Họ Cao tu sĩ đang cùng Hắc Tê Giác đối chiêu, bỗng nhiên nghe được một thanh âm xé gió lao tới, khi hắn kịp phản ứng đã thấy đầu lâu của Hắc Tê Giác bị xuyên thủng.
Hắn sững sờ trong chớp mắt, tiếp đó ánh mắt mở lớn quay qua nhìn Họ Chí tu sĩ.
"Chí đạo hữu, Chí huynh đệ, ngươi cái này.
Cũng quá mạnh rồi"
Họ Chí tu sĩ sắc mặt đã tái nhợt, mặc dù vẫn duy trì đứng vững, nhưng trong cơ thể của hắn đã cực kỳ hỗn loạn.
Một chiêu vừa rồi gần như tiêu hao hết toàn bộ linh lực trong đan điền của hắn, lại phải kèm thêm hao tổn khí huyết, mới có thể tung ra một chiêu khiến người kinh diễm như vậy.
Hắn trong lòng đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn để lộ ra một bộ thong dong không quan trọng, khẽ phất tay mỉm cười nói.
"Cũng không thể tính là gì lợi hại, tại hạ khổ tu chiêu này đã rất lâu, cho dù là hiện tại có chút thành thạo rồi, nhưng vẫn chỉ tung ra được hai đòn"
Hắn lời nói này, vừa có chút khách sáo, lại ẩn ẩn uy hiếp họ Cao tu sĩ — Ta đây mặc dù có chút suy yếu, nhưng vẫn còn có thể liều chết, tốt nhất ngươi không nên làm bậy.
Họ Cao tu sĩ vội tươi cười xua tay.
"Ây, Chí Huynh đệ quả thật là khiêm tốn rồi, đúng là tuổi trẻ tài cao.
Theo ta thấy, cho dù so với đám đệ tử đại tộc trong Thanh Vân Tiên Thành, cũng không hề thua kém mẩy may"
Họ Cao tu sĩ nghe xong, mặc dù ngoài mặt xua tay khách sáo, nhưng ý cười vui vẻ làm sao cũng không thể che giấu hết.
"Ây, Cao đạo hữu quá.
.."
Hắn chưa kịp nói xong mấy câu khách sáo, bỗng nhiên nghe thấy một thanh âm thê lương rít gào, giống như có một con lệ quỷ từ dưới 18 tầng địa ngục, đang hướng hắn gào thét.
Tiếng rít như ma âm truyền vào tai, khiến họ Chí tu sĩ tâm thần mê mẩn trong một nháy mắt.
Ánh mắt hắn mở to, khi cảm thấy không ổn thì đã muộn.
Thanh âm vật thể xé gió, đang lao vun vút hướng thẳng tới mình phóng tới.
"Phốc"
họ Chí tu sĩ cảm nhận được một cơn đau cực lớn dưới ngực, khi hắn cúi đầu nhìn xuống dưới, đã thấy cơ thể mình bị đâm xuyên ra một lỗ thủng.
Hắn ngơ ngác nhìn hung thủ đã gây ra vết thương, chính là một thanh Hắc Thương vẫn đang quấn quanh hắc khí, vừa mới xuyên thủng qua cơ thể hắn, thế đi không giảm găm thẳng xuống đất.
"Ta.
Đây là?"
Lời nói chưa xong, họ Chí tu sĩ đã hoàn toàn tắt thở, thân hình không có chống đỡ, cũng ngã sấp trên mặt đất.
Họ Cao tu sĩ còn đang dự định nói mấy câu tâng bốc đồng bạn, thì một giây sau đã thấy đồng bạn vừa mới không gì sánh được uy phong của mình, bây giờ đã tắt thở nằm trên mặt đất.
"Đây là?"
Hắn mắt mở thật to, phía sau lưng đã ướt đẫm một mảng mồ hôi lạnh, ngay lập tức quay người bỏ chạy.
"Đáng chết, còn có Chim Sẻ núp đằng sau?"
Họ Cao tu sĩ phản ứng rất nhanh, khi phát hiện không đúng liền ngay lập tức bỏ chạy, nhưng mọi chuyện cũng đã muộn.
Phía sau lưng hắn truyền tới âm thanh xé gió, báo hiệu cho công kích đã đánh tới, bất đắc dĩ chỉ có thể quay lại đỡ đòn.
Hắn quay người lại, trong lòng bàn tay cấp tốc hình thành một đoàn hoả cầu vung ra, chặn lại một bàn tay lệ quỷ đang đánh tới.
Khi hắn muốn tiếp tục bỏ chạy, thì một luồng âm khí đã lan rộng ra, bao phủ hắn lại bên trong.
Thấy một màn này, họ Cao tu sĩ biết bản thân không thể tiếp tục chạy nữa.
Hắn cực kỳ cảnh giác nhìn xung quanh, giọng nói ẩn chứa một chút run rẩy vang lên.
"Không biết là vị đạo hữu nào, chúng ta không thù không oán, cớ gì phải đuổi tận giết tuyệt"
"Nếu đạo hữu chịu bỏ qua, tại hạ chắc chắn chuyện hôm nay sẽ nuốt vào trong bụng, không tiết lộ nửa chữ"
Thanh âm hắn vang vọng ở trong quỷ vực, nhưng đáp trả chỉ là sự im lặng rùng rợn.
Một bàn tay lệ quỷ, được ngưng tụ bằng âm khí lại bay tới.
Họ Cao tu sĩ ánh mắt khoá chặt bên trái một gốc cây, ngay lập tức cũng vung ra một đoàn hoả cầu đánh trả.
"Ầm"
Hắn cũng nhìn thấy dáng vẻ của người đã đánh lén.
Là một người thân hình hơi nhỏ, toàn thân được bao phủ bởi một bộ hắc y, trên mặt cũng được che đậy bởi một chiếc mặt nạ, trong tay xách theo một thanh Hắc Thương.
Chính là hung thủ trực tiếp đâm xuyên qua thân hình họ Chí tu sĩ, cũng là một kiện pháp binh.
Khẽ thở dài trong lòng:
"Chẳng lẽ là cướp tu?
Nếu vậy, hôm nay sợ rằng phải thật sự liều mạng rồi"
Hắn bây giờ đã lấy lại bình tĩnh, vừa nãy hung thủ ra tay, trong vô tình cũng thả ra khí tức của mình — chỉ là Khai Linh Cảnh tầng một.
Mặc dù đối phương có pháp binh, nhưng bản thân chưa chắc đã không thể một trận chiến.
Hai tay hắn bấm pháp quyết, một đoàn hoả cầu to bằng đầu người đánh ra.
Lý Huyền nhìn thấy hoả cầu đánh tới, bình tĩnh không nói gì, trong tay trường thương vung ra,
"bịch"
trực tiếp đánh tan hoả cầu.
Chứng kiến thuật pháp của mình bị Hắc Thương đánh tan, họ Cao tu sĩ nhíu mày nói.
"Đạo hữu chẳng lẽ muốn cùng ta cá chết lưới rách, ngươi cũng chỉ là Khai Linh Cảnh tầng một, mặc dù cầm trong tay pháp binh, nhưng muốn cầm xuống ta e rằng còn không đủ?"
Nhưng đáp trả hắn chỉ có một thanh âm hờ hững vang lên.
"Cá sẽ chết, nhưng lưới sẽ không rách"
Họ Cao tu sĩ lúc này giận quá mà cười.
"Ha ha ha, đều là Khai Linh Cảnh tầng một, ngươi dựa vào đâu lại có thể ngông cuồng như vậy?"
"Rất tốt, hôm nay ta cũng phải xem thử, ngươi là cái thá gì mà muốn giết ta"
Nói xong hắn định ngưng tụ ra thuật pháp đánh tới, bỗng nhiên một đoàn hàn khí từ bên phải bắn tới.
Họ Cao tu sĩ ánh mắt mở lớn —
"Từ khi nào?"
Thì ra Huyền Xà đã tiếp cận rất gần hắn, nhưng hắn lại hoàn toàn không phát hiện.
Trong miệng nó phun ra hàn khí, khiến cơ thể của họ Cao tu sĩ cảm giác chậm chạp chưa từng có.
Cơ bắp cùng máu trong cơ thể giống như muốn đóng băng vậy.
Hắn tức giận cố gắng ngưng tụ một đoàn hoả cầu, dự định cùng hàn khí đối kháng.
Nhưng mà, thanh âm vật thể bay xé gió lại tới, hắn đã phát hiện ra đòn tấn công, cơ thể muốn ngay lập tức né tránh.
Nhưng làm sao hàn khí đóng băng hiệu quả thật sự quá tốt, cơ thể di chuyển vô cùng chậm chạp.
Một cây hắc thương cứ thế lao cút tới, xuyên thủng lồng ngực của hắn, kết cục không khác họ Chí tu sĩ là bao.
Cuối cùng tất cả tức giận, hắn chỉ có thể gói gọn trong ba chữ — Không Cam Lòng.
Thấy họ Cao tu sĩ đã không còn sinh cơ, Lý Huyền bấm pháp quyết, Âm Hồn Phiên đang lơ lửng một bên nhẹ nhàng bay tới.
Mặt phiên lay động, âm phong rít gào, ba đoàn thuần trắng linh hồn, giống như ngọn lửa từ thi thể của hai tên tu sĩ, cùng với Hắc Tê Giác bay lên, bị Âm Hồn Phiên luyện hóa.
Cảm nhận được âm khí trong Phiên được bổ sung, trên gương mặt hắn ý cười khẽ hiện, nhẹ bấm pháp quyết, thu lại quỷ vực, thu dọn chiến lợi phẩm liền rời đi.
Đến nơi an toàn, Lý Huyền kiểm tra thu hoạch lần này.
Phát hiện cả hai người này đều rất nghèo, tổng giá trị cả hai không vượt qua 30 viên linh thạch, nếu tính thêm cả Hắc Tê Giác, có thể đạt tới 40 viên linh thạch.
Trong trận chiến vừa rồi, hắn vì kiêng kị thực lực của họ Chí tu sĩ, cho nên mới phối hợp cùng bản mệnh lệ quỷ.
Đánh lén thành công, cũng kết liễu người này trong một đòn.
Còn lại họ Cao tu sĩ, hắn đã mở ra quỷ vực, lại câu đủ thời gian cho Huyền Xà đánh lén, kết hợp với bản thân, tự tin giết chết người này nắm chắc hơn 70%.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập