Chương 137: Kết Thúc Chiến Đấu.

Một bên khác, Nhiếp Tuấn không ngờ con thằn lằn này lại dám phất lờ mình, chỉ tập trung toàn lực công kích một mình Hoắc Chiến.

Trong lòng hắn vừa sợ vừa giận, đại đao trong tay bùng nổ kim quang càng thêm sáng chói.

Vậy mà ngọn lửa quanh thân của Thủ Lĩnh bầy Thằn Lằn bất ngờ càng thêm nóng cháy, bùng nổ hóa thành một cái móng vuốt to lớn chặn lại đòn tấn công.

Tiếp đó, không để Nhiếp Tuấn kịp kinh ngạc, một thanh âm xé gió cao vút lại đánh tới.

Khi hắn kịp nhận ra không ổn thì thân thể đã chịu phải một cú quật đuôi đau đớn, cũng đánh văng mình ra xa.

Sau khi một lúc nhanh chóng đánh bật hai người Nhiếp Tuấn cùng Hoắc Chiến, khí tức trên thân của Thủ Lĩnh bầy Thằn Lằn này, lại đột ngột tăng cao thêm một đoạn dài, tiếp cận với Nhị Giai Trung Kỳ yêu thú.

Khi Mộng Khả Hân cùng Lý Huyền đều nghĩ rằng, mục tiêu tấn công tiếp theo của nó sẽ là mình, cả hai cũng nhanh chóng chuyển công thành thủ, chỉ chờ thế công mãnh liệt sắp tới.

Nhưng có vẻ như bọn họ đều đã đoán sai, con Thủ Lĩnh bầy Thằn Lằn này không hề nhằm tới hai người.

Nó quay sang nhìn chằm chằm vào Hoắc Chiến đang ngã quỵ trên mặt đất, vẻ mặt hung dữ đầy sát khí.

Hoắc Chiến chịu phải mười mấy đoàn hoả cầu liên thanh, không chỉ bị đánh văng ra xa, trên thân thể cũng đầy vết cháy khét do bị bỏng.

"Oa.

"Hoắc Chiến ói ra một ngụm máu, tiếp đó thở hổn hển chật vật đứng dậy, nhưng không có thở dốc được mấy hơi.

Khi hắn ngẩng đầu lên xem thì vừa lúc thấy thủ lĩnh của bầy Thằn Lằn đang nhìn mình, vẻ mặt thì hung dữ vô cùng như sắp sửa ăn tươi nuốt sống bản thân.

"Hoắc huynh cẩn thẩn"

Hắn nghe được thanh âm kinh sợ của người nào đó truyền tới, nhưng cũng không rảnh bận tâm, khi trong lòng vừa kịp hiện lên hai chữ

"không ổn"

Bàn tay mhanh nhẹn lấy ra một quyển trục màu xanh lam, trong thời gian cực ngắn đã kích hoạt lên.

Quyển trục bất ngờ hoá thành một đoàn thủy cầu khổng lồ, tiếp đó bao phủ cơ thể hắn vào bên trong.

Cùng lúc, thân hình dài hơn sáu mét của Thủ Lĩnh bầy Thằn Lằn cũng đã lao tới.

Chân trước dơ lên cao , ngọn lửa quanh thân nó dồn hết vào một điểm, quấn quanh bàn chân.

Cho dù bàn chân chưa hạ xuống, Hoắc Chiến cũng có thể cảm nhận được uy lực khủng khiếp từ nó mang lại.

"Ầm"

"ầm"

Một trảo vỗ xuống, tầng thủy lam bảo vệ Hoắc Chiến trở nên mỏng như tờ giấy khi đối mặt với đòn tấn công.

Nó gần như lấy tốc độ của một cái chớp mắt bị xuyên thủng, thế đi không giảm đánh thẳng vào thân hình Hoắc Chiến.

Cũng may, trước khi một trảo này kịp đánh xuống, một tấm ngọc phù đeo bên hông Hoắc Chiến bất ngờ phá toái.

Một tầng hộ thuẫn nhỏ hơn nhanh chóng nở rộ trước ngực, đỡ lấy một trảo vỗ xuống.

"Cạch"

Tầng hộ thuẫn thứ hai cũng nhanh chóng bị nghiền nát, nhưng dù vậy nó cũng giảm bớt thêm được một chút uy lực.

"Ầm"

Hoắc Chiến trúng phải một trảo, xương ngực gần như vỡ hết, lồng ngực cũng lõm xuống dưới, in rõ dấu bàn chân của Thằn Lằn.

Thân thể Hoắc Chiến một lần nữa bay ra xa, nhưng lần này hắn cũng không thể tự mình đứng dậy được nữa.

Sinh cơ của hắn trôi đi nhanh chóng, cơ thể lúc này đã gần như thoi thóp, mất hoàn toàn sức chiến đấu, nằm im trên mặt đất.

Chỉ là.

Thủ lĩnh của bầy thằn lằn lại không muôn cứ thế buông tha hắn.

Nó há ra miệng rộng, ba đoàn hoả cầu được ngưng tụ, bắn tới nơi Hoắc Chiến đang nằm.

Hoắc Chiến toàn thân mệt lả, không còn chút sức chiến đấu nào, lúc này hắn vẫn gắng gượng đứng dậy.

"Oa.

Một ngụm máu tươi pha lẫn mảnh vỡ nội tạng bất ngờ sộc lên miệng, khiến hắn lại ói ra một ngụm máu lên mặt đất.

Hoắc Chiến gian nan chống côn sắt đứng thẳng, cho dù hắn biết mình chắc chắn phải chết, cũng muốn gắng gượng cầu một đường sinh cơ.

Cho dù cái này tư thái dùng côn sắt tự vệ, trong mắt người khác có buồn cười đến cỡ nào đi nữa, hắn vẫn muốn làm.

Đối mặt với ba đoàn hoả cầu mang theo uy lực khổng lồ phóng tới, Hoắc Chiến gần như là phòng thủ trong tuyệt vọng.

Nhưng khi mọi người nghĩ Hắn chắc chắn phải chết lúc, quanh thân Hoắc Chiến bất ngờ có cuồn cuộn âm khí dâng lên.

Trong thời gian cực ngắn hoá thành hình một chiếc quan tài bảo vệ hắn vào bên trong.

Ầm ầm ầm

".

Ba đoàn hoả cầu phóng tớibđánh văng được chiếc quan tài đi xa, nhưng vẫn không thể phá vỡ được lớp phòng thủ của nó.

Lý Huyền thấy vậy bình tĩnh thu lại Pháp quyết, vừa rồi chính là hắn ra tay, thi triển Quỷ Quan Tài cứu mạng Hoắc Chiến.

Thấy người này không chết được, hắn thu lại tầm mắt, linh lực trong đan điền điên cuồng rót vào trường thương trong tay, ánh mắt nheo lại vận lực chờ phát động.

Một bên khác, Thủ Lĩnh của bầy Thằn Lằn thấy Hoắc Chiến vậy mà không chết, nó còn dự định phóng thêm một đòn nữa.

Nhưng đã muộn.

Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân vừa rồi cũng muốn giúp đỡ, nhưng bọn họ không đuổi đến kịp, chỉ có thể chơ mắt nhìn đồng bạn chịu đòn.

Nhưng cũng chỉ là lúc đó thôi, bây giờ đã khác.

Nhiếp Tuấn xách theo đại đao, dồn lực bổ xuống một đao, uy lực của đao này thậm chí mạnh hơn gấp đôi lần trước.

Mộng Khả Hân thì điều khiển quạt giấy, liên tục phóng ra mười mấy lưỡi đao gió, tiếp đó để chúng nó trồng chéo vào nhau, ngưng tụ thành một đòn tấn công ẩn chứa sát thương cực lớn.

Hai đòn tấn công toàn lực của Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân, đều mang lại uy hiếp chí mạng dành cho Thủ Lĩnh bầy Thằn Lằn, nếu không nghiêm túc ứng đối.

Nó thu lại ý định tiếp tục tấn công Hoắc Chiến, dù sao nguy hiểm đã đến trước mắt, ưu tiên xử lý hai người này hơn.

Nó dồn toàn lực vào miệng, ngưng tụ hai đoàn hoả cầu khổng lồ, uy lực cũng mạnh mẽ vượt trội hơn trước đó rất nhiều.

Hoả cầu phóng ra, cùng Đại Đao của Nhiếp Tuấn với Đao gió của Mộng Khả Hân va chạm, tạo ra một vụ nổ rất lớn trên không trung, rồi tự triệt tiêu lẫn nhau.

Bỗng nhiên, Lý Huyền nhắm chuẩn thời cơ, một thương mang theo trăm gương mặt ác quỷ phóng ra.

Thế công mạnh mẽ, nhắm chuẩn cơ hội khi nó đang ứng đối đòn tấn công của Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân xong.

Bây giờ chính là lúc nó trở nên yếu nhất, là cơ hội có một không hai để chém giết nó, đương nhiên Lý Huyền không bỏ lỡ.

Đùng

".

Thủ lĩnh của bầy Thằn Lằn dính thêm một chiêu nữa, Trường Thương mang theo hàng trăm khuôn mặt ác quỷ phóng tới.

Nó không kịp tránh né, một thương xuyên thủng cơ thể, thanh âm gầm rú kêu thảm vang vọng trong hang động.

Nhưng mà sinh mệnh lực của thủ lĩnh bầy thằn lằn vẫn rất lớn, một thương từ lưng xuyên qua bụng, vẫn không thể lấy đi được mạng của nó.

Ngược lại, còn làm nó càng thêm cuồng bạo dữ tợn.

Thủ lĩnh bầy Hoả Thằn Lằn bất ngờ gia tốc, lấy tốc độ cực nhanh tiến gần đến Nhiếp Tuấn.

Chân trước nó dơ lên đập"

ầm ầm"

xuống.

Nhiếp Tuấn dơ ra Đại Đao chặn lại thế công, khi hắn còn đang kinh hãi vì sức lực của đối thủ, thì bất ngờ một cái đuôi từ bên cạnh đã quất tới

Lý Huyền ở một bên khác, muốn đưa tay triệu hồi Trường thương đang găm trên thân thể của thủ lĩnh bầy thằn lằn quay trở lại, thì không ngờ lại không thể thu hồi.

Trường Thương bị cơ thịt của nó khoá chặt lại, trường thương thậm chí không thể nhúc nhích rút ra ngoài dù chỉ một phân.

Khi thủ lĩnh của bầy Thằn Lằn còn đang định hùng hổ lao lên, thì bất ngờ đứng sững lại, sinh cơ nhanh chóng trôi đi, khí tức cũng dần dần giảm xuống.

Từ Nhị Giai Trung Kỳ, giảm dần còn Nhị Giai Sơ Kỳ, tiếp đó hạ xuống gần tụt xuống Nhất Giai.

Khi mọi người còn đang sững sờ, thì một lưỡi đao dài hơn hai mét, từ trên không trung phi xuống, một chém bay đầu nó.

Là Mộng Khả Hân đã ra tay, nàng nãy giờ tụ lực, cuối cùng một kích đắc thủ, thành công tiêu diệt thủ lĩnh của bầy thằn lằn.

Ở một bên khác, Vương Đào cùng Huyền Xà cũng hạ được hết đám thằn lằn còn lại, chuyến đi này coi như đã loại trừ hết tất cả chướng ngại vật.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập