Đương nhiên, không phải lần nào làm cướp tu cũng có thể đắc thủ, lại có thu hoạch khiến Khai Linh hậu kỳ cũng phải đỏ mắt như lần này.
Lý Huyền cũng biết làm cướp tu thật sự rất nguy hiểm, thật ra nếu phải công tâm mà nói, tỉ lệ sống sót chính là 50/50.
Dù sao tu sĩ khác yêu thú cấp thấp ở chỗ, bọn họ biết ẩn giấu thủ đoạn.
Không ai biết được nếu địch nhân bị dồn đến đường cùng, sẽ lấy ra loại nào át chủ bài có thể lật ngược tình thế.
"Ài, nhưng mà thì sao đâu, lợi ích đủ nhiều mạo hiểm thì mạo hiểm thôi"
Rời khỏi hang động, Lý Huyền thu lại Huyền Xà vào túi trữ vật, tiếp đó nhắm chuẩn Thanh Vân Tiên Thành phương hướng tiến lên.
Chuyến đi này đã có nửa tháng, thu hoạch cũng đủ nhiều, là lúc nên quay trở về tiêu hóa thu hoạch, chuyên tâm tu luyện một khoảng thời gian.
Ở chiến trường vừa rồi, sau khi đám người Lý Thế Phong đã rời đi.
Ước chừng hai canh giờ sau, khu vực trước đó thi thể của Hắc Đoản biến mất, bỗng dưng mặt đất hơi nhô lên.
Một luồng sáng màu vàng từ từ hiện ra, bên trong xuất hiện một trung niên nam nhân có vẻ ngoài chất phác.
Người này không ai khác chính là Hắc Đoản.
"Khụ khụ"
Hắc Đoản sắc mặt trắng bệch, đột ngột ói ra một ngụm máu.
Hắn lấy tay lau đi vết máu trên miệng, lấy từ trong túi trữ vật ra một viên chữa thương đan dược nuốt vào.
Sau khi phục dụng đan dược, sắc mặt mới hơi tốt hơn chút.
Gương mặt Hắc Đoản có thêm vài phần huyết sắc, biểu cảm vô cùng may mắn nghĩ thầm.
"Cũng may, ông đây vẫn còn để lại một tay, nếu không e rằng phải thật sự mất mạng dưới tay con đàn bà ác độc kia rồi"
"Khụ.
Người ta vẫn nói nữ nhân càng đẹp nội tâm càng ác độc quả không sai mà"
Tới đây, hắn lấy trong ngực ra hai quyển trục, một cái có màu nâu vàng, tên gọi là trăm bước độn địa quyển trục.
Có thể giúp người dùng ngay lập tức độn thổ, rời khỏi nơi mình đang đứng trong vòng trăm bước — dùng được ba lần.
Bình thường là dùng để chạy trốn, nhưng Hắc Đoản lúc đó đã bị thương nặng, cho dù có dùng nó để bỏ chạy cũng rất khó sống sót.
Cũng may, hắn đầu óc linh hoạt, có cách dùng hoàn toàn khác so với thường nhân, trực tiếp độn thẳng xuống dưới lòng đất.
Ở sâu trăm bước dưới mặt đất, cho dù là Khai Linh Cảnh Hậu Kỳ cũng rất khó phát hiện.
Quyển trục thứ hai tên gọi là Thổ Tức Quyển Trục, công dụng có thể giúp người dùng ở dưới đất hai canh giờ, mà không sợ ngạt hay do áp lực quá lớn đè chết.
Cả hai phối hợp cùng nhau, mới có thể khiến Hắc Đoản sống qua kiếp nạn lần này.
Hắc Đoản cùng Hoàng Nhị Nương đều là tán tu Ở Thanh Vân Tiên Thành.
Cả hai đã là hơn chục năm chiến hữu, hợp sức săn liệp yêu, dìu dắt nhau từ khi tu vi mới có Khai Linh Cảnh tầng một, đến bây giờ Khai Linh Cảnh tầng bốn.
Quan hệ cả hai có chút mập mờ, thân hơn bằng hữu, nhưng lại chưa tới mức đạo lữ.
Đương nhiên, chuyện gì cần làm đều đã làm rồi, chẳng qua chưa có thẳng thắn quan hệ mà thôi.
"Ài, đáng tiếc.
Tình cảm hơn chục năm chung quy vẫn thua một gốc Linh Dược"
Hắc Đoản sắc mặt hơi đượm buồn.
Mặc dù hắn cũng có ẩn giấu át chủ bài hoặc bí mật của riêng mình, nhưng thật sự chưa từng nghĩ đến sẽ hại Hoàng Nhị Nương.
Hơn chục năm gắn bó, hắn thật sự coi nàng này là người thân.
Nhìn hai quyển trục ở trên tay hoá thành tro bụi, ánh mắt Hắc Đoản lộ vẻ đáng tiếc.
Chỉ có điều không biết hắn tiếc hai quyển trục ở trên tay, hay tiếc cho mấy chục năm tình cảm không bằng một gốc Hoàng Nguyên Linh Chi.
Phủi trên tay tro bụi, Hắc Đoản tìm chuẩn một hướng mệt mỏi rời đi.
Từ Trung Khu về Thanh Vân Tiên Thành mất ước chừng ba giờ đi đường, nhưng Lý Huyền vừa đi vừa cảnh giác cao độ, vì thế phải mất ròng rã năm giờ mới về tới nơi.
Cũng may, đoạn đường này không có gặp phải cướp tu, một đường bình an vô sự.
Về đến Tiên Thành, hắn đầu tiên là tới Lý Bảo Các bán ra thi thể yêu thú.
Vân Dao nhìn thấy mấy cỗ Nhị Giai thi thể yêu thú trên đất, rồi lại nhìn chăm chú Lý Huyền chỉ mới có Khai Linh tầng ba tu vi, gương mặt xinh đẹp làm sao cũng không giấu được nét kinh ngạc nói.
"Huyền đệ, những cái này chẳng lẽ đều là ngươi săn được?"
Nếu thật sự đúng như nàng nghĩ, vậy tên tộc đệ trước mặt này cũng quá lợi hại rồi.
Lấy tu vi Khai Linh tầng ba săn giết Nhị Giai Yêu Thú, lại không chỉ một con.
Đương nhiên, dù sao Lý gia cũng là đại gia tộc, đệ tử trong tộc có thể vượt một tiểu cảnh giới diệt yêu mặc dù cũng xuất chúng, nhưng không phải chuyện gì quá mức rung động.
Chỉ là.
Trong những thi thể này có cả Nhị Giai Trung Kỳ cấp bậc, với lại quan trọng nhất là nàng nhận ra Lý Huyền.
Tên tiểu tử này lần đầu gặp vẫn chỉ có Thông Mạch Cảnh tu vi.
Bây giờ chỉ mới hơn ba năm không gặp lại, tiểu tử này đã đột phá đến Khai Linh Cảnh tầng ba, đã thế lại còn có thể vượt cấp liệp yêu.
Lý Huyền gãi đầu cười ngượng ngùng.
"Ài, Dao tỷ xem trọng ta, tiểu đệ chỉ là am hiểu thu liễm khí tức, cho nên nhiều lần nhặt nhặn được chút cơm thừa canh cặn thôi"
"Hắc hắc, tỷ xem.
Vết thương trên thi thể của chúng nó đa phần đều do cùng yêu thú chiến đấu mà có"
Vân Dao sau khi nghe xong, lúc này mới để ý thấy trên thi thể của những yêu thú này, thật sự số lớn đều do vết cào hoặc cắn gây ra.
Một số nhìn giống bị bạo lực đánh bể đầu.
Chỉ có duy nhất một con Hắc Ngưu thi thể là có dấu tích cùng tu sĩ chiến đấu, mặc dù còn có chút tò mò, nhưng nàng vẫn rất lịch sự không có hỏi thêm.
Nãy giờ hỏi đã đủ nhiều, tìm hiểu thêm rất có thể động đến tư mật của người khác, gây mất thiện cảm.
Sau một lúc tính toán, Vân Dao mỉm cười ôn hoà nói.
"Huyền đệ, tổng giá trị bảy cỗ thi thể của yêu thú là 250 viên linh thạch"
Lý Huyền không đòi thêm giá, chỉ gật đầu đáp ứng.
Thấy Lý Huyền đã đồng ý với giá mình đưa ra, Vân Dao kêu hắn ở đây đợi chốc lát sau đó liền xoay người rời đi.
Một lúc sau nàng quay trở lại, trong tay còn cầm một túi vải chứa đựng 250 viên linh thạch.
"Huyền đệ, đây là kinh thạch của đệ"
Lý Huyền nhận lấy linh thạch, ước lượng sơ qua liền thu lại.
Hắn chắp tay cười lịch sự nói.
"Dao tỷ, nếu đã xong vậy đệ rời đi trước"
Vân Dao cũng lộ ra nụ cười lịch sự ôn hoà trả lời.
"Huyền đệ đi thong thả"
Rời khỏi Lý Bảo Các, Lý Huyền một đường về thẳng trạch viện của mình.
Xuyên qua một tầng trận pháp tiến vào bên trong, hắn vỗ vào Túi Linh Thú thả ra Huyền Xà.
Trước kia là ngại Túi Linh Thú quá mắc mua không nổi, thân hình của Huyền Xà lại có chút lớn.
Nếu cứ như vậy đem nó theo ra vào Thanh Vân Tiên Thành hay Lý gia trụ sở, cảm giác vô cùng bất tiện.
Chính vì vậy mới để nó ở trong Vân Vụ Sơn Mạch tùy ý trưởng thành, bây giờ có Túi Linh Thú rồi, đương nhiên phải đem nó quay trở lại.
Nhìn Huyền Xà bò tới một nơi nhắm mắt nghỉ ngơi, Lý Huyền không để ý tới nó nữa, trực tiếp tiến vào trong phòng.
Ngồi lên giường, hắn lấy ra quyển trục có ghi chép trận pháp sơ giải, chuyên tâm nghiên cứu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập