Hắc Đoản cười nói.
"Hoàng Nhị Nương, chúng ta chuyến này thu hoạch không tệ"
"Có thêm Hoàng Linh Nguyên Chi phụ trợ, hai ta chắc là đều có thể đột phá đến Khai Linh tầng năm"
Hoàng Nhị Nương lúc này cũng thu lại Trường Tiên, gương mặt xinh đẹp khẽ hiện vẻ lo lắng, thân hình có lồi có lõm lắc lư tiến tới.
"Lão Hắc, ngươi không có sao đi?"
Hắc Đoản nghe xong khẽ nở nụ cười.
"Ta không.
.."
"Phốc"
Hắc Đoản chưa nói hết câu thì bất ngờ không kịp phản ứng, đã cảm nhận được phần tim đau nhói.
Lúc này linh thức của hắn mới kịp bắt giữ lấy một chiếc kim châm rất nhỏ vừa mới từ sau lưng đâm tới, không một chút cản trở liền xuyên qua cơ thể mình.
"Oa"
Một ngụm tinh huyết lại phun ra, Hắc Đoản vẻ mặt không dám tin tưởng nhìn Hoàng Nhị Nương đang bước tới.
"Ngươi.
Khụ khụ.
Vậy mà phản bội ta?"
Hoàng Nhị Nương đang bước tới lúc này đã dừng lại, trên mặt nở ra nụ cười khẽ.
Vẫn là như vậy kinh diễm, chỉ là Hắc Đoản chỉ cảm thấy vô cùng ác hàn.
"Lão Hắc, ngươi không nên oán trách ta, chỉ là Hoàng Nguyên Linh Chi giá trị quá lớn, ta thật sự cần có nó"
Hắc Đoản một tay che ngực, tiếp tục ói ra một ngụm máu gian nan nói.
"Hoàng Nguyên Linh Chi có hai gốc, chúng ta vốn dĩ có thể chia đều, ngươi làm sao lại phải ép người vào chỗ chết như thế?"
"Chia đều?"
Hoàng Nhị Nương lúc này lại không nhịn được che miệng bật cười.
"Hoàng Nguyên Linh Chi một gốc có giá trị hơn 500 viên linh thạch, giết ngươi, tất cả đều thuộc về ta"
"Vậy cho ta một lý do vì sao lại phải chia đều?"
Hắc Đoản nghe xong vẻ mặt tức giận, run rẩy mà chỉ tay vào Hoàng Nhị Nương mắng.
Ả đàn bà lòng lang dạ thú này, sớm muộn cũng có ngày.
Khụ khụ"
Hắc Đoản không có nói hết câu, cây Kim Khâu vừa nãy đã một lần nữa xuyên qua cơ thể hắn.
Hắc Đoản lời nói im bặt, trực tiếp tắt thở không có sinh cơ.
Hoàng Nhị Nương thấy cảnh này, cũng không tiếp tục để ý Hắc Đoản đã đoạn tuyệt sinh cơ nằm trên mặt đất.
Nàng hướng tới Hắc Ngưu thi thể dùng sức lật ngửa nó lên, tiếp đó rạch ra một vết rách lớn ở bụng.
Cánh tay sinh đẹp mảnh khảnh không chê bẩn, trực tiếp đưa vào bên trong tìm tòi.
Rất nhanh, nàng liền móc ở bên trong bụng trâu ra hai gốc Linh Chi.
"May mắn, con súc sinh này mới nuốt vào Hoàng Nguyên Linh Chi không được bao lâu, vẫn chưa có thời gian để luyện hóa"
Hoàng Nhị Nương xem xét hai gốc Linh Chi gần như nguyên vẹn trên tay, gương mặt xinh đẹp lộ ra dáng vẻ yêu thích không thôi.
Tiếp đó nàng lấy ra hai chiếc hộp gỗ, lại cẩn thận dùng linh lực tẩy rửa vết máu cùng dịch tiêu hóa bám vào bên trên Linh Chi, xong xuôi mới cất vào trong hộp gỗ, cũng cẩn thận đậy lại cất đi.
Nhưng khi Hoàng Nhị Nương vừa mới thu lại hộp gỗ vào túi trữ vật, linh giác nhạy bén bất thình lình bắt được một cỗ sát ý nhắm vào mình.
"Ầm"
Nàng phản ứng rất nhanh, thân hình đang nửa ngồi trên mặt đất đột ngột liền bổ nhào sang một bên, tiếp đó lăn liên tục mấy vòng trên mặt đất mới dừng lại.
Mà ở chỗ nàng vừa mới ngồi, bỗng chợt có một thanh trường thương đang găm ở trên mặt đất.
Nếu Hoàng Nhị Nương chỉ chậm thêm một chút nữa thôi, thanh Trường Thương này đã là xuyên thủng người nàng.
Mồ hôi lạnh trên gương mặt xinh đẹp vô thức chảy xuống, trong lòng cũng bởi vì sống sót qua tai nạn mà may mắn.
Hoàng Nhị Nương sắc mặt âm trầm, Trường Tiên trong tay càng thêm nắm chặt, biểu thị lúc nào cũng có thể chiến đấu.
Hai mắt của nàng liếc nhìn xung quanh, rất nhanh liền khóa chặt một vị trí.
Không chút chậm trễ, Trường Tiên trên không trung uốn lượn một vòng, tiếp đó một tiếng
"Đùng"
nổ vang, cũng là lúc đầu roi đã đánh tới một gốc cây gần đó.
Thân cây chịu phải lực tác động mạnh mẽ, trong nháy mắt liền bị quất gãy làm hai, để lộ ra thân hình của một người đang núp phía sau.
Hoàng Nhị Nương thấy cảnh này liền nhếch mép cười lạnh.
"Một cái tiểu tu sĩ Khai Linh Sơ Kỳ cũng muốn làm Hoàng Tước?"
"Ta phải cười ngươi ngu xuẩn hay khen ngươi dũng cảm đây?"
Lý Huyền nghe thấy lời nói châm biếm cũng không thèm để ý.
Bàn tay đưa ra, Trường Thương đang găm trên mặt đất khẽ lung lay sau đó lấy tốc độ khá nhanh bay trở lại.
Hoàng Nhị Nương chỉ khẽ cười, tiếp đó Trường Tiên khẽ động, một tiếng
"đùng"
lại vang lên.
Trường Thương trên đường bay về trực tiếp chịu một roi, lại tiếp tục văng đi xa.
"Đánh lén lão nương thất bại còn muốn thu hồi pháp binh trở về, nghĩ cũng thật đẹp đâu"
Lý Huyền thấy Trường Thương bay đi xa, vẻ mặt ngưng trọng nhìn chăm chú vào Trường Tiên trong tay Hoàng Nhị Nương.
Bỗng nhiên, dưới chân hắn âm khí bộc phát mạnh mẽ, trong nháy mắt Quỷ Quan Tài liền được thi triển ra.
Ở bên trong Quỷ Quan Tài, Lý Huyền mới hơi ăn tâm lại một chút.
Du sao hắn cũng không có quên, nữ nhân trước mặt này còn một kiện Pháp Binh hình dạng như cây kim khâu.
Cái kim khâu kia tốc độ quá nhanh, hình dạng lại nhỏ như sợi tóc.
Chỉ cần sơ hở một cái thôi, rất có thể sẽ rơi vào hoàn cảnh giống Hắc Đoản.
Hoàng Nhị Nương ở một bên khác, vốn đang định âm thầm điều khiển Kim Khâu đánh lén, lúc này cũng khó chịu nhíu mày.
"Tiểu tử này đã muốn làm cướp tu, còn như vậy cẩn thận?"
Lý Huyền bên khác không có quản nàng suy nghĩ, hắn lấy ra Âm Hồn Phiên, Quỷ Khí trong phiên ồ ạt tuôn ra.
Hoàng Nương phát hiện không ổn đã ngay lập tức xuất thủ.
Trường Tiên trong tay quơ múa, để lại trong không khí một tiếng vang cao vút, tiếp đó nháy mắt sau đã đánh vào vách của Quỷ Quan Tài.
Chỉ có điều, Quỷ Quan Tài vẫn không có ảnh hưởng gì nhiều, âm khí vẫn ồ ạt tuôn ra.
Cuối cùng âm khí bao phủ lại phạm vi trăm mét trong vòng.
Tiếp đó, dưới sự khiếp sợ của Hoàng Nhị Nương, từng tôn lệ quỷ lần lượt xuất hiện, số lượng càng lúc càng nhiều, đạt tới gần 20 con, tất cả chúng nó đều là Vu Quỷ cấp độ.
Trong đó có hai con Quỷ Thú đã chạm tới Tam Giai Vu Quỷ, năm con chạm tới Nhị Giai Vu Quỷ, còn lại đều là nhất giai cấp độ.
Đối với kẻ địch cảnh giới vượt qua mình, Lý Huyền vừa ra tay chính là toàn lực, không dám có chút giữ lại.
Chiến đấu với kẻ địch mạnh hơn, ngươi còn muốn giữ lại thực lực, đây là muốn để kiếp sau dùng hay sao?
Từ lúc trở về từ Hầm Mỏ, trong thời gian này, Lý Huyền cũng bồi dưỡng được không ít lệ quỷ tiến giai.
Trong đó có hai con Quỷ Thú thậm chí mạnh mẽ mà bước vào Tam Giai cấp độ.
Chính vì có thêm cỗ sức mạnh này trong tay, lần này hắn mới dám chủ động đánh lén một tên Khai Linh Tầng Bốn tu sĩ.
Đương nhiên, để hắn làm ra mạo hiểm lớn như vậy, chủ động vượt cấp chiến đấu, phần lớn chính là do lợi ích đủ nhiều thúc đẩy.
"1000 linh thạch nha, hắn cũng muốn"
Ở bên trong quỷ vực, giác quan của Lý Huyền được tăng lên rất nhiều, hắn cố gắng nắm bắt lấy bóng dáng của cây Kim Khâu kia, nhưng vô dụng.
Trong cảm giác cùng tầm nhìn của Lý Huyền, hoàn toàn không phát hiện được vết tích của nó.
Không bắt được vị trí của Kim Khâu, hắn cũng không dám toàn lực phát huy sức mạnh.
Nhìn Hoàng Nhị Nương một cái, Lý Huyền không chút do dự ra lệnh cho toàn bộ lệ quỷ đồng loạt xông lên.
Khai Linh tầng bốn, cách biệt sức mạnh không phải quá lớn, ưu thế về số lượng vẫn có rất lớn tác dụng
Dẫn đầu trong đám lệ quỷ là một con Gấu Lớn đứng thẳng cao tiếp cận bốn mét.
Gầm lên một tiếng rống giận liền lao lên, khí tức mà nó thể hiện ra ngoài đạt tới Tam Giai Vu Quỷ cấp độ.
Ngay phía sau là một con Quỷ Thú hình dạng như lang, khí tức cũng đồng cấp Tam Giai Vu Quỷ.
Hai bọn chúng dẫn đầu trước sau giáp kích.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập