Chương 57: Xuất Phát Mỏ Quáng.

Sáng hôm sau, ở trước cửa Công Huân Điện.

Nơi đây tụ tập một đám thiếu niên tuổi từ 13 đến 20 tuổi đều có đủ, tu vi đa số ở Khai Linh tầng một, chỉ có ít ỏi hai ba người là có tu vi Khai Linh tầng hai.

Lý Huyền ở bên trong đám người, đánh giá những thiếu niên xung quanh, cùng với ba người có khí tức mạnh mẽ hơn rõ ràng, đang đứng cùng nhau ở một bên.

Trong đó có cả Đổng Lực.

Đứng bên cạnh Đổng Lực là một nam nhân trạc 30 tuổi, làn da màu đồng, dung mạo phổ thông không có gì nổi bật, tu vi ở Khai Linh tầng sáu.

Một người khác Lý Huyền cũng nhận biết.

Là một thiếu nữ khoác trên người bộ y phục màu băng lam quen thuộc, gương mặt xinh đẹp thanh thuần, nhưng đôi mắt nàng lại toát lên vẻ lạnh nhạt thờ ơ.

Nàng này chính là Lý Uyên Vân, thiên tài tuổi trẻ số một của Lý gia hiện tại.

"Nàng cũng tới?"

Lý Huyền không hiểu

Đáng lẽ ra thiên tài giống như Lý Uyên Vân, gia tộc sẽ không tiếc tài nguyên mà bồi dưỡng mới đúng, làm sao cũng phải đi nhận nhiệm vụ rồi?

Suy nghĩ không ra, hắn cũng không tiếp tục nghĩ nữa.

Đám thiếu niên lúc này gương mặt lộ ra vẻ hớn hở, dù sao sắp có một nhiệm vụ có thể kiếm linh thạch ổn định, ai lại không thích chứ.

Mặc dù công việc đào quáng có vẻ không được thể diện cho lắm, nhưng chỉ với — không có nguy hiểm, kèm theo 30 viên linh thạch một tháng, cũng có thể khiến đám người gạt bỏ thể diện qua một bên rồi.

"Vì tài nguyên tu hành mà cố gắng, không mất mặt"

Các thiếu niên đang xúm lại một chỗ, lẫn nhau bàn tán nói chuyện, chủ đề thì là về chuyến đi đào quáng lần này.

Chỉ có duy nhất Lý Huyền là bị bơ qua một bên, mọi người vẫn như cũ, đa phần đều cảm thấy người tu công pháp ma đạo không phải loại gì tốt.

Tuy nhiên

Bọn họ cũng không sai, chính xác Lý Huyền không phải hạng người tốt lành gì, đối với cảm giác bị cô lập, trong nội tâm hắn vẫn luôn thờ ơ không thèm để ý.

Nhưng mà, mặt ngoài vẫn cố gắng biểu thị ra có chút lúng túng, lại chỉ có thể ủ rũ gắng nở nụ cười trừ.

Không có để hắn diễn xuất bao lâu, một ông lão bước đến.

Người này Lý Huyền từng gặp qua, chính là Lý Hoàng Minh.

Chuyến lịch luyện đầu tiên trong Vân Vụ Sơn Mạch do Uyên Vân lãnh đội, sau khi nàng này giết chết một con nhị giai Bạch Hổ, có một đám người thần bí tới muốn giết hết cả đám.

Ông chính là người tới đầu tiên, cũng tranh thủ được cho đám người một chút thời gian bỏ chạy.

Nếu không có Lý Hoàng Minh, Lý Huyền cũng không thể bỏ chạy tới dãy núi kia được, tiếp đó được Âm Thiên cứu, khả năng tử trận trên đường bỏ chạy là rất lớn.

Nếu phải tính toán rõ ràng, ông chính là ân nhân của hắn.

Sau khi Lý Hoàng Minh xuất hiện, đám người lập tức không còn xì xào bàn tán, cả hiện trường im lặng như tờ.

"Có lẽ đã có người thông báo với các ngươi, nhưng lão phu vẫn muốn nhắc lại một lần nữa.

Lý Hoàng Minh ánh mắt già nua liếc nhìn đám người, giọng điệu trầm thấp tràn đầy uy nghiêm, giống như muốn nhấn mạnh từng lời mình nói.

Nhiệm vụ đào quáng này không giống trước đó, nếu như đã đồng ý tham gia, phải hoàn thành tốt công việc trong tộc giao cho

".

Không được nửa đường xin phép rời khỏi, nếu muốn đi phải đợi nửa năm một lần mới có thể đổi người

".

Đương nhiên các ngươi cũng yên tâm, quy định mặc dù khắc khe, nhưng thù lao gia tộc đưa ra cũng rất phong phú, chỉ cần chịu khó, một tháng kiếm 50 viên linh thạch sẽ không thành vấn đề

".

Vì thế"

Các ngươi hãy suy nghĩ lại cho thật kỹ, ai không muốn đi bây giờ hối hận còn không muộn, lão phu tuyệt đối không trách tội ai cả

".

Giọng nói uy nghiêm vang vọng toàn trường, Lý Hoàng Minh thấy không có ai thay đổi ý định liền không nói nhiều nữa.

Nếu không ai muốn thay đổi ý định, vậy thì được rồi, tất cả xuất phát

".

Lời nói vừa dứt, ông liền xoay người bước đi, đám người cũng lần lượt đi theo phía sau.

Lý Huyền ở phía sau đội ngũ, thấy Lý Hoàng Minh dẫn dắt đám người rời khỏi Lý gia trụ sở.

Tiếp đó lại rời khỏi Thanh Vân Tiên Thành, hướng vào sâu bên trong Vân Vụ Sơn Mạch mà đi.

Đội ngũ mười mấy người không có che lấp di chuyển trong rừng, đương nhiên sẽ kinh động không ít yêu thú đi ngang qua.

Nhưng không cần đến Lý Hoàng Minh tự mình ra tay, Lý Đổng Lực nhóm ba người đã lần lượt xuất thủ giải quyết tất cả.

Mấy đợt yêu thú tấn công, dễ dàng bị ba người hoá giải, hoặc chém giết, hoặc đuổi đi.

Nhưng để lại ấn tượng lớn nhất với Lý Huyền, cũng không phải tu vi Khai Linh tầng tám Lý Đổng Lực.

Mà là Lý Uyên Vân chỉ mới Khai Linh tầng năm.

Hắn nheo lại hai mắt đánh giá thân hình thiếu nữ đang đi phía trước, trong lòng thật sự bị kinh ngạc lấp đầy.

Chỉ có hơn một năm trôi qua, chiến lực của nàng này lại càng trở nên mạnh mẽ.

Hai năm trước vẫn phải cực kỳ chật vật mới có thể chém giết được nhị giai Bạch Hổ, nhưng bây giờ lại có thể dễ dàng giải quyết một con yêu thú cùng cấp.

Lý Huyền vừa tận mắt chứng kiến, vừa rồi có một con nhị giai Kim Khuyển thừa cơ tập kích đội ngũ, nàng này chỉ dùng ba chiêu liền chém giết nó, thậm chí còn không chảy chút mồ hôi.

Thật ra kinh ngạc cũng không chỉ riêng có Lý Huyền, gần như toàn bộ người ở đây đều bị rung động tới.

Uyên Vân tỷ thật lợi hại, không hổ danh là thiên tài số một của Lý gia chúng ta

".

Ngươi thấy không?

Vân Tỷ chỉ với ba chiêu liền chém giết nhị giai yêu thú

".

Đám thiếu niên đang ở độ tuổi khí huyết tràn đầy, chứng kiến Lý Uyên Vân dáng vẻ thiên tư tuyệt đại, giống như kiếm tiên giáng trần, ai ai cũng ngưỡng mộ kinh hô lên.

Đang đi ở trước nhất Lý Hoàng Minh chứng kiến cảnh vừa rồi, trên gương mặt già nua vô thức để lộ ra nụ cười hài lòng.

Nha đầu Uyên Vân này không tệ, tiền đồ tương lai có lẽ không thua kém chút thiên tài của đệ tử Đại Tông kia đi

".

Đội ngũ di chuyển thêm một lúc, cuối cùng dừng lại trước một vách núi cao vút.

Lý Hoàng Minh dừng lại thân hình im lặng chờ đợi.

Đột nhiên vách núi trước mặt dần dần biến mất, thay vào đó là một khu đất trống trải.

Mê Huyễn Trận?"

Lý Huyền dừng ở phía sau, trông thấy cảnh này cũng không nhịn được kinh ngạc.

Cũng đúng, nếu ta đoán không sai nơi đây mới là chân chính mỏ linh quáng đi?

Nếu vậy phải bày một tòa huyễn trận để che giấu động tĩnh cũng hợp lý".

Khi huyễn trận được mở, đội ngũ cũng lần lượt tiến vào bên trong.

Sau khi toàn bộ người đã tiến vào, trận pháp lại được khởi động, mảng đất trống trải biến mất, vách núi cao vút lại xuất hiện.

Đến nơi an toàn, Lý Huyền đánh giá cảnh vật xung quanh.

Thứ đầu tiên hắn cảm nhận được chính là nồng độ linh khí ở đây không hề thấp, lại xen lẫn âm khí dày đặc bên trong.

Mặc dù chưa ngồi xuống trực tiếp tu luyện, nhưng Lý Huyền cảm giác nếu mình ở đây tu hành, tốc độ phải tăng nhanh không ít.

Còn về phần kiến trúc hắn nhìn thấy.

Ở chính giữa nhất có hai tòa nhà gỗ hai tầng đơn giản.

Bên trái được xây dựng ba toà nhà gỗ đơn giản.

Bên phải là 10 căn phòng gỗ rất đơn sơ, chỉ có bốn vách tường kèm theo một cái cửa chính.

Còn xuyên qua hai toà nhà gỗ hai tầng thì là một vách núi lớn, lần này là núi thật, cũng không phải huyễn trận.

Dựa vào vách núi thì có một hang động rộng rãi, bên trong tối om như mực, thỉnh thoảng còn toát ra những luồng khí tức âm u.

Nơi đó có lẽ là — Hầm Mỏ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập