Chương 127: Động Thủ.

Lý Huyền nghe mọi người nói từ đầu đến giờ vẫn luôn im lặng, lúc này mới lên tiếng cắt ngang mấy người.

"Khụ.

Nhiếp huynh, vậy không biết ngươi đã từng nghĩ tới, trong đám Xích Hoả Thằn Lằn này sẽ có một con Thủ Lĩnh hay chưa?"

"Mọi người phải biết, một đám yêu thú tụ tập lại với nhau, mà số lượng vượt quá 20 con, tỉ lệ sinh ra con đầu đàn là rất cao"

"Trong tự nhiên, rất ít yêu thú sống theo bầy đàn mà không có thủ lĩnh, ngoại trừ những loài rất đặc thù ra"

Nếu đám Xích Hoả Thằn Lằn này không có thủ lĩnh, kế hoạch của Nhiếp Tuấn đúng thật không sai.

Nhưng có thủ lĩnh lại khác.

Kẻ dẫn đầu ngoại trừ có sức mạnh vượt trội ra, chúng thường sẽ có thêm sức quan sát nhạy bén, cùng khả năng nhận biết nguy hiểm rất cao.

Lúc đó không thể coi chúng là đám dã thú bị bản năng chi phối, mà phải coi chúng là một kẻ địch biết suy nghĩ.

Nhiếp Tuấn nghe xong cũng im lặng trong chốc lát, cuối cùng nở nụ cười khổ nhìn Lý Huyền lắc đầu nói.

"Huyền đệ, chẳng lẽ chúng ta còn cách nào khác hiệu quả hơn hay sao?"

"Cho dù chúng có thủ lĩnh hay không, thì chúng ta cũng chỉ có thể làm như vậy"

"Ít nhất, cho dù chúng có thủ lĩnh đi chăng nữa, có thể nhanh chóng cảm nhận được nguy hiểm, thì chúng ta cũng đã đạt được một phần mục đích"

"Đó chính là cắt giảm đi một phần sức mạnh của bọn chúng"

Lý Huyền nghe xong cũng im lặng.

Bởi Nhiếp Tuấn nói không sai, bọn họ không có lựa chọn nào tốt hơn.

Cho dù kế hoạch dụ địch thất bại ở lần thứ hai, nhưng chỉ cần lần đầu tiên dẫn dụ thành công, bọn họ cũng đã hoàn thành được một phần kế hoạch rồi.

Trong lúc Lý Huyền trong lòng còn đang suy nghĩ, Hoắc Chiến một bên đã đưa ra câu hỏi khác.

"Vậy trong năm người chúng ta, ai sẽ là người đi dẫn dụ đám yêu thú đây?"

Cái này cũng rất quan trọng, người đi dụ yêu này có khả năng gặp nguy hiểm rất cao.

Nếu chậm chân, thậm chí có thể rơi vào vòng vây của bầy Thằn Lằn.

Đến lúc đó không chỉ đơn giản là trả giá một chút, mà khả năng cao là đe doạ trực tiếp đến tính mạng của bản thân.

Nhiếp Tuấn sau khi nghe được câu hỏi, không có bất kỳ do dự nào liền lên tiếng nhận việc.

"Cái này thì mọi người không cần lo, tại hạ am hiểu một chút về thân pháp, có thể lo được"

Tới đây, mọi thứ coi như đã xong.

Năm người bàn bạc thêm một lúc về chiến thuật, cuối cùng di chuyển tới một khu vực có lợi cho mai phục, sau đó Nhiếp Tuấn chủ động rời đi.

Mộng Khả Hân nhìn thân ảnh chồng mình rời đi, ánh mắt lóe lên vẻ lo lắng.

Cho dù biết Nhiếp Tuấn am hiểu một chút về thân pháp, nhưng để người mình yêu đi làm chuyện mạo hiểm, nàng làm sao lại không lo lắng cho được.

Vương Đào một bên chú ý đến Mộng Khả Hân biểu tình lo lắng, hắn khẽ lên tiếng an ủi.

"Mộng đạo hữu không nên lo lắng, Nhiếp đạo hữu thân pháp trắc tuyệt, trong những người ta biết có thể xếp vào hàng ngũ đỉnh cấp"

"Chỉ là dụ một đám yêu thú không có thần trí mà thôi, sẽ không có nguy hiểm gì đâu"

Mộng Khả Hân nghe xong cũng khẽ nở nụ cười, nhẹ giọng đáp lại một tiếng.

Nhưng tâm trạng lo lắng cũng không vì thế mà biến mất, chỉ là nàng giấu nó vào trong lòng mà thôi.

Nở một nụ cười khẽ, cùng đám người chia nhau chỗ ẩn núp, chờ mai phục.

Lý Huyền tiến tới một khu vực đã được phân chia tốt cho mình, đưa tay vỗ vào Túi Linh Thú, một con Hắc Xà dài hơn mười mét bất ngờ xuất hiện.

Huyền Xà vừa mới xuất hiện, hàn khí từ thân thể nó toả ra, ngay lập tức kết lại một lớp băng mỏng phía trên mặt đất.

Thời gian gần đây, Lý Huyền không hề bạc đãi Huyền Xà.

Dưỡng Yêu Đan có thể nói chính là đại lượng cung cấp, không chỉ có thế.

Khi tiến vào Vân Vụ Sơn Mạch, một số ít linh dược khi hái được, nếu biết nó có lợi cho việc yêu thú tăng cao tu vi.

Lý Huyền đều không ngần ngại cho Huyền Xà sử dụng.

Chỉ có điều, Yêu Thú từ Nhất Giai Hậu Kỳ đột phá đến Nhị Giai, quá trình này gian nan hơn tu sĩ khá nhiều.

Cho dù Hắc Thủy Huyền Xà là Tam Giai huyết mạch, lại là biến dị hàn băng chi lực, nhưng muốn trong thời gian ngắn đột phá đến Nhị Giai cũng không dễ dàng.

Huyền Xà hiện tại, cảnh giới vẫn còn kém Nhị Giai một khoảng cách lớn nữa.

Cho dù có Lý Huyền cũng cấp lượng lớn tài nguyên, ít nhiều gì cũng cần một hoặc hai năm nữa mới có thể đột phá.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, không vượt quá một canh giờ sau, Đám người đã cảm nhận được có thứ gì đang tiến lại gần.

Tiếng đánh nhau càng lúc càng lớn, cũng chứng tỏ khu vực chiến đấu đang dần tiến về phía này.

Không mất bao lâu sau, Lý Huyền đã nhìn thấy Nhiếp Tuấn với thân hình có vẻ hơi chật vật, vừa đánh vừa lui tiến về nơi đây.

Nhiếp Tuấn người này vẫn cầm theo một thanh đại đao quen thuộc, y phục trên người đã có những chỗ cháy đen, để lại một lỗ thủng, lộ ra cơ bắp cường tráng bên trong.

Đại đao trong tay vung chém, đánh tan những quả cầu lửa từ phía sau bắn tới.

Mà chủ nhân của những quả cầu lửa này, chính là hơn mười con Xích Hoả Thằn Lằn.

Dẫn đầu là hai con Thằn Lằn, chỉ riêng chiều dài đã tiếp cận sáu mét.

Phía trên lưng là từng chiếc gai, kéo dài từ trên gáy cho đến tận dưới đuôi.

Làn da của chúng có màu nâu đất, cùng với những đường kẻ màu cam đậm như dung nham.

Ngoài hai con dẫn đầu có khí tức Nhất Giai Hậu Kỳ ra, còn lại đều là Nhất Giai Sơ Kỳ cùng Trung Kỳ.

Không có bất kỳ một con Hung thú nào trong đám này cả.

Nơi đám người mai phục là một hẻm đá lớn.

Tuy hai bên không quá cao, nhưng cũng đủ tạm thời vây khốn kẻ địch, không để bọn chúng có thể dễ dàng thoát đi.

Khi Nhiếp Tuấn dụ được đám Xích Hoả Thằn Lằn đuổi theo vào trong hẻm đá.

Bất ngờ có năm cỗ khí tức mạnh mẽ được phóng thích ra, chặn kín hai đầu đường đi.

Năm người chia làm hai đội chặn kín hai đường đi.

Lý Huyền cùng với Huyền Xà, kèm theo Vương Đào chặn kín đường quay trở lại.

Còn ở phía trước có ba người còn lại chặn lại đường tiến lên.

Ngay khi vây được đám Xích Hoả Thằn Lằn này vào trong hẻm đá, Nhiếp Tuấn lập tức quát lớn.

"Chư vị nhanh chóng động thủ, không nên chậm trễ kẻo sinh biến"

Nói xong hắn chủ động cầm theo Đại Đao lao lên, đón đầu chiến đấu cùng một con Nhất Giai Hậu Kỳ Hoả Thằn Lằn.

Ở ngay phía sau chính là Mộng Khả Hân cũng lao lên, nàng vung ra một chiếc quạt giấy, ở trên không trung tạo ra nhiều lưỡi đao gió đánh tới.

Một bên nàng chiến đấu cùng với hai con Nhất Giai Trung Kỳ Hoả Thằn Lằn, một bên thỉnh thoảng lại trợ giúp chồng mình một tay.

Hoắc Chiến cũng không chịu thua kém, thân thể hắn đột ngột cao thêm hai tấc, lấy trong túi trữ vật ra một chiếc côn sắt rất nặng, chủ động tiến đánh một con Nhất Giai Hậu Kỳ Hoả Thằn Lằn còn lại.

Lý Huyền cùng Vương Đào nhìn nhau.

Vương Đào lắc đầu bật cười khẽ.

"Ài, Huyền đạo hữu, ba người Nhiếp Tuấn đạo hữu đã chủ động gánh lấy công việc nặng, chỉ còn lại chút tôm tép kia thôi"

"Chúng ta cũng không thể làm bọn họ chê cười"

Lý Huyền nhìn quanh người Vương Đào có ngọn lửa dần bùng lên, hắn cũng gật đầu bảo phải.

"Vậy tiểu đệ bêu xấu"

Hắn lấy ra Trường Thương, một bên ra lệnh Huyền Xà cùng tiến lên, còn mình thì thi triển Bách Quỷ Thương Pháp.

Từng tôn oán hận mặt quỷ được phóng thích, cùng những đoá hoả cầu của Hoả Thằn Lằn chạm nhau.

Huyền Xà ngày sau khi nhận được mệnh lệnh tấn công, nó hít một hơi thật sâu, sau đó phóng ra một đoàn hàn khí đi qua.

Có một con Nhất Giai Sơ Kỳ Xích Hoả Thằn Lằn vừa mới lao lên, bất ngờ không kịp phản ứng trúng phải hàn khí.

Không vượt quá hai giây sau, cơ thể ngay lập tức bị hoá thành tượng băng.

Đón nhận nó là một cú quật đuôi, trực tiếp khiến tượng băng vỡ làm nhiều mảnh.

Lý Huyền nhìn đây cảm thấy có chút đáng tiếc, dù sao Huyền Xà làm thế này, chính là gián tiếp khiến hắn không thể rút ra hồn phách của Hoả Thằn Lằn để nuôi bản mệnh quỷ.

Thi thể đã vỡ vụn thành từng mảnh lăn lông lốc trên mặt đất rồi, còn rút ra cái gì hồn phách thì thật sự là nói nhảm.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập