Lý Huyền ở trong lòng coi như hiểu rõ, tiếp đó lấy ra một tờ giấy có ghi bốn loại Linh Vật còn thiếu.
Đương nhiên đây là một tờ giấy khác, hắn chỉ ghi lại bốn loại Linh Vật còn thiếu kia thôi.
"Gia lão đại nhân, đệ tử cần treo thưởng thu thập bốn loại Linh Vật này, thời gian kéo dài trong vòng 2 tháng"
Tiếp đó hắn đưa ra mức giá cao hơn thị trường 10%.
Loại này chỉ là tìm vận may thôi, tìm được là tốt nhất, chứ Lý Huyền cũng không quá chông chờ vào nó sẽ ra được kết quả tốt.
Chuyện liên quan đến mạng nhỏ, phòng một tay cũng không có gì quá đáng.
Hoán Thành nhận lấy danh sách, tiếp đó ghi chép sột soạt xuống một trang sách, tiếp đó lão nhìn Lý Huyền nói.
"Trả trước 150 linh thạch làm nguồn cọc, sau đó để trao thông tin liên lạc là ngươi có thể đi được rồi"
Lý Huyền lấy ra linh thạch đặt lên bàn, tiếp đó cùng Hoán Thành trao đổi Ngọc phù truyền tin.
Xong xuôi hắn lễ phép chắp tay cúi chào một cái, mới nhanh rời khỏi Công Huân Điện.
Rời đi Công Huân Điện, Lý Huyền trở về trạch viện của mình.
Về đến nơi xong, hắn cũng không quá mức để ý thêm nữa, lấy ra Âm Hồn Phiên, tiếp đó trực tiếp đả tọa tu luyện.
Thời gian thấm thoát trôi qua đi, rất nhanh liền tới ngày hẹn cùng Nhiếp Tuấn đám người tiến Vân Vụ Sơn Mạch.
Ở một bãi đất trống bên trong Vân Vụ Sơn Mạch, lúc này đang đứng tất cả năm người.
Bọn họ chính là Nhiếp Tuấn, Mộng Khả Hân, Vương Đào, Hoắc Chiến, cùng với Lý Huyền.
Bầu không khí lúc này khá căng thẳng.
Mặc dù không ai nói gì, nhưng ai cũng nhìn ra lúc này cả 5 người đều có chút cưỡng ép.
Mà chuyện trở thành thế này nguyên nhân, cũng do trước khi đi Nhiếp Tuấn nói nên phân chia trước thu hoạch chuyến này.
Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân là người dẫn đường, đồng thời cũng là người chỉ huy trong chuyến đi lần này.
Vì thế bọn họ yêu cầu sau khi luyện chế ra Tiểu Phá Cảnh Đan, dù ít hay nhiều, cả hai đều phải được chia mỗi người một viên đan dược.
Ngoài ra, nếu số lượng Tiểu Phá Cảnh Đan quá ít, thật sự không đủ chia đều thì cả hai cũng đồng ý bỏ ra một số linh thạch làm đền bù.
Nhưng hai viên Tiểu Phá Cảnh Đan là không được phép lọt mất.
Cái này khá hợp lý, dù sao nếu không có hai người dẫn đường, chuyến đi này coi như có thể trực tiếp từ bỏ.
Nhưng chỉ vậy thôi mà muốn ăn đầu to, cho dù đám người ngoài mặt không nói gì, thì trong lòng ít nhiều cũng sẽ nảy sinh cảm giác không thoải mái.
Lý Huyền ngẫm nghĩ một lúc, sau đó chủ động đưa ra yêu cầu từ chối nhận đan của mình.
"Chư vị, nếu lúc luyện thành đan dược mà không đủ chia, vậy cứ bớt phần của tiểu đệ đi là được"
"Đương nhiên, mọi người cần phải bồi thêm cho ta chút linh thạch tương ứng"
"Còn nếu đủ Tiểu Phá Cảnh Đan để chia, vậy thì không nói nữa, cứ mỗi người một viên là xong"
Dù sao Lý Huyền cũng không giống bọn họ, Lý gia có nguồn tài nguyên khổng lồ — Ít nhất là đối với loại tài nguyên như Tiểu Phá Cảnh Đan này.
Tiểu Phá Cảnh Đan đối với mấy người có thể là hàng hiếm, nhưng đối với hắn lại không đáng kể.
Chỉ cần đệ tử trong tộc tu tới Khai Linh tầng ba, tới Công Huân Điện chủ động đưa yêu cầu mua đan là được.
Nhanh thì ngay lập tức có thể đưa ra đan dược, chậm thì hai ba ngày đến nửa tháng là có.
Cuối cùng đám người cũng thống nhất đưa ra được quyết định phân chia chiến lợi phẩm.
Đầu tiên là thu hoạch Hoả Tuyền Hoa, tiếp sau đó để Vương Đào luyện chế thành đan dược.
Phụ dược Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân sẽ lo liệu, thay vào đó bọn họ có quyền ưu tiên chọn đan.
Sau đó nếu luyện chế thành công đan dược, ra được năm viên thì không nói, chỉ cần chia đều là xong.
Nhưng nếu ít hơn, chỉ có ba viên hoặc bốn viên đan dược.
Vậy thì sẽ ưu tiên cho hai người Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân một viên Tiểu Phá Cảnh Đan trước.
Còn những thứ về sau, vậy phải dựa vào thể hiện của từng người trong chuyến đi lần này.
Ngươi muốn được đan dược, vậy cứ xem ngươi thể hiện.
Năm người sau khi thống nhất quyết định, không còn tranh cãi thêm gì nữa mới tiếp tục tiến lên.
Năm bóng người phi nhanh qua từng gốc cây tảng đá, đi sâu về hướng Trung Khu.
Đám người đi thêm ước chừng ba canh giờ, cuối cùng dừng lại ở một khu vực có địa hình hơi hoang tàn.
Nơi đây nhiệt độ rõ ràng cao hơn nơi khác, mảnh đất có đường kính khoảng ba bốn dặm, không một ngọn cỏ sinh trưởng.
Toàn bộ đều là sỏi đất khô cằn, cùng những dãy đá nứt nẻ trồng lên nhau.
Đám người tới đây, khí tức thu liễm đến cực hạn.
Dừng lại bước chân, Lý Huyền nhìn một bên là khu rừng rậm rạp, nơi sinh cơ bạt ngàn.
Cùng một bên đất đá khô cằn, không một ngọn cỏ sinh trưởng.
Cả hai tạo thành đối lập khiến hắn không nhịn được cảm thán
"Thiên Nhiên Thật Kỳ Diệu"
Nhưng suy nghĩ này rất nhanh lại được một suy nghĩ khác thay thế.
Hắn tự hỏi?
"Liệu đây có thật sự là do Tự Nhiên hình thành, hay là do sức mạnh của một người nào đó tạo ra?"
Nhiếp Tuấn nhìn chăm chú phía trước, tiếp đó hướng đám người nhỏ giọng nói.
"Chư vị, từ đây tiến sâu vào bên trong thêm hai dặm nữa, chính là đích đến của chúng ta chuyến này"
"Tuy nhiên, nó cũng là sào huyệt của một bầy Xích Hoả Thằn Lằn"
"Vì thế, nếu chúng ta muốn tới tay được Hoả Tuyền Hoa, vậy trước tiên phải diệt sát được đám thằn lằn này đã"
Nhiếp Tuấn thấy mình nói xong, nhưng không có ai lên tiếng tiếp lời, hắn im lặng trong chốc lát mới tiếp tục nói.
"Ta cùng nương tử nhà mình từng tiến tới điều tra, phát hiện bầy Xích Hoả Thằn Lằn này có ít nhất 20 con"
"Trong đó có ít nhất bốn con đạt tới Nhất Giai Hậu Kỳ, bảy con Nhất Giai Trung Kỳ, còn lại đều là Nhất Giai Sơ Kỳ"
"Tuy nhiên, tại hạ nghi ngờ, bên trong sào huyệt của chúng không chỉ có thế, rất có thể còn ẩn giấu lực lượng mạnh hơn mà ta chưa thể thăm dò ra"
Đối diện Nhiếp Tuấn, ba người Lý Huyền đều lộ ra vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe, không ai có ý định cắt ngang.
Chờ đến khi hắn nói xong, Vương Đào lúc này mới trầm tư lên tiếng hỏi.
"Vậy ý Nhiếp đạo hữu là?"
"Chúng ta sẽ cử ra người am hiểu chạy trốn đi dụ yêu thú"
"Bốn người còn lại sẽ ở một chỗ thiết kế sẵn mai phục, chỉ chờ yêu thú tới sẽ nhanh chóng ra tay liệp sát"
Nhiếp Tuấn gật đầu nói.
"Không sai, chính là như vậy"
"Làm như vậy, chúng ta có thể cắt giảm ưu thế bầy đàn của đám Xích Hoả Thằn Lằn này, khiến bọn chúng mất đi lợi thế về số lượng, bên ta lại có thể giảm đi được thương vong"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập