Vẻ mặt Nhiếp Tuấn nghiêm trọng.
Đại đao đã được cắm xuống đất để ở một bên.
Tay trái đang cầm chuông nhỏ đưa ra trước mặt, tay phải còn lại thì nhanh chóng kết pháp quyết.
Hàn khí ập tới.
Hắn vừa chịu đựng hàn khí xung kích, vừa kết pháp quyết.
Bên trong chiếc chuông nhỏ tuôn trào ra một dòng nước như thác đổ, rất nhanh liền ngưng tụ thành một bức tường bằng nước chặn kín lối đi.
Bình thường khi va chạm, hàn khí của Huyền Xà có thể gần như ngay lập tức đóng băng bề mặt của một hồ nước.
Nhưng lần này khi tiếp xúc với tầng thủy chắn được Nhiếp Tuấn tạo ra, lại không thể ngay lập tức đóng băng nó.
Ảnh hưởng đương nhiên sẽ có, nhưng theo tình hình hiện tại, Huyền Xà muốn đóng băng toàn bộ tầng thủy chắn trước mặt, ít nhiều gì cũng cần một quãng thời gian mới được.
Lý Huyền bị chặn lại ở bên trong hang động, thấy cảnh này cũng cảm thấy có chút phiền phức.
Hắn thấy Nhiếp Tuấn đang duy trì một loại thủ ấn, tầng thủy chắn kia chính là có linh lực của người này không ngừng truyền vào, mới có thể triệt tiêu đi một bộ phận ảnh hưởng của hàn khí.
Liếc mắt nhìn hai bóng hình mơ hồ đang đứng cạnh mình, Lý Huyền tiếp tục đưa ra mệnh lệnh.
Phu Phụ Oán Ma đang đứng im, lúc này lại tiếp tục động.
Ông lão dơ cao chiếc cuốc của mình, còn bà lão cũng dơ cao chiếc liềm.
Cả hai ngay sau khi nhận được mệnh lệnh tấn công, cùng lúc đều vung xuống liềm cùng cuốc.
"Phốc"
"Aaaaaa"
Một tiếng đau đớn vang vọng trong hang động.
Nhiếp Tuấn đang duy trì một loại thủ ấn, bỗng nhiên cảm nhận được có hai đòn công kích vô hình vừa tập kích mình.
Một đòn công kích giáng xuống ngay đỉnh đầu, còn một đòn công kích khác thì ở ngay phần cổ.
Cả hai đòn công kích đều không gây nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vẫn có thể cắt ngang việc thi pháp của hắn.
Mà ngay lúc này, ở phía bên kia bức thủy chắn.
Một cây Trường Thương được hàng trăm gương mặt oán quỷ quấn quanh lao đi.
"Cạch"
Nó phá vỡ lớp băng mỏng do hàn khí của Huyền Xà tạo ra, tiếp đó xuyên qua lớp thủy chắn phía sau, trực chỉ Nhiếp Tuấn đánh tới.
Là Lý Huyền đã ra tay.
Hắn căn thời gian ra tay rất chuẩn, sẽ không bỏ lỡ bất kỳ thời cơ nào.
"Ầm ầm"
Ngay sau khi lớp băng mỏng đầu tiên bị xuyên thủng, Nhiếp Tuấn đã gắng gượng kìm nén cơn đau truyền tới.
Đại đao đang cắm ở bên đã được nắm lấy.
Hắn quát to một tiếng, tiếp đó dơ ngang đại đao lên trước mặt, ý đồ cản lại Trường Thương đang lao tới.
Chỉ có điều Nhiếp Tuấn cũng không ngờ tới là, dưới công kích của Trường Thương đang lao tới, đại đao vậy mà lại bị gãy làm đôi.
Trường Thương sau khi phá vỡ đại đao, thế đi không giảm xuyên thủng lồng ngực của Nhiếp Tuấn.
Vẻ mặt kinh hãi của Nhiếp Tuấn còn chưa vơi đi, thì một luồng hàn khí đã ập tới.
Hắn muốn vận linh lực trong đan điền để chống đỡ hàn khí, nhưng cơ thể mất dần sinh cơ khiến việc vận chuyển linh lực gặp nhiều khó khăn.
Cứ thế, dưới biểu cảm không cam tâm, Nhiếp Tuấn hoàn toàn bị hoá thành tượng băng.
Một cái đuôi rắn quật tới, tượng băng chia năm xẻ bảy, vỡ vụn nằm trên mặt đất.
Sau khi giết chết Nhiếp Tuấn, Lý Huyền cũng không có được bao nhiêu thả lỏng.
Sắc mặt hắn vẫn rất nghiêm trọng, nhanh chóng thu hồi Trường Thương, cùng túi trữ vật của Nhiếp Tuấn.
Tiếp đó không để ý nhiều, chỉ xách theo Trường Thương tiến vào trong lối đi.
Vẫn chưa thể thả lỏng, vẫn còn Mộng Khả Hân cần giải quyết.
Khi bày trận, Lý Huyền đã dở chút thủ đoạn, có thể mở ra trận pháp từ xa.
Mà thời gian chiến đấu cùng Nhiếp Tuấn cũng không quá dài, hẳn là nàng này vẫn chưa thể phá được Thổ Thuẫn Trận.
Dù sao Thổ Thuẫn Trận cũng là một trận pháp phòng ngự, hắn vẫn rất có tự tin.
Thân hình cầm theo Trường Thương lao nhanh trong đường hầm, dựa vào ký ức nhanh chóng tiến tới lối ra.
Một lúc sau, Lý Huyền đã xuất hiện ở trước lối ra.
Hắn nhìn Trận Pháp còn nguyên vẹn, nhưng trên gương mặt lạnh lùng lại không hề có ý mừng nào.
Tầm mắt quét tới một lối đi nhỏ được đục xuyên qua tầng đá, cứ thế lách qua phạm vi Trận Pháp bao phủ.
Sắc mặt Lý Huyền không dễ nhìn.
Hắn đúng là chưa tính tới bước đi này.
"Cũng đúng, phá vỡ Thổ Thuẫn Trận thì đúng là hơi khó, nhưng phá vỡ hai bên vách đá, tạo một lối đi để lách qua nó thì lại dễ hơn rất nhiều"
Kết pháp quyết đóng lại Trận Pháp, Lý Huyền tiến ra ngoài.
Ánh mắt quét nhìn xung quanh là những gồ đá cao thấp không đồng đều, hắn biết mình đã hết hi vọng đuổi giết Mộng Khả Hân.
Có thể tiếp tục đuổi theo, tìm tòi phạm vi hai ba dặm xung quanh nữa, nhưng không có ý nghĩa.
Không có tung tích để lần theo, vậy chỉ có thể dựa vào may mắn để tìm kiếm.
Lý Huyền nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng vẫn xoay người trở về hang động.
Trước khi đi cũng không quên thu lại Trận Pháp.
Ở ngoài phạm vi Trận Pháp bao phủ đã có một lối đi, vậy thì còn cần Trận Pháp làm cái gì!
Trở lại hang động.
Lý Huyền nhanh chóng thu dọn chiến trường.
Thi thể của Nhiếp Tuấn cùng Hoắc Chiến đều đã bị hoá thành tượng băng, cũng chia năm xẻ bảy, vì thế không còn giá trị gì.
Hắn Bỏ qua thi thể của hai người, chỉ lấy đi túi trữ vật cùng chút đồ đáng tiền khác, xong xuôi thì không thèm để ý tới nữa.
Còn thi thể của Vương Đào thì thu vào túi trữ vật, tiếp đó cùng Huyền Xà nhanh chóng rời đi hang động.
Sau khỏ I hang động, Lý Huyền chọn đại một phương hướng nhanh chóng rời đi.
____
Tiếp tục lao nhanh khoảng bốn năm dặm đường đi, Lý Huyền cuối cùng cũng dừng lại bước chân.
Hắn chọn lấy nơi ở của một con Nhất Giai sơ kỳ yêu thú làm chỗ nghỉ ngơi.
Không mất bao nhiêu công sức liền đánh đuổi được nó đi.
Sau đó vẫn theo thường lệ như cũ.
Để Huyền Xà ở bên ngoài canh gác, còn mình thì lấp kín cửa hang, tự nhốt bản thân bên trong.
Xong xuôi.
Lý Huyền lấy ra chín cán Trận Kỳ, bắt đầu bố trí Luyện Quỷ Trận.
Làm xong tất cả, hắn lấy ra rất nhiều thi thể từ túi trữ vật, tiếp đó bắt đầu khởi Trận.
Đương nhiên, hắn cũng không dự định một lần liền lấy ra toàn bộ thi thể của Yêu Thú.
Hơn bốn mươi cỗ thi thể của Xích Hoả Thằn Lằn, nếu cùng một lúc lấy ra sẽ chiếm rất nhiều diện tích.
Lại chưa kể đến, Luyện Hồn Trận cũng không thể một lần rút ra hơn bốn mươi đoàn linh hồn.
Lý Huyền suy nghĩ chốc lát, cuối cùng quyết định một lần chỉ luyện năm cỗ thi thể.
"Thế là vừa đủ"
Âm Hồn Phiên lơ lửng trên không trung, một con mắt đỏ rực như máu hiện trên mặt phiên.
Tiếp đó năm đoàn linh hồn như ngọn lửa nhỏ màu trắng bay lên, bị hút vào Âm Hồn Phiên.
Ở bên trong phiên thì vẫn như trước đó.
Quan tài phong ấn bản mệnh quỷ được nới lỏng, hai sợi Xích Đen dần biến mất trong không gian.
Nắp quan mở ra, bên trong hắc ám phóng ra Xích Đen, bắt lấy năm đoàn linh hồn như ngọn lửa phiêu phù.
Ở bên ngoài, Lý Huyền cảm nhận được khí tức của bản mệnh quỷ đang dần gia tăng.
Trong lúc chờ đợi bản mệnh quỷ đang tiêu hóa, hắn lấy ra mấy chiếc túi trữ vật, bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm lần này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập