Lấy ra mình vũ khí xong, mấy người đều cẩn thận di chuyển về phía trước, từng bước một đều đi rất chậm, cũng gần như không có phát ra tiếng động.
Cứ thế chậm rãi tiến lên, cho đến tận cùng lối đi, trước mặt đám người đã là một cái cửa hang khác.
Lý Thanh Xà nhìn bên cạnh ba vị tộc đệ, hắn bỏ qua Lý Huyền cái này cùi bắp người, nhìn Tiểu U cùng Uông Kiến nói.
"Ta sẽ là người chủ chiến"
"Uông Kiến, đệ cùng ta lao lên chiến đấu, còn Tiểu U đệ dùng phi kiếm tại phía sau yểm trợ hai người chúng ta"
Sau đó hắn lại nhìn Lý Huyền dặn dò.
"Huyền đệ, ngươi tu vi quá thấp, không nên tham chiến, chỉ cần chút nữa núp một chỗ liền được, cũng đừng dại dột chặn trước cửa hang"
"Phải biết chút nữa con nghiệt súc kia có khả năng đánh không lại liền sẽ bỏ chạy, lúc đó nếu đệ chặn trước cửa hang, e rằng phải chịu thiệt thòi"
"Đừng để chỉ vì chút linh thạch mà dựng vào mình mạng nhỏ"
Lý Thanh Xà cũng không muốn chỉ vì mình nói ít vài câu, mà Lý Huyền lại không công chịu chết.
Tuy hắn đối Lý Huyền không có bao nhiêu tình cảm huynh đệ, nhưng dù sao đều là người cùng một tộc
Lý Huyền nghe xong vội gật đầu bảo phải.
Lý Thanh Xà ra hiệu mấy người đi theo, mình thì một bước liền tiến vào bên trong.
Vào tới bên trong, bắt mắt nhất chính là một con cá sấu thân hình hơi lớn, nếu tính cả đuôi của nó, e rằng phải dài hơn tám mét
Ngoại hình của nó hoàn toàn giống một con cá sấu bình thường, chỉ khác mỗi phần lưng của nó là mọc ra những cái gai nhọn màu lam, giống như từng đoạn băng nhọn được cắm vào.
Chỉ riêng nằm ở đó thôi, cũng để lộ ra cảm giác áp bách rất lớn rồi.
Nó vốn đang ở trạng thái nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng khi nhóm người tiến vào bên trong, giống như cảm nhận được hơi thở của sự nguy hiểm.
Một đôi mắt băng lãnh vàng kim mở ra, giống như lưỡi dao nhìn chằm chằm vào bốn người, tứ chi cũng cử động, đã vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Người cùng yêu đối mắt, không cần thêm bất kỳ lời nói nào, cũng không cần thiết, Lý Thanh Xà dơ cao trong tay trường thương, cơ tay phát lực, vào tư thế hơi ngả người về sau.
"Vèo!"
một tiếng, trường thương lấy tốc độ như sét đánh phóng ra.
Băng Đàm Ngạc Yêu đã có chuẩn bị từ trước, nhưng tốc độ của trường thương quá nhanh, với lại tốc độ cũng không phải sở trường của nó.
Kết quả, trường thương xuyên qua nó chân trước, găm thẳng vào phía sau vách đá.
Lý Thanh Xà nhìn thấy vậy, khẽ thở dài thất vọng.
Hắn vốn là muốn phóng tới đầu của Băng Đàm Ngạc Yêu, nhưng vào thời điểm cuối cùng nó vẫn kịp né tránh chỗ hiểm, cho nên trường thương chỉ có thể đánh trúng chân.
Cũng gây ra thương tích không nhẹ, nhưng không đến mức chí mạng.
Băng Đàm Ngạc Yêu gầm lên một tiếng phẫn nộ, cảm giác đau đớn càng làm nó thêm hung bạo.
Uông Kiến thấy vậy liền không chậm trễ, trực tiếp cầm theo trường kiếm tiến lên chiến đấu.
Tiểu U cũng điểu khiển phi kiếm bay lên phụ trợ.
Thấy nhóm người đã lao vào chiến đấu, Lý Huyền tìm một khoảng cách tương đối an toàn, núp sau một tảng đá lớn.
Hắn nhìn thấy Lý Thanh Xà sau khi phóng ra trường thương, tận dụng cơ hội hai vị tộc đệ của mình tranh thủ cho, liền bắt lấy cơ hội đi lấy lại mình pháp binh, tiếp đó cùng một chỗ gia nhập chiến trường.
Trận chiến bùng nổ dữ rội, cả hai bên đều dùng ra toàn bộ những gì mình có.
Cũng chính là vậy, Lý Huyền mới thấy được Lý Thanh Xà có bao nhiêu mạnh mẽ.
Trong ba người, chỉ có hắn là dám cầm pháp binh trực diện cùng Băng Đàm Ngạc Yêu đối đầu.
Tiểu U cùng Uông Kiến đa số đều là phụ trợ, mục đích chỉ đơn thuần nhân cơ hội Ngạc Yêu bất cẩn, liền đánh lén một đòn.
Đương nhiên, Băng Đàm Ngạc Yêu cũng không đơn giản, lớp da của nó vừa dày lại bền chắc, lại dẻo dai.
Ngoại trừ đòn đầu tiên của Lý Thanh Xà phóng đi ra trường thương, còn lại đều không thể làm nó bị thương nặng gì.
Ngạc Yêu một cái đuôi quất tới, sức mạnh của nó đánh văng Uông Kiến văng xa mấy mét.
Tiếp đó nó hướng phía trên, há ra cái miệng rộng với hàm răng sắc nhọn, đớp về phía phi kiếm đang bay lượn trên không.
Tiểu U phát hiện ra nó ý đồ, vội vàng điều khiển phi kiếm né tránh.
Mặc dù tự tin với phi kiếm của mình, nhưng hắn cũng không muốn nếm thử so sánh với hàm của Ngạc Yêu.
Lý Thanh Xà nhảy lên cao cao, từ phía trên hướng mũi thương nhắm thẳng Ngạc Yêu đâm xuống.
Ngạc Yêu né tránh không kịp, bị trường thương đâm xuyên qua mép trái phần bụng, nhưng nó cũng rất nhanh liền đã làm ra phản kích.
Cái đuôi dài hơn hai mét, với vô số gai nhọn ở phía trên, bề ngoài nhìn vào cảm giác rất nhẹ nhàng, nhưng Lý Thanh Xà trực diện một kích này lại không chút nào cảm thấy dễ chịu.
Hắn cả người đều bị quất bay ra ngoài, chung số phận với Uông Kiến, chỉ khác chính là trường thương vẫn cắm trên thân Ngạc Yêu.
Một tiếng
"ầm"
vang lên, chỗ Lý Thanh Xà bị quất văng, va chạm cùng vách đá, rơi xuống một mảng đất đá, khói bụi cũng bay mù mịt.
Khói bụi tản đi, hắn phát lực, dùng tay đẩy ra mấy viên đá chắn trước mặt, hơi thở dồn dập.
Trên người Lý Thanh Xà lúc này đang được một lớp đất đá, toả ra màu vàng bao bọc lại toàn thân, giống như một chiếc áo giáp.
"Thuật Pháp – Nham Thuẫn"
"Khụ"
Lý Thanh Xà bỗng nhiên sắc mặt hơi đỏ, một ngụm tinh huyết được hắn há miệng phun ra, rơi trên mặt đất.
Lớp giáp nham thuẫn được thuật pháp tạo ra cũng dần tản đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Hắn nhìn về hướng Băng Đàm Ngạc Yêu, ánh mắt sắc lạnh, một tay đưa lên trước ngực, bấm ra một cái thủ ấn.
"Đốt"Theo khẩu lệnh được đọc ra, trường thương đang cắm trên thân của Ngạc Yêu, bỗng nhiên phát ra nhiệt độ cực cao.
Thân thương đỏ rực như sắt nung, ngọn lửa cam sắc theo đó bùng ra, thiêu đốt toàn thân Băng Đàm Ngạc Yêu.
"Ngao ô"
Ngọn lửa thiêu đốt trên thân làm nó giãy dụa càng thêm mãnh liệt.
Một đôi u đồng con ngươi khóa chặt người gần nhất, chính là Tiểu U.
Tiểu U bị ánh mắt sắc như dao nhìn tới, phía sau lưng như có gai đâm, liền vội vàng điều khiển phi kiếm đang bay lượn phía trên tấn công, ý đồ làm quấy rối.
Nhưng Ngạc Yêu mặc kệ phi kiếm đang hướng tới mình, thân hình dài hơn tám mét khoá chặt Tiểu U lao tới.
Lý Huyền đứng ở một góc quan sát, thấy Tiểu U muốn lùi về sau bỏ chạy, nhưng hang động cũng chỉ rộng bấy nhiêu.
Rất nhanh liền bị đuổi kịp.
Thấy chạy không thoát, hai người còn lại cũng đang trên đường chạy tới hỗ trợ, hắn thở dài, chỉ có thể bất đắc dĩ chọi cứng.
Hai tay nhanh chóng bấm pháp quyết, một đoàn thủy cầu tại trước người Tiểu U ngưng tụ, sau đó tản ra thành một màn nước, bảo vệ hắn ở bên trong.
"Thuật Pháp – Thủy Tráo"Ngưng tụ xong Thủy Tráo, lại nhìn hai tên huynh đệ của mình đang chạy tới, Tiểu U trong lòng thả lỏng.
Môn thuật pháp này là hắn áp đáy hòm át chủ bài, đừng nhìn chỉ có vẻn vẹn một tầng nước mà khinh thường.
Nó thật sự không đơn giản, cho dù là Khai Linh Cảnh tầng ba cũng không thể dễ dàng công phá.
Nhưng nhược điểm cũng có, đó chính là quá hao phí linh lực, tầng thủy chắn này chỉ có thể chèo chống tối đa năm hô hấp.
Nhưng như vậy cũng đã đủ rồi.
Chỉ thấy Ngạc Yêu há ra cái miệng rộng đầy răng nhọn cắn tới, nhưng lại chỉ có thể gây lên vài đường gợn sóng ở phía trên.
Ngay lúc Tiểu U còn đang đắc ý về thuật pháp phòng ngự của mình, thì một màn tiếp theo diễn ra làm hắn biến sắc.
Băng Đàm Ngạc Yêu lần này vẫn là há ra chiếc miệng rộng, nhưng cũng không có ý định lao tới cắn.
Một luồng hàn khí từ bên trong hàm nó phóng ra, va chạm cùng với màn chắn bằng nước.
Chỉ thấy dưới áp lực của hàn khí, tầng nước tạo thành lá chắn của Tiểu U dần bị hóa băng, tiếp đó một cái đuôi quất tới, lớp băng trực tiếp sụp đổ, để lộ ra bên trong Tiểu U với biểu tình sợ hãi.
Tiểu U nhìn thấy trong con mắt u đồng kia có sự hung bạo của dã thú, rồi lại xen kẽ sát ý của kẻ săn mồi.
Trong lúc hắn nghĩ mình hẳn phải chết không nghi ngờ, thì từ dưới đất bỗng nhiên được dựng lên một tầng nham thuẫn, tạo thành bức tường ngăn cách hai bên.
Thì ra là Lý Thanh Xà đã đuổi đến gần, cũng kịp thời ra tay trợ giúp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập