Chương 140: Nói Nhiều Quá

Lý Huyền bình tĩnh thu hồi bàn tay.

Vương Đào lúc này đã biến thành một cỗ thi thể, khi không còn ngoại lực chống đỡ, thi thể ngã xuống đất

Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân sau khi tụ tập lại một chỗ, trên gương mặt của hai người vẫn còn chưa xua tan đi sợ hãi cùng hoang mang.

Nhiếp Tuấn cuối cùng không nhịn được sự phẫn nộ, gằn giọng chất vấn.

"Lý Huyền, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?"

Lý Huyền không có trả lời, chỉ cúi người, một tay đưa ra thu lại gốc cây khô cùng cây Linh Chi vào túi trữ vật.

Nhiếp Tuấn nhìn Lý Huyền dáng vẻ bình tĩnh, cùng với vẻ mặt đạm bạc không cảm xúc, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc, ánh mắt loé lên vẻ xa lạ.

Giống như.

Bây giờ mới là lần đầu tiên mình nhận biết người này vậy.

Trước đó.

Lần nào gặp mặt, Lý Huyền không phải niềm nở tươi cười, thì cũng là gãi đầu chất phác.

Thậm chí là chỉ mới vừa lúc nãy thôi, người này cùng bọn họ vẫn luôn nói cười cười vui vẻ.

Ngay cả Hoắc Chiến cũng do hắn ra tay trợ giúp, mới có thể cứu về một mạng.

Bây giờ nói trở mặt liền trở mặt, lại vừa ra tay đã là sát chiêu, ngay lập tức đã tiễn hai người Hoắc Chiến cùng Vương Đào lên đường.

Sắc mặt Nhiếp Tuấn âm u, gằn giọng nói.

"Vì cái gì?"

"Rốt cuộc vì cái gì, ngươi lại sẵn sàng giết huynh đệ từng vào sinh ra tử với mình như vậy?"

Lý Huyền nghe được lời chất vấn cũng không có ngay lập tức đáp lại.

Hắn rất bình tĩnh, không có giải thích bất kì một lời nào, chỉ nhanh chóng bấm pháp quyết, thi triển Quỷ Quan Tài bao phủ toàn thân mình lại.

Sau đó lấy ra Âm Hồn Phiên, thả ra quỷ khí, mở ra quỷ vực.

Nhìn âm khí đã bao phủ phạm vi mấy chục mét khu vực xung quanh, Mộng Khả Hân trong lòng đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Nàng nhíu mày suy nghĩ đầu đuôi sự việc, sau đó ánh mắt xinh đẹp khẽ nheo lại, giọng nói hồ nghi lên tiếng.

"Lý Huyền, trước đó ngươi chưa từng nghĩ sẽ nổi sát tâm với chúng ta đúng chứ?"

"Bởi nếu trước đó ngươi nổi lên sát tâm, vậy thì hẳn là không nên ra tay cứu mạng Hoắc Chiến"

"Với lại, thời cơ tốt nhất để ra tay đánh lén chúng ta, hẳn là trong lúc cùng Thủ Lĩnh của bầy Thằn Lằn giao chiến"

"Nhân cơ hội mọi người tập trung ứng chiến mà đánh lén, chứ không phải sau khi chúng ta khôi phục vết thương"

"Ngươi nổi lên sát tâm, có lẽ là lúc Phu Quân hái được gốc Linh Chi kia"

"Mà ngay khi Vương Đào định nói ra tên gọi cùng tác dụng của gốc Linh Vật này, ngươi mới quyết định ra tay giết chết hắn để diệt khẩu"

"Vì thế hẳn là ngươi phải biết tác dụng của nó là gì"

"Vậy.

Rốt cuộc gốc Linh Chi đó có công dụng gì, mà khiến một đại tộc đệ tử như ngươi cũng phải động sát tâm, cho dù mạo nguy hiểm cùng chúng ta trở mặt cũng phải cướp cho bằng được?"

Mộng Khả Hân rất thông minh, sau khi trải qua quãng thời gian kinh hãi vì Lý Huyền đột nhiên trở mặt.

Khi bình tĩnh lại, nàng rất nhanh liền đã sâu chuỗi lại mọi chuyện, cũng đoán ra mục tiêu của Lý Huyền hẳn là gốc Linh Chi kia.

Thậm chí đã có thể khẳng định chắc chắn, gốc Linh Chi kia thật sự là một bảo vật rất hiếm.

Từ biểu hiện của Vương Đào, ấp úng mãi không nói thành lời.

Hay tiếp sau đó là sự trở mặt của Lý Huyền, đều chỉ tới gốc Linh Vật này thật sự là một bảo vật quý hiếm.

Ánh mắt của nàng lấp lóe, kinh hãi qua đi là trong lòng xẹt qua một tia động tâm, ngay lập tức vội truyền âm với chồng mình.

"Phu Quân, gốc Linh Chi trong tay người này hẳn là một gốc bảo dược rất quý hiếm"

"Nếu cả hai bên đều đã trở mặt, kẻ này lại là người ra tay trước"

"Vì thế chút nữa khi chiến đấu, chàng cũng không nên kiêng kị thân phận đại tộc đệ tử của hắn mà lương tay"

"Cùng lắm chúng ta giết người này xong, ngay lập tức về Tiên Thành đón con gái, cả nhà ta rời khỏi Thanh Vân Tiên Thành tới nơi khác sống"

Nhiếp Tuấn nghe xong rất nhanh cũng hiểu bên trong đây lợi hại.

Mặc dù hắn không quá động tâm với gốc Bảo Dược kia, dù sao tác dụng của gốc Linh Chi đó là gì vẫn là một ẩn số.

Nhưng Lý Huyền đã ra tay trước, lại còn giết chết huynh đệ đã vào sinh ra tử nhiều lần với hắn, bây giờ cả hai đã là tử thù, đương nhiên sẽ không lương tay.

Lý Huyền nghe xong ý đồ dò xét của Mộng Khả Hân, trên gương mặt vô cảm bỗng khẽ nhếch một nụ cười lạnh lùng — tuôn ra ba chữ.

"Nói nhiều quá"

Nói xong, Âm Hồn Phiên đang cầm trong tay không gió tự bay.

Mặt phiên lay động, từng tôn lệ quỷ dần xuất hiện.

Tiếp đó, Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân đều chứng kiến một màn kinh tâm động phách.

Chỉ thấy, từng tôn lệ quỷ dần dần hiện ra.

Một con, hai con, năm con, mười con, nhưng chưa dừng lại.

Lệ quỷ xuất hiện càng lúc càng mạnh, cuối cùng trong quỷ vực xuất hiện hơn hai mươi con Vu Quỷ.

Trong đó thậm chí có năm con, khí tức đã chạm tới Tam Giai Vu Quỷ.

Tiếp đó Lý Huyền lấy ra một kiện Pháp Binh hình cây roi, quăng cho Lệ Quỷ được luyện chế từ thi thể của Hoàng Nhị Nương.

Hắn đã thử áp dụng rồi, cho con lệ quỷ này dùng Trường Tiên, tuy không thể phát huy hết công dụng của Pháp Binh, nhưng quả thật là có tăng thêm chiến lực.

Thế là đủ.

Tiếp đó theo mệnh lệnh của Lý Huyền, đội hình với hai mươi con Vu Quỷ, do Tam Giai Quỷ Gấu, cùng Tam Giai Quỷ Lang dẫn đầu xông lên.

Còn hai con Lệ Quỷ tam giai khác, chính là Phu Phụ Oán Ma.

Hai con lệ quỷ đặc biệt này được Lý Huyền dốc sức bồi dưỡng, qua một quãng thời gian dài cuối cùng cũng bước vào Tam Giai.

Chỉ là hắn cũng không có ngay lập tức để chúng nó tiến lên.

Năng lực của hai chúng nó rất đặc biệt, nếu là người không biết gì về chúng, nhất định sẽ ăn thiệt thòi.

Dù vậy, Lý Huyền vẫn không muốn lúc này liền để chúng ra tay.

Hắn muốn, chờ một cơ hội tốt, nhất chiêu định thắng cục.

Còn về chuyện sẽ thua, Lý Huyền cũng tính tới, cũng đã sắp xếp xong đường lui.

Nhưng nói thật thì hắn không nghĩ mình sẽ phải dùng đến nó.

Dù sao, đội hình này trước đó, từng hạ sát một tên Khai Linh Cảnh tầng bốn.

Chưa kể, chiến lực của hắn bây giờ cũng đã mạnh hơn trước đó khá nhiều, lại càng tăng thêm tự tin.

Phải biết, trước đó trong tất cả lệ quỷ của Lý Huyền điều khiển, chỉ có hai con Quỷ Thú là đạt tới cấp độ Tam Giai.

Chỉ vậy thôi cũng có thể ép Hoàng Nhị Nương là Khai Linh trung kỳ phải rút lui, bây giờ đội hình được tăng thêm ba con Tam Giai Vu Quỷ.

Nếu vậy còn có thể bại trận, thì hắn chỉ có thể khâm phục chiến lực của hai người này.

Chỉ là, trong trận chiến vừa rồi, chiến lực của cả hai đều đã hiện rõ.

Tuy cả hai vẫn còn giữ lại át chủ bài, nhưng tổng thể là không sai biệt nhiều.

Vì thế với chiến lực của cả hai bọn họ thể hiện ra, muốn thắng thật sự là quá khó, trừ khi họ có át chủ bài gì rất mạnh, có thể xoay chuyển tình thế.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập