Còn về phần Lý Huyền, hắn trong lúc hai bên giao chiến, bản thân đã trốn ở xa xa, chỉ cần Lý Uyên Vân có dấu hiệu chắc chắn phải chết, liền có thể nhanh chóng bỏ chạy.
Những người này không có thiện cảm đối với hắn, đương nhiên hắn cũng giống vậy, sẽ không quan tâm sống chết của bọn họ.
Thường ngày không ảnh hưởng đến tự thân, còn có thể giả vờ ngây ngô cười hiền hòa thì thôi, nếu thật sự nguy hiểm đến bản thân, như vậy chắc chắn hắn sẽ không nói hai lời, xách đít liền bỏ chạy.
Cái gì thiên kiêu Lý Uyên Vân, tương lai là trụ cột của gia tộc, đó cũng là vấn đề gia tộc cần lo lắng, một cái nho nhỏ chưa đột phá Khai Linh Cảnh như hắn, vẫn là bảo toàn cái mạng nhỏ mình quan trọng.
"Vân Tỷ yên tâm, tương lai ta đột phá Đạp Không Cảnh, sẽ giúp ngươi trả thù"
Trong lúc Lý Huyền còn đang suy nghĩ như vậy, thì cảnh tượng tiếp theo diễn ra làm hắn kinh ngạc không thôi, cũng bỏ đi ý định bỏ chạy.
Chỉ thấy Uyên Vân trắng bệch trên khuôn mặt, để lộ ra nụ cười lạnh lùng.
"Đã trúng của ta nhiều như vậy băng kiếm, nghiệt súc còn có thể nghĩ muốn làm gì thì làm?"
Nói xong nàng tay ngọc bấm pháp quyết, bỗng dưng thân hình to lớn của Bạch Hổ đang lao tới dừng lại giữa đường, đứng yên tại chỗ.
Dần dần một lớp băng mỏng đã theo những vết thương trước đó, lan rộng ra toàn thân, cuối cùng biến Bạch Hổ thành một bức tượng băng.
Nhưng chiêu này đối với nhân tộc tu sĩ, hoặc các loài yêu thú khác còn có tác dụng, nhưng Hổ là loài thiên về Thuần Dương huyết mạch.
Từng đạo vết nứt dần lan tràn trên bề mặt băng.
Lý Uyên Vân thấy một màn này, cuối cùng trên nét mặt cũng để lộ ra một tia kinh sợ loé lên rồi biến mất.
Nàng lại từ trong hư không lấy ra một quyển trục màu vàng kim, tay ngọc khẽ điểm, quyển trục đang được quấn lại dần dần mở ra.
Một thanh kim kiếm từ bên trong quyển trục bay ra, theo ý niệm của Uyên Vân, mang theo một cỗ lực lượng khổng lồ phóng thẳng tới Bạch Hổ đang bị đóng băng.
Kim kiếm bay với tốc độ rất bình thường, không quá nhanh, nếu là trước đó Bạch Hổ chưa bị đóng băng, với tốc độ di chuyển của nó thể hiện ra lúc đầu, tránh đi tấm phù lục này không khó, nhưng bây giờ thì không được.
Một tấm phù lục với tỉ lệ nhỏ bé, lại mang theo cỗ nguy hiểm chết chóc, hướng thẳng tới Bạch Hổ trước mặt.
Chưa kịp để băng phong hoàn toàn rạn nứt, thân ảnh khổng lồ bên trong kịp thoát ra,
"Rầm"
thì một vụ nổ khủng khiếp, lấy kim kiếm làm trung tâm, lan rộng ảnh hưởng ra đến ngoài 20 mét phạm vi"Kết thúc rồi?"
Lý Huyền núp ở đằng xa thấy cảnh này, trong lòng không quá chắc chắn nghĩ tới.
Ý nghĩ vừa dứt, vụ nổ tán đi, để lộ ra một cái hố lớn có bán kính 10 mét, trung tâm đang có một con yêu thú toàn thân cháy khét, đã nằm yên bất tỉnh ở đó, có lẽ là đã chết.
"Thật sự kết thúc rồi?"
Đám người Lý Cửu Trọng, tập hợp lại một chỗ, cách chiến trường sáu bảy mươi mét nhiều, thấy như vậy trên mặt lộ ra biểu tình mừng rỡ.
Vẫn là Lý Diệu Nhi kịp thời phản ứng, nàng chạy vội lại đỡ dậy Lý Uyên Vân.
"Vân Tỷ, tỷ không sao chứ?"
Uyên Vân khẽ phất tay.
"Ta không sao"
Nàng lấy ra một viên đan dược chữa thương ăn vào, tiếp đó bước chân khập khiễng đi tới chỗ thi thể Bạch Hổ, phất tay thu lại toàn bộ thi thể vào trong túi trữ vật.
Một con yêu thú với thân hình khổng lồ như thế, cứ như vậy hư không tiêu thất.
Tập hợp lại đám người, Lý Uyên Vân thần sắc mỏi mệt ngưng trọng nói ra"Buổi lịch luyện đến đây coi như kết thúc, chúng ta mau rời đi nơi này tìm một chỗ khác nghỉ ngơi trước, sau đó quay trở lại gia tộc thôi"
Đám người lấy nàng cầm đầu, đương nhiên sẽ không có ai đứng ra phản đối.
Lý Huyền lúc này quay trở lại gần đám người, vẫn còn cách mấy người tầm 30 mét lúc, đã thấy sáu người chủ động quay người rời đi.
Hắn biểu tình hơi chút cứng đờ, chỉ có thể ngượng ngùng sờ mũi, rồi đi theo phía sau.
Đám người cũng không có nói lại cho Lý Huyền nghe, hoặc có thể nói là trong mắt bọn họ, Lý Huyền không quan trọng.
Nhưng mà mấy người vừa mới đi chưa được vài bước, thì ở phía trước mặt đã xuất hiện năm người, toàn thân được bao phủ bởi một chiếc áo choàng đen, không hề lộ ra chút diện mạo.
Khi thấy trước mắt xuất hiện năm người thần bí chặn đường, lại cảm ứng được tu vi của bọn họ, Uyên Vân đã ngay lập tức lấy ra một tấm ngọc bội bóp nát.
Nàng thần sắc cẩn trọng, hướng năm người thần bí toàn thân khoác áo choàng đen hỏi thăm.
"Năm vị đạo hữu, chúng ta là đệ tử Lý gia, không biết mấy vị vì sao lại muốn cản đường chúng ta"
Năm người trước mắt tu vi đều rất cao, thấp nhất cũng là Khai Linh Cảnh sơ kỳ, hai người dẫn đầu kia càng thêm đáng sợ, để lộ ra khí tức chỉ hơi yếu hơn mấy vị Gia Lão một chút.
Nếu có chiến đấu nảy sinh, bên mình chắc chắn toàn quân bị diệt, cho nên nàng vừa xuất trận, đã ngay lập tức kéo ra thân phận đệ tử Lý gia, chỉ cần nhóm người này không phải tử địch của gia tộc, ít nhiều đều sẽ có cố kị.
Một người thần bí nghe được vậy, nhìn chăm chú nàng này một lúc, sau đó nói nhỏ với người dẫn đầu.
"Bính Huynh, người dẫn đầu kia chính là Lý Uyên Vân, thiên tài số một của Lý gia, nếu có thể ngay tại đây xử lý nàng, như vậy tương lai chắc chắn bớt đi một cường địch"
Nghe được bên người tiểu đệ kể ra, dẫn đầu người kia liền cười khẽ.
"Không ngờ lại có thể gặp được con cá lớn!
Chậc chậc.
Lý gia có thể hù dọa được người khác, nhưng không dọa được chúng ta"
"Cô nương dung mạo xinh đẹp như vậy, nếu không thật tốt để ta tiếp đãi một phen, vậy thì quá là uổng phí rồi"
Nói đến đây, người này không nhịn được lộ ra tiếng cười dâm tà.
Lý Uyên Vân nghe xong, hai hàng lông mày xinh đẹp đã triệt để nhíu chặt, ánh mắt đã để lộ ra vẻ lạnh lùng sát ý.
Nhưng đúng lúc hai bên chuẩn bị động thủ, một thanh âm phiêu hốt truyền tới.
"Hừ, một đám ô hợp cũng dám có ý đồ với đệ tử Lý gia chúng ta, khôn hồn thì mau cút ngay, nếu không lão phu nhất định để các ngươi chết không có chỗ trôn"
Lời nói vừa dứt, một người bề ngoài hơn 60, đã có dáng vẻ khi về già ông lão, xuất hiện tại trước mặt đám người.
Bóng lưng che chắn lại Lý Uyên Vân đám người, khiến người ta không nhịn được có cảm giác an tâm.
Lý Huyền nhận ra người tới, người này tên Lý Hoàng Minh, là một trong mấy vị Gia Lão trong tộc.
Hắn lúc đầu còn có chút nghi hoặc không biết vì sao người này lại có thể đúng lúc xuất hiện tại đây, nhưng suy nghĩ một lúc liền hiểu ra.
Lần này nhiều đệ tử đi ra lịch luyện như vậy, trong tộc không thể nào chỉ để một mình Lý Uyên Vân đi theo bảo vệ được.
Có lẽ vị này Gia Lão, suốt quá trình đều đi theo phía sau đám người để hộ đạo, nhưng không ai phát hiện ra mà thôi.
Uyên Vân thấy được Lý Hoàng Minh bóng lưng, trong lòng tâm treo cao cũng triệt để thả lỏng một hơi.
Nàng cũng có thể đoán được, gia tộc sẽ cử người đi theo để hộ đạo, nhưng đoán là một chuyện, sự thật lại là một chuyện khác.
Bây giờ có một vị gia lão trong tộc xuất hiện bảo vệ, cũng coi như an tâm thêm phần nào.
Với lại vừa rồi nàng cũng đã bóp nát ngọc bội cầu viện, chỉ cần kiên trì một chút thời gian, viện binh của gia tộc sẽ tới hỗ trợ ngay, đến lúc đó đám người này có thể đi được hay không còn khó nói đâu.
Sau khi Lý Hoàng Minh xuất hiện, sắc mặt của người thần bí dẫn đầu đã rất khó coi, nhưng nhìn lại bên mình vẫn dẫn đầu về ưu thế.
Mặc dù bỗng dưng xuất hiện một Khai Linh Cảnh viên mãn, làm rối loạn kế hoạch ban đầu của hắn, nhưng không sao, chỉ có một người.
Còn lại ngoài Lý Uyên Vân là Khai Linh Cảnh tầng bốn ra, tất cả đều là một đám nhãi ranh mới Thông Mạch Cảnh.
Hắn truyền âm với bốn người còn lại.
"Tất cả nghe đây, chút nữa khi động thủ, ta sẽ cầm chân Khai Linh Cảnh viên mãn người kia, Thập Tam ngươi xử lý nha đầu kia, mấy cái nhãi ranh còn lại, các ngươi chia nhau ra xử lý sạch sẽ.
Nhớ là không được để kẻ nào chạy thoát"
Đám người còn lại mặc dù không đáp lại, nhưng cũng đã ngầm biểu hiện đồng ý.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập