên gần như phớt lờ lời nói của Lương Thanh, trong nội tâm chỉ có một ý nghĩ tiếp tục tiến lên.

Lương Thanh ở bên cạnh thấy mình bị lờ đi cũng không giận, chỉ hơi hiện ý cười nhìn xem thiếu niên đang gian nan bước đi.

Phải biết, đoạn đường lên núi này không đơn thuần là áp lực về thể xác, ngay cả tinh thần cũng phải chịu ảnh hưởng rất nhiều.

Hắn nhớ năm đó mình cũng như vậy leo lên trên, dáng vẻ cùng với thiếu niên trước mặt không khác nhiều.

Trong tâm trí của Lý Cửu Trọng, thời gian không biết trôi qua bao lâu.

Khi hắn mệt mỏi đến không thể tiếp tục suy nghĩ nữa, chỉ có bước chân theo bản năng không ngừng tiến lên.

Đột nhiên áp lực đè ép khiến hắn phải ngạt thở bỗng biến mất, khi Lý Cửu Trọng sững sờ nhận ra thay đổi trên cơ thể.

Hắn ngẩng đầu lên mới phát hiện trước mặt không còn là những bậc thang, thay vào đó là một mảng quảng trường trống trải.

"Đến nơi rồi?"

Lý Cửu Trọng vô thức nói ra một câu.

"Đúng vậy, ngươi đến nơi rồi"

Nghe được thanh âm xa lạ trả lời, một lúc sau Cửu Trọng mới sững sờ nhận ra nơi đây còn có một người khác.

Người này dáng vẻ trung niên nhân, mày kiếm mắt phượng, nét mặt uy nghiêm nhưng lại có nụ cười ôn hoà, một thân khí tức cùng phàm nhân không khác.

"Tiền bối.

Ngài là?"

Nghe được câu hỏi trong vô thức, trung niên nhân lúc này mới cười ôn hoà trả lời.

"Bản toạ Hoả Nguyên, danh xưng Vân Hoả"

Cửu Trọng nghe tới đây còn chưa kịp hồi thần thì Lương Thanh ở bên cạnh lúc này cũng lên tiếng.

Hắn cung kính hành đệ tử lễ:

"Đệ Tử gặp qua sư tôn"

Lúc này Cửu Trọng cho dù chậm hiểu đến mấy cũng nhận ra được, người đang đứng nói chuyện với mình đây, chính là đại danh đỉnh đỉnh Vân Hoả Thần Quân.

Hắn vội vàng cung kính hành lễ bái kiến.

"Vãn bối gặp qua Thần Quân"

Vân Hoả Thần Quân khẽ khoát tay:

"Cả hai đều miễn lễ đi"

Thanh âm vang lên, Lương Thanh đang chắp tay hành lễ nhẹ đáp một câu vấn an, tiếp đó mới thu tay lễ phép đứng ở một bên.

Lý Cửu Trọng hơi chần chừ chốc lát, cuối cùng vẫn là nghe theo.

Hắn tuy rằng đã không tiếp tục hành lễ, nhưng cũng không dám nhìn thẳng Thần Quân, chỉ hơi lúng túng cúi đầu xuống.

Thần Quân uy thế thật sự quá cao, cho dù trên thân không có chút khí tức nào, nhưng hắn cũng không dám trực diện đối mặt.

Phải biết, đây chính là cao cao tại thượng Thần Quân, chỉ một câu nói cũng có thể khiến Lý gia biến mất.

Đây chính là Thần Quân vĩ lực đại biểu, cũng là thân phận Trưởng Lão Thanh Dương Tông mang đến trọng lượng.

Vân Hoả Thần Quân nhìn Lý Cửu Trọng lúc này cũng cảm thấy hài lòng nhẹ gật đầu.

Ở cảnh giới của hắn hiện tại, chỉ một cái liếc mắt liền nhìn thấu Lý Cửu Trọng toàn bộ nội tình.

Từ việc hắn hiện tại bao nhiêu tuổi, mất bao lâu đột phá cảnh giới, phiên phú có bao nhiêu lợi hại, Bản Mệnh Thần Thông là gì, một mắt liền có thể nhìn thấu toàn bộ.

Thậm chí, ngay cả suy nghĩ trong lòng cũng không thể che giấu.

Đột phá Hợp Thần, Linh Hồn đã lột xác thành Thần Hồn, hoặc cũng có thể gọi Nguyên Thần, có trên bản chất khác biệt.

Vì thế, rất nhiều suy nghĩ trong lòng của tu sĩ cấp thấp, trong cái nhìn tu sĩ Hợp Thần cùng với trực tiếp nói ra miệng không khác biệt là mấy.

Đương nhiên, năng lực đối với Đạp Không Cảnh tu sĩ sẽ còn có nhất định hạn chế, nhưng hiện tại Lý Cửu Trọng chỉ là Khai Linh tầng năm.

Vân Hoả vẻ mặt ôn hoà.

"Cửu Trọng, ngươi tâm tính không tệ, hoả hệ thiên phú lại là đỉnh cấp"

"Nói thật, rất hợp ý ta.

Hôm nay ở đây, bản toạ muốn hỏi ngươi một câu"

"Ngươi có muốn bái ta vi sư?"

Cửu Trọng nghe xong, đầu tiên là kinh ngạc không thôi, tiếp sau đó chính là cuồng hỉ xông lên đầu, vội vàng trả lời.

"Vãn bối đồng ý"

Vân Hoả khẽ nhếch lông mày, ở một bên Lương Thanh khẽ ra hiệu.

Cửu Trọng lúc này mới triệt để tỉnh ngộ, vội vàng quỳ gối trên mặt đất, thật sâu vái một cái.

"Đệ tử Lý Cửu Trọng, gặp qua sư tôn"

Vân Hoả Thần Quân thấy cảnh này mới khẽ gật đầu, ông tiến tới vài bước, đưa tay đỡ lên Lý Cửu Trọng, vẻ mặt hiền hòa nói.

"Được rồi, từ nay trở đi, ngươi sẽ là Tam đệ tử của Vân Hoả Thần Quân ta"

Lý Cửu Trọng được Vân Hoả Thần Quân đích thân đưa tay đỡ dậy, trong lòng vừa mừng vừa sợ, vẻ mặt lại giống như được sủng ái mà kinh hãi.

Trước khi tới đây, trong đầu Lý Cửu Trọng có trăm nghìn suy nghĩ, các loại diễn biến xảy ra khi gặp Thần Quân.

Nhưng chỉ duy nhất chưa dám nghĩ tới, Vân Hoả Thần Quân lại ôn hoà dễ gần như vậy, hoàn toàn giống một vị trưởng bối trong nhà đang cười hoà ái với con cháu của mình.

Khác hoàn toàn với Thần Quân trong suy nghĩ của hắn, vốn phải có cái khí thế không giận tự uy, hay cao cao tại thượng, không thể chạm tới loại kia.

Vân Hoả thấy được cảm xúc của người đệ tử vừa mới nhận lấy này của mình, ông nhẹ nhàng vỗ vai hắn nói một câu.

"Không cần căng thẳng"

Nói xong ông quay sang Lương Thanh, vẻ mặt ôn hoà giảm bớt đôi chút, giống như trưởng bối trong nhà có chút trách cứ con cháu của mình.

"Thanh, tên nhóc ngươi có phải lại ham chơi mà chậm trễ việc tu hành rồi không?"

"Hơn năm năm trôi qua, vi sư nhìn tu vi của ngươi tại sao vẫn không có chút tiến triển nào thế này?"

Lương Thanh ở một bên gãi đầu cười lúng túng.

"Sư tôn.

Đồ nhi tư chất hơi thấp tu vi tiến triển chậm không phải rất bình thường hay sao"

"Với lại tu vi con tiến triển chậm, đây không phải là vì tìm tiểu sư đệ về cho ngài còn gì?"

Vân Hoả Thần Quân nghe xong lại vẫn khẽ nhíu mày, nhẹ giọng khiển trách.

"Không nên kiếm cơ lười biếng"

"Vi sư phạt ngươi, truớc khi Thanh Hải Công chưa tu đến tầng thứ ba, vậy thì không cần rời Tông"

"Ừm, tốt nhất là ở lại trên núi tu luyện đi"

Lương Thanh nghe xong vẻ mặt ỉu xìu, nhưng lời sư tôn nói hắn cũng không dám cãi lại, chỉ có thể ủ rũ nghe theo.

"Đệ tử biết rõ"

Vân Hoả Thần Quân thấy vậy mới hài lòng gật đầu, biểu tình trên mặt cũng ôn hoà lại.

"Được rồi, cả hai đứa đều tiến trong động phủ đi, vi sư có chuyện muốn dặn dò, cũng là tặng cho Cửu Trọng chút đồ"

Nói xong ông liền xoay người bước đi.

Lý Cửu Trọng ở một bên nhìn sang Lương Thanh.

Không ngờ vị nhị sư huynh này của mình, trước kia vẫn luôn thể hiện ra dáng vẻ ung dung không vội, bây giờ tại trước mặt sư tôn lại có dáng vẻ khác hoàn toàn.

Lương Thanh thấy Lý Cửu Trọng nhìn sang, khẽ thở dài bất đắc dĩ, thể hiện sự bất lực của mình, tiếp đó ra hiệu hắn cùng đi.

Cả hai người một trước một sau tiến vào trong Động Phủ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập