Lý Huyền thở ra một hơi nhẹ nhõm, tâm tình cau chặt cũng hơi buông lỏng.
Thông qua trận chiến này, hắn mới biết mình còn thiếu quá nhiều kinh nghiệm.
"Cũng may là có Huyền Xà phát huy tác dụng, nếu không phải thật sự để linh thạch sắp tới tay chạy mất"
Nhìn Huyền Xà đã bò lại bên cạnh, hắn vuốt ve nó cái đầu nhỏ:
"yên tâm, yêu đan của nó sẽ giữ lại cho ngươi"
Đang lúc Lý Huyền định thu thập chiến lợi phẩm, bỗng nhiên hắn cảm nhận được phía trước có nguy hiểm đang tiếp cận gần.
Tu sĩ khi đột phá Khai Linh Cảnh, ngũ giác mở rộng, giác quan thứ sáu càng thêm tinh chuẩn, mặc dù linh thức chưa thể ngoại phóng, nhưng cảm nhận khí tức nguy hiểm gần người đã không thành vấn đề.
"Sột soạt"
Bên trong bụi cây lao ra hai con Thủy Lang khác, khí tức so với con Thủy Lang vừa rồi chỉ càng mạnh hơn.
Lý Huyền thấy vậy trong lòng nặng nề, mặc dù cả hai con Thủy Lang trước mặt đều chỉ là nhất giai yêu thú, nhưng khí tức không hề thua kém Khai Linh Cảnh tầng hai.
Cao hơn Huyền Xà cùng con vừa nãy một bậc, đạt tới nhất giai trung kỳ.
Hắn lúc này trong lòng suy nghĩ.
"Đánh chắc chắn là không lại, chỉ có thể lựa chọn hi sinh Huyền Xà để nó ở lại cầm chân, cho mình có cơ hội chạy thoát"
"Hay là tế ra Âm Hồn Phiên, triệu ra bên trong lệ quỷ để nó ở lại cầm chân, còn mình cùng Huyền Xà bỏ chạy"
"Hay là, dứt khoát để cả hai ở lại giúp mình cầm chân, như vậy bản thân có tỉ lệ sống sót càng cao"
Còn ở lại tử chiến, Lý Huyền chưa từng nghĩ đến chuyện đó, linh lực trong đan điền hắn đã tiêu hao hơn phân nửa.
Tế ra Âm Hồn Phiên lại phải tiêu hao thêm không ít, chiến đấu trong thời gian ngắn còn có thể, nhưng kéo dài thêm chút nữa, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.
Lý Huyền chỉ suy nghĩ trong thoáng chốc, liền quyết định để cả hai ở lại giúp mình cầm chân, trong lòng bàn tay hắn đã chuẩn bị nhấc lên, tế ra Âm Hồn Phiên.
Bỗng dưng, một tiếng nói ở xa vọng lại, khiến hắn kìm nén lại tâm tư.
"Đạo hữu không cần phải sợ, tại hạ đến trợ giúp ngươi một tay"
Thanh âm vừa truyền đến, một người nam nhân, bề ngoài trạc 20 tuổi, thân hình cường tráng, đã đáp xuống ở khoảng cách mười mét, bên cạnh Lý Huyền.
Người này hướng Lý Huyền lộ ra nụ cười có phần ôn hòa, chắp tay chào hỏi.
"Tại hạ Nhiếp Tuấn, không biết đạo hữu đại danh"
Lý Huyền thấy người này không có ý xấu, cũng hướng lại hắn chắp tay chào hỏi.
"Ta là Lý Huyền, gặp qua Nhiếp Tuấn đạo hữu"
"Đa tạ đạo hữu đã tương trợ, nếu có thể thoát khỏi lần nguy cơ này, tương lai nhất định hồi báo"
Nhiếp Tuấn khẽ xua tay, dáng vẻ không thèm để ý tươi cười trả lời.
"Chúng ta tu sĩ thấy đồng đạo gặp nạn đưa tay tương trợ là chuyện bình thường, đạo hữu không cần khách sáo"
"Với lại có chuyện gì thì để sau rồi nói, hai chúng ta hợp lực, tạm thời giải quyết hai con nghiệt súc này trước đã"
Nhiếp Tuấn dáng vẻ tràn đầy tự tin, giống như chém giết hai con Thủy Lang trước mặt không phải chuyện gì to tát.
Lý Huyền thấy vậy cũng nở ra nụ cười đáp lại.
"Tuấn đạo hữu nói đúng, vậy chúng ta hợp lực giải quyết hai con Thủy Lang trước vậy"
Nhiếp Tuấn cười sang sảng đáp lại một chữ
"tốt"
Tiếp đó hư không lấy ra một thanh đại đao, nhe răng cười tươi rói, nhìn hai con Thủy Lang trước mặt, trực tiếp lao lên.
"Huyền đạo hữu, ngươi cùng mình linh thú cầm chân một con Thủy Lang trước, ta sẽ nhanh chóng giải quyết một con, sau đó quay lại trợ giúp ngươi"
Lời nói vừa truyền tới tai Lý Huyền, thân hình cường tráng đã lao lên, cùng với một con Thủy Lang chiến đấu.
Lý Huyền thấy vậy cũng không có cách nào khác, chỉ có thể cùng Huyền Xà, hướng tới một con Thủy Lang còn lại.
Bởi vì chỉ là cầm chân, Lý Huyền vừa chiến đấu, lại còn có thời gian dư lực quan sát Lục Tuấn một bên.
Nhiếp Tuấn người này quả thật không phải khoác lác, khí tức bùng nổ ra đã chạm tới Khai Linh Cảnh tầng ba, một thân luyện thể cũng không tầm thường, e rằng cũng đã nhập giai.
Hai tay phát lực, đại đao trong tay được nhuộm đẫm bởi một màu vàng nhạt, Nhiếp Tuấn chém ra một chiêu.
Một đường đao khí giống như vầng trăng khuyết vung ra, cùng với một tầng màn nước va chạm.
Thủy Lang liên tục tạo ra những trụ nước xung quanh thân thể, đè ép bắn tới Nhiếp Tuấn, nhưng đều bị trong tay hắn đại đao cưỡng ép đánh tan.
Trong lúc hai bên chiến đấu, cho dù có bất cẩn trúng phải vài chiêu, thì với cấp độ luyện thể đã nhập giai của hắn, thân thể hoàn toàn không một vết thương.
Trận chiến nổ ra, Nhiếp Tuấn hoàn toàn là nghiền ép trạng thái, sau vài chục chiêu qua lại, cuối cùng hắn nắm bắt cơ hội, một đao liền chặt xuống Thủy Lang đầu lâu.
Nhìn Thủy Lang đã một phân làm hai ở dưới đất, hắn tầm mắt hướng tới một chiến trường khác.
Thấy Lý Huyền cùng linh sủng của mình, đang cùng một con Thủy Lang khác có đi có về chiến đấu.
Hắn nở ra một nụ cười lớn, tiếp đó thân hình liền bắn vọt, lao thẳng tới chiến trường:
"Huyền đạo hữu, ta đến giúp ngươi một tay"
Dưới sự trợ giúp của Nhiếp Tuấn, chiến đấu rất nhanh liền kết thúc.
Lý Huyền thấy mọi chuyện đã giải quyết xong, hắn trong lòng đề cao cảnh giác, nhưng mặt ngoài vẫn lộ ra biểu tình cảm kích.
"Tuấn đạo hữu, lần này thật sự may mắn mà có ngươi, nếu không cái mạng nhỏ của ta e rằng là không giữ được"
Nhiếp Tuấn nghe xong khẽ phất tay không thèm để ý.
"Đều là đồng đạo, chuyện nhỏ không cần phải khách sáo"
Lý Huyền nghe xong lại không chút nào đề thấp cảnh giác, hắn nở ra một nụ cười biết ơn nói.
"Tuấn đạo hữu, nếu có thể hai chúng ta trao đổi ngọc phù truyền tin đi, khi trở về Tiên Thành, ta mời đạo hữu uống rượu"
Nhiếp Tuấn lần này nghe xong cũng không từ chối, tươi cười gật đầu.
"Báo đáp gì thì không cần, nhưng thêm một bằng hữu chắc chắn là chuyện tốt, vậy thì cứ theo lời đạo hữu nói"
Nói xong hắn lấy ra một viên ngọc phù truyền tin.
Lý Huyền thấy vậy cũng không có chậm trễ, cũng lấy trong túi trữ vật ra ngọc phù truyền tin của mình.
Hai người làm sơ kết nối xong, hắn liền chắp tay nói.
"Ân cứu mạng lần này tại hạ nhớ kỹ, khi nào rảnh nhất định mời Tuấn đạo hữu đến uống một chén"
"Chuyện ở đây đã xong, tại hạ còn muốn quay trở về gia tộc chữa thương, không tiếp tục quấy rầy đạo hữu"
Nói xong Lý Huyền cũng rất biết điều, chỉ thu lại thi thể của con Thủy Lang của mình đã đánh giết, còn hai con Thủy Lang kia không hề động chạm tới.
Nhiếp Tuấn chỉ hơi chút khách sáo vài câu, thấy không lay chuyển được mới bất đắc dĩ đồng ý.
Mãi cho đến khi Lý Huyền đã hoàn toàn rời đi, mới thu lại nụ cười trên mặt, ánh mắt sâu xa nhìn hai cỗ thi thể yêu thú.
Hắn giúp Lý Huyền đương nhiên không phải phát thiện tâm, chẳng qua là coi trọng Lý Huyền đại gia tộc đệ tử thân phận.
Có cái cứu mạng giao tình này, tương lai mình không may có chuyện cần giúp đỡ, biết đâu lại có thể làm ra tác dụng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập