Chương 49: Từ Chối.

Vài Phút trước.

Tại sườn đông trụ sở Lý gia, nơi đây có một toà nhà gỗ đơn sơ, trước mặt là một rừng trúc, ở sau lại là một thác nước, phong cảnh xung quanh phải nói là tuyệt đẹp.

Địa phương này mặc dù phong cảnh rất đẹp, nhưng cũng là cấm địa của đệ tử Lý gia, gần như chỉ có Gia Lão mới có thể tiến vào trong.

Cũng bởi vì nơi đây là chỗ bế quan của Vạn Hải Lão Tổ, ông mặc dù thường ngày không lộ diện, đã xem như về ở ẩn.

Nhưng quyền uy của ông lại chưa từng giảm xuống, chính vì xét bối phận hay tu vi, ông đều là người đứng đầu Lý gia hiện tại.

Lời ông nói ra, hoàn toàn có thể đè ép ba vị đạp không cảnh còn lại, cùng 15 gia lão trong tộc, chính là có một không hai.

Ngay lúc này, bên trong căn nhà gỗ có phần đơn sơ đó, cảnh tượng bên trong lại là, Vạn Hải Lão Tổ, cùng ba người nữa có tu vi Đạp Không Cảnh, đang tiếp đón một người nam nhân có dáng vẻ trẻ tuổi, bề ngoài chỉ trạc 25.

Người này chính là Lương Thanh, cũng đại diện cho Thanh Dương Tông, cùng Lý gia nói chuyện phân chia linh mạch.

Lương Thanh cho dù là dung mạo, hay tuổi đời đều rất trẻ, bất kỳ ai ở đây so về độ tuổi, đều lớn hơn hắn một bậc.

Nhưng ở tu hành giới, chỉ so tu vi, không so tuổi tác, mặc dù hắn chưa đến 50 tuổi, nhưng tu vi đã là Đạp Không Cảnh trung kỳ, lại đại diện cho Thanh Dương Tông mà đến.

Đừng nói Vạn Hải Lão Tổ chỉ là Đạp Không Cảnh trung kỳ, cho dù là Đạp Không Cảnh hậu kỳ, cũng phải bị Lương Thanh ép một đầu.

Lương Thanh dáng vẻ ung dung không vội, chỉ im lặng nghịch tách trà trên tay.

Nhưng đối diện hắn, Lý Vạn Hải lại không ung dung được như vậy, mái tóc của ông đã hoàn toàn chuyển thành bạc trắng, gương mặt lưu lại rất nhiều nếp nhăn, đại biểu cho năm tháng đi qua.

Ông hiện tại đang ngửa người về sau, tựa vào lưng ghế, mắt hơi nhắm, hai hàng lông mày khẽ nhíu, dáng vẻ đắn đo không chắc.

Ngồi tại bên tay phải là Lý Thái An, đã hơn 150 tuổi, dáng vẻ là một ông lão trạc 60 tuổi, trên gương mặt cũng lưu lại vài đường nếp nhăn, nhưng một đôi mắt lại sáng tỏ có thần.

Ở Lý gia, bối phận cùng tuổi tác của ông chỉ đứng sau Lý Vạn Hải, những người cùng thế hệ, hầu hết đều đã chết rồi.

Còn bên tay trái là Lý Thế Dung, tuổi thật trạc 100, dáng vẻ trung niên nhân, vẻ mặt uy nghiêm, toát ra khí thế của người lâu ngày ngồi trên cao.

Hắn đã tu tới Đạp Không Cảnh sơ kỳ đỉnh phong, đang đảm nhiệm chức vụ Gia Chủ Lý Gia, được đánh giá , sẽ là trụ cột vững chắc của gia tộc sau này.

Người còn lại là Lý Bách Cường, tuổi thật chỉ mới hơn 70, 10 năm trước mới đột phá Đạp Không Cảnh.

Bởi vì mới đột phá gần đây nguyên nhân, trong tộc lực hiệu triệu không được quá tốt, số lượng Gia Lão ủng hộ cũng kém xa hai người còn lại.

Lý Vạn Hải mở ra hai mắt, biểu cảm cười khổ vang lên.

"Thanh đạo hữu cũng thấy, Lý gia tộc nhân hơn 500, Đạp Không Cảnh cũng có bốn người, một toà Trung Phẩm Linh Mạch, có phải hay không hơi.

"Lão không nói thẳng ra, nhưng Lương Thanh vừa nghe liền đã hiểu ý.

Hắn cũng lộ ra biểu cảm bất đắc dĩ, dáng vẻ muốn giúp mà không đủ lực.

"Lý gia khốn cảnh tại hạ cũng rất hiểu, nhưng linh mạch chỉ có nhiêu đó, số lượng Tông Tộc quy thuộc Tông ta lại rất nhiều"

"Lý gia mới đầu nhập, nếu chúng ta cho ra linh mạch cao hơn, vậy những thế lực khác sẽ nghĩ sao?"

"Với lại đây là quy củ của Thanh Dương Tông đã truyền thừa vạn năm, một cái nho nhỏ chấp sự như ta sao dám vi phạm"

Lương Thanh lời này là có hai cái ám chỉ.

Một là các ngươi mới đầu nhập, chưa có công trạng gì, chia cho các ngươi một cái Trung Phẩm Linh Mạch, đã coi như ân huệ không nhỏ.

Hai chính là nhắc nhở Lý Gia biết mình đang sống ở đâu?

Đây là Thanh Dương Vực, chính là Thanh Dương Tông nói một không hai, các ngươi vốn dĩ không được phép lựa chọn.

Lần này hắn đích thân tới để nói chuyện, đã coi như cho đủ mặt mũi, đừng có mà không biết điều.

Ở đây đều là lão cáo già, đương nhiên hiểu được Lương Thanh ẩn ý, bọn họ đương nhiên cũng hiểu.

Nhưng hiểu được thì hiểu được, không có nghĩa là chấp nhận được, Lý Bách Cường lộ ra không vui:

"Thanh đạo hữu, Đại Tông làm sao lại thiếu chút.

"Không để hắn nói xong, Lý Vạn Hải đã đưa tay ra ngăn cản.

Thấy lão tổ khẽ lắc đầu, ra hiệu mình đừng có tiếp tục nói, Lý Bách Cường chỉ đành nín nhịn một hơi, nuốt lời định nói vào trong bụng.

Lý Vạn Hải trên gương mặt già nua để lộ ra nụ cười lấy lòng, đồng thời đặt lên mặt bàn một chiếc túi trữ vật căng phồng.

"Ây, xem lão phu tuổi già hay quên, lần đầu chứng kiến Thanh đạo hữu tuổi trẻ phi phàm, ở đây là một chút quà, coi như chúng ta kết giao bằng hữu"

Lương Thanh nhìn túi trữ vật đẩy tới, linh thức quét qua, nhìn thấy số lượng linh thạch được cất bên trong, hai mắt không nhịn được lóe lên một tia dao động.

Ở bên trong chứa đựng — 10 Vạn Linh Thạch.

10 vạn linh thạch đối với Lương Thanh cũng là một con số không nhỏ, cho dù là hắn giờ phút này cũng có phần do dự.

Nhưng chỉ là do dự trong chốc lát, Lương Thanh rất nhanh liền rời đi tầm mắt, ý cười khẽ hiện.

"Vạn Hải đạo hữu, quà này quá quý trọng, ta không thể nhận"

10 Vạn Linh Thạch mặc dù đúng là mê người thật, nhưng hắn cũng không muốn mở ngoại lệ này.

Thấy Lương Thanh từ chối, Lý Vạn Hải biểu cảm sững sờ, giống như ngay cả lão cũng không nghĩ đến sẽ bị từ chối.

Phải biết, 10 vạn linh thạch đã là mấy chục năm Lý gia thu vào lời ích, cho dù đối với toàn bộ Lý gia cũng là một con số không nhỏ, chứ đừng nói đây vẫn là tặng riêng cho một người.

Lão lại không biết, 10 vạn linh thạch người khác có thể động tâm, nhưng Lương Thanh lại là ai?

50 tuổi tu đến Đạp Không Cảnh trung kỳ, tương lai rất có thể trước 100 tuổi tu đến hậu kỳ, lúc đó chính là Hợp Thần hạt giống.

Đây còn chưa nói đến, sư phụ hắn vẫn là Vân Hoả Thần Quân, trưởng lão của Thanh Dương Tông.

Nếu Lương Thanh muốn nhận hối lộ, có lẽ ngay cả trăm vạn linh thạch, cũng có người bằng lòng đem ra.

Khi Lý Vạn Hải còn đang chần chừ lo nghĩ, bỗng nhiên một tiếng nổ lớn vang vọng toàn bộ Lý gia.

Ngoài Lương Thanh trên biểu cảm có chút kinh ngạc ra, sắc mặt bốn người Lý Vạn Hải đều đã biến đổi.

Lý Thế Dung đứng phắt dậy, lông mày nhíu chặt, giọng điệu âm trầm vang lên.

"Chẳng lẽ là có địch nhân xông vào tộc ta làm càn?"

Hắn sắc mặt đã cực kỳ âm trầm, nãy giờ đều đang kìm nén một bụng tức giận đối với Lương Thanh, nhưng không dám phát tác, bây giờ có kẻ địch chạy tới, làm sao cũng phải xả cơn tức này mới được.

Nhưng Lý Thế Dung lại không để ý tới, trên nét mặt của Lý Vạn Hải cùng Lương Thanh đều toát ra nghi ngờ không chắc.

Thân hình già nua của Lý Vạn Hải chậm rãi đứng dậy, hai hàng lông mày vẫn hơi cau chặt, thanh âm già nua phiêu định vang lên.

"Đi xem thử"

Nói xong thân hình lão giống như một mũi tên rời cung, trong nháy mắt liền biến mất khỏi nhà gỗ.

Lương Thanh khẽ cười nói:

"Nếu không ngại vậy tại hạ cũng đến xem thử"

Nói xong thân hình hắn cũng lập tức biến mất trong nhà gỗ.

Chỉ để lại ba người Lý Thế Dung, Lý Thái An, cùng Lý Bách Cường nhìn nhau không hiểu, nhưng rồi tất cả đều ăn ý đuổi theo sau.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập