Chương 118: Muốn Mua Liền Tốt.

Lý Thế Phong không có tiếp lời, hắn liếc nhìn Lý Tề Nguyên đang đứng bên cạnh truyền âm hỏi.

"Tề Nguyên, huynh biết lai lịch của vị tộc đệ này không?"

Lý Tề Nguyên lúc đầu nhìn Lý Huyền còn cảm thấy có chút quen mắt, nhưng nhất thời không thể nhớ ra.

Bây giờ nghe được Lý Thế Phong dò hỏi, trong đầu cấp tốc hồi tưởng, cuối cùng cũng nhớ đến.

Hắn nhìn Lý Huyền lộ ra vẻ mặt khác lạ.

Nhớ lần đó khi gặp tiểu tử này, lúc đó mới có tu vi Khai Linh Cảnh tầng một.

Bây giờ ba năm qua đi, một lần nữa gặp mặt, đã đột phá để Khai Linh Cảnh tầng ba.

Tốc độ tăng cao tu vi này thật sự đã khá nhanh, ít nhất là hắn không bằng.

Lý Tề Nguyên rất nhanh liền truyền âm, kể lại mọi thứ mình biết cùng suy đoán cho Lý Thế Phong.

"Biểu đệ, người này ta cũng không có quen biết, chỉ là từng gặp mặt qua một lần, lúc đó ta có dò hỏi qua thì biết được hắn không có vị gia lão nào ở phía sau chống lưng cả"

"Đương nhiên, tình báo của ta cũng là chuyện của hơn ba năm trước rồi, bây giờ còn chuẩn xác hay không cũng rất khó nói"

Lý Thế Phong sau khi nghe xong, trong lòng hơi đắn đo tiếp đó cười thâm ý nói.

"Huyền đệ trong túi trữ vật có phải đang cất một gốc Hoàng Nguyên Linh Chi?"

Lý Huyền nghe đến đây trong lòng âm trầm như nước, cũng ngay lập tức suy nghĩ phương pháp ứng đối.

Hắn nhìn vẻ mặt của Lý Thế Phong, câu chữ có vẻ như là hỏi thăm, nhưng giọng điệu cùng sắc mặt lại có phần khẳng định chắc chắn.

Trong lòng im lặng chốc lát, cuối cùng cùng quyết định thẳng thắn thừa nhận.

Giải thích tuy có chút dài dòng, nhưng thực chất chỉ mới qua một cái tích tắc.

Lý Huyền thể hiện ra vẻ mặt kinh ngạc, tiếp đó có phần khó xử ấp úng nói.

"Không biết Thế Phong tộc huynh là từ đâu biết tin tức này?"

Đây là một câu hỏi ngược, nhưng cũng đã là trả lời Lý Thế Phong câu hỏi.

Quả nhiên Lý Thế Phong sau khi nghe xong, ngay lập tức lộ ra nụ cười vừa lòng cười nói.

"Huyền đệ cũng không cần lo lắng"

"Chẳng qua ta nuôi dưỡng một con linh sủng có phần đặc thù, nó khá nhạy bén với thiên tài địa bảo có thể trợ giúp bản thân tiến giai"

"Vừa rồi nó ngửi được trên thân của đệ có mùi của Hoàng Nguyên Linh Chi, cho nên mới có câu hỏi vừa rồi?"

Nói xong hắn nhìn Lý Huyền biểu cảm lo lắng, lại khẽ mỉm cười trấn an.

"Huyền đệ không cần khẩn trương, vi huynh thật ra tìm mua Hoàng Nguyên Linh Chi đã có mấy tháng nay rồi"

"Bây giờ vô tình gặp được ở đây, lại tình cờ chủ nhân của linh dược lại là tộc đệ"

"Ta sẽ trực tiếp nói thẳng, hi vọng Huyền đệ bỏ những thứ yêu thích, vi huynh nguyện dùng giá thị trường mua lại Hoàng Nguyên Linh Chi từ trong tay đệ"

Lý Huyền sau khi nghe xong, trong lòng thả lỏng một hơi.

"Muốn mua liền tốt"

Mặc dù suy nghĩ như vậy, nhưng hắn cũng rất biết nhìn sắc mặt mà nói chuyện.

Quan sát thấy Lý Thế Phong biểu tình trên mặt, thật giống như không có ý nghĩ khác lúc này mới triệt để an tâm xuống.

Lý Huyền lấy ra một chiếc hộp gỗ cười xòa đưa tới.

"Thế Phong huynh nói quá lời, chúng ta đều là người cùng tộc, gốc Hoàng Nguyên Linh Chi này coi như tiểu đệ biếu huynh làm quà"

Lý Thế Phong nghe xong tiểu tử trước mặt muốn trực tiếp tặng mình, trong lòng cũng không nhịn được cảm thấy kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền hiểu ý nghĩ bên trong.

Mặc dù nhìn Lý Huyền lời nói là biếu tặng, nhưng vẻ mặt không lỡ của kia làm sao hắn lại nhìn không ra chứ.

Tâm tư của Lý Thế Phong cũng không phải tầm thường, một cái liền nhìn thấu Lý Huyền đây là thử thăm dò.

Nếu mình là người so đo chuyện nhỏ, muốn tay không bắt sói, vậy cứ nhận lấy liền xong việc.

Còn nếu bản thân tính cách hào phóng chính trực, vậy chắc chắn không để Lý Huyền ăn thiệt thòi, sẽ thật sự dùng linh thạch mua lại.

Nói chung đây là một nước đi vẹn toàn hai bên, không đắc tội ai.

Lý Thế Phong lúc này nhịn không được bật cười khẽ.

"Ài, tiểu tử ngươi làm cái gì vậy, chẳng lẽ còn thật sự cho rằng ta không trả được chút linh thạch này hay sao?"

Nói xong hắn nhận lấy hộp gỗ, không có kiểm tra linh dược bên trong trực tiếp thu vào, cũng lấy ra 500 linh thạch đưa qua.

"Ở đây là 500 linh thạch, trên thị trường không sai biệt lắm cũng là cái giá này"

Lý Thế Phong không cần kiểm tra bên trong.

"Cho tiểu tử này mười cái lá gan cũng không dám lừa mình"

Đây là suy nghĩ của Lý Thế Phong.

Lý Huyền gãi đầu cười ngượng ngùng một cái, tiếp đó đưa tay nhận thu lại linh thạch.

"Cảm ơn Thế Phong tộc huynh"

Lý Thế Phong lúc này lại khẽ khoát tay đuổi người.

"Thôi được rồi, ngươi có thể rời đi"

Lý Huyền nghe xong cúi đầu cảm ơn một lần nữa, tiếp đó hướng ba người còn lại chắp tay hành lễ, lúc này mới rời đi.

Hắn làm lễ nghi không thiếu một bước, cho đủ tất cả mọi người thể diện.

Lý Thế Phong ánh mắt thâm thúy nhìn Lý Huyền đi xa.

"Tên tiểu tử này?

Vẫn còn một gốc Hoàng Nguyên Linh Chi"

Vừa rồi Linh Sủng của hắn tiếp tục truyền tới tin tức, trên người Lý Huyền vẫn còn một gốc Hoàng Nguyên Linh Chi.

"Chỉ riêng hai gốc Hoàng Nguyên Linh Chi đã có giá 1000 linh thạch, chưa kể đến những đồ vật khác"

Suy nghĩ giết người đoạt bảo loé qua trong đầu, nhưng rất nhanh liền bị Lý Thế Phong gạt bỏ.

"Không thích hợp"

Nói thật, nếu ở đây hiện tại chỉ có một mình Lý Thế Phong, hắn đúng là không ngại giết Lý Huyền cướp tài sản.

Nhưng lúc này người nhiều bất tiện, thật sự không đáng vì 1000 linh thạch mà mang trên lưng thanh danh giết người cùng tộc để cướp của.

Chưa nói đến, 1000 linh thạch này sau khi đoạt được cũng là phải phân chia, nếu theo bình thường chia bốn, hắn thu về chỉ có 250 linh thạch.

Thật sự có chút không đáng.

"Bỏ đi, xem như tiểu tử này may mắn"

Lý Thế Phong khẽ nở nụ cười hướng một nam một nữ phía sau nói.

"Hai vị đạo hữu thông cảm, người kia là ta một vị tộc đệ"

Hắn nói tới liền ngừng, nhưng mọi người ở đây đều hiểu được ý tứ bên trong.

Có những lời là không cần phải nói ra, nhưng ý tứ bên trong cần phải ngầm hiểu.

Bốn người bọn họ tới đây vốn là dự định có tiện nghi liền chiếm, nhưng bây giờ gặp phải người một nhà, đúng là không thể xuống tay.

Cho nên chuyện này cũng coi như thôi, khách khí vài câu là lời xã giao.

Hai người này đều là tán tu, được hắn dùng thân phận đặc cách chiêu mộ làm ngoại vi khách khanh.

Dự định thăm dò thêm tương lai sẽ bồi dưỡng làm phía ngoài trợ lực của mình.

Cảnh giới vừa đủ, ngang bằng hắn ở Khai Linh tầng sáu.

Nữ nhân kết tóc hai bím lúc này cũng khẽ mỉm cười cất tiếng.

"Phong huynh không cần suy nghĩ nhiều, dù sao chúng ta tiến tới cũng chỉ vì hiếu kỳ, thông cảm cái gì chứ?"

Thanh âm của nàng lảnh lót như chim sơn ca, vừa mới lên tiếng liền khiến người cảm thấy dễ chịu.

Nam nhân cơ bắp cường tráng thân cao hơn hai mét còn lại lúc này cũng cười theo nói.

"Đúng vậy, chúng ta trước đó chỉ nói là đến xem thử tình hình nơi này, cũng không nói tới đây để làm gì nha"

Mấy người hiểu ý cười cười, không có gì khó nói hay ngượng nghịu.

Dù sao chuyện nhặt nhặn tiện nghi, có cơ hội không ngại làm cướp tu một lần, cái này gần như là thường thức của Người Hái Thuốc hay Liệp Yêu Giả lâu năm.

Một câu thôi — Lợi ích đủ lớn, cái gì mà không làm được?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập