Chương 111: Hạ Trung Thượng Tam Khu.

Vân Vụ Sơn Mạch thật sự rất lớn, càng tiến sâu vào trong linh khí càng dày, thiên tài địa bảo xuất hiện càng nhiều.

Cho dù chỉ là ở rìa ngoài cùng cũng có thể được phân chia làm ba khu.

Nơi trước kia hắn hay tiến tới liệp yêu, được gọi là

"Hạ Khu"

Hạ Khu linh khí tương đối mỏng manh, xuất hiện ở đó thường là Nhất Giai Yêu Thú.

Tiến sâu vào bên trong khoảng chừng hai mươi dặm đường, nơi đây được gọi là

"Trung Khu"

, cũng là nơi hiện tại hắn đang tìm kiếm bảo vật.

Trung Khu linh khí tương đối dày hơn so với Hạ Khu, xuất hiện ở nơi đây yêu thú lấy Nhị Giai làm chủ, thỉnh thoảng cũng xuất hiện tam giai.

Lấy Trung Khu làm tiêu chuẩn, lại tiến sâu vào bên trong ước chừng ba, bốn mươi dặm đường nữa, chính là

"Thượng Khu"

Thượng Khu xuất hiện ở nơi này đa phần là Tam Giai Yêu Thú, thỉnh thoảng cũng có Tứ Giai Đại Yêu ẩn hiện.

Mỏ Ô Kim Thiết mà Lý gia trước đó khai thác, thật ra nó nằm ở biên giới giữa Trung Khu cùng Thượng Khu.

"Đúng là ở trong sách không có lừa ta, trong Vân Vụ Sơn Mạch thật sự khắp nơi đều là bảo"

"Chỉ vừa mới tiến vào Trung Khu không bao lâu, liền phát hiện mấy trăm viên Bích Linh Quả"

"Đáng tiếc thực lực của ta không đủ, chỉ có thể nhìn bảo vật trước mắt nhưng lại bất lực rời đi"

Lý Gia sinh sống ở Thanh Vân Tiên Thành đã có mấy trăm năm, kinh nghiệm tiến vào Vân Vụ Sơn Mạch săn yêu tầm bảo đương nhiên nhiều không đếm xuể.

Ở trong tộc còn có những quyển sách ghi chép chi tiết về chủng tộc của các loại yêu thú, kinh nghiệm tầm bảo, hay rất nhiều thứ khác nữa.

Hay ở chỗ, những quyển sách này thật ra giá trị không thấp, nhưng Lý gia lại đặt ở lầu một Tàng Kinh Các, hoàn toàn cho đệ tử trong tộc xem miễn phí, chỉ là không thể đổi đi ra ngoài.

Nội tình giữa đại thế lực cùng tán tu, chính là ở những thứ này, từng tí một phân biệt đi ra.

Lý Huyền đi thêm một lúc, liền cảm nhận bên trên bầu trời truyền đến tiếng oanh minh nổ vang.

Bị thanh âm chiến đấu thu hút, hắn theo thanh âm truyền tới hướng ngước nhìn lên xem.

Đập vào tầm mắt là một con Kim Ưng sải cánh dang rộng dài tiếp cận mười mét, đang cùng một sinh vật không rõ chiến đấu.

Sinh vật không rõ kia tốc độ di chuyển thật sự quá nhanh, tầm mắt của Lý Huyền không thể theo kịp tốc độ của nó.

Cho nên chỉ có thể thấy một cái bóng đen không quá lớn, đang cùng Kim Ưng chiến đấu.

Hắn chăm chú nhìn thêm một lúc, cuối cùng cũng bắt lấy được hình dạng của sinh vật không rõ kia, thì ra là một con Phong Chuẩn.

"Phong Chuẩn tốc độ di chuyển trong tất cả loài yêu thú biết bay, không thể nói là nhanh nhất, nhưng tốc độ bộc phát ở phạm vi gần lại là không có đối thủ"

"Nó có thể điều khiển luồng gió quanh thân, lại lương tựa theo trên cao mượn sức gió"

"Nhờ vào đó trong nháy mắt bộc phát ra tốc độ nhanh gấp mười lần bình thường, thậm chí là hai mươi lần"

Lý Huyền nhớ lại tin tức về Phong Chuẩn, tiếp đó lại nhớ về tin tức của Kim Ưng.

"Kim Ưng tốc độ bay bình thường nhanh hơn Phong Chuẩn, còn tốc độ bộc phát cự ly ngắn thì thua xa"

"Nhưng ngược lại thị lực của nó lại vô cùng tốt, nó không cần phải cùng Phong Chuẩn so tốc độ, chỉ cần bắt chuẩn thời cơ nghênh đón trực diện liền được"

Ở đằng xa Lý Huyền nhìn hai con Yêu Thú ở trên bầu trời chiến đấu, bởi vì cách một đoạn khá xa, cho nên không thể xem chuẩn xác cảnh giới chúng nó ở cấp độ nào.

Nhưng chỉ xem tốc độ bộc phát cùng uy lực của những đòn tấn công, cũng có thể đoán được cảnh giới chúng nó nhất định vượt xa mình.

Tâm tư của hắn khẽ chuyển động.

"Kim Ưng cùng Phong Chuẩn chiến đấu nãy giờ, nhưng không hề rời đi phạm vi bán kính 500 mét xung quanh"

"Chỉ sợ ở gần đây có bảo vật gì thu hút chúng nó tới, hai bọn chúng vì tranh đoạt bảo vật cho nên mới liều mạng chiến đấu"

"Nhân cơ hội chúng không để ý, biết đâu ta lại có thể.

"Ý nghĩ định xuống, khí tức quanh thân Lý Huyền càng thêm thu liễm, toàn thân ngay lập tức hư hóa, đã ở trạng thái tàng hình.

Làm xong chuẩn bị, hắn cẩn thẩn từng tí một tiến lên.

Không dám đi quá nhanh, chỉ chầm chậm tiến về phía trước, không ngừng lại gần trung tâm chiến trường.

Đột nhiên, Kim Ưng đang chiến đấu cùng Phong Chuẩn đột ngột quăng xuống tầm mắt.

Một đôi kim đồng mắt ưng khóa chặt lấy con chuột nhắt phía dưới.

Lý Huyền đang cẩn thận từng bước một tiến lên bỗng nhiên thân hình cứng đờ, hắn cảm nhận được mình bị thứ gì đó từ trên không trung nhìn chằm chằm.

Thuận theo cảm giác ngước mắt nhìn lên, thì thấy Kim Ưng đang quăng xuống tầm mắt.

Mặc dù tầm mắt chỉ quăng xuống trong sát na, rất nhanh liền chuyển chú ý qua Phong Chuẩn, đối thủ chân chính của nó.

Nhưng như vậy cũng đủ rồi, Lý Huyền biết mình đã bại lộ.

Vô Tức Pháp thu liễm khí tức, cùng tàng hình năng lực, đều vô dụng trước một đôi mắt ưng kia.

Đây giống như một ánh mắt cảnh cáo —

"Không cho tiếp tục tiến về phía trước"

Hắn cảm nhận được trong ánh mắt Kim Ưng vừa rồi có sự coi thường, giống như một thượng vị giả, một sát thủ nhìn xuống con mồi.

Chẳng qua nó đang phân tâm ứng phó Phong Chuẩn, nếu không vừa rồi đã lao thẳng xuống cho tự thân một trảo rồi.

Lý Huyền chỉ có thể thở dài, cũng không dám tiếp tục tiến lên, nhanh chóng lui về sau rời xa trung tâm chiến trường.

Hắn đúng là sợ.

Tiếp cận lại gần, hắn cũng cảm nhận được khí tức của Kim Ưng cùng Phong Chuẩn, đều là Nhị Giai Đỉnh Phong yêu thú.

So sánh với nhân tộc tu sĩ chính là Khai Linh tầng sáu đỉnh phong, đã rất tiếp cận Khai Linh tầng bảy cái loại kia.

"Có lẽ cả hai chúng nó đều đang tranh giành một loại thiên tài địa bảo nào đó, có thể phụ trợ chúng nó đột phá Tam Giai"

Lý Huyền vội lắc đầu, không tiếp tục để lòng tham quấy phá.

"Bị Nhị Giai Đỉnh Phong yêu thú truy sát, khả năng ta bị giết chết rất cao, thật sự không đáng vì một thứ không rõ mà làm vậy"

Lý Huyền tiếp tục duy trì Vô Tức Pháp, tiến về một phương hướng khác chạy đi.

Hắn tiếp tục hành tẩu trong Vân Vụ Sơn Mạch, gặp không ít linh dược có giá trị cao, nhưng chúng nó đều đã có cường đại yêu thú trông coi.

Cứ thế, thời gian thấm thoát trôi qua đi, bầu trời thoáng chốc liền đã gần tối.

Nhìn mặt trời sắp lặn, Lý Huyền nhíu mày, im lặng suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng quyết định sẽ ở lại Vân Vụ Sơn Mạch một hôm.

Đừng nhìn đoạn đường từ Trung Khu về đến Thanh Vân Tiên Thành chỉ có bốn, năm mươi dặm, nhưng tu sĩ cảnh giới Khai Linh sơ kỳ, muốn an toàn về đến Tiên Thành lại phải mất không ít thời gian.

Không phải tốc độ của bọn họ chậm, chỉ đơn giản là họ không dám đi nhanh.

Vân Vụ Sơn Mạch thiên tài địa bảo đúng là nhiều thật, nhưng cường đại yêu thú sẽ chỉ nhiều hơn.

Mạo hiểm tốc độ cao đi đường, không may đụng độ cao giai yêu thú, kẻ thiệt sẽ chỉ là mình.

Vì thế, tu sĩ tiến vào Trung Khu hoặc Thượng Khu để tầm bảo hay săn yêu, đa số đều sẽ quyết định ngủ lại trong Vân Vụ Sơn Mạch, chờ thu hoạch không tệ mới quay trở về.

Cũng vì lý do này, số lượng cướp tu ở Trung Khu cùng Thượng Khu đông hơn Hạ Khu rất nhiều.

Tìm đúng con mồi, chỉ cần thành công đánh giết, thu hoạch nhiều ngày của họ đều sẽ về tự thân tất cả.

Cái này hấp dẫn hơn tự thân săn yêu rất nhiều.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập