Hoàng Nhị Nương thấy chiến trận này sắc mặt cũng rất là nghiêm trọng, nàng đến bây giờ vẫn chưa rút lui, cũng bởi vì cảm thấy chưa có uy hiếp.
Ừm, mặc dù hơn hai mươi con Vu Quỷ nhìn có vẻ đáng sợ, nhưng không có chiến lực chủ công gây uy hiếp, khiến nàng vẫn rất cảm thấy tự tin mình có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Nàng một tay khẽ điểm, trước mặt bất ngờ xuất hiện một tấm thuẫn hình dạng mai rùa.
Mai rùa toả ra một vầng thủy lam bao bọc lại Hoàng Nhị Nương.
Lại một kiện pháp binh nữa được phô bày ra.
Tính thêm cả Trường Tiên cùng Kim Khâu, đây đã là kiện Pháp Binh thứ ba nàng lấy ra.
Một bộ này đi xuống, công thủ toàn vẹn, chính là không có sơ hở nào có thể khai thác.
Trường Tiên trong tay Hoàng Nhị Nương tiếp tục vung lên, nhanh như chớp quất vào Quỷ Lang đang tập kích ở phía sau.
Bên trên Trường Tiên có kim quang quấn quanh, quất trúng thân hình Quỷ Lang, trực tiếp rút đi mấy phần quỷ khí trên thân nó.
"Ầm"
Đồng thời, phía trước Quỷ Gấu cũng đã áp sát tới.
Nó dơ lên chân trước, móng vuốt quấn quanh quỷ khí từ trên cao vỗ xuống, lực chấn động mạnh mẽ khiến Hoàng Nhị Nương cũng không nhịn được cảm thấy tê dại.
Tiếp sau đó chính là hàng chục con Lệ Quỷ ở phía sau thay nhau lao lên tấn công.
Tuy cảnh giới chúng nó kém xa Hoàng Nhị Nương, nhưng không phải cách biệt một trời một vực.
Vì thế, số lượng đủ nhiều vẫn có thể làm ra tác dụng, khiến nàng này phải nhanh chóng lui về sau, không dám cùng bọn chúng dây dưa lâu.
Một bên khác Lý Huyền thấy nàng này đang tập trung ứng đối đám lệ quỷ thế công, liền âm thầm thả ra Huyền Xà, để nó ở một bên mai phục.
Còn mình thì một lần nữa đưa tay gọi Trường Thương trở về.
Lần này Hoàng Nhị Nương không có thời gian rảnh ra tay cản trở hắn, nàng còn đang chăm chú đối phó đám lệ quỷ như không sợ chết kia đâu.
Nói bọn này gần như không sợ chết cũng đúng một phần, dù sao hiện tại chúng nó linh trí còn rất thấp, có thể nói gần như không có.
Bình thường chỉ giống dã thú, sống theo kiểu bản năng sinh tồn, nhưng khi bị Âm Hồn Phiên khống chế cùng điều khiển, chúng sẽ chỉ biết tuân theo mệnh lệnh mà làm.
Đương nhiên, tuân theo mệnh lệnh cũng không phải hoàn toàn.
Dù sao không thứ gì có thể trăm phần trăm, hoàn mỹ không một lỗ hổng cả.
Tu quỷ đạo người, có hơn phân nửa là chết do bị chính lệ quỷ mình nuôi cắn trả.
Cầm lại Trường Thương, Lý Huyền không chút do dự cho tản đi Quỷ Quan Tài, trực tiếp tham gia vào chiến đấu.
Quỷ Quan Tài tuy bảo vệ người thi triển, nhưng cũng là một cái lồng giam cách ly với bên ngoài.
Hắn có thể tiếp tục ở bên trong Quỷ Quan Tài để giữ cho bản thân tuyệt đối an toàn, nhưng như vậy không có ý nghĩa.
Mỗi một giây duy trì quỷ vực, điều khiển đám lệ quỷ kia tấn công Hoàng Nhị Nương, đều phải tiêu hao số lớn linh lực.
Hiện tại có thể ẩn ẩn chiếm thế thượng phong, nhưng tiếp tục kéo dài đi xuống, người thua sẽ chỉ là chính hắn.
Trường Thương trong tay vung vẩy, từng tôn dữ tợn mặt quỷ, mang theo vô cùng vô tận oán hận phóng tới Hoàng Nhị Nương.
Có sự tham gia của Lý Huyền, Hoàng Nhị Nương lúc đầu còn có thể bình tĩnh có lùi có tiến chiến đấu, hiện tại áp lực thoáng chốc liền tăng cao.
Tầng thủy lam bảo vệ nàng, dưới sự điên cuồng công kích của đám lệ quỷ cùng Lý Huyền, lúc này đã liên tục hiện ra chập chờn dáng vẻ.
Phòng ngự pháp binh cũng không phải vô địch, chịu quá nhiều đòn tấn công cũng là có khả năng bị phá vỡ.
Nếu không phải nàng thân thủ nhanh nhẹn, đa phần là dùng Trường Tiên đón đỡ thế công, cùng né tránh làm chủ, vậy thì rất có thể hiện tại thủy lam đã bị phá vỡ.
Nhưng không sao cả, nàng chỉ cần cố gắng thủ vững thêm một chút nữa.
Chỉ cần tên tiểu tử kia để lộ ra sơ hở, nàng liền có thể dùng Kim Khâu đánh lén, một kích chính là đoạt mạng.
"Kiên trì thêm một chút nữa, chỉ cần kiên trì, nhất định sẽ thành công"
Lý Huyền thấy tầng thủy lam đang bảo vệ Hoàng Nhị Nương có dấu hiệu như sắp tan dã, tinh thần ngay lập tức toả sáng, Trường Thương trong tay càng thêm gia sức.
Bỗng nhiên, hắn nhạy bén phát hiện ở phía sau mình có một cỗ dao động linh lực rất nhỏ.
Nếu không phải dưới tình huống ở bên trong quỷ vực, toàn bộ giác quan của hắn đều được cường hóa một phần, thì không thể nào phát hiện ra biến hóa linh lực ở đằng sau.
Nhoáng lên một cái, Lý Huyền lấy tốc độ cực nhanh quay người lại, Trường Thương trong tay tinh chuẩn đánh trúng vào Kim Khâu đang lấy tốc độ cực nhanh phi tới.
"Keng"
Kim Khâu mặc dù rất lợi hại trong việc đánh lén, nhưng cứng rắn đối chọi với Trường Thương thì vẫn chưa đủ.
Trong nháy mắt cả hai va chạm liền không chút chống cự bị đánh văng ra xa.
Hoàng Nhị Nương đang chia nhỏ một tia tinh thần của mình ra để điều khiển Kim Khâu, lúc này cũng không nhịn được biến sắc mặt.
"Thằng danh con đó có thể phát hiện được Đoạt Mệnh Châm?"
Nhưng đây cũng không phải điều khiến nàng cảm thấy khó chịu nhất, ở sau một màn phát sinh mới khiến Hoàng Nhị Nương thật sự cảm thấy bất an.
Kim Khâu ngay sau khi bị đánh văng ra xa, ở trên không trung nó vẫn còn đang lung lay chưa lấy lại được thăng bằng.
Bất thình lình âm khí xung quanh bạo động, trong nháy mắt sau liền tạo thành hình dạng của một chiếc quan tài, hoàn toàn giam cầm nó ở bên trong.
Hoàng Nhị Nương thần sắc khó coi, muốn điều khiển Đoạt Mệnh Châm đâm phá Quỷ Quan Tài, nhưng không có tác dụng gì lớn.
Có lẽ, trong thời gian ngắn là không phá ra được.
Nhưng mà không chỉ có thế, chuyện xấu cứ liên tục xảy ra.
Hoặc có lẽ chuyện này nàng đã tính toán được từ trước đó rồi, chỉ tiếc kế hoạch không theo kịp biến hóa, đánh lén thất bại.
Tầng thủy lam đang bảo vệ nàng đã hiện ra một vết nứt nhỏ, điều này Khiến Hoàng Nhị Nương buộc phải đưa ra chiến thuật rút lui.
Ở trong chiến đấu với hơn 20 con Vu Quỷ, nếu không có tầng phòng ngự này làm bảo đảm, vậy chỉ cần sơ xảy một chút thôi cũng có thể dẫn đến mất mạng.
Hoàng Nhị Nương sắc mặt khó coi, căm tức nhìn Lý Huyền một cái thật sâu.
Nàng nhớ kỹ tiểu tử này rồi:
"tương lai còn dài, rồi sẽ có ngày còn gặp lại"
Trong lòng suy nghĩ hung ác, Hoàng Nhị Nương lại không chút nào do dự, ngay lập tức xoay người liền bỏ chạy.
Cũng mặc kệ ở bên trên tầng thủy lam kia có thêm hai đạo vết nứt.
Nàng muốn đi, Lý Huyền chắc chắn không thể giữ lại được.
Nhẹ nhàng điểm mũi chân, linh lực bộc phát mạnh mẽ, hai chân phát lực, trong thoáng chốc thân hình của Hoàng Nhị Nương liền bắn vọt rời đi.
Đám lệ quỷ ở phía sau không chút biện pháp ngăn cản.
Khi nàng đã sắp rời khỏi quỷ vực biên giới, đột nhiên ở ngay phía trước có một con Hắc Xà bất thình lình xuất hiện.
"Chết tiệt, còn có mai phục?"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập