Giải thích thì có chút lâu, chứ thật ra thời gian chỉ mới trôi qua một cái chớp mắt.
Phu Phụ Oán Ma lúc này đều đã ra tay rồi.
Lớp áo giáp được ngưng tụ bằng Huyết khí quanh thân của Nhiếp Tuấn, vậy mà không có chút tác dụng phòng ngự nào cả.
Nhiếp Tuấn đang cực kỳ cảnh giác thì biểu cảm bất ngờ chuyển thành đau đớn.
Ngay vừa rồi, trên bờ vai hắn cảm nhận được một cỗ lực đạo rất mạnh đánh xuống, thậm chí khiến thân hình hắn còn có chút loạng choạng đứng không vững.
Nhiếp Tuấn biến sắc, gắng gượng nhịn xuống cảm giác đau đớn muốn hét lên.
Hắn vẻ mặt lo lắng quay sang phía vợ mình, lúc này mới thở phào một hơi.
Mộng Khả Hân được ngũ sắc huyền quang bảo vệ vẫn rất an toàn, đòn tấn công của bà lão bị tầng huyền quang cản lại.
Nhưng chỉ vừa mới kịp thở phào một hơi, Nhiếp Tuấn lại cảm nhận được một luồng hàn khí ập tới.
Một tay đang cầm chiếc chuông nhỏ nhanh chóng rung lắc, thủy lưu lan rộng ra tứ phía cản trở thế công của hàn khí trong chút ít thời gian, khiến hắn kịp thời lùi lại.
Lý Huyền trong lúc này cũng không có đứng im.
Trường Thương hoá thành một gương mặt oán quỷ rất lớn được phóng đi, mục tiêu lại không phải Nhiếp Tuấn mà là Mộng Khả Hân.
"Ầm ầm"
Tầng ngũ sắc huyền quang xung quanh Mộng Khả Hân dâng lên cao, chủ động đón đầu chặn đánh Trường Thương.
Không có vụ nổ kịch liệt như trong dự tính, chỉ có ngũ sắc huyền quang triệt tiêu đi thế công của Trường Thương, cuối cùng cả hai lẫn nhau tiêu tán.
Mặt quỷ to lớn biến mất, để lộ ra bên trong một cây Trường Thương không còn sức mạnh gia trì, rơi
"Leng keng"
xuống đất.
Mộng Khả Hân vừa kịp thở phào một hơi, thì bất thình lình một tiếng rít ớn lạnh vang tới.
Nàng chỉ kịp thời nghiêng người tránh né chỗ hiểm, nhưng vẫn không thể tránh khỏi toàn bộ công kích.
Một chiếc kim châm rất nhỏ đâm xuyên qua bụng, tồi tệ hơn có lẽ là vị trí của nó hình như là đan điền của nàng.
"Phốc"
Một ngụm tinh huyết bị nàng phun ra, một tay đưa lên che bụng, cảm giác linh lực trôi nhanh khiến Mộng Khả Hân hoảng sợ.
Đan điền bị đâm xuyên là vấn đề cực kỳ nguy hiểm, nếu không được chữa trị kịp thời rất có thể khiến nó bị hủy, tu vi mất hết, một lần nữa phải xây dựng lại đan điền.
Quỷ Lang lúc này cũng đã đuổi tới, nó há ra cái miệng rộng bên trong lộ ra răng nanh sắc nhọn.
"Cút ngay"
Bất thình lình một tiếng quát giận dữ vang lên, Nhiếp Tuấn đuổi tới, toàn thân thiêu đốt khí huyết, một chưởng đánh văng Quỷ Lang đi xa.
Hắn chứng kiến tất cả, cảm nhận được khí tức của vợ mình càng lúc càng yếu đi, hai hàm răng hắn cắn chặt.
Thanh âm cố nén sự tức giận cùng lo lắng nói nhỏ.
"Khả Hân, ta sẽ ở lại ngăn cản hắn, nàng rời đi trước"
Mộng Khả Hân không chút do dự phản đối.
"Không được, có chết cùng chết, ta sẽ không bỏ chàng ở lại một mình"
Nhiếp Tuấn nghe xong trong lòng cảm động vô cùng, nhưng vẫn để lộ ra vẻ mặt quyết ý nói.
"Không được, nàng phải đi"
"Nếu cả hai chúng ta cùng chết ở đây, con gái sẽ phải làm sao?"
"Muội đừng quên, kẻ trước mặt chúng ta là một tên có lòng dạ như thế nào?"
"Nếu cả hai ta chết ở đây, liệu hắn có buông tha cho Linh Nhi không?"
Hắn nói đến con gái, chính là vì muốn Mộng Khả Hân không có gánh nặng mà nhanh chóng đi trước.
Quả nhiên, sau khi nhắc đến Nhiếp Linh Nhi, ánh mắt của Mộng Khả Hân đã lộ rõ vẻ dao động.
Nàng nhìn chồng mình, hai dòng nước mắt tuôn trào, nghẹn ngào nói.
"Chàng.
phải cẩn thận đấy"
Không có quá nhiều sự dài dòng, bởi trong hoàn cảnh hiện tại, bất kỳ sự do dự nào đều là lãng phí thời gian.
Sau khi nhận được một nụ cười tươi, cùng cái gật đầu của chồng mình, Mộng Khả Hân ngay lập tức xoay người rời đi.
Bước vào bên trong đường hầm, nàng vẫn không ngừng khóc, nhưng bước chân luôn kiên định bước tiếp.
Nếu không phải còn bận tâm đến con gái, nàng làm sao lại có thể để chồng mình ở lại một mình đối địch, còn bản thân thì hèn nhát chạy trốn như này cơ chứ.
Nhưng cho dù có lý do là bảo vệ con gái đi chăng nữa, chẳng lẽ nội tâm của nàng sẽ tốt hơn bao nhiêu hay sao?
Không!
Sẽ không có chuyện đó, nó chỉ làm nàng cảm thân hắn bản thân vô năng.
Nhớ lại nụ cười dạng rỡ của Nhiếp Tuấn, cùng với khuôn mặt lạnh lùng của Lý Huyền.
Mộng Khả Hân trong lòng đã in sâu mối hận thù này vào tim, nhất định sẽ không bao giờ quên được.
"Lý Huyền"
"Ha ha, đại tộc đệ tử?
Mộng Khả Hân ta nhớ kỹ ngày hôm nay"
Ở trong hang động.
Lý Huyền nhìn Nhiếp Tuấn đang đứng chắn trước lối ra vào.
Hắn không có quá nhiều cảm xúc lạnh lùng nói.
"Nhiếp Tuấn, làm sao phải khổ thế chứ?"
"Ngươi cũng thừa biết là mình không thể ngăn cản được ta mà"
"Chỉ cần hai người các ngươi ngoan ngoãn đi chịu chết ở đây, chuyện chỗ này không ai biết, ta cũng không cần thiết phải đi tìm con gái ngươi để gây thêm rắc rối"
Nhiếp Tuấn nghe xong lộ ra vẻ mặt khinh thường nói.
"Lời ngươi nói, ta một chữ cũng không dám tin"
Lý Huyền nghe xong bỗng nở một nụ cười lạnh, trầm thấp nói.
"Vậy ngươi nghĩ chỉ cần bản thân ở lại ngăn cản ta tranh thủ chút thời gian, Mộng Khả Hân liền có thể chạy thoát sao?"
"Hừ, có phải quá mức ngu xuẩn rồi không?"
Nhiếp Tuấn nghe được những lời này, vẻ mặt cau mày nhìn Lý Huyền, tiếp sau đó như chợt nhận ra thứ gì đó giận dữ nói.
"Là Trận Pháp?"
Trước khi đám người tiến vào, Lý Huyền đã từng yêu cầu bày một toà phòng ngự trận pháp chặn lại lối ra, để tiện cho việc nếu xảy ra biến cố, cũng có thể rút lui an toàn.
Lúc đó hắn còn coi đây là một phương án hay, bây giờ nghĩ lại mới cảm thấy buồn cười làm sao.
"Tất cả mọi việc đều nằm trong tính toán của kẻ trước mặt!
"Nhiếp Tuấn sắc mặt cực kỳ âm trầm, đang định tức giận quát lớn một câu thì sắc mặt bỗng nhiên đại biến.
Một chiếc kim châm rất nhỏ bất ngờ đánh lén, cũng may đã bị tầng áo giáp được ngưng tụ bằng Huyết khí cản lại.
Kiện pháp binh kim châm nhỏ này, thật sự chỉ có tác dụng trong lúc xuất kỳ bất ý.
Còn nếu đối thủ đã có sự phòng bị rồi, quả thật quá khó để thành công.
Dù sao sát thương của nó cũng không cao, có thể dễ dàng xuyên thủng thân thể tu sĩ, nhưng gặp phải chút Thuật Pháp phòng ngự đúng là bó tay.
Nhiếp Tuấn gầm lớn một tiếng, huyết khí quanh thân càng thêm sôi trào, khí tức cũng càng lúc càng mạnh.
Lý Huyền cau mày.
"Tên này đang dùng bí thuật thiêu đốt huyết khí, cưỡng ép tăng cao tu vi?"
Thần sắc hắn hơi biến đổi, hai tay kết pháp quyết, Vu Quỷ Trảo tầng thứ ba được thi triển.
Ba đạo quỷ trảo thẳng tiến đánh tới, Nhiếp Tuấn quơ múa đại đao, ngạnh kháng chém tan ba đạo quỷ trảo.
Huyền Xà cũng tiến tới, nó há ra miệng rộng, Hàn Khí được phóng ra, đánh thẳng tới Nhiếp Tuấn.
Bởi vì Nhiếp Tuấn lúc này là đang chặn tại lối đi, hắn đã quyết ý hi sinh ở đây để vợ mình chạy trốn.
Cho nên không thể lui về sau hay nghiêng người tránh né, chỉ có thể ngạnh kháng luồng hàn khí.
Đảm bảo chương sau kết thúc chuyến đi lần này!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập