Ba tháng sau.
Lúc này bên trong hầm mỏ đã rất khác xưa.
Bên trên vẫn chỉ là 10 cái đường hầm nhỏ được đào sâu xuống dưới lòng đất.
Nhưng bên dưới lại hoàn toàn khác biệt, giống như rễ của một cái cây cổ thụ, 10 đường hầm chính vẫn là trụ cột.
Nhưng ngoài ra lại chia thêm hàng trăm nhánh nhỏ khác nhau nữa.
Đường hầm ngắn nhất cũng có vài chục mét, dài hơn thậm chí đã hơn trăm mét sâu.
Nhưng nếu chú ý kỹ, sẽ thấy có một cái đường hầm nhìn rất khác biệt.
Nó hoàn toàn khác những đường hầm còn lại.
Nó
Chỉ có duy nhất một đường đâm sâu xuống dưới, giống như người đào ra nó không hề có ý định chuyển hướng vậy.
Đường hầm này chính là của Lý Huyền.
Hắn đào đường hầm rất kì lạ, chỉ có một lối đi nhỏ cao ước chừng ba mét, rộng hơn hai mét, cứ thế đâm chếch xuống dưới.
Nhìn qua hoàn toàn không giống một người đang khai thác quáng, mà giống một người đang muốn đào một lối đi bí mật hơn.
Mà Lý Huyền làm khác người như vậy cũng là có nguyên nhân.
Hơn một tháng trước, hắn phát hiện càng tiến sâu xuống dưới lòng đất, nồng độ âm khí càng thêm dày đặc.
Tốc độ tu luyện của mình càng thêm nhanh chóng.
Từ ngày đó về sau, mục tiêu của hắn chính là muốn đào sâu xuống dưới.
Cho dù tỉ lệ khai thác ra Ô Kim Thiết lại vì vậy mà giảm đi, nhưng trong mắt hắn thật sự không đáng nhắc đến.
"Nhanh"
"Khai Linh Tầng Hai cách ta không còn xa"
Lý Huyền đang khoanh chân ngồi đả tọa tu luyện, chậm rãi mở ra hai mắt.
Trong đôi mắt âm u giống như vực sâu kia, lúc này cũng không nhịn được lóe qua một tia kích động cảm xúc.
Đột nhiên.
"Ầm Ầm"Một trận chấn động mạnh lại truyền đến, mặt đất dưới chân hơi rung chuyển.
Một chút đá vụn ở tầng nham thạch phía trên, dưới áp lực của chấn động không còn có thể trụ vững lộp bộp rơi xuống.
Hai mắt Lý Huyền rất bình tĩnh, trong ba tháng này hắn đã nhiều lần trải qua hầm mỏ chấn động.
Nhiều lần thành quen, cho nên đối diện hoàn cảnh lúc này hắn rất bình tĩnh.
Dừng lại tu luyện, không nhanh không chậm đứng dậy.
Bắt lấy Âm Hồn Phiên, nhẹ nhàng lung lay mặt phiên.
Một lượng âm khí dày đặc hơn trước đó nhiều lần được thả ra, hòa làm một thể với âm khí xung quanh
Quỷ vực đã được triển khai.
Ngay lập tức, âm khí xung quanh lưu chuyển mãnh liệt, dần dần ngưng tụ thành hình một cỗ quan tài, bao phủ Lý Huyền ở trong.
Quỷ Vực mở ra, Quỷ Quan Tài được thi triển, hắn đã vào trạng thái cảnh giác tột cùng, chỉ chờ đợi Lệ Quỷ sắp xuất hiện.
Nhưng Sau khi chấn động qua đi được một lúc rồi, Lý Huyền cũng duy trì cảnh giác rất cao rồi, thì lại không thấy điều gì bất thường phát sinh.
"Chẳng lẽ lần này không có lệ quỷ xuất hiện?"
Một lúc sau.
Vẫn không thấy bất kì điều gì phát sinh, Khu Tà Lệnh đeo bên hông cũng không có cảm ứng.
Lý Huyền trong lòng nghi hoặc, nội tâm muốn chờ đợi thêm một lúc nữa xem sao.
Nhưng cảm ứng linh lực trong đan điền không còn nhiều, bất đắc dĩ chỉ có thể thu lại quỷ vực.
Quỷ Quan Tài dần dần hư hóa, khi sắp bị hoàn toàn tản đi lúc.
Bỗng nhiên
Ánh mắt của Lý Huyền bất thình lình trở nên sắc bén, Quỷ Quan Tài sắp tản đi lại một lần nữa được ngưng tụ.
"Xém chút nữa thì trúng kế của con tiểu quỷ nhà ngươi"
Nhưng mà.
Sau khi hắn nói xong câu này, chờ đợi thêm một lúc vẫn không có bất kì động tĩnh nào xảy ra.
Gương mặt Lý Huyền mới triệt để thả lỏng một hơi.
"Thật sự không có"
Lúc này Quỷ Quan Tài mới thật sự được cho tản đi, hoá thành một luồng âm khí hoà vào trong thiên địa.
Hắn giả bộ cho tản đi thuật pháp, tiếp đó lại ngay lập tức ngưng tụ lại.
Đây cũng là một chiêu phòng địch hắn tự nghĩ ra.
Một chút tiểu mưu kế, thành công thì coi như kiếm lợi, không thì cũng chẳng mất gì.
"Thôi thì hôm nay tạm dừng tu luyện đi, tập chung đào quáng vậy"
Tự mình nói nhỏ một câu, tiếp đó Lý Huyền cầm quốc chim đang được dựng ở một bên, bắt đầu dùng sức đào quáng.
Thật ra Lý Huyền lúc này nội tâm vẫn còn rất cảnh giác.
Bề ngoài hắn chăm chỉ đào quáng, nhưng tâm ý phần lớn vẫn dò xét xung quanh.
Những lần chấn động trước đó, ít thì xuất hiện một con lệ quỷ, nhiều thì vài ba con.
Thậm chí có những lần còn xuất hiện cấp bậc Vu Quỷ.
Lần này lại không có chuyện gì xảy ra, khiến hắn thật sự là không thể yên tâm được.
Thà rằng xuất hiện một con Oán Quỷ rất yếu sau đó bị hắn thu phục, lòng cảnh giác của hắn cũng sẽ giảm bớt mấy phần.
10 phút qua đi, lòng cảnh giác của Lý Huyền vẫn còn rất cao.
30 phút qua đi, lòng cảnh giác của Lý Huyền giảm đi vài phần.
Một tiếng qua đi.
Lòng cảnh giác của Lý Huyền trực tiếp giảm đi hơn phân nửa.
"Bing.
Bing.
Bing"
Khi Lý Huyền đang chăm chú đào quáng thì hắn lại không biết rằng.
Ngay trên đỉnh đầu mình, khoảng cách chỉ hơn một mét.
Đang có một gương mặt người lạnh lùng nhìn xuống.
Chính xác là chỉ có một gương mặt nhô ra, còn thân thể cùng sau đầu vẫn giấu ở phía trên tầng nham thạch.
Gương mặt này đã xuất hiện ở đây rất lâu rồi, nó vẫn lạnh lùng nhìn Lý Huyền làm tất cả những trò mèo vừa rồi.
Không lên tiếng, không biểu lộ cảm xúc, một gương mặt trắng bệch giống như người chết đã lâu.
Nó nhìn chăm chú Lý Huyền, nhưng Lý Huyền hoàn toàn không cảm giác được mình bị nhìn trộm.
Phải biết, tu sĩ khi bước vào Khai Linh, ngũ giác đều được cường hóa qua một lần, thậm chí còn sinh ra giác quan thứ sáu, rất mẫn cảm với việc bị người khác nhìn lén.
Chưa nói đến gương mặt này đã nhìn chằm chằm vào Lý Huyền rất lâu, thậm chí khoảng giữa hai người lại còn rất gần.
Chỉ hơn một mét mà thôi.
Trước đó, Nó cảm nhận được cảm xúc của Lý Huyền cực kỳ cảnh giác, đến bây giờ đã triệt để bỏ xuống phòng bị.
Gương mặt trắng bệch giống với người chết, bất chi bất giác lộ ra nụ cười cực kỳ quỷ dị.
Từ phía trên thò ra hai bàn tay, xuyên qua lớp đất đá, không một tiếng động áp sát rất gần cái đầu nhỏ bên dưới.
Lúc này cả nửa người của nó đã vươn ra khỏi đỉnh đầu tầng nham thạch.
Đột nhiên nó thấy thiếu niên bên dưới quăng quốc chim sang một bên, trực tiếp ngồi bệt xuống đất thở hổn hển.
Lý Huyền dừng lại vung quốc chim, mồ hôi ướt đẫm cả người.
Hắn bởi vì quá mệt mà thở dồn dập, nồng ngực phập phồng lên xuống.
Hắn trực tiếp vứt quốc chim sang một bên, ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập