Chương 134: Chiến Đấu.

Huyền Xà sau khi được thả ra, lại vừa vặn thấy đám hoả thằn lằn phun lửa tới.

Nó không chút tỏ ra yếu thế, quanh thân toả ra hàn khí, nền đất nóng bỏng phía dưới bất ngờ kết một lớp băng mỏng.

Miệng rắn há rộng, bên trong phóng ra một luồng hàn khí cực mạnh, đón đầu chặn lại hoả cầu.

Lý Huyền nhìn Huyền Xà có thể một mình đối chọi với hơn mười con Hoả Thằn Lằn, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc uy lực của hàn khí.

Trong trận chiến, từ trước đến nay Huyền Xà chưa từng xuất thủ toàn lực, cho nên hắn cũng không thể biết được Huyền Xà rốt cuộc có bao nhiêu mạnh.

Liếc nhìn Huyền Xà một cái, hắn rất nhanh liền thu lại tầm mắt.

Lấy ra Âm Hồn Phiên, mặt Phiên khẽ vẫy, quỷ khí như thủy triều nước lũ tràn ra ngoài.

Quỷ vực rất nhanh liền được mở ra, từng tôn lệ quỷ bất thình lình xuất hiện bên trong quỷ vực.

Chỉ có điều, Lý Huyền cũng không hề xuất toàn lực, hắn chỉ để một con Tam Giai Quỷ Gấu, cùng mười con Vu Quỷ Nhất, Nhị Giai xuất hiện.

"Vậy là đủ"

Mà ngay sau khi Lý Huyền mở ra quỷ vực, mười một con lệ quỷ bất ngờ xuất hiện, đám người cũng hiểu câu kia của hắn nói có ý gì.

Chính là ý trên mặt chữ.

Lý Huyền đưa tay khẽ vỗ, Vu Quỷ Trảo tầng thứ hai được thi triển ra, ngay lập tức vỗ trúng một con Nhất Giai Trung Kỳ Thằn Lằn, cũng để lại một vết thương trên thân nó.

Hắn chú ý một hướng khác, thấy Huyền Xà vậy mà chủ động cùng con Nhất Giai Hậu Kỳ Hoả Thằn Lằn kia chiến đấu.

Lý Huyền liếc nhìn nó một cái, tiếp đó không có để ý nhiều.

Hắn cũng không dự định ra tay trợ giúp.

Huyền Xà chưa từng ra tay toàn lực, bây giờ cũng là một cơ hội để kiểm chứng sức mạnh của nó.

Lấy ra Trường Thương, hắn chủ động lao lên cùng bầy Hoả Thằn Lằn chém giết trực diện.

Đáng lẽ cách không dùng Bách Quỷ Thương Pháp tấn công từ xa sẽ là một sự lựa chọn hợp lý hơn.

Nhưng Lý Huyền cảm thấy có thể bớt thêm chút linh lực tiêu hao, với lại một phần cũng muốn cảm nhận năng lực cận chiến của mình.

Trường Thương đâm sượt qua da của một con Hoả Thằn Lằn, cũng để lại trên thân nó một vết rạch.

Lý Huyền được thế không tha người, cổ tay đột nhiên phát lực, trường thương quét ngang.

Chỉ có điều, con Hoả Thằn Lằn này đột ngột tăng tốc, chủ động gánh chịu lấy Trường Thương, liều mạng cũng muốn tấn công hắn.

"Ầm"

Một cái móng vuốt vỗ tới, bất ngờ bị một bàn tay quỷ chặn lại.

Lý Huyền ngay sau khi phát hiện ý đồ của Hoả Thằn Lằn, đã lập tức thi triển Vu Quỷ Trảo tầng thứ nhất.

Quỷ trảo cùng móng vuốt va chạm, hắn liền cảm nhận được lực chấn động cực mạnh, khiến cánh tay mình tê dại.

Tuy Vu Quỷ Trảo có thể ngạnh kháng móng vuốt của Hoả Thằn Lằn, thậm chí còn hơi chiếm chút ưu thế.

Nhưng Lý Huyền cũng không phải tu sĩ luyện thể, thân thể vẫn còn rất yếu ớt, lực chấn động của đòn đánh này vẫn làm hắn vô cùng khó chịu.

Ánh mắt của hắn trở nên sắc lạnh, chịu phải một đòn tấn công bất ngờ, vậy mà không ngay lập tức kéo dài khoảng cách.

Ngược lại, tay trái đang hoá quỷ trảo của hắn bất ngờ chụp lấy móng vuốt của Hoả Thằn Lằn.

Linh lực trong đan điền thì điên cuồng truyền vào Trường Thương trong tay phải.

Trường Thương sau khi được linh lực truyền vào, thân thương toả ra âm khí lượn lờ.

Còn về Hoả Thằn Lằn sau khi bị quỷ trảo của Lý Huyền khóa chặt lấy móng vuốt, ánh mắt của nó trở nên đỏ ngầu.

Vẻ mặt hung dữ, há ra cái miệng rộng hướng thẳng tới Lý Huyền táp tới.

Nhưng mà nó còn chưa cắn trúng Lý Huyền, thì một thanh trường thương đã xuyên thủng đầu lâu, cũng lấy đi mạng sống của nó.

Con Hoả thằn lằn này thậm chí còn không kịp kêu rên một tiếng trước khi chết.

Lý Huyền vẻ mặt lạnh lùng, máu của Hoả Thằn Lằn bắn lên mặt, hắn cũng không có lau đi.

Chỉ nhanh chóng rút ra trường thương, mặc kệ thi thể to lớn của Hoả Thằn Lằn ngã trên mặt đất, không có chú ý nhiều liền nhắm tới một con Hoả Thằn Lằn khác.

Một lúc sau, y phục của Lý Huyền vốn dĩ là màu lam nhạt, bây giờ đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ bởi máu tươi.

Máu tươi dính trên y phục đều là của bầy Xích Hoả Thằn Lằn, toàn thân hắn thậm chí không dính một vết thương.

Bầy hỏa thằn lằn này tuy hung hãn, nhưng chênh lệch về sức mạnh vẫn còn ở đó.

Sau khi Lý Huyền liên tục chém giết hai con Nhất Giai Trung Kỳ Hoả Thằn Lằn, chiến thắng đã nghiêng hoàn toàn về một bên.

Tuy nhiên, đám lệ quỷ được thả ra cũng chết mất ba con, chúng đều là Nhất Giai Vu Quỷ, cho nên hắn cũng không cảm thấy quá đáng tiếc.

Hắn chú ý đến chiến trường của Huyền Xà, thấy bên đó đã kết thúc chiến đấu từ lâu.

Bên cạnh Huyền Xà thi thể của một con Xích Hoả Thằn Lằn dài gần bốn mét, đã bị hoá thành tượng băng.

Không chỉ thế, thi thể của nó còn bị đập vỡ làm nhiều mảnh rơi trên mặt đất.

Lý Huyền thấy cảnh này, trong lòng thoáng qua một tia đáng tiếc.

Còn về Huyền Xà, khí tức của nó cũng không có giảm đi quá nhiều, thể hiện việc chỉ bị thương nhẹ.

Tuy nhiên, móng vuốt của đối thủ vẫn phá vỡ được lớp giáp bằng băng mỏng trên thân rắn, cũng để lại trên thân thể nó mấy vết cào in sâu vào da.

Thấy Huyền Xà không sao, hắn đổi hướng chú ý đến đám bốn người Nhiếp Tuấn.

Đám người Nhiếp Tuấn tuy chỉ cần chiến đấu cùng hơn hai mươi con Xích Hoả Thằn Lằn, nhưng cũng không phải chuyện dễ dàng.

Hoắc Chiến sau khi bung hết sức, cuối cùng cũng hạ được đối thủ, chỉ có điều trên thân cũng phải chịu không ít vết thương.

Sau khi hạ xong đối thủ, hắn chống cây côn sắt lên mặt đất thở hổn hển vài hơi, tiếp đó nhanh chóng trợ giúp mấy người còn lại diệt yêu.

Một bên khác, Nhiếp Tuấn cũng rất nhanh liền hạ được đối thủ của mình, cũng là một con Nhất Giai Hậu Kỳ Hoả Thằn Lằn.

Nhưng mà khác với Hoắc Chiến, trên thân của Nhiếp Tuấn cũng không chịu quá nhiều vết thương, với lại đa phần những vết thương này đều không thể đâm sâu vào thân thể hắn.

Vừa so sánh, Lý Huyền đã có thể đánh giá ra chênh lệch sức mạnh giữa hai bên.

Còn lại Vương Đào cùng Mộng Khả Hân đều không có gì nổi bật.

Bọn họ tuy không phải chiến đấu với đối thủ ngang tầm, nhưng cùng số Hoả Thằn Lằn còn lại chiến đấu, cũng gây không ít áp lực lên thân hai người.

Thậm chí, khó khăn khi đánh bại hai mươi con Xích Hoả Thằn Lằn này, còn khó hơn việc cùng lúc giao chiến với hai đối thủ ngang tầm.

Cũng may, bọn họ cũng không bắt buộc phải đánh nhanh thắng nhanh, chỉ trong thời gian ngắn sau liền được Hoắc Chiến cùng Nhiếp Tuấn đến chi viện.

Lý Huyền nhìn đám người đang chiến đấu, trong lòng so sánh sức mạnh giữa các bên.

Tiếp đó trong lòng tự động đo đạt tỉ lệ chiến thắng, nếu mình cùng đám người nổ ra xung đột.

Ý nghĩ hiện lên, sau một lúc tự suy nghĩ thật kỹ, hắn cuối cùng vẫn lắc đầu đưa ra một cái tỉ lệ không quá lạc quan.

Nhìn đám người chiến đấu có vẻ chật vật, còn Lý Huyền lại dễ dàng hạ gục đám Xích Hoả Thằn Lằn kia mà nghĩ nhầm.

Tuy hắn còn có át chủ bài chưa tung hết, thậm chí những con lệ quỷ mạnh nhất vẫn chưa được thả ra.

Nhưng giữa một cuộc chiến đấu, không thể cứ tính toán như vậy.

Nguồn linh lực mà Lý Huyền phải bỏ ra, để chèo chống tất cả lệ quỷ trong Âm Hồn Phiên, đó là một con số khổng lồ, mà chắc chắn hắn không thể duy trì trong thời gian dài.

[ Lưu ý, linh lực mà Lý Huyền tiêu hao khi để lệ quỷ đi ra, đó không phải tiêu hao khi lệ quỷ chiến đấu, mà là tiêu hao cho việc điều khiển Âm Hồn Phiên ]

[ Lý Huyền hiện tại vẫn thông qua Âm Hồn Phiên để điều khiển lệ quỷ, mà việc để càng nhiều lệ quỷ xuất hiện, linh lực của hắn tiêu hao khi điều khiển Âm Hồn Phiên sẽ càng nhiều ]

Hết chương.

Đôi lời tác giả.

Cảm giác căng ngày viết càng dài dòng, thậm chí rất nhiều lần số lượng chữ trong một tình tiết vượt qua mình đoán trước.

Nếu mọi người đọc cảm thấy có nhiều thủy quá thì thông cảm giúp mình nhé, về sau sẽ cố gắng hạn chế câu chữ dư thừa.

Với lại cốt truyện hiện tại mình thấy chưa hấp dẫn lắm, cho nên khả năng chỉ treo bán 100 đồng một chương.

Còn những bạn đọc miễn phí khả năng cần đợi muộn hơn một tháng, một tháng sau mình sẽ tự mở chương.

Mà nói thật thì, mở bán 100 đồng /1 chương mình đây cũng không phải là muốn kiếm tiền, chỉ là muốn kiểm tra xem trình độ viết truyện của mình đến đâu, có bao nhiêu người sẵn lòng bỏ tiền ra đọc truyện của mình, dựa vào đó mới quyết định có nên tiếp tục gắn bó với truyện hay là nghỉ.

Sau này truyện hay, hoặc mình cảm thấy hấp dẫn, có chiều sâu, lúc đó tính chuyện thu nhập sau.

Bây giờ niềm vui viết truyện vẫn đang còn tiếp tục duy trì, sau này mệt rồi mà vẫn không thể kiếm được thu nhập, lại cảm thấy không có tiềm năng gắn bó lâu dài chắc là lúc nên từ bỏ.

Đến đây thôi, cảm ơn mọi người đã đọc những dòng này!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập